Tôi kinh ngạc nhìn Hoắc Hoài Dã đang chắn trước mặt mình, không ngờ anh lại đứng ra bảo vệ tôi.
Càng không ngờ anh lại lựa chọn tôi giữa Thẩm Viết Nhiên và tôi.
Trước đây khi mới trở về nhà họ Thẩm.
Thẩm Viết Nhiên đã sớm lộ rõ sự thù địch đối với tôi, nhưng cậu ta lại cực kỳ biết diễn kịch.
Bộ dạng cậu ta thể hiện trước mặt tôi hoàn toàn khác hẳn với trước mặt bố mẹ.
Mà lần nào rõ ràng người bị tổn thương cũng là tôi, thế nhưng người được dỗ dành, an ủi lại luôn là Thẩm Viết Nhiên.
Mọi chuyện đều biến thành do tôi đố kỵ với cậu ta nên mới cố tình bày trò làm ra như vậy.
Mục đích chính là muốn đuổi cậu ta đi.
Để một mình độc chiếm cả nhà họ Thẩm.
"Anh Hoài Dã, chuyện không phải như anh nhìn thấy đâu, là... là vừa rồi Ứng Niên nói với em những lời rất quá đáng, cho nên em mới tức giận muốn dạy dỗ anh ấy một chút thôi, chứ em không thật sự muốn đánh anh ấy đâu."
Thẩm Viết Nhiên đáng thương nhìn Hoắc Hoài Dã.
Các Omega rất giỏi làm nũng.
Cũng rất giỏi giả vờ đáng thương.
Tôi có chút lo lắng nắm chặt lấy tay mình.
Hoắc Hoài Dã liệu có giống như bố mẹ, chỉ vì một câu nói của Thẩm Viết Nhiên mà đứng về phía cậu ta hay không?
Đột nhiên, bàn tay đang buông thõng bên sườn của tôi được anh nắm chặt lấy.
"Cậu đáng đời."
"Anh Hoài Dã, anh... anh nói cái gì cơ?"
Người kinh ngạc không kém gì cậu ta chính là tôi.
"Tôi nói cậu đáng đời, nếu vợ tôi thật sự có mắng cậu, thì đó cũng là cậu đáng bị mắng, cậu đáng đời, vợ tôi mắng rất hay. Nhưng nếu cậu thật sự muốn động tay động chân với vợ tôi, cậu cứ việc thử xem thủ đoạn của tôi xem thế nào."
Người đàn ông Alpha khựng lại một thoáng.
Chằm chằm nhìn vào gương mặt của Thẩm Viết Nhiên, giống như nhớ ra điều gì đó.
Khóe miệng khẽ nhếch lên.
Giống như nụ cười của ác ma vậy.
"Dù sao thì, không phải cậu từng được tận mắt chứng kiến rồi sao?"
Tôi nhìn gương mặt của Thẩm Viết Nhiên ngày một trở nên trắng bệch, giống như đang hồi tưởng lại một chuyện gì đó vô cùng đáng sợ vậy.
Cả người chìm sâu vào ký ức đầy đau khổ.
Ánh mắt nhìn về phía Hoắc Hoài Dã cũng trở nên kinh hoàng, khiếp sợ.
Rốt cuộc... trước đây cậu ta đã nhìn thấy cái gì vậy?
Rất nhanh sau đó, bảo vệ do Hoắc Hoài Dã gọi đến đã trực tiếp lôi Thẩm Viết Nhiên ra ngoài.
"Thông báo xuống dưới, người này từ nay về sau sẽ bị câu lạc bộ liệt vào danh sách đen, không cho phép cậu ta bước vào đây nữa."
"Vâng thưa Hoắc tổng, tôi sẽ thông báo xuống ngay."
Tôi còn chưa kịp phản ứng gì đã trực tiếp được Hoắc Hoài Dã dắt tay dẫn ra khỏi phòng nghỉ.
"Biết cưỡi ngựa không?"
Nghe thấy câu này, tôi mới phát hiện ra mình đã được anh dẫn đến khu vực chọn ngựa tự bao giờ.
"Không biết ạ."
"Không sao, tôi biết là được rồi."
Sau đó anh vẫy tay gọi một người tới: "Dẫn vị tiên sinh này đi thay một bộ quần áo thích hợp."
"Vâng, thưa tiên sinh xin mời đi theo tôi."
Mặc dù không hiểu Hoắc Hoài Dã muốn dẫn tôi đi làm cái gì.
Nhưng hành động vừa rồi của anh đã khiến tôi nảy sinh cảm giác ỷ lại và tin tưởng đối với anh.
Chẳng sao cả, anh dẫn tôi đi làm gì cũng được.
Dù sao thì anh cũng chẳng thể đem bán tôi đi được đâu.
Đến khi tôi thay xong quần áo bước ra ngoài.