Cảm nhận đầu tiên của Tô Vân: Con quỷ đầu to này, thật là ma ma quái quái!
Thấy người thái độ khinh miệt, trí lực hầu như không có của Lệ Quỷ Vương, vốn không có chút gì đáng tin, nó chỉ cho rằng câu “làm thư ký cho quỷ” là lời nói xạo trời, đừng hòng lừa được con quỷ sống lâu, kinh nghiệm đầy mình như nó.
Thái độ của Tô Vân, nhìn vào là trọng não bị choáng váng lại đau nhức nhối, hắn thậm chí còn cảm thấy, ngay cả cục bột vừa mới nặn lại không còn bị nát nữa kia cũng đang đau.
Chỉ thấy cái móng tay dài siêu dài, nhọn sắc kia, lấp loáng ánh máu trong mắt, chớp mắt đã đến trước mắt, thời khắc quan trọng, trọng não kia còn kịp nhớ đến đọc văn Nhung Nhã? Môi gấp gáp hô lên: “Tiêu Vũ Thê, Tiêu Vũ Thê là người gì của các ngươi?”.
“Tiêu Vũ Thê!”.
Cái tên quen thuộc kia xuất hiện, trong lòng Tô Vân giật mình, vội vàng thu tay về, nhưng cái móng tay kia đã kề sát đôi mắt đỏ ngầu của trọng não kia, mắt thấy sắp đâm vào trong sự hỗn loạn, Tô Vân mới vội vàng thu trụ lại thế công, trên môi thu về lời nói thô kệch, trong chớp mắt biến thành chất vấn giận dữ, “Hừm! Tốt ngươi con quỷ nhỏ, sao lại biết tên chủ nhân ta? Nói, có phải ngươi hại chết hắn không?”.
Móng tay vừa thu trụ lại, bỗng nhiên lại trong chớp mắt nở ra, lần này, cái móng tay đỏ không còn đẹp nữa, lại chỉ thẳng vào cục bột vừa mới ổn định của trọng não kia, một bộ ngươi nói không rõ ràng, lão nương ta liền phải mạng với ngươi, b*p ch*t ngươi cùng quy về tận cùng điên cuồng.
Đáng thương trọng não kia, hắn còn nói gì, thiên địa này, duy phụ nữ và tiểu nhân khó dưỡng, Tiêu Vũ Thê hóa thành nữ quỷ, cũng đồng dạng khó chăm sóc như vậy.
Nếu không phải hắn giữ vững phong độ quân tử, không đánh phụ nữ một bàn tay, hắn một quỷ vương đáng mặt, há lại không một cái tát liền có thể vụt chết nó!
Còn nữa, còn nữa.
Cái con oa nữ nhỏ bên cạnh cái thanh niên trẻ tuổi này có khuôn mặt sáng sủa như bạn thân của mình, nó cũng có thể nhìn thấy bản thân?
Trọng não kia hồi tưởng lại lúc nãy, câu chất vấn đồng thanh hét ra của nữ quỷ áo đỏ tức giận, “Ngươi là ai? Sao biết tên chồng thiếp?” của con oa nữ kia, một bên ngăn cản thế công mãnh liệt của Tô Vân, một bên ánh mắt không do dự hướng về Kim Đại A đang nằm trên giường.
Vẫn là Kim Đại A thấy trọng não kia đối mặt với thế công lăng lệ của Tô Vân, chỉ biết một mực chống cự không tiến công, rõ ràng còn dư sức, lại không ra tay thương tổn Tô Vân, một bên còn có công phu lén lút quan sát thiếu gia và bản thân, trong ánh mắt mang theo vẻ ấm áp, mà không phải là sự lãnh đạm lúc nãy, Kim Đại A vội vàng hét Tô Vân dừng lại, bản thân thì cố không nhìn thiếu gia, lấy ra mãnh liệt xông đến một bên tạ trọng đã lùi ra xa Tô Vân một khoảng đất, gấp gáp truy vấn.
“Vị tiên sinh này.”, lấy kiến thức mà Diệu Nương thư thư dạy bảo bản thân, Kim Đại A nhìn trang phục và phán đoán của đối phương rõ ràng là một văn nhân, hét tiên sinh e là không quá, “không biết tiên sinh thế nào biết tên chồng thiếp? Tiên sinh có từng gặp chồng thiếp?”.
“Chồng thiếp ngươi? Cái tiểu a đầu xinh xắn mềm mại, kích mẫn linh tú kia là chồng thiếp ngươi?”.
Đã dừng tay, không đánh Tô Vân tiếp tục quấn quýt nữa, trọng não kia khôi phục vẻ trang trọng, ừ không phải, là khôi phục phong độ quân tử của hắn.
Mỗi người chắp tay, đón gió mà đứng, chà, là phong thái trang trọng do chính hắn tạo ra, áo bay phấp phới, thái độ nghiêm túc nhìn về Kim Đại A đang hỏi han bản thân, trọng não kia trong miệng nhưng nhịn không được nhỏ giọng cười khẽ thở dài cảm khái, “Nhìn cũng không giống a!”.
Trong lòng lắc đầu buồn cười, nhưng khi đối mặt với tiểu a đầu đang hỏi han bản thân, trọng não kia trong nội tâm buồn cười, thở dài và cảm khái một chút cũng không lộ ra ngoài.
Chỉ hướng về Kim Đại A gật đầu, một bộ dáng cao nhân ngôn ngữ nói: “Đúng, đúng! Mấy hôm trước, quan hạ hạ của bản quan đến hải thành có hai vị tiểu hữu, bọn họ…”.
Một bộ dáng vui mừng trang trọng, trọng não kia hết sức dùng ngôn ngữ mà tự cho là giản lược hàm súc của mình, đem quá trình từ nhận biết Tiêu Vũ Thê cùng Kỷ Doãn cho đến kết thúc đều nói một lượt.
Cuối cùng được đến rồi bảo bối đản muội muội của xác thiết tin tức, tuy rằng còn không trông thấy người, Tiêu Vũ Lâu của tâm lại thị từ một khẩu khí.
Dù lúc này, hắn cũng muốn bắt lấy cái tiểu yêu tinh nghịch ngợm kia lên đánh cho một trận, nhưng biết nàng vẫn bình an, biết nàng vẫn toàn thân toàn vẹn, trên người một vết thương cũng không có, vẫn hoạt bát nhảy nhót, thần thái linh hoạt, Tiêu Vũ Lâu cái tâm lo lắng của người anh cả cũng an định được một nửa.
Chí ít tâm trạng đã bình ổn được một nửa, nhưng nếu không bắt được người, chưa tận mắt thấy người, Tiêu Vũ Lâu nghĩ, bản thân vẫn chưa thể thực sự buông lỏng được.
Tuy đã nhận được tin tức về muội muội, nhưng Tiêu Vũ Lâu chưa hề nghĩ tới việc buông lỏng hay dừng lại cuộc truy bắt.
Tự cô nương nhỏ phá hoại kia có một tâm nhãn, giờ đây còn căn cứ vào đó, cô ấy không hề hay biết ý đồ xấu của tiểu lang tể tử đang ở cùng một chỗ, bản thân nhất định phải nhanh chóng tìm đến người đó.
Tuy không thấy được hình dáng của vị quỷ vương tự xưng là bạn tốt của muội muội và cũng là người tốt bụng kia, Tiêu Vũ Lâu vẫn hướng về phía Kim Đại A đang đứng đó, quay người xuống ngựa, trịnh trọng hướng về khoảng không nơi ấy chắp tay hành lễ.
Sau khi thành tâm cảm tạ vị kia vì đã cung cấp tin tức và cáo biệt, Tiêu Vũ Lâu mới dẫn theo Kim Đại A, cũng trịnh trọng tạ lễ một lần nữa, cùng với anh chàng Doanh Đệ đi theo sau lưng, và Tố Vân đang ở trên ma nha, quay đầu ba lần một lèo, rời khỏi phạm vi hải thành có thần linh bảo hộ, thẳng tiến về vùng duyên hải phía đông.
Tuy rằng, Tiêu Vũ Lâu trong lòng đã đoán trước, cô nương nhỏ phá hoại kia giờ có lẽ đã không còn ở ven biển nữa, bởi sau khi hải thành xảy ra chuyện lớn như vậy, bắc Hâm cẩu nổi cơn điên cuồng, sau khi hải thành chấn động, trong phạm vi trăm dặm, chắc hẳn đều bị bắc Hâm cẩu quét qua một lượt.
Cựu giống dạng của tình huống hạ, cựu tự gia cái tiểu phá á đầu kia của tiểu tính nhi, chỉ bất định tiên một bộ bào lộ rồi của thuyết.
Bất quá tức tiện hải biên dĩ nhiên không rồi tiểu phá á đầu của thân bóng, vi rồi bảo hiểm khởi kiến, dã thị vi rồi tiếp tục truy tung hạ khứ, Tiêu Vũ Lâu giác được, bản thân còn thị rất hữu tất yếu thân tự khứ khán một khán.
Việc quan tâm đến cô nhóc phá hoại kia, sao mà chu đáo, sao mà tốn công tốn sức đến vậy cũng không thấy quá.
Đợi Tiêu Vũ Lâu dẫn người cáo biệt, cảm tạ một cách trịnh trọng rồi vội vã đến bờ biển, thì chiếc thuyền của Tiêu Vũ Thê đã dựa vào… bàn tay của Kỷ Doãn, được hai tầng ván gỗ đánh cá chế tác thành thuyền phàm chở…, dọc theo… bờ biển phía nam từng thuộc vùng đất phía bắc Đại Kiềm, rời xa… khoảng cách khá xa so với cái hang lớn mà cô ấy đã vất vả truy tìm.
Một lộ kinh quá rồi hảo ta cái kháo hải của thành trấn, nhãn khán… tiệm tiệm tiếp cận Nam Giang xuất hải khẩu, một thuyền ma mộc bất nhân của thừa khách, cũng tổng toán thị khán đáo rồi một điểm nhi sinh lộ và hy vọng.
Tại bất đáo Nam Giang khẩu, họ thực sự của muốn tử rồi! Ngạt tử, khát tử, tiết khuất tử, hận tử…
Cái này ta vớt được từ cuộc phiêu lưu trên biển, có thể khiến cả thuyền người chết vì tiết khí hỏng mất.
Nhân viên thuyền trưởng trước đó từng nói, điểm đến cuối cùng của con thuyền họ là huyện Sẽ Kê thuộc phủ Dư Hàng ở phía nam Đại Kiềm.