Chương 1 - Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ

Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ

"Nó chỉ là một Beta, gửi qua đó là vừa đẹp, với lại từ nhỏ nó đã lớn lên ở nông thôn, thể chất chắc chắn tốt hơn tiểu Nhiên nhiều. Hơn nữa... biết đâu vị kia chỉ là không chịu nổi Omega thì sao? Dù sao hôn ước năm đó định ra vốn dĩ là nó."

Tôi ngồi trên chiếc ghế sofa xa lạ.

Trong đầu không kìm được mà nhớ lại những chuyện xảy ra suốt nửa tháng qua.

Một kịch bản trao nhầm con đầy máu chó và sáo rỗng.

Nửa tháng trước, nhà họ Thẩm phát hiện đứa con mình nuôi nấng hơn hai mươi năm qua hóa ra không phải con ruột.

Thế là họ tìm kiếm giữa biển người mênh mông, đưa đứa con trai ruột là tôi trở về.

Chỉ là niềm vui sướng khi con ruột vừa về nhà còn chưa kịp tan biến.

Bố mẹ ruột của tôi đã phát hiện ra.

Đứa con trai ruột của họ.

Chỉ là một Beta tầm thường.

Trong khi đứa con hờ được họ cưng chiều nuôi lớn từ nhỏ lại là một Omega ngoan ngoãn, xinh đẹp.

Sự thất vọng nhanh chóng thay thế cho niềm vui.

Và tôi còn chưa kịp cảm nhận được tình cốt nhục đến muộn.

Đã nghe thấy họ bàn bạc muốn đưa tôi đến nhà họ Hoắc.

Hôn ước giữa nhà họ Hoắc và nhà họ Thẩm đã được định từ khi còn nhỏ.

Thẩm Viết Nhiên, cũng chính là vị thiếu gia giả kia.

Từ nhỏ đã thích chạy theo sau đuôi Hoắc Hoài Dã.

Đặc biệt là sau khi hai người bọn họ, một người phân hóa thành Alpha, một người phân hóa thành Omega.

Thẩm Viết Nhiên lại càng tự coi mình là người bạn đời tương lai của Hoắc Hoài Dã.

Nhưng tại sao cậu ta lại cam tâm tình nguyện nhường Hoắc Hoài Dã cho tôi chứ?

Chuyện này phải kể từ bốn năm trước, khi đó Hoắc Hoài Dã vừa tốt nghiệp đại học liền tiếp quản công ty gia đình.

Dù hôn ước giữa hai nhà Hoắc Thẩm đã định từ lâu.

Và người trong giới đều biết rõ điều đó.

Nhưng vẫn có một số Omega nhỏ không hết hy vọng muốn tới thử vận may.

Lúc đầu chỉ là bị Hoắc Hoài Dã thẳng tay ném ra ngoài.

Về sau tin đồn truyền đi ngày một xa, biến thành việc anh không chỉ ném người, mà còn tra tấn Omega.

Nói chung là thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.

Tiếng xấu của Hoắc Hoài Dã cũng từ đó mà lan xa.

Từ đó về sau không còn ai dám tiếp cận anh nữa.

Bao gồm cả Thẩm Viết Nhiên.

Nghe nói cậu ta từng tận mắt chứng kiến cách Hoắc Hoài Dã đối xử với Omega, sau khi về nhà liền đổ bệnh nặng suốt mấy ngày.

Sau đó thì sống chết thế nào cũng không chịu thực hiện hôn ước với Hoắc Hoài Dã nữa.

Nhưng khi tuổi tác của Hoắc Hoài Dã ngày một lớn, phía nhà họ Hoắc bắt đầu thúc giục.

Giữa lúc nhà họ Thẩm đang đau đầu thì chuyện thật giả thiếu gia xảy ra.

Thế là...

"Nó chưa từng được nếm trải cuộc sống tốt đẹp gì, tuy tính tình Hoắc Hoài Dã có hơi tệ một chút nhưng cũng không đến mức làm gì nó đâu. Tiểu Nhiên thì khác, thằng bé được chúng ta nuôi nấng từ nhỏ, dù không phải ruột thịt thì tôi cũng không đành lòng để nó đi chịu khổ."

"Hơn nữa cuộc sống ở nhà họ Hoắc tốt như vậy, chịu chút chịu đựng để đổi lấy vinh hoa phú quý, quá hời rồi còn gì."

"Dù sao cứ quyết định như vậy đi, mấy ngày nữa nói rõ với nhà họ Hoắc là được."

"Nếu phía nhà họ Hoắc không đồng ý thì sao?"

"Không đồng ý!? Họ dựa vào cái gì mà không đồng ý? Vốn dĩ Ứng Niên mới là con trai ruột của chúng ta, nếu không có tai nạn năm đó thì bản thân chuyện này đã phải sắp xếp như vậy rồi, nhà họ Hoắc không thể không đồng ý."

Khi nghe thấy những lời này, trong lòng tôi không có quá nhiều cảm xúc.