Cứ như vậy, Tiêu Miên lại mơ mơ hồ hồ kết bạn WeChat với Trình Ngưỡng lần nữa.
Ban đầu cậu chỉ định đồng ý miệng cho qua chuyện, nhưng Trình Ngưỡng cứ đứng trước mặt giơ điện thoại mãi, dáng vẻ như thể nếu cậu không thêm bạn thì anh sẽ không chịu bỏ cuộc.
Trên đường về ký túc xá, tim Tiêu Miên vẫn đập thình thịch. Trong đầu không ngừng hiện lên những lời Trình Ngưỡng vừa nói cùng vẻ mặt nghiêm túc khi tỏ tình.
Không hiểu vì sao, Tiêu Miên rất tự nhiên tin rằng anh không nói dối.
Kể cả trước đây, cậu cũng chưa từng nghĩ Trình Ngưỡng cố tình lừa mình.
Nhưng chỉ như vậy thì vẫn chưa đủ.
Lúc trước anh nói mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, tối qua chạy đến tìm cậu đòi kết bạn WeChat cũng chẳng giải thích được nguyên do, vậy mà hôm nay lại đột nhiên đến tỏ tình, bảo rằng mình đã nghĩ thông suốt.
Chỉ riêng những chuyện đó thôi cũng đủ chứng minh Trình Ngưỡng là kiểu người nghĩ gì làm nấy, hoặc nói đúng hơn là bản thân anh cũng chưa thật sự hiểu rõ lòng mình. Biết đâu vài ngày nữa suy nghĩ lại thay đổi.
Trong chốc lát, Tiêu Miên cũng không biết người nói dối đáng ghét hơn, hay kiểu người như Trình Ngưỡng còn đáng sợ hơn.
Dù sao thì cả hai đều là kiểu người cậu muốn tránh càng xa càng tốt. Đều giống như hạt cát rơi vào mắt, còn phân biệt lớn nhỏ làm gì.
Không có Trình Ngưỡng ở trước mặt, đầu óc Tiêu Miên tỉnh táo hơn nhiều.
Vẫn là câu nói ấy, một lần vấp ngã thì phải khôn ra. Cậu sẽ không bao giờ ngã hai lần vì cùng một người. Đâu phải nhất định cứ phải yêu bằng được.
Buổi chiều không có tiết học, Tiêu Miên ngủ một mạch đến ba giờ mới dậy. Vừa tỉnh, cả người vẫn còn lâng lâng, uể oải chẳng có chút sức lực.
Cậu cầm điện thoại lên xem, phát hiện có hơn chục tin nhắn.
Mở ra mới thấy Chu Dữ Phi gửi năm tin, Trình Ngưỡng ba tin, còn có mấy tin của một người tên Lý Số.
Tiêu Miên phải nghĩ mất một lúc mới nhớ ra, đó là cậu học đệ của Trình Ngưỡng.
Thuận tay mở cuộc trò chuyện.
Lý Số nói mình có hai vé miễn phí đi lễ hội âm nhạc, hỏi cậu có muốn đi cùng không.
Không phải làm từ bông gòn: Cảm ơn nhé, nhưng thật ra mình không hứng thú với lễ hội âm nhạc lắm. Lần trước mình đi chỉ là đi cùng bạn thôi.
Đây không phải cái cớ từ chối.
Tiêu Miên thật sự không thích lễ hội âm nhạc, vì đa số đều tổ chức ngoài trời và phải đứng suốt buổi, mà đúng lúc hai điều đó đều là thứ cậu không thích.
Lý Số: Cậu đúng là chẳng cho mình chút cơ hội nào nhỉ?
Tiêu Miên chỉ gửi lại một biểu cảm rồi không trả lời nữa.
Sau đó cậu trả lời tin nhắn của Chu Dữ Phi, cuối cùng mới mở khung chat với Trình Ngưỡng.
Au: Chiều nay cậu có tiết không?
Au: Cậu đang làm gì vậy?
Au: Tôi có thể hỏi khoảng bao lâu nữa cậu sẽ cho tôi câu trả lời không?
Ba tin nhắn cách nhau khoảng nửa tiếng, tất cả đều là câu hỏi, khiến Tiêu Miên cảm thấy áp lực vô cùng.
Dù vậy, cậu vẫn trả lời từng tin một.
Không phải làm từ bông gòn: Chiều nay tôi không có tiết.
Không phải làm từ bông gòn: Tôi ngủ. Tôi vừa mới dậy.
Đến tin cuối cùng, Tiêu Miên nghĩ mãi không biết nên trả lời thế nào.
Theo tính cách của Trình Ngưỡng, có lẽ đưa ra một mốc thời gian cụ thể sẽ hợp hơn.
Vậy bao lâu thì được?
Một tháng có vẻ quá dài.
Một tuần thì lại hơi ngắn.
Hay là...
Tiêu Miên còn đang suy nghĩ thì Trình Ngưỡng đã trả lời.
Au: Thì ra là vậy.
Đúng là NPC thật.
Tiêu Miên âm thầm chê trong lòng.
Không phải làm từ bông gòn: Hai tuần nhé.
Một lúc sau Trình Ngưỡng mới trả lời.
Au: Được.
Tiêu Miên đoán chắc Trình Ngưỡng cảm thấy hai tuần là quá lâu, chỉ là không nói ra thôi.
Nhưng biết sao được, bây giờ người nắm quyền chủ động là cậu mà.
Au: Tối nay cậu có bận không?
Không phải làm từ bông gòn: Tôi đi ăn với bạn.
Không phải làm từ bông gòn: Có chuyện gì sao?
Au: Không có gì.
Lúc này tâm trạng Tiêu Miên rất phức tạp.
Một phần là vẫn chưa quen với việc mình trở thành người nắm thế chủ động.
Phần còn lại là lo lắng không biết sau này mối quan hệ giữa hai người sẽ đi đến đâu.
Hai tuần...
Chắc khoảng thời gian đó đủ để cậu nghĩ cho rõ rồi nhỉ?
Buổi tối, Tiêu Miên đi ăn cùng Chu Dữ Phi, Trần Thắng Nguyên và em gái của Trần Thắng Nguyên.
Đến khi cả bốn người ngồi xuống, Tiêu Miên mới nhận ra tổ hợp này thật kỳ lạ.
May mà em gái Trần Thắng Nguyên cũng rất dễ gần.
Ăn xong, cả nhóm chia ra. Trần Thắng Nguyên đưa em gái về khách sạn, còn Tiêu Miên đưa Chu Dữ Phi về nhà.
Trên xe, Tiêu Miên cuối cùng cũng có dịp hỏi:
— Hôm nay sao lại ghép thành bàn này vậy?
Chu Dữ Phi liếc cậu.
— Giờ mới nhớ để hỏi à?
Tiêu Miên cười đầy chột dạ.
Ban ngày cậu bị màn tỏ tình của Trình Ngưỡng làm cho đầu óc rối tung, làm gì còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác.
Chu Dữ Phi giải thích:
— Em gái cậu ấy đến đây chơi với bạn. Trần Thắng Nguyên bảo muốn cùng nhau ăn một bữa. Tớ sợ ngượng nên kéo cậu đi cùng.
— Ra là vậy.
— Ban ngày xảy ra chuyện gì?
Lúc nhắn tin, Chu Dữ Phi không tiện hỏi.
Tiêu Miên thở dài thật sâu.
— Trời... đổi rồi.
Trực giác của Chu Dữ Phi vẫn chuẩn đáng sợ.
— Liên quan đến Trình Ngưỡng à?
— Ừ...
Tiêu Miên nhìn cô.
— Anh ấy đến tìm tớ... nói là thích tớ.
Chu Dữ Phi bật cười khẩy.
— Thế trước đó sao còn từ chối cậu?
— Anh ấy bảo... là hiểu lầm.
— Hai người đúng là có quá nhiều "hiểu lầm" đấy.
"..."
Chu Dữ Phi cũng thở dài.
— Thế còn cậu? Cậu định thế nào? Ăn lại cỏ cũ à?
— Tớ không biết, vẫn chưa nghĩ xong.
Tiêu Miên bỗng thấy hơi buồn ngủ, chậm rãi chớp mắt.
— Cậu nói xem... liệu có khi nào anh ấy thật sự quen tớ được vài ngày, rồi lại phát hiện ra mình vốn không hề thích tớ, tất cả trước đây chỉ là anh ấy hiểu lầm cảm xúc của chính mình không?
— Khả năng rất cao.
Chu Dữ Phi trả lời thẳng thừng.
— Tớ cũng đâu quen anh ta, nhưng dựa vào những gì cậu kể thì trong mắt tớ, anh ta là kiểu người thay đổi thất thường, chưa trưởng thành, EQ cũng chẳng cao, đúng chuẩn tra nam.
— ...Tra nam thì hơi quá rồi đó?
— Cậu có bộ lọc vì thích người ta, chứ tớ thì không.
Chu Dữ Phi phân tích rất đâu ra đấy.
— Lúc hai người đang mập mờ thì anh ta bảo tất cả chỉ là hiểu lầm. Đến khi cậu vất vả lắm mới buông được thì anh ta lại quay về tìm cậu. Thế còn chưa đủ để gọi là tra nam sao? Chính cậu cũng lo sau này anh ta có thể sẽ lại hối hận còn gì?
Tiêu Miên vẫn cố gắng biện hộ:
— Anh ấy không giống kiểu người đùa giỡn tình cảm đâu. Có lẽ anh ấy thật sự không hiểu thôi. Nếu cậu tiếp xúc với anh ấy sẽ biết, anh ấy không phải tra nam, chỉ là... chỉ là hơi ngốc trong chuyện tình cảm.
— "Ngốc" mà cậu cũng nói ra được.
Chu Dữ Phi nhìn cậu với vẻ khó nói thành lời.
— Muốn ăn lại cỏ cũ thì cứ nhận đi, còn bày đặt kiếm bao nhiêu lý do với tớ làm gì?
— ...Không có, tớ thật sự vẫn chưa nghĩ xong mà.
— Thôi được rồi. Dù cậu quyết định thế nào tớ cũng ủng hộ. Đằng nào thì lựa chọn nào sau này cũng sẽ có lúc hối hận thôi.
Chu Dữ Phi nói bằng giọng của một người từng trải.
— ...Ừ.
— Với cả, kể cả cậu định đồng ý anh ta thì cũng phải treo người ta thêm một thời gian nữa. Đàn ông ấy mà, có được rồi là không biết trân trọng. Cũng nên nhớ lại những giọt nước mắt trước đây cậu từng rơi vì anh ta đi.
— ...Làm gì có khóc.
Cũng chỉ khóc đúng một lần thôi.
— Cậu có nghe không đấy?
Chu Dữ Phi huých cậu một cái.
— Có chút tiền đồ đi.
— Nghe rồi.
Tiêu Miên vừa buồn cười vừa bất lực đáp.
Đưa Chu Dữ Phi về đến chung cư xong, Tiêu Miên một mình quay lại trường.
Trong đầu cậu lại miên man nghĩ đủ thứ, nghĩ một lúc thì cơn buồn ngủ kéo đến. Đến mức xe dừng lại, bác tài phải gọi cậu mới tỉnh.
Không biết có phải vì món gà Hoa Điêu tối nay không, mà Tiêu Miên cứ buồn ngủ mãi. Chợp mắt một lúc là cả người mềm nhũn. Mãi đến khi xuống xe, bị gió lạnh tạt vào mặt mới tỉnh táo hơn đôi chút.
Tiêu Miên xoa xoa mi tâm, chậm rãi bước đi.
— Tiêu Miên.
Nhìn thấy Trình Ngưỡng, cậu sững người.
— Sao anh lại ở đây?
Trình Ngưỡng bước tới.
— Đợi em.
Trái tim Tiêu Miên lập tức mềm nhũn, giọng nói cũng dịu hẳn.
— Đợi tôi làm gì?
— Không biết.
Trình Ngưỡng vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như cũ, nhưng lời nói đã khác trước rất nhiều.
— Chỉ là... cảm thấy muốn gặp em.
"..."
Không hiểu sao, Tiêu Miên bỗng tỉnh táo hẳn.
Trong đầu cậu đột nhiên hiện lên hai chữ "tra nam".
Người này trước đây còn ngơ ngác chẳng hiểu gì, sao bây giờ nói chuyện lại trơn tru thế này?
— Sao thế?
Thấy cậu không nói gì, Trình Ngưỡng bước thêm hai bước tới gần để quan sát phản ứng của cậu.
Tiêu Miên đang mải suy nghĩ, bị anh bất ngờ tiến lại gần làm giật mình, theo phản xạ liền giơ cánh tay chắn trước người.
Trình Ngưỡng cúi mắt nhìn động tác ấy, im lặng một lát rồi lùi lại.
Tiêu Miên hắng giọng, buông tay xuống.
— Không có gì. Chỉ là đang nghĩ...
Nói được nửa câu lại dừng, rồi đổi sang câu khác.
— Có phải anh thấy hai tuần là quá lâu không?
Trình Ngưỡng trầm mặc giây lát rồi thành thật đáp:
— Đúng.
Anh lại nói tiếp:
— Nhưng không phải vì hai tuần quá dài, mà vì tôi nóng lòng muốn có câu trả lời.
Tiêu Miên nhìn anh.
— Thật ra đến giờ tôi vẫn không hiểu vì sao anh lại thay đổi nhanh như vậy.
— Không phải thay đổi.
Trình Ngưỡng lắc đầu.
— Mà là nghĩ thông.
— Nghĩ thông những phản ứng và cảm xúc trước đây của chính mình.
— ...Anh biết không?
Tiêu Miên nhìn anh.
— Bây giờ anh nói chuyện khác hẳn trước đây, cứ như hai người khác nhau vậy.
— Vì tôi nói nhiều hơn à?
— Đó chỉ là một phần thôi.
Tiêu Miên nhớ lại.
— Trước đây anh nói câu nào cũng cứng nhắc, khuôn mẫu.
Trình Ngưỡng chăm chú nhìn cậu, ánh mắt không hề rời đi.
— Tôi không giỏi ăn nói.
Tiêu Miên khẽ hừ một tiếng.
— Bây giờ chẳng phải anh nói hay lắm sao?
Trình Ngưỡng không đáp.
Một lúc sau mới nói:
— Em cũng khác trước rồi.
Tiêu Miên tự cho rằng mình rất có khí thế, liếc anh một cái.
— Anh nhìn ra rồi à? Thật ra trước đây tôi đều diễn đấy.
Trình Ngưỡng bị ánh mắt ấy làm khựng lại.
— Không... tôi không nhìn ra.
Tiêu Miên thở dài đầy vẻ nghiêm túc.
— Suy cho cùng, hai chúng ta vốn chẳng hiểu nhau. Tôi không hiểu anh, anh lại càng không hiểu tôi. Cho nên trước đây anh nói là hiểu lầm... thật ra cũng không sai.
Tiêu Miên đã nghĩ thông rồi.
Nếu thật sự muốn ở bên Trình Ngưỡng, thì ít nhất cả hai phải hiểu rõ đối phương.
Cậu không biết trước đây Trình Ngưỡng có luôn là chính mình khi ở cạnh cậu hay không.
Nhưng cậu biết rất rõ, bản thân mình ở trước mặt Trình Ngưỡng quả thật đã cố tình "diễn" đôi chút.
Trình Ngưỡng dường như cũng đang suy nghĩ.
Một lúc sau anh mới nói:
— Có thể từ từ tìm hiểu.
Tiêu Miên như thể đã chờ đúng câu này, lập tức hỏi ngược lại:
— Anh còn chưa hiểu tôi mà đã nói thích tôi. Như vậy chẳng phải rất có vấn đề sao?
Nhưng Trình Ngưỡng không hề bị cậu dẫn dắt.
Ngược lại, anh hỏi:
— Thế còn em? Trước đây em cũng đâu hiểu tôi, vậy tại sao lại nói mình có cảm tình với tôi?
"..."