Chương 8 - Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ

Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ


Hoắc Hoài Dã đã dắt ngựa đứng chờ sẵn ở bên ngoài rồi.

Anh cũng đã thay xong quần áo, chỉ mới ngắn ngủi hai ngày thôi mà tôi đã được thấy anh mặc mấy bộ trang phục khác nhau rồi.

Nhưng không một ngoại lệ.

Bộ nào trông cũng đều rất đẹp trai, phong độ.

"Tôi không biết cưỡi đâu, hay là anh tự chơi một mình đi."

Trong lòng tôi có chút thấp thỏm đi đến trước mặt anh.

"Sợ cái gì? Có bảo cậu cưỡi một mình đâu."

Giây tiếp theo, tôi đã bị anh ôm lấy eo, trực tiếp bế thốc đặt lên trên lưng ngựa.

Trong lòng tôi vô cùng hoảng loạn, chỉ biết nắm chặt lấy tay Hoắc Hoài Dã.

"Tôi... tôi... tôi sợ lắm."

Người đàn ông Alpha kia không hề chê tôi làm mất mặt anh, cũng không gạt tay tôi ra, mà đem bàn tay còn lại của mình thế chỗ nhét vào trong tay tôi.

Sau đó động tác vô cùng nhanh nhẹn, dứt khoát xoay người nhảy lên ngựa.

Ngồi vững vàng ngay phía sau lưng tôi.

"Còn sợ nữa không?"

Lồng ngực của anh rộng lớn, dựa vào đó mang lại cảm giác vô cùng an toàn.

Đúng là không còn sợ nữa rồi.

Nhưng dựa quá gần thế này khiến tôi cảm thấy không quen chút nào.

Đặc biệt là khi ánh mắt quét trúng Thẩm Chu đang cưỡi ngựa cách đó không xa, đang dùng ánh mắt đầy trêu chọc nhìn về phía chúng tôi.

Lại càng cảm thấy ngượng ngùng hơn nữa.

Tôi khẽ nhúc nhích thân mình muốn né xa Hoắc Hoài Dã ra một chút, mặc dù việc này đối với khoảng cách trên lưng ngựa chẳng có tác dụng gì lớn lao cho cam.

Nhưng tôi vẫn muốn hơi rời xa anh một chút.

Nếu không thì kỳ cục quá.

Chỉ là tôi vừa mới xê dịch đi một chút.

Cánh tay của Hoắc Hoài Dã đã chắn ngang qua eo tôi, sau đó trực tiếp kéo tuột tôi ép trở về lòng anh.

"Còn động đậy nữa hả? Bây giờ không sợ bị ngã xuống dưới nữa rồi sao? Lát nữa cậu mà ngã xuống thật thì tôi không thèm quản cậu đâu đấy, rõ chưa?"

"Dạ."

Lần này thì ngoan ngoãn hẳn rồi.

Mất mặt thì mất mặt vậy.

Dù sao hiện tại cũng chẳng có mấy người ở đây.

Hoắc Hoài Dã giật giật dây cương, thúc cho con ngựa chậm rãi bước đi.

Cũng không đáng sợ như người ta vẫn tưởng.

Tôi tựa vào trước ngực anh.

Bất giác nghĩ đến chuyện vừa mới xảy ra trong phòng nghỉ lúc nãy.

Tôi muốn hỏi anh.

Nhưng không ngờ hai chúng tôi lại cùng lúc mở lời.

"Lúc nãy sao cậu không đánh trả?"

"Lúc nãy sao anh lại bảo vệ tôi đến vậy?"

Chỉ im lặng một thoáng, Hoắc Hoài Dã đã lên tiếng trước.

"Dĩ nhiên là vì cậu là người của tôi. Đã bước chân vào nhà tôi thì chính là người được tôi bảo bọc, làm gì có đạo lý để mặc cho kẻ khác bắt nạt ra nông nỗi đó chứ. Lần sau còn gặp phải chuyện như vậy, cậu cứ việc đánh trả cho tôi, có Hoắc Hoài Dã này chống lưng cho cậu, rõ chưa?"

Trong lòng tôi dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp.

Nhưng lại không dám biểu hiện ra vẻ quá vui mừng.

"Còn cậu thì sao?"

"Bởi vì, từ trước đến nay chưa từng có ai đứng về phía tôi cả, đánh trả chỉ càng bị dạy dỗ thê thảm hơn thôi."

Tôi cảm nhận được Hoắc Hoài Dã hít sâu vào hai hơi.

"Sau này có tôi rồi."

"Vâng."

Chỉ mới vỏn vẹn hai ngày ngắn ngủi, ấn tượng của tôi về Hoắc Hoài Dã đã hoàn toàn thay đổi. Hóa ra anh căn bản không hề giống như những lời đồn đại từ miệng thế gian.

Cũng không giống với những gì anh biểu hiện ra bên ngoài.

Hôm qua tôi còn tưởng anh thực sự rất chê bai tôi cơ đấy.

Hoắc Hoài Dã, chắc là cũng không đến mức ghét bỏ Beta như vậy đâu nhỉ, thế còn Omega thì sao? Phải chăng anh cũng không ghét?

Hôm đó chúng tôi không cưỡi ngựa quá lâu, Hoắc Hoài Dã chỉ dắt tôi đi trải nghiệm một chút.

Lúc ra về, Thẩm Chu nhét vào tay tôi một chiếc thẻ hội viên.

Anh ta bảo nếu muốn tới thì cứ trực tiếp đến đây chơi.

Dù sao mấy con ngựa mà Hoắc Hoài Dã nuôi, tôi đều có thể cưỡi được.

Vốn dĩ tôi đang định mở lời từ chối.

Không ngờ Hoắc Hoài Dã còn nhanh nhảu hơn cả tôi, trực tiếp nhận lấy.

"Thẩm Chu là một tên thích giữ của, cậu đừng tưởng cậu ta hào phóng gieo lộc gì, đây là lần đầu tiên cậu ta như vậy đấy, cho nên cứ nhận đi, sau này cậu ta còn đầy chỗ để kiếm tiền từ tôi."

"Ồ, dạ được."

Tôi thầm nói một tiếng cảm ơn ở trong lòng.

Không nói ra thành lời là vì tôi cảm thấy Hoắc Hoài Dã sẽ không muốn nghe tôi khách sáo như thế.

Sau ngày hôm đó, tôi vẫn luôn chờ đợi.

Chờ đợi suốt một tuần lễ, cho đến khi nhận được điện thoại của bố mẹ nhà họ Thẩm.

Tôi ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm một hơi.