Tiêu Miên cuối cùng cũng hiểu thế nào là tự bê đá đập vào chân mình.
Cậu mím môi im lặng hồi lâu, cuối cùng có chút bực bội hỏi:
— Rõ ràng là tôi hỏi anh trước mà.
Trình Ngưỡng gật đầu.
— Đúng, nhưng tôi..
Anh dừng một chút.
— Có lẽ bây giờ tôi vẫn chưa thể nói rõ được.
— Vậy thì anh cũng đừng chê tôi suy nghĩ lâu. Rõ ràng chính anh cũng còn chưa nghĩ thông.
Trình Ngưỡng như đang cân nhắc điều gì, im lặng vài giây rồi đáp:
— Được.
Tiêu Miên gật đầu.
— Vậy em về trước đây.
Trình Ngưỡng gọi cậu lại:
— Nhưng em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.
Tiêu Miên bật cười đầy vô lý.
— Ai bảo tôi nhất định phải trả lời câu hỏi của anh? Tôi không trả lời đấy, thì sao nào?
Trình Ngưỡng nhìn cậu một lúc, dường như thật sự bị cậu làm cho cứng họng.
— Sao không nói gì nữa?
Tiêu Miên hơi hất cằm.
Trình Ngưỡng bỗng cúi mắt cười khẽ.
— Cũng đúng.
Lần này đến lượt Tiêu Miên ngây người, mở to mắt nhìn anh.
— Sao vậy?
Trình Ngưỡng hỏi ngược lại.
"..."
Tiêu Miên quay mặt đi.
— Không có gì. Tôi về ký túc xá đây, lạnh quá.
Lần này Trình Ngưỡng lại là người đi phía sau cậu.
Đến dưới tòa ký túc xá của Trình Ngưỡng, Tiêu Miên dừng chân, quay đầu lại.
— Tôi tới rồi.
Trình Ngưỡng đi đến bên cạnh cậu.
— Tôi đưa em về ký túc xá.
Đầu tim Tiêu Miên khẽ ngứa ngáy, nhưng ngoài miệng chỉ nói:
— Thôi đi, có xa đâu, đưa qua đưa lại làm gì.
Thế nhưng khi Trình Ngưỡng vẫn lặng lẽ đi theo, Tiêu Miên cũng không nói thêm gì nữa.
Suốt quãng đường cả hai đều im lặng.
Đến dưới ký túc xá của Tiêu Miên, cậu mới quay đầu nói:
— Đến rồi.
Trình Ngưỡng ngẩng đầu nhìn tòa nhà, khẽ "ừ" một tiếng rồi cũng nói:
— Đến rồi.
Sau đó...
Lại là một khoảng im lặng.
Trời vẫn chưa quá khuya, thỉnh thoảng vẫn có người đi ngang qua. Hai chàng trai cứ đứng bất động bên đường, chẳng nói chẳng rằng, trông thật kỳ lạ.
Đợi thêm vài người đi qua, Tiêu Miên mới lên tiếng:
— Không còn chuyện gì nữa chứ?
— Ừ, hết rồi.
— Vậy tôi lên đây.
Trình Ngưỡng cũng không nói thêm gì, chỉ gật đầu.
— Được.
Tiêu Miên nói sẽ đi nhưng lại không vội.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau một lúc.
Không khí lạnh dường như cũng tan chảy, trở nên ấm áp và quấn quýt.
Trong ký túc xá bỗng vang lên một tiếng hét kỳ quái.
Tiêu Miên như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội cúi đầu, nhanh chóng quẹt thẻ rồi đi vào.
Thế nhưng sau khi vào trong, bước chân cậu lại càng lúc càng chậm.
Đến khúc rẽ, Tiêu Miên vẫn không nhịn được ngoái đầu nhìn.
Quả nhiên Trình Ngưỡng vẫn đứng nguyên tại chỗ, xuyên qua cánh cửa kính đã phủ đầy hơi nước, lặng lẽ nhìn theo cậu.
Tiêu Miên rất muốn quay lại, mở cửa bước ra ngoài.
Nhưng cậu nhịn được.
Bốc đồng chính là ma quỷ.
Tuyệt đối không thể vì một gương mặt đẹp mà mất hết lý trí.
Kể từ hôm đó, Trình Ngưỡng bắt đầu nhắn tin cho Tiêu Miên mỗi ngày.
Thật ra cũng chẳng có gì để nói, câu mở đầu hầu như lần nào cũng là:
"Em đang làm gì?"
Mỗi khi không gặp mặt, Tiêu Miên đều cảm thấy hai người có lẽ thật sự không hợp.
Lần nào trò chuyện cũng chẳng có chủ đề gì. Trước đây khi cậu chủ động, toàn phải cố gắng kiếm chuyện để nói, còn Trình Ngưỡng thì rõ ràng không hề có kỹ năng mở đề tài.
Mỗi lần cuộc trò chuyện mới được vài câu đã rơi vào ngõ cụt, Tiêu Miên lại nghĩ:
"Chẳng có lấy một chủ đề chung. Ở cạnh nhau chỉ biết nhìn nhau thì có gì thú vị chứ?"
Nhưng cứ đến lúc Trình Ngưỡng đến tìm, hai người gặp mặt...
Tiêu Miên lại thấy:
"Ừm... cũng khá thú vị đấy."
Mỗi khi ở cạnh nhau, dù không nói lời nào, trong không khí vẫn luôn có một chút mập mờ khó gọi thành tên.
Thỉnh thoảng Trình Ngưỡng sẽ đứng đợi Tiêu Miên tan học.
Tiêu Miên cũng chẳng chịu đi ăn căn tin cùng anh, mà thường gọi đồ ăn mang về ký túc xá.
Vì thế, khoảng thời gian hai người ở cạnh nhau nhiều nhất chính là đoạn đường từ giảng đường về ký túc xá của Tiêu Miên.
Trên điện thoại, Trình Ngưỡng không biết cách nhắn tin.
Gặp mặt rồi cũng chẳng biết nói gì.
Vẫn y như một cái bình kín miệng.
Hiếm lắm mới hỏi được một câu:
— Có muốn đi ăn không?
Nếu Tiêu Miên từ chối, Trình Ngưỡng tuyệt đối sẽ không hỏi lần thứ hai.
Lịch thiệp đến mức phát bực.
Tiêu Miên chẳng hề thích sự lịch thiệp ấy của anh.
Nhưng cậu cũng không nói ra.
Chính cậu cũng chẳng biết mình đang cố chấp với điều gì.
Chỉ muốn xem thử Trình Ngưỡng có thể tự nhận ra hay không.
Hai tuần trôi qua.
Thời gian hai người ở bên nhau quả thật nhiều hơn trước, hầu như ngày nào cũng gặp nhau một lần.
Nhưng mối quan hệ...
Lại chẳng hề tiến triển.
Ngày nào cũng chỉ đưa mắt nhìn nhau, mập mờ qua lại, nhưng mập mờ mãi vẫn chẳng đi đến đâu.
Vì thế, đến ngày Trình Ngưỡng hỏi lại câu trả lời, Tiêu Miên rất tự nhiên đáp:
— Tôi vẫn chưa nghĩ xong.
Nhưng Trình Ngưỡng dường như cũng không quá bất ngờ.
Anh chỉ suy nghĩ một chút rồi nói:
— Được.
Ngược lại, Tiêu Miên mới là người kinh ngạc.
Cậu dừng bước nhìn anh, vừa định mở miệng thì Trình Ngưỡng đã lên tiếng trước:
— Có muốn đi ăn không?
Tiêu Miên vừa tan tiết học buổi chiều, còn chưa tới giờ cơm tối.
Nhưng cậu cũng chưa ăn trưa...
Càng chưa ăn sáng.
Cả hai bữa đều ngủ quên.
— Ăn ở căn tin à?
Tiêu Miên quay người tiếp tục bước về phía trước.
— Không ăn ở căn tin. — Trình Ngưỡng đi theo sau cậu. — Trước đây chẳng phải đã nói sẽ đi ăn món anh thích sao?
Tiêu Miên không vội đồng ý, mà hỏi ngược lại:
— Sao bây giờ anh không sốt ruột muốn biết câu trả lời nữa?
— Ừ, không vội nữa. — Trình Ngưỡng đáp rất tự nhiên. — Bây giờ như thế này cũng rất tốt.
Tiêu Miên dừng bước, quay đầu nhìn anh với vẻ nghi hoặc.
— Sao tôi cứ thấy có gì đó không đúng nhỉ?
— Không đúng chỗ nào?
Ngược lại Trình Ngưỡng hỏi cậu.
Tiêu Miên cũng không nói rõ được, chỉ đáp lạc đề:
— Tôi đói rồi.
Trình Ngưỡng khựng lại.
— Vậy đi ăn trước nhé.
Tiêu Miên gật đầu.
— Được.
Hai người lại cùng ngồi lên xe.
Khoảng cách giữa họ vẫn như cũ, ở giữa vẫn đủ chỗ cho thêm một người ngồi. Tiêu Miên tựa đầu vào cửa kính xe, có chút buồn bã nghĩ:
Đến bao giờ mới kết thúc cái tình trạng này đây...
Đang miên man suy nghĩ thì Trình Ngưỡng bên cạnh bỗng nhích người một chút.
Khoảng cách giữa hai người lập tức rút ngắn còn một nửa.
Tiêu Miên quay đầu nhìn anh.
Trình Ngưỡng cũng đang nhìn cậu, hỏi:
— Sao vậy?
Tiêu Miên mím môi, cố nhịn cười.
Nhưng vẻ mặt cậu rõ ràng đã bán đứng tất cả.
Trình Ngưỡng nhìn cậu một lúc rồi lại lặng lẽ dịch sang gần thêm một chút.
Tiêu Miên cảm nhận được động tác ấy, liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hỏi:
— Chúng ta đi ăn gì?
— Một nhà hàng món Âu.
— Anh thích đồ Tây à?
— Môi trường ở đó rất tốt.
Thật ra Trình Ngưỡng không hề kén ăn, chỉ là khẩu vị rất thanh đạm.
Tiêu Miên quay lưng về phía anh, lặng lẽ bật cười.
— Chính anh còn đặc biệt chạy tới chỗ có không gian đẹp để ăn cơm sao?
— Anh họ đưa tôi đến. Anh ấy là bạn của ông chủ, còn có một ít cổ phần ở đây.
— À.
Tiêu Miên gật đầu.
— Quan hệ của anh với anh họ tốt lắm à?
— Ừ, khá thân.
Chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Đó là một con phố khá yên tĩnh, hai bên đều là những cửa hàng được trang trí rất tinh tế, chỉ là lượng khách qua lại không nhiều.
Tiêu Miên không nhịn được hỏi:
— Bình thường ở đây làm ăn có tốt không?
— Tôi không biết.
Trình Ngưỡng thành thật đáp.
Thật ra đây mới là lần thứ hai anh tới.
Chỉ là anh cảm thấy Tiêu Miên có lẽ sẽ thích nơi này.
Bởi anh họ anh rất thích dẫn bạn gái đến đây hẹn hò ăn tối.
Nhưng Tiêu Miên...
Thực ra cũng không thích đến thế.
Ít nhất là sau khi nhìn thấy thực đơn.
Trước lúc mở menu, Tiêu Miên còn cảm thấy nơi này đúng là rất đẹp.
Nhân viên phục vụ nói chuyện nhẹ nhàng lịch sự.
Quyển thực đơn cầm trên tay cũng dày dặn, rất có cảm giác cao cấp.
Thế nhưng vừa lật sang trang đầu tiên...
Nhìn thấy giá tiền.
Tiêu Miên lập tức cảm thấy mọi thứ cũng... bình thường thôi.
Cậu ngẩng đầu nhìn Trình Ngưỡng đang ngồi đối diện, vẫn lạnh lùng chăm chú xem thực đơn.
Trong lòng thầm nghĩ:
Tên này chẳng lẽ không chỉ cao ráo đẹp trai... mà còn rất có tiền?
— Sao vậy?
Thấy Tiêu Miên không xem thực đơn mà cứ nhìn mình, Trình Ngưỡng cũng đặt menu xuống.
Tiêu Miên do dự một lát rồi nhỏ giọng nói:
— Đắt quá...
Trình Ngưỡng khựng lại, cúi đầu nhìn thực đơn rồi ngẩng lên.
— Đúng là hơi đắt một chút. Nhưng ăn một bữa thì không sao, tiền sinh hoạt của anh đủ. Hơn nữa ở đây anh còn được giảm giá.
Không hiểu vì sao, sau khi nghe anh nói, Tiêu Miên bỗng thấy yên tâm lạ thường.
Không phải yên tâm vì tiền sinh hoạt của Trình Ngưỡng.
Mà là một cảm giác an tâm dành cho chính con người anh.
— Mỗi tháng anh có bao nhiêu tiền sinh hoạt?
— Hai nghìn tệ.
"..."
Tiêu Miên im lặng một lúc mới nói:
— Một tháng anh chỉ có hai nghìn tệ mà còn dẫn tôi đến ăn chỗ này? Ăn xong bữa này, tháng còn lại anh định hít gió Tây Bắc sống à?
Dường như bị lời cậu chọc cười, khóe môi Trình Ngưỡng hơi cong lên.
— Mỗi tháng tôi vẫn tiết kiệm được một ít. Hơn nữa trước đây cũng có dành dụm chút tiền.
Tiêu Miên chẳng còn tâm trí cười nữa, trợn tròn mắt.
— Anh còn tiết kiệm được tiền cơ á?
— Chỉ là tiêu không hết thôi, cũng không phải tháng nào cũng vậy.
Bình thường Trình Ngưỡng gần như chẳng có khoản chi nào khác ngoài ba bữa ăn mỗi ngày.
Thỉnh thoảng mới có vài khoản chi lớn cần thiết.
Thật ra chỉ với hai nghìn tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng cũng không hẳn là đủ.
Tiêu Miên nhìn anh, khẽ thở dài.
— Tùy anh vậy. Lần sau tôi không mời nổi chỗ đắt thế này đâu.
— Không sao.
Cuối cùng Tiêu Miên chỉ gọi một phần mì Ý.
Những món còn lại đều do Trình Ngưỡng gọi.
Tiêu Miên vừa ăn bít tết vừa âm thầm xót ví giúp Trình Ngưỡng.
Nhưng phải công nhận...
Đồ ăn ở đây thật sự rất ngon.
Từ nhỏ đến lớn, Trình Ngưỡng lúc nào ăn cơm cũng rất tập trung.
Nhưng hôm nay thì không.
Đây không phải lần đầu tiên hai người cùng ăn.
Anh nhớ lại dáng vẻ Tiêu Miên ăn cơm lần trước.
Khi ấy anh dường như chưa có cảm giác mãnh liệt như bây giờ.
Hôm nay Tiêu Miên mặc một chiếc áo khoác lông xoăn màu trắng.
Cổ áo vốn che khuất cằm, đến lúc ăn mới để lộ trọn khuôn mặt.
Có lẽ cậu thật sự rất thích đồ ăn ở đây.
Hoặc cũng có thể vì quá đói.
Cậu ăn rất chăm chú.
Má hơi phồng lên khi nhai.
Khóe môi thỉnh thoảng lại dính một chút nước sốt, rồi rất nhanh được cậu lau sạch.
— Sao anh không ăn? Không đói à?
Tiêu Miên hỏi.
Trình Ngưỡng gật đầu.
— Buổi trưa tôi đã ăn rồi.
Tiêu Miên nhíu mày.
— Vậy anh còn gọi nhiều thế làm gì?
Trình Ngưỡng nhìn qua bàn ăn.
Anh chỉ gọi đúng khẩu phần của hai người mà thôi.
— Không sao, ăn hết được.
Rõ ràng Tiêu Miên không tin.
Nhưng Trình Ngưỡng thật sự ăn hết.
Dù ăn khá chậm, cuối cùng trên bàn cũng chẳng còn lại gì.
Sau khi thanh toán xong, Tiêu Miên cầm hóa đơn lên xem một chút rồi lại nhìn Trình Ngưỡng.
— Không được giảm giá à?
— Giảm rồi.
Trình Ngưỡng đáp mà sắc mặt vẫn bình thản.
Tiêu Miên cũng không nghi ngờ nữa, chỉ vẫn thấy quá đắt.
— Lần sau để tôi dẫn anh đi ăn thì hơn.
Trình Ngưỡng cất tờ hóa đơn sang một bên.
— Được.
Hai người bước ra khỏi nhà hàng.
Trời đã bắt đầu tối.
Đèn đường cũng đã sáng.
Tiêu Miên nhìn ngắm con phố hai bên rồi nói:
— Chỗ này đẹp thật đấy. Có một người bạn của tôi chắc chắn sẽ rất thích.
— Có muốn đi dạo với anh một lát không?
Trình Ngưỡng thuận miệng hỏi.
Tiêu Miên nhìn anh.
Khóe môi bất giác cong lên.
Cậu không trả lời ngay.
Sau khoảng hai giây suy nghĩ mới khẽ nói:
— Được thôi.