Chương 13 - Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ

Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ


"Chậc, không hôn cậu nữa đâu, đừng có nhìn tôi với ánh mắt đề phòng như phòng trộm thế chứ."

"Tôi không có mà."

"Tốt nhất là như vậy, dù sao thì nếu cậu đã đồng ý rồi, vậy thì tốt nhất là chuyện gì cậu cũng phải làm được, đến lúc đó cấm có được nuốt lời lật lọng đấy nhé."

"Vâng."

"Cậu đã ở bên cạnh tôi rồi thì không được tùy tùy tiện tiện cho người khác phương thức liên lạc nữa, rõ chưa?"

"Vâng."

Hóa ra là anh giận vì chuyện này.

Sao không nói sớm cơ chứ.

Thực ra sau khi Chu Ngụy nói mấy lời như vậy xong.

Vốn dĩ tôi cũng đã chẳng có ý định kết bạn phương thức liên lạc với cậu ta rồi.

Mấy kiểu người như vậy phiền phức lắm.

Mà tôi thì sợ nhất là phiền phức.

Ngày hôm sau, Hoắc Hoài Dã đã khôi phục lại trạng thái bình thường như mọi ngày.

Còn tôi thì xoa xoa vệt máu đã đóng vảy trên môi mình, chỉ đành lặng lẽ đeo khẩu trang vào.

Đáng ghét thật sự.

Tôi vẫn tiếp tục đi làm việc ở quán cà phê sách như cũ.

Thẩm Chu thì cứ dăm ba bữa lại tới đây đọc sách uống cà phê một lần.

Nhưng tôi cảm giác, ý đồ của anh ta say rượu không phải ở rượu.

Mà là nằm ở trên người ông chủ của tôi kìa.

Tiếc thay, ông chủ của tôi lại không thường xuyên lui tới quán cho lắm, thế nên anh ta cũng hiếm khi có cơ hội được nhìn thấy.

"Hôm đó là anh đem chuyện tôi làm việc ở đây kể cho Hoắc Hoài Dã nghe đúng không?"

"Tôi chỉ là có lòng tốt nhắc nhở cậu ta một chút thôi mà, có điều cậu đúng thật là có chút trách lầm cậu ta rồi đấy, cậu có làm việc ở cái xó xỉnh nào đi chăng nữa, cậu ta cũng sẽ không bao giờ cảm thấy mất mặt đâu."

"Thật vậy sao?"

Thẩm Chu nhìn nhìn tôi.

Đột nhiên nở một nụ cười đầy ẩn ý thấu hiểu:

"Hóa ra là vẫn chưa chịu khai thông đầu óc à."

"Ý anh là sao cơ?"

"Không có gì đâu, dù sao sau này có vấn đề gì cứ việc năng hỏi cậu ta là được, cậu ta sẽ nói cho cậu biết thôi."

Tôi thấy chưa chắc đâu nha.

Phía bên nhà họ Thẩm dạo này ngược lại không thấy quấy nhiễu gì nhiều nữa.

Tôi cũng không quay về nhà xin lỗi, nhưng họ cũng chẳng buồn tìm tôi.

Còn về thái độ của Hoắc Hoài Dã dành cho tôi.

Tôi cũng không biết phải hình dung như thế nào cho đúng nữa.

Trông có vẻ rất tốt.

Nhưng lại giống như có một bức màn ngăn cách ở giữa vậy.

Nói chung là khiến tôi nhìn không thấu đáo cho lắm.

Thế nhưng khi tôi đột nhiên nhìn thấy bố mẹ tôi xuất hiện ở ngay trước cửa quán cà phê sách, tôi liền biết rõ.

Quả nhiên chuyện gì đến cũng phải đến rồi.

Tôi xin phép quản lý cửa hàng cho nghỉ một lát.

Sau đó dẫn họ rời khỏi quán cà phê sách.

Tìm một quán cà phê khác để cùng họ bàn bạc chuyện thẳng thắn.

"Hoắc Hoài Dã không cho con tiền sao? Sao con lại đến cái nơi như thế này để làm việc hả?"

Lúc mẹ tôi mở lời, giọng điệu mang theo vẻ chê bai thấy rõ.

"Anh ấy có cho, con chỉ là muốn tự tìm cho mình chút việc để làm thôi."

"Ra là vậy."

"Có chuyện gì muốn nói thì hai người cứ việc nói thẳng ra đi ạ."

Họ nhìn nhìn nhau một lượt, cuối cùng vẫn là bố tôi lên tiếng trước:

"Tiểu Niên à, con cảm thấy Hoắc Hoài Dã thế nào? Có phải quả thực không giống như những lời đồn đại bên ngoài là tính tình không tốt hay không?"

"Vâng, tính tình anh ấy khá tốt, thế nên hai người là muốn con và Hoắc Hoài Dã chia tay, để Thẩm Viết Nhiên thế chỗ sang đây đúng không?"

"Nếu con đã đoán ra được rồi, vậy thì chúng ta cũng không vòng vo Tam Quốc làm gì nữa. Tiểu Niên à, dù sao con cũng chỉ là một Beta thôi, nếu nói về độ thích hợp thì vẫn là tiểu Nhiên thích hợp hơn nhiều, thằng bé dù sao cũng là một Omega."

Tôi bình thản cất lời:

"Con từ chối."

"Con từ chối? Con dựa vào cái gì mà từ chối hả? Con nghĩ hiện tại Hoắc Hoài Dã thật sự thích con sao? Cậu ta có thể chấp nhận một đứa Beta không thể bị đánh dấu, không thể sinh con đẻ cái cho cậu ta như con sao?"

Bố tôi vừa nghe thấy lời từ chối của tôi.

Lập tức nổi trận lôi đình, nhảy dựng lên quát tháo.

"Thẩm Viết Nhiên không phải sợ hãi lắm sao? Bây giờ không sợ nữa rồi à? Hai người thật sự nghĩ rằng Hoắc Hoài Dã có thể chấp nhận cậu ta sao?"

"Cậu ta đến con còn có thể chấp nhận được, tại sao lại không thể chấp nhận tiểu Nhiên chứ? Tiểu Nhiên tốt hơn con biết bao nhiêu lần, việc chấp nhận tiểu Nhiên chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi."

Có lẽ là cảm thấy dùng biện pháp mạnh với tôi không có tác dụng, thế nên họ lại dịu giọng xuống một lần nữa để nói lý lẽ với tôi:

"Tiểu Niên à, chỉ có đánh dấu hoàn toàn thì mới có thể củng cố vững chắc mối quan hệ giữa chúng ta và nhà họ Hoắc, mới có thể triệt để giữ vững được chuyện làm ăn của gia đình chúng ta thôi. Con hãy biết điều hiểu chuyện một chút đi, nhường cho tiểu Nhiên có được không?"