Chương 1 - Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Lúc Tiêu Miên đến nơi thì đã mười hai giờ đêm.

Cuối tháng Chín, thời tiết vẫn còn oi bức. Cậu xuống xe rồi chạy một mạch hơn trăm mét đến quán, vậy mà lưng vẫn lấm tấm mồ hôi.

Bên trong mở điều hòa khá lạnh, vừa bước vào còn thấy dễ chịu, nhưng đi tìm phòng riêng được một đoạn thì lại bắt đầu thấy hơi rét.

Tiêu Miên xoa xoa hai cánh tay, theo bản năng kéo vạt chiếc áo phông trên người xuống. Đây là áo của Chu Dữ Phi, mặc lên người cậu thì hơi ngắn.

Hôm nay cậu sang nhà Chu Dữ Phi để hoàn thành bản vẽ. Hai người cùng nhận một công việc vẽ minh họa ngoài giờ để kiếm thêm chút tiền. Không ngờ con chó nhà Chu Dữ Phi lại tè lên người cậu. Vì đang vội nên Chu Dữ Phi liền lấy áo của mình cho cậu thay.

Thực ra chỗ bị dính nước tiểu chỉ bé bằng lòng bàn tay.

Nhưng chính Tiêu Miên cũng không hiểu mình nghĩ gì. Lúc mùi còn mới nhất, cậu lại cố tình cúi xuống ngửi một cái thật kỹ. Kết quả là dù đã lấy khăn ướt chà đến mức da đỏ rát, cậu vẫn luôn cảm thấy trên người còn vương mùi ấy.

Để áp chế cảm giác ám ảnh trong lòng, cậu tiện tay xịt luôn nước hoa của Chu Dữ Phi.

Kết quả bị Chu Dữ Phi khinh bỉ:

— Cậu tưởng đang xịt nước hoa muỗi à?

Thế nên bây giờ chỉ cần cúi đầu ngửi nhẹ là lập tức cảm nhận được mùi hương ngọt đậm đặc.

Chu Dữ Phi vốn theo phong cách ngọt ngào nên nước hoa hầu hết đều mang hương ngọt. Mà Tiêu Miên còn trúng ngay chai ngọt nhất.

Cậu hơi ngượng ngùng kéo kéo vạt áo, quạt cho đỡ nóng rồi đẩy cửa phòng riêng bước vào.

Hôm nay là tiệc chia tay của một chị khóa trên rất thân với cậu.

Ngày kia chị sẽ sang Úc, mà Tiêu Miên vốn không quen những buổi tụ tập thế này. Tính cậu khá hướng nội, rất khó hòa mình vào không khí náo nhiệt. Nhưng nghĩ lần sau gặp lại chẳng biết là bao giờ, hơn nữa người đến dự chắc đều quen biết nên cậu vẫn quyết định tới.

Trong phòng đã rất náo nhiệt.

Mấy gương mặt quen thuộc vừa thấy cậu đã vẫy tay.

Tiêu Miên mỉm cười đi tới.

— Sao giờ mới đến?

— Có chút việc.

Tiêu Miên tháo ba lô xuống đặt phía sau ghế.

— Chị ấy đâu rồi?

— Đi gọi rượu rồi.

Một nữ sinh ngồi cạnh bỗng đánh giá cậu từ trên xuống dưới.

— Hôm nay trông cậu khác ghê... đổi phong cách à?

Tiêu Miên cười.

— Tớ làm gì có phong cách gì, chẳng phải vẫn mặc đại sao?

Một nữ sinh khác chen vào:

— Người đẹp thì mặc gì cũng thành phong cách, hiểu chưa?

Tiêu Miên gật gù, khóe môi cong lên hơn.

— Ồ? Thật vậy sao?

Tán gẫu thêm vài câu, Tiêu Miên với lấy chiếc ly thủy tinh trống.

— Có gì để uống vậy?

Nữ sinh đưa cho cậu một ly chất lỏng màu vàng óng, chỉ khoảng nửa ly.

— Cậu thử cái này đi. Chị khóa trên cố ý mang tới đấy. Rượu ngoại, ngon lắm.

Tiêu Miên do dự.

— Chỉ còn ly này thôi à? Tớ uống gì khác cũng được.

— Mới mở đấy. Bọn tớ thấy ngon nên đặc biệt để dành cho cậu một ly. Không thì chỉ có một chai, sao đủ chia.

Tiêu Miên gật đầu, ngốc nghếch giơ ngón tay cái.

— Đúng là anh em tốt!

Nữ sinh chớp mắt.

— Tất nhiên rồi.

Tiêu Miên đưa ly lên môi, vừa mới nhấp một ngụm nhỏ thì đột nhiên có một bàn tay vươn tới trước mặt.

Lòng bàn tay rất lớn, cảm giác như có thể che kín cả khuôn mặt cậu.

Tiêu Miên sững người, quay đầu nhìn chủ nhân của bàn tay.

Đó là một khuôn mặt rất hợp với đôi tay ấy.

Xương mày cao, ánh đèn vốn đã mờ lại càng hắt từ trên xuống khiến đôi mắt người kia càng khó nhìn rõ.

Tiêu Miên cảm thấy rõ ràng tim mình như hẫng mất một nhịp.

— Xin lỗi.

Chàng trai lên tiếng.

— Hình như ly rượu này là của tôi.

Tiêu Miên ngẩn ra một lúc rồi quay sang nhìn nữ sinh bên cạnh.

— Hả?

— Chẳng phải đây là ly mới sao?

Cô gái cũng ngơ ngác.

Chàng trai đáp:

— Trước khi mọi người tới, tôi ngồi ở đây. Chắc là cầm nhầm rồi.

Ánh mắt anh lướt sang bên cạnh một cái rồi lại nhìn Tiêu Miên.

Không hiểu sao Tiêu Miên thấy hai má mình nóng lên.

Đâu còn là trẻ con nữa, sao lại thành ra cầm nhầm ly của người khác rồi uống thế này.

Cậu cười xin lỗi.

— Ngại quá.

Không biết nghĩ gì, cậu còn đưa luôn ly rượu trả lại.

Chàng trai nhìn ly rượu cậu đưa sang, khựng lại rất khẽ rồi mới nhận lấy.

— Không sao.

Đầu ngón tay hai người chạm nhau trong thoáng chốc.

Tiêu Miên lập tức buông tay xuống, ngẩng đầu nhìn người kia đi về góc phòng bên kia rồi ngồi xuống.

Nữ sinh cười khúc khích.

— Cái gì vậy trời? Mở đầu phim thần tượng kiểu gì kỳ cục thế này?

Một nam sinh ngồi đối diện cau mày.

— Phim thần tượng gì chứ? Hai thằng con trai mà.

Nữ sinh quay sang hỏi Tiêu Miên:

— Sao cậu lại đưa luôn ly cho người ta?

— Mà cái anh Trình Ngưỡng này cũng lạ thật, còn nhận luôn. Chẳng lẽ còn định uống tiếp?

— Trình Ngưỡng?

— Cậu không biết à? Anh ấy nổi tiếng lắm ở trường mình, bên khoa Hóa.

Tiêu Miên lắc đầu.

Người cùng chuyên ngành cậu còn chưa nhận hết mặt, nói gì đến người của khoa khác chẳng liên quan.

— Hình như là họ hàng nhà chị khóa trên.

Mọi người tiếp tục câu chuyện.

Nhưng ánh mắt Tiêu Miên lại vô thức liên tục liếc về phía Trình Ngưỡng.

Đáng tiếc góc anh ngồi quá tối, chẳng nhìn rõ mặt.

Trình Ngưỡng.

Không biết là hai chữ nào, nhưng nghe rất hay.

Một lúc sau chị khóa trên cuối cùng cũng trở về, còn dẫn theo mấy người bạn mà Tiêu Miên hoàn toàn không quen.

Mãi khá lâu sau cậu mới có cơ hội nói chuyện với chị.

Tiêu Miên đeo ba lô bước tới, lấy món quà đã chuẩn bị từ trước đưa cho chị.

— Còn có quà nữa sao?

Đôi mắt chị đầy vẻ bất ngờ.

Tiêu Miên hơi ngượng.

— Chỉ là em tự móc một búp bê nhỏ rồi làm thành móc khóa thôi, cũng chẳng tính là quà gì.

— Sao lại không phải quà?

Chị rất thích.

Hai người trò chuyện khá lâu. Có lẽ vì uống chút rượu nên chị càng nói nhiều hơn.

Tiêu Miên nghiêm túc lắng nghe hết rồi mới quay lại chỗ ngồi.

Cậu ở lại khoảng một tiếng thì đã ngáp liên tục.

Thế là cậu đến chào chị khóa trên, định về trước.

Hai người ôm nhau một cái.

Dù sao cũng chưa biết sau này còn có cơ hội gặp lại hay không.

Tiêu Miên nhẹ nhàng vỗ vai chị, khẽ nhắm mắt.

Dù cố tỏ ra bình tĩnh, trong lòng cậu vẫn không tránh khỏi chút buồn bã.

Cậu hít sâu một hơi.

Ngay lúc mở mắt ra, cậu khựng lại.

Bởi vì hướng mắt của cậu đúng lúc nhìn về phía Trình Ngưỡng.

Ánh sáng trong phòng rất tối, Tiêu Miên cũng không chắc vừa rồi mình có nhìn thẳng vào mắt anh hay không.

Cho đến lúc bước ra ngoài, cậu vẫn còn nghĩ về chuyện ấy.

Nhưng bình tĩnh lại một chút thì cảm thấy chắc mình nghĩ nhiều.

Dẫu vậy...

Một anh chàng đẹp trai đến mức ấy, đối với một thiếu niên mới biết rung động mà còn chưa từng yêu như cậu, thật sự quá sức hấp dẫn.

Tiêu Miên tìm một chiếc sofa trong đại sảnh ngồi xuống.

Sau khi gọi xe, cậu bỗng dưng nhớ lại lịch sử tình cảm nghèo nàn của mình.

Ngoài cậu nam sinh trường bên khiến cậu lần đầu biết rung động hồi cấp ba...

Thì gần như chẳng còn ai.

Không phải không có người theo đuổi.

Con gái thì khá nhiều.

Đáng tiếc cậu vốn không thích con gái.

Con trai cũng có, nhưng chẳng ai đạt đến hình mẫu mối tình đầu mà cậu vẫn luôn tưởng tượng.

Mối tình đầu đấy...

Mối tình đầu...

Tiêu Miên miên man nghĩ ngợi.

Đến khi cúi xuống nhìn điện thoại mới phát hiện chiếc xe mình gọi mãi không di chuyển.

Cậu đành hủy chuyến rồi gọi lại chiếc khác.

Gọi xe xong, vừa ngẩng đầu lên...

Sống lưng Tiêu Miên lập tức căng cứng.

Trình Ngưỡng?

Anh cũng ra ngoài rồi sao?

Ánh sáng ngoài đại sảnh rõ hơn.

Nhìn càng đẹp trai hơn.

Cao quá...

Đôi chân dài thật.

Chắc phải mét chín mất?

Trình Ngưỡng cũng nhìn thấy cậu.

Anh hơi cúi đầu trước, sau đó ngẩng lên chạm đúng ánh mắt Tiêu Miên rồi lịch sự gật đầu chào.

Tiêu Miên sững người.

Đến khi hoàn hồn mới vội vàng gật đầu đáp lại, còn gật mạnh đến hai cái.

Rồi Trình Ngưỡng đi ngang qua cậu, bước ra ngoài.

Tiêu Miên ngồi yên đúng mười giây.

Chỉ mười giây thôi.

Nhưng với cậu lại dài vô cùng.

Sau đó...

Cậu đưa ra một quyết định cực kỳ, cực kỳ dũng cảm.

Cậu đuổi theo.

Đây là lần đầu tiên trong đời Tiêu Miên chủ động với một người như vậy.

Cảm giác trong lòng thật sự rất khó diễn tả.

Nhưng khi thật sự đuổi kịp, nhìn thấy bóng lưng Trình Ngưỡng...

Tiêu Miên lại muốn quay về ngồi trong sảnh.

Bên ngoài nóng thế này.

Ngồi trong kia chẳng phải tốt hơn sao?

Ơ...

Anh quay lại rồi!

Tiêu Miên không biết lúc ấy gương mặt mình thế nào.

Chỉ biết trong lòng như có một chú nai nhỏ đang chạy loạn.

Nhưng Trình Ngưỡng chỉ lặng lẽ nhìn cậu, không nói gì.

Không hiểu sao...

Tiêu Miên lại thấy...

Không khí có chút... mập mờ.

Cuối cùng cậu vẫn là người mở lời trước.

— Xin lỗi nhé... chuyện lúc nãy.

Thật ra cậu cũng chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể nhắc lại chuyện chiếc ly.

— Không sao.

Trình Ngưỡng đáp.

— Cậu không để bụng là được.

Phản ứng đầu tiên của Tiêu Miên là:

Thì ra lúc ở trong phòng nghe không rõ. Giọng anh ấy cũng hay thật.

Sau đó mới là:

Ơ? Anh ấy vừa nói gì? Ý câu đó là sao? Hay mình nghĩ nhiều? Nhưng mình đang nghĩ cái gì vậy? Chẳng hiểu nổi...

Giữa hai người rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ.

Tiêu Miên không biết phải nói gì tiếp.

Mà Trình Ngưỡng cũng không lên tiếng.

Đúng lúc ấy...

Điện thoại Tiêu Miên vang lên.

Xe cậu gọi đã tới.

Tiêu Miên cắn răng, mỉm cười với Trình Ngưỡng.

— Coi như quen nhau rồi nhé. Tôi là Tiêu Miên. "Tiêu" trong "chân dung", "Miên" trong "bông gòn". Còn cậu?

"..."

Trình Ngưỡng im lặng một lát rồi mới đáp:

— Tôi là Trình Ngưỡng. "Trình" trong "phương trình", "Ngưỡng" trong "ngẩng đầu".

— Rất vui được quen cậu.

Tiêu Miên cười rạng rỡ.

Trình Ngưỡng khẽ gật đầu.

— Ừm, rất vui được quen cậu.

Suốt quãng đường về nhà...

Tiêu Miên cảm thấy cả làn gió cũng ngọt ngào.

Mà có lẽ...

Một nửa nguyên nhân là vì mùi nước hoa ngọt lịm vẫn còn vương trên người cậu.