Tiêu Miên và Chu Dữ Phi đến quán lẩu quen mà hai người thường ăn, gọi hẳn một nồi lẩu cay nguyên chất.
Nửa tiếng đầu, Tiêu Miên chỉ cắm cúi ăn lấy ăn để, nhất quyết không chịu nói câu nào. Mãi đến khi cay đến mức nước mũi cũng chảy ra, cậu mới bắt đầu ngắt quãng kể lại mọi chuyện đã xảy ra.
Nghe xong, Chu Dữ Phi trợn tròn mắt.
— Tớ cũng không biết rốt cuộc là cậu có vấn đề hay anh ta có vấn đề nữa. Anh ta nói vậy mà cậu cũng tin luôn à?
Tiêu Miên hít hít mũi.
— Sao vậy?
— Cậu không thấy quá vô lý à?
Nghe đến đây, Tiêu Miên bỗng nhớ ra.
— Thật ra mọi chuyện vốn không đến mức như vậy đâu, tất cả là tại cái tin nhắn nhờ Trình Ngưỡng đến đón tớ.
— Anh ta không biết đó là quán bar gay à?
— Quán bar gay với quán bar bình thường cũng đâu khác nhau nhiều. Trình Ngưỡng vốn chẳng biết mấy chuyện đó, hơn nữa anh ấy cũng chưa từng bước vào bên trong.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Miên thấy ghét cái tính dễ bị người khác tác động của mình đến vậy.
Nếu hôm đó cậu không nghe lời Chu Dữ Phi với vị "quân sư tình cảm" kia thì đã chẳng thành ra thế này.
— Thế còn chuyện anh ta đưa áo khoác cho cậu?
— Chỉ là người ta tốt bụng thôi.
— Vậy tại sao anh ta lại đồng ý đi rạp chiếu phim riêng với cậu?
Tiêu Miên thở dài.
— Thật ra, nếu tớ là trai thẳng, thì tất cả những chuyện xảy ra giữa bọn tớ đều chỉ là những chuyện rất bình thường giữa bạn bè, đúng không?
Chu Dữ Phi cạn lời.
— Trai thẳng nhà ai lại đi rạp chiếu phim riêng với một thằng con trai hả? Chỉ có trai gay hoặc trai gay còn chưa công khai mới làm thế thôi.
— Tớ nghĩ Trình Ngưỡng thật sự không nghĩ nhiều như vậy. Anh ấy chỉ đơn thuần muốn xem phim tài liệu thôi. Chắc bây giờ vẫn đang xem tiếp ấy.
Tiêu Miên không nhịn được mà càu nhàu:
— Chắc xem chăm chú lắm.
Chu Dữ Phi thở dài.
— Dù sao tớ vẫn thấy anh ta có vấn đề.
Nói rồi cô nhìn Tiêu Miên.
— Mà cậu cũng có vấn đề.
Tiêu Miên thản nhiên đáp:
— Ai có vấn đề cũng được. Dù sao bọn tớ cũng kết thúc rồi.
— Kết thúc?
— Ừ.
— Kết thúc rồi.
Chu Dữ Phi nhìn cậu bằng ánh mắt như đã nhìn thấu mọi chuyện.
Tiêu Miên vừa bị cay đến xuýt xoa vừa nói:
— Thật sự kết thúc rồi. Không kết thúc thì còn biết làm gì nữa?
Chu Dữ Phi chỉ cười khẩy một tiếng.
Lúc ăn lẩu, Tiêu Miên nói nghe nhẹ nhàng bao nhiêu thì tối nằm trên giường lại khó chịu bấy nhiêu.
Phần lớn là vì ăn quá cay, dạ dày bỏng rát.
Chỉ có một phần nhỏ là vì Trình Ngưỡng.
Hôm sau không có tiết học lúc tám giờ nên Tiêu Miên vừa yên tâm vừa bực bội lăn qua lăn lại trên giường.
Trong đầu cậu cứ như một cuộn phim tua nhanh, liên tục hiện lên từng chuyện đã xảy ra giữa mình và Trình Ngưỡng trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa qua.
Nghĩ càng nhiều càng thấy tủi thân.
Sao có thể chỉ là mình nghĩ nhiều được?
Rõ ràng Trình Ngưỡng đã làm bao nhiêu chuyện khiến người khác hiểu lầm, vậy mà lại chẳng giải thích lấy một câu.
Hay là...
Trình Ngưỡng thật sự là đồ ngốc?
Mình biểu hiện rõ như thế rồi cơ mà.
Đến người ngốc cũng phải nhận ra chứ.
Kết quả cuối cùng anh ấy lại nói là "hiểu lầm"?
Không phải đồ ngốc thì là tên tồi.
Phí cho gương mặt đẹp ấy.
Tiêu Miên nghiến răng nghĩ.
Đến khi dạ dày đỡ đau hơn, cậu mới dần chìm vào giấc ngủ giữa những lời oán trách và tủi thân.
Kết quả...
Cậu lại nằm mơ.
Lần này vẫn là mơ thấy Trình Ngưỡng.
Nhưng hoàn toàn khác giấc mơ trước.
Trong mơ, hai người vẫn ở rạp chiếu phim riêng.
Nhưng lần này không xem phim tài liệu.
Hình ảnh rất mờ, không nhìn rõ là phim gì.
Chỉ biết nhạc nền là tiếng piano dịu dàng, chắc hẳn là một bộ phim tình cảm lãng mạn.
Trình Ngưỡng cũng không chăm chăm nhìn màn hình như mọi khi.
Anh nghiêng đầu, ghé sát nói gì đó với Tiêu Miên.
Cả căn phòng ngập tràn bầu không khí mập mờ.
Tiêu Miên không nghe rõ Trình Ngưỡng nói gì.
Không biết vì là trong mơ...
Hay vì sự chú ý của cậu vốn chẳng đặt ở lời nói ấy.
Bởi ngay giây sau...
Cậu cúi người hôn lên môi Trình Ngưỡng.
Hai người cách nhau một khoảng rất gần, mơ hồ hôn nhau một lúc.
Sau đó Tiêu Miên ngồi hẳn lên đùi Trình Ngưỡng, vòng hai tay ôm lấy cổ anh...
Tiêu Miên giật mình tỉnh giấc.
...
Cái quái gì vậy?
Mộng xuân sao?!
Bị người ta từ chối xong mà cậu lại còn mơ kiểu đó với Trình Ngưỡng?
Lần trước sau khi mơ xong thì hôm sau tỏ tình thất bại.
Thế lần này mơ kiểu này thì là điềm báo gì nữa đây?
Chẳng lẽ sau này cậu còn dây dưa với Trình Ngưỡng?
Không được.
Tuyệt đối không được.
Tiêu Miên âm thầm thề trong lòng.
Từ nay về sau cậu nhất định sẽ không còn bất kỳ liên quan gì đến Trình Ngưỡng nữa.
Nghĩ vậy, cậu thò tay xuống dưới gối lấy điện thoại, mở WeChat rồi thẳng tay chặn tài khoản của Trình Ngưỡng.
Sau khi không còn vướng bận chuyện tình cảm nữa, thời gian bỗng trôi qua rất nhanh.
Chớp mắt đã đến dịp đón năm mới.
Chu Dữ Phi bảo muốn đi lễ hội âm nhạc đếm ngược, vì có một ca sĩ cô rất thích sẽ biểu diễn.
Tiêu Miên vốn chẳng có ý kiến gì, trước giờ đều theo Chu Dữ Phi đi chơi.
Một ngày trước lễ hội, Chu Dữ Phi nói sẽ dẫn thêm một người.
Tiêu Miên chỉ đáp một tiếng "Ừ", không hỏi gì thêm.
Ngược lại, chính Chu Dữ Phi chủ động nói.
— Cậu không hỏi là ai à?
Tiêu Miên thuận miệng hỏi:
— Ai vậy? Nam hay nữ?
— Nam.
Tiêu Miên quay đầu nhìn cô.
Chu Dữ Phi bổ sung:
— Đối tượng đang trong giai đoạn tìm hiểu của tớ.
"..."
Gương mặt Tiêu Miên lập tức xị xuống.
— Từ bao giờ thế?
— Cũng được một thời gian rồi.
Tiêu Miên há miệng sững sờ một lúc, rồi đầy tổn thương nói:
— Sao cậu chẳng kể với tớ?
Chu Dữ Phi thở dài.
— Lúc đó cậu vừa thất tình, tớ kể kiểu gì?
— Tớ có thất tình gì đâu.
— Sao lại không? Người ta thất tình thật còn chẳng thay đổi nhiều như cậu trước với sau đâu.
"..."
Tiêu Miên rất muốn cãi.
Nhưng lại chẳng biết cãi thế nào.
Thật ra chính cậu cũng nhận ra.
Trong khoảng thời gian... à không, là khoảng thời gian cậu tưởng rằng hai người đang mập mờ, cả con người cậu tràn đầy sức sống.
Đến khi mọi chuyện kết thúc, cậu lại mất sạch tinh thần.
Đúng là cậu chỉ buồn trong một thời gian ngắn.
Nhưng dư âm thì kéo dài rất lâu.
Giống như lần cảm nặng nhất mỗi khi giao mùa trước đây.
Dù đã hạ sốt rồi, cơ thể vẫn chẳng còn chút sức lực nào.
— ...Không giống.
Tiêu Miên nhỏ giọng nói.
— Chuyện này khác. Cậu là cậu, còn chuyện đó là chuyện đó.
Chu Dữ Phi cười lạnh.
— Thật ra bọn tớ đã bàn chuyện này trong nhóm rồi.
Tiêu Miên lập tức ngẩng đầu nhìn cô.
Nhóm mà Chu Dữ Phi nhắc đến là nhóm chat nhỏ của mấy người bạn thân lâu năm.
— Là do cậu không đọc tin nhắn trong nhóm.
"..."
Tiêu Miên lập tức im bặt.
Vì đây cũng chẳng phải lần đầu.
Không phải cậu không muốn đọc.
Chỉ là ba cô gái kia nói chuyện quá nhiều.
Đâu thể lần nào cậu cũng kéo lên từ tin nhắn đầu tiên để đọc hết được.
— Thôi được rồi, bây giờ nói với cậu cũng chưa muộn.
Chu Dữ Phi lại bồi thêm một nhát.
— Dù nói sớm hay muộn thì cũng như nhau thôi. Cậu chỉ đứng xem náo nhiệt chứ có đưa ra được ý kiến gì hữu ích đâu.
"..."
Lần này Tiêu Miên vẫn không thể phản bác.
Một lúc sau, cậu mới hỏi:
— Vậy là... cậu định bắt đầu một mối quan hệ mới rồi?
— Ừ.
Chu Dữ Phi gật đầu.
— Anh ấy đối xử với tớ rất tốt. Nghĩ đi nghĩ lại, tớ quyết định chọn người thích mình. Dù sao tình cảm cũng có thể từ từ vun đắp.
Tiêu Miên nhìn cô.
— Chính cậu từng nói với tớ: "Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã không có cảm giác thì sau này càng không thể có cảm giác."
Chu Dữ Phi nhướng mày.
— Không lẽ tớ không được thay đổi à? Lúc anh ấy mới theo đuổi tớ thì đúng là chẳng có cảm giác gì. Nhưng bây giờ thì có rồi.
"..."
Căn bệnh "dễ bị người khác thuyết phục" của Tiêu Miên lại tái phát.
Chu Dữ Phi nói cũng có lý.
Có cảm giác thì sao chứ?
Nhất là khi chỉ có một phía có cảm giác.
— À đúng rồi.
Chu Dữ Phi chợt nhớ ra.
— Anh ấy cũng học trường cậu, khoa Công nghệ thông tin.
— Khoa Công nghệ thông tin?
Tiêu Miên chớp mắt.
— Không phải cũng ở cùng tòa ký túc xá với tớ đấy chứ?
— Sao tớ biết được. Mai gặp thì hai người tự nói chuyện đi.
Tiêu Miên gật đầu.
— Thế còn bữa cơm thì sao? Anh ấy đi cùng luôn à?
— Không. Bọn tớ không định dẫn anh ấy đi lễ hội đâu. Chỉ là anh ấy bị người khác cho leo cây, mà vé lại do chính anh ấy cướp được nên mới đi cùng thôi.
— Thế còn vé không?
— Anh ấy cướp được ba vé.
— ...Người ta đã cướp được ba vé rồi mà ban đầu cậu còn không định dẫn người ta theo à?
Chu Dữ Phi thản nhiên đáp:
— Tớ chỉ bảo anh ấy cướp hai vé thôi mà. Với lại, ba người bọn mình đi cùng nhau chẳng thấy kỳ lạ sao?
— Có gì mà lạ? Người trước của cậu chẳng phải cũng từng đi cùng rồi à.
Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng Tiêu Miên thật lòng vẫn thấy ở chung lúc đó khá gượng gạo.
— Anh ấy khác người kia.
Tiêu Miên liếc cô bằng ánh mắt đầy khó hiểu.
Chu Dữ Phi lập tức nhướng mày.
— Sao thế? Mắt không khỏe à? Để tớ chữa cho.
"..."
Ngày đếm ngược sang năm mới rơi đúng vào thứ Năm.
Thời tiết lạnh đến mức như chạm đáy của cả mùa đông.
Tan học, Tiêu Miên quay về ký túc xá thay áo phao rồi mới đi tìm Chu Dữ Phi.
Đúng lúc đến giờ ăn tối.
Quán hai người định ăn đã hết chỗ nên đành tùy tiện chọn một quán lẩu còn bàn trống.
Hương vị chỉ ở mức bình thường.
Tiêu Miên lo lắng hỏi:
— Ăn lẩu xong người sẽ ám mùi lắm nhỉ?
Chu Dữ Phi hôm nay trang điểm rất kỹ, nhưng vẫn chẳng mấy bận tâm.
— Không sao đâu.
Ăn xong, hai người đi thẳng đến địa điểm tổ chức lễ hội âm nhạc.
Vừa xuống xe, Chu Dữ Phi đã chỉ về phía trước.
— Người đeo kính kia kìa.
Tiêu Miên nhìn theo.
Nói thật thì người đó đúng là không giống mẫu người Chu Dữ Phi sẽ thích.
Anh ta không cao lắm, mắt cũng hơi nhỏ.
— Trần Thắng Nguyên!
Nghe đến họ Trần, Tiêu Miên khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã hoàn hồn, chỉ khẽ thở dài đầy phiền muộn.
Chàng trai kia chạy về phía họ, trên tay còn cầm hai cốc trà sữa.
— Hai cậu đến rồi...
Vừa nhìn thấy Chu Dữ Phi, anh ta sững người rồi cười nói:
— Hôm nay cậu đẹp quá.
Chu Dữ Phi khẽ ho một tiếng, lườm anh một cái rồi giới thiệu:
— Đây là bạn tớ, Tiêu Miên. Cùng trường với cậu đấy.
Trần Thắng Nguyên gật đầu với Tiêu Miên.
— Chào cậu.
Nói xong lại cười bổ sung:
— Bạn cậu cũng đẹp trai thật.
Tiêu Miên mỉm cười.
— Dữ Phi nói cậu học khoa Công nghệ thông tin. Biết đâu bọn mình còn ở cùng khu ký túc xá.
— Thật à? Tớ ở tòa số 3.
— Vậy thì sát bên rồi. Tớ ở tòa số 2.
Ba người trò chuyện vài câu rồi cùng đi vào bên trong.
Lễ hội âm nhạc lần này còn náo nhiệt hơn tất cả những lần Tiêu Miên từng tham dự.
Chen chúc giữa đám đông, cốc trà sữa trên tay cậu bị va đổ mất một ít.
Thấy Chu Dữ Phi đang hào hứng xem biểu diễn, cậu chỉ kịp nói một tiếng rồi tự mình đi tìm nhà vệ sinh.
Không ngờ ở đó lại gặp người quen.
Chính là cậu học đệ lần trước giẫm lên chân cậu ở sân bóng rổ, người quen của Trình Ngưỡng.
Tiêu Miên âm thầm "xì" một tiếng trong lòng.
Cậu không muốn nhớ đến Trình Ngưỡng nữa.
— Anh khóa trên, anh cũng đến xem lễ hội âm nhạc à?
Dường như chuyện lần trước chẳng để lại chút ngượng ngùng nào.
Cậu trai kia tự nhiên chào hỏi Tiêu Miên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tiêu Miên gật đầu, nhìn tấm thẻ công tác trên cổ cậu ta.
— Cậu làm thêm ở đây à?
— Vâng.
— Gặp nhau ở đây đúng là có duyên nhỉ.
Cậu trai cười nói.
— Em tên là Lý Số, "Số" trong "toán học".
— ...Anh là Tiêu Miên.
Lý Số nhiệt tình nói:
— Một lát nữa ca sĩ XX sẽ lên sân khấu rồi, anh không đi xem à?
Đó chính là ca sĩ mà hôm nay Chu Dữ Phi đến để xem.
— Anh đi nhà vệ sinh trước đã.
— Nhà vệ sinh ở phía bên kia, hơi xa một chút.
— Không sao. Vậy anh đi trước nhé.
— Vâng, anh khóa trên, lát gặp lại.
Lý Số nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Tiêu Miên cũng chẳng hiểu "lát gặp lại" ở đâu ra, nhưng vẫn lịch sự đáp:
— Ừ, lát gặp.