Thừa Quang thượng thần của Trấn Tinh điện gần đây tâm trạng vô cùng tồi tệ.
Thứ nhất, đương nhiên là vì chiến sự dưới trần gian diễn ra liên miên, mà tin tức báo về chẳng có cái nào tốt lành.
Tức Dạ Quân Cửu Họa trù tính đã lâu, bình thường không phát động thì thôi, nay một khi quyết ý phản công bèn dùng thế như chẻ tre tiến quân khắp các châu, lần lượt nhổ bỏ các cứ điểm do Trấn Tinh điện thiết lập.
Trấn Tinh điện tuy có đội quân thiện chiến, nhưng sau này Thừa Quang thượng thần phát triển loại pháo quỹ đạo "một d.a.o cắt đứt" tiện lợi nhanh gọn, bọn họ bèn nhàn rỗi sinh lười, thi nhau ở lại hậu phương "câu cá" dưỡng già.
Gần trăm năm sống trong nhung lụa, tám múi cơ bụng cũng được nuôi béo thành một múi bụng mỡ, làm sao chống lại được ma quân luôn gối giáo chờ sáng?
Điều khiến Thừa Quang khó chịu hơn cả là đám tu sĩ phàm nhân ngày xưa xung phong hãm trận trong Tiên Ma đại chiến, lần này cứ như đã hẹn trước, đối với mệnh lệnh của ông thì chối đây đẩy, qua loa lấy lệ, làm nổi bật lên tinh thần "à đúng đúng đúng, ông nói gì cũng đúng, nhưng bọn ta không làm bia đỡ đạn đâu".
Còn vị nữ tướng quân Xích Tiêu thượng thần có khả năng một mình địch ngàn quân kia, dạo gần đây không biết uống nhầm t.h.u.ố.c gì, một mực khẳng định Tức Dạ Quân không phải kẻ cầm đầu cái ác, mối họa tâm phúc thực sự của Tiên giới là Ma tai và La Phù Quân, sống c.h.ế.t không chịu chia quân đi chi viện.
Cứ như vậy, chiến tuyến Trấn Tinh điện nguy cấp cũng là lẽ thường tình.
Thứ hai, là vì linh khí Tiên giới thất thoát không cách nào kìm hãm, cứ như lão đàn ông có tuổi, lực bất tòng tâm, khó lòng duy trì, tuôn trào ngàn dặm. Điều này càng khiến Thừa Quang nóng nảy, sứt đầu mẻ trán.
Ông biết Tiên giới hình thành nhờ Kiến Mộc, định tìm Thiên Đế cùng bàn bạc cách giải quyết. Thế nhưng Thiên Đế vẫn giữ cái vẻ ung dung tự tại, than thở không đau không ngứa vài câu "Mấy năm nay trẫm dung túng Thanh Huyền và Trọng Hoa quá mức, quả thực có chút khó giải quyết", rồi khách sáo khuyên Thừa Quang về nghỉ ngơi, không cần phiền lòng vì chuyện linh khí thất thoát.
Bởi vì...
"Hiện nay lòng người phàm trần d.a.o động, Tiên giới chịu chút ảnh hưởng cũng là khó tránh."
"Đợi bát hoang quần ma nổi dậy, gieo rắc tai ương nhân gian, những kẻ phàm nhân đang lung lay kia chỉ còn cách cầu cứu Tiên giới."
"Đợi tứ hải lại trong sạch yên bình, thiên hạ quy tâm, mọi thứ sẽ trở lại như cũ."
"Xin lão tổ tông cứ bình tĩnh chớ nóng, kiên nhẫn đợi tin vui."
Thừa Quang thượng thần không hiểu ý tứ sâu xa, chỉ cảm thấy tên hậu bối này càng lúc càng không coi mình ra gì. Tiên giới cháy đến nơi rồi, ngươi còn ở đây chơi trò đố chữ à?
Thiên Đế: Cũng không phải trẫm muốn chơi trò đố chữ, chủ yếu là không tin tưởng IQ của khanh. Nếu nói cho khanh biết sự thật, chỉ sợ chưa được mấy ngày là cả thế giới biết hết.
Tất nhiên, câu này hắn không nói ra, Thừa Quang cũng chẳng cách nào nhìn thấu.
Thừa Quang không hỏi ra manh mối gì ở chỗ Thiên Đế, nén một bụng lửa giận không chỗ trút, đành quay về Trấn Tinh điện "hít hà" với đám ch.ó l.i.ế.m nhà nuôi, thu hoạch cảm giác thành tựu từ những lời nịnh nọt tâng bốc tận mây xanh của chúng, kiên định tin rằng mình mới là hy vọng duy nhất cứu rỗi Tiên giới.
Người yêu sẽ thay lòng, đồng nghiệp sẽ trở mặt, ngay cả người nhà cũng sẽ vì tài sản mà thành thù địch, chỉ có ch.ó l.i.ế.m là mãi mãi yêu ta!
Chỉ cần lọt qua kẽ tay chút vụn thịt cho chúng, chúng sẽ l.i.ế.m ta đến tận cùng trời cuối đất!
So ra thì, cô con gái độc nhất Đông Hi của ông lại chẳng được vừa ý ông như thế.
Xuất thân của Thừa Quang và Thiên Đế có chút khác biệt. Cha ông vốn là một trong những nguyên lão tham gia xây dựng Tiên giới năm xưa. Trước khi "phi thăng" vốn là đế vương phàm trần, dốc hết sức lực cả nước để cầu tiên hỏi đạo, có thể gọi là "đại gia ngốc nghếch" đứng sau Tiên giới, không đúng, là "máy rút tiền", cũng không đúng, phải gọi là nhà tài trợ.
Sau khi Kiến Mộc hoàn thành đại công, con cháu hoàng thất cả nhà chuyển lên Tiên giới, bao gồm cả Thừa Quang khi đó đang là Hoàng thái tử, trở thành thế hệ "Thần tộc" cổ xưa nhất.
Còn những người dân bị hoàng tộc vắt kiệt từng giọt máu, tùy tiện vứt bỏ lại phàm trần phải sống thế nào, hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy xét của họ.
Khi Tiên giới khánh thành, Hoàng thái t.ử Thừa Quang vẫn còn là đứa trẻ chập chững biết đi, hiểu biết về chuyện năm xưa lơ mơ, nhưng đã nhớ rõ "ta là dòng dõi rồng phượng cao quý, khác với đám dân đen bách tính".
Sau đó, dưới sự dạy dỗ và làm gương của cha và các bậc trưởng bối hoàng thất, ý thức thống trị phong kiến của Thừa Quang càng thêm thâm căn cố đế. Từ đó trở thành một thế hệ di lão, bước lên con đường không lối về làm "cha thiên hạ".
Chính vì vậy, ông đã một tay mang đủ loại tàn dư phong kiến lên Tiên giới, để nó bén rễ nảy mầm, rồi lại khuếch tán xuống vùng đất phàm trần do ông cai quản. Trong đó bao gồm tư tưởng "gia thiên hạ", "thần giáo đích thứ", "đa t.ử đa phúc", và bất chấp mọi giá để sinh con trai nối dõi.
Tuy nhiên thể chất Thần tộc đã thay đổi từ lâu, việc sinh con đẻ cái cực kỳ khó khăn, đâu phải ông muốn đẻ là đẻ được?
Ông soi mói cô con gái ruột Đông Hi đủ đường, ngược lại cưng chiều đám người nhà họ Ngụy, những kẻ xông xáo nhận làm con nuôi cháu nuôi của ông. Nói cho cùng cũng chỉ vì sợ mình tuyệt hậu mà thôi.
Giờ đây Thừa Quang mọi việc không thuận, lại nhớ đến cô con gái vốn nhu nhược nay dám khuỷu tay rẽ ra ngoài, chống đối ông trong đại sự Tiên giới, bèn thấy giận sôi máu, nhất định phải tìm cớ dạy dỗ cô ả một trận mới được.
Đúng lúc này, có tiên quan dưới trướng vội vã vào báo:
Gần đây Thái Âm điện đang nổi như cồn, Nguyễn Khinh La ra tay mạnh mẽ chỉnh đốn Tuế Tinh điện đã mất Trọng Hoa thượng thần, bắt giữ mấy vị tiên quan chờ xét xử, không biết nên xử trí thế nào cho phải?
Thừa Quang nhíu mày, thầm nghĩ đây đúng là cơ hội trời cho. Ông cũng chẳng buồn hỏi những tiên quan kia phạm tội gì, Nguyễn Khinh La phán phạt có thỏa đáng hay không, mặt hầm hầm đập bàn, đứng phắt dậy: “Giỏi lắm, bọn họ hãm hại Trọng Hoa còn chưa đủ, nay đến cả thuộc hạ trung thành của hắn cũng không tha, định đuổi cùng g.i.ế.c tận đây mà!"
"Việc ác thế này, sao ta có thể ngồi nhìn làm ngơ? Người đâu, lập tức theo ta đi gặp Đế quân, hôm nay ta nhất định phải lý luận rõ ràng với Nguyễn Khinh La, không để ả ta đùn đẩy trách nhiệm nữa!"
...Lúc này Thừa Quang thượng thần vẫn hoàn toàn không hay biết gì về sự thật "mình là thằng hề dùng chung cho cả hai phe chính tà ở Tiên giới".
...
Tại Thái Âm điện lúc này...
"Nguyễn tiên quân, vẫn khỏe chứ."
Trường Canh ngồi xuống trong văn phòng kiêm phòng khách của Nguyễn Khinh La, nâng chén trà nhấp một ngụm, vừa thưởng thức vừa ngước mắt nhìn quanh, giữa đôi lông mày thanh tú hiện lên nụ cười hoài niệm.
"Nhìn cô công việc quấn thân, vùi đầu vào giấy tờ, đến ngủ cũng chẳng nỡ thế này, quả thực y hệt Chúc U tỷ năm xưa."
"..."
Nguyễn Khinh La không chớp mắt nhìn chằm chằm vào hồ sơ trước mặt, ánh mắt quét nhanh qua những dòng chữ dày đặc, tốc độ sánh ngang máy scan, hình ảnh giống hệt quảng cáo đọc nhanh lượng tử.
"Chúc U giao phó Thái Âm điện cho ta, ta dù không thể làm nó phát triển hơn, ít nhất cũng phải tìm cách duy trì, không thể để lại một mớ hỗn độn cho cô."
"Còn ngươi thì sao, Trường Canh. Mấy năm nay ngươi ẩn mình chờ thời, chắc không phải chỉ để ngủ bù đâu nhỉ?"
"Là không rồi."
Trường Canh cười đầy ẩn ý, tiện tay nghịch đóa sơn trà trắng cài ở đuôi tóc tết, nơi đáy mắt rủ xuống lướt qua một tia sắc bén.
"Có điều, hiện tại vẫn chưa phải lúc."
Nguyễn Khinh La gật đầu: "Đúng vậy. Hồn phách Chúc U quả thực đang dần hồi phục, cũng đã lấy lại một phần sức mạnh, nhưng còn kém xa so với trước kia, chưa phải thời cơ giúp cô trở lại thần thể. Muốn đối đầu trực diện với Trấn Tinh điện, ta và ngươi cần tiếp tục điều tra, tìm kiếm phương pháp giúp thần hồn phục hồi."
"Khoan đã, Nguyễn tiên quân."
Trường Canh bỗng ngắt lời cô, "Đối thủ của chúng ta, thực sự chỉ có Trấn Tinh điện thôi sao?"
Ánh mắt Nguyễn Khinh La ngưng lại: "Ý ngươi là..."
Đúng lúc này, cửa văn phòng bật mở, tiên quan Dương Tinh của Thái Âm điện rảo bước đi vào, hướng về phía Nguyễn Khinh La và Trường Canh chắp tay dứt khoát: “Nguyễn tiên quân, Trường Canh thượng thần. Mộ Tuyết Trần và Lạc Tương đã từ phàm trần trở về, cả hai đều bình an vô sự."
"Tuy nhiên, đi cùng bọn họ còn có mấy vị khách không mời mà đến..."
Nguyễn Khinh La nhận ra vẻ muốn nói lại thôi của cô, không khỏi nhíu mày: "Sao thế, chẳng lẽ Thừa Quang thượng thần đến hưng sư vấn tội, vừa khéo đụng độ Tuyết Trần ở cửa, hai bên đ.á.n.h nhau à? Nếu là vậy, không cần đặc biệt đến hỏi ta, cứ giúp Tuyết Trần đ.á.n.h cho bọn họ một trận là được, ta tự có cách che giấu."
Dương Tinh lắc đầu: "Không, Thừa Quang thượng thần quả thực có ý định đến vấn tội, nhưng ngài ấy đã ghé qua Linh Tiêu cung trước, xem ra là muốn mách lẻo với Thiên Đế."
"Lúc này vị 'khách' ở cổng Thái Âm điện, tự xưng là..."
...
Thừa Quang thượng thần vừa đ.ấ.m vừa xoa, thuyết phục Thiên Đế cùng mình đến Thái Âm điện vấn tội, đã là chuyện của nửa canh giờ sau.
Thiên Đế vẫn luôn coi Thừa Quang như ch.ó sai vặt, vốn chỉ mong ông ta ngoan ngoãn ngậm đĩa bay, chui qua vòng lửa, không muốn tốn quá nhiều thời gian bồi dưỡng tình cảm với chó. Nhưng khổ nỗi con ch.ó này sủa to quá, thỉnh thoảng vẫn phải ném cho một hai khúc xương để bịt miệng, tránh sinh thêm chuyện.
Thực ra trong lòng Thiên Đế biết rõ hơn ai hết, Nguyễn Khinh La tận tụy với công việc, thưởng phạt phân minh. Những tiên quan mà cô đích thân ra lệnh bắt giữ, chắc chắn tội lỗi chồng chất, ai nấy đều có án phạt nặng treo trên đầu, Thừa Quang hoàn toàn không có khả năng tay không lật ngược thế cờ.
Hắn thầm thở dài trong lòng, cảm thấy chuyến đi này thật không đáng.
Nào ngờ khi đến Thái Âm điện, họ lại được biết Nguyễn Khinh La và Đông Hi đã nhận lời mời của Trường Canh đến Thái Bạch điện, hiện trường chỉ còn lại căn phòng trống huơ trống hoác. Mấy tiên quan trực ban trố mắt nhìn họ, hỏi gì cũng đồng thanh trả lời: “Thưa ngài, cái này chúng ta không tiện trả lời ạ!"
"Thưa ngài, cái này chúng ta sẽ giúp ngài phản ánh ạ!"
"Thưa ngài, cái này phải đợi chỉ thị của lãnh đạo ạ!"
Thừa Quang: "..."
Ông tung một tràng quyền cước vào bông, nổ ra một chuỗi "sát thương 0" lạnh lùng. Hết cách, đành nén giận chạy đến Thái Bạch điện.
Thế nhưng ở cổng Thái Bạch điện, Thiên Đế thì không bị làm khó dễ, còn Thừa Quang lại tiếp tục nếm trải một màn đùn đẩy, cò quay, chờ chỉ thị lãnh đạo dài lê thê. Cuối cùng vất vả lắm mới vào được cửa, gân xanh trên trán ông đã nổi lên như mạng nhện rồi.
Cái gì? Ngươi bảo Trấn Tinh điện các ngươi cũng làm việc kiểu này á?
Yêu cầu người khác và yêu cầu bản thân, sao mà giống nhau được chứ!
Thừa Quang suýt bị chọc cho tăng huyết áp, dọc đường tích đầy ba thanh nộ khí, chỉ đợi gặp mặt Nguyễn Khinh La là sẽ c.h.ử.i mắng té tát một trận, lấy khí thế áp đảo cô ả trước.
Thế nhưng, chờ đợi ông trong khu nghỉ dưỡng non xanh nước biếc, chim hót hoa thơm kia, không chỉ có một mình Nguyễn Khinh La, thậm chí cũng chẳng phải chỉ có Đông Hi và Trường Canh.
"...Xích Tiêu? Sao ngươi lại về đây?"
Thừa Quang vẻ mặt không thể tin nổi, đ.á.n.h giá vị nữ tướng hào kiệt này...Xích Tiêu thượng thần cao một mét chín lăm, cơ bắp cuồn cuộn chẳng kém gì Ngải Quang của Ma tộc, đặt vào thời hiện đại thì đúng chuẩn vận động viên bóng rổ, bóng chuyền nữ. Thừa Quang buộc phải ngửa cái cổ như rễ cây già nua của mình lên mới miễn cưỡng nhìn vào mắt cô được.
"..."
Xích Tiêu khoác trên mình bộ áo giáp sắt đen nặng trịch, khuôn mặt cũng trầm ổn nghiêm nghị như sắt đen, quét mắt nhìn Thừa Quang và Thiên Đế không chút cảm xúc, giọng nói không kiêu ngạo cũng không xiểm nịnh: “Không có gì. Ta trấn thủ phong ấn Ma giới mấy ngàn năm, nay chỉ là nghe chút phong thanh dưới trần gian, nảy sinh vài thắc mắc về công việc này, muốn tìm Đế quân hỏi cho rõ ràng thôi."
"???"
"..."
Thừa Quang nghe mà ù cả tai, nụ cười ung dung của Thiên Đế cũng cứng đờ trong chốc lát.
Nhưng sự cứng đờ đó chỉ thoáng qua, hắn lập tức che giấu vẻ kinh ngạc và dữ tợn nơi đáy mắt, thay bằng khuôn mặt người hòa giải vô hại, nhường sân khấu cho Thừa Quang, tên hề thâm niên, thỏa sức biểu diễn.
Thừa Quang cũng rất phối hợp, lập tức hùng hổ dọa người quát Nguyễn Khinh La: “Nguyễn tiên quân, nghe nói ngươi liên tiếp bắt giữ bốn vị tiên quan của Tuế Tinh điện, có ý định trị tội họ?"
Nguyễn Khinh La thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy. Thừa Quang thượng thần có gì chỉ giáo?"
Thừa Quang cười lạnh: "Có gì chỉ giáo? Ngươi và Trọng Hoa quan hệ bất hòa, Tiên giới ai cũng biết. Nay ngươi cố tình nhắm vào thuộc hạ cũ của hắn, ai biết được có phải là thêu dệt tội danh, việc công trả thù riêng hay không?"
"Thừa Quang thượng thần, sao ngài lại nghĩ như vậy?"
Nguyễn Khinh La giả vờ ngạc nhiên mở to mắt, "Chẳng lẽ ngài đã từng tự tay làm chuyện đó, nên mới thạo nghề đến thế?"
Không đợi Thừa Quang phản bác, cô nói tiếp một mạch: “Trọng Hoa vì tình mà mê muội, phạm tội tày trời, ta tố giác hắn chỉ để bảo vệ tôn nghiêm của thiên luật, lấy đâu ra chuyện 'thù riêng'?"
"Những tiên quan dưới trướng hắn, nếu là người tận trung tận chức, tuân thủ pháp luật, ta sẽ trọng dụng, trấn an t.ử tế, tuyệt đối không có chuyện cố ý chèn ép."
"Nhưng nếu bọn họ cũng giống Trọng Hoa, lơ là chức vụ, lạm quyền mưu tư, coi chức vị tiên quan liên quan đến chúng sinh thiên hạ như trò đùa..."
Nguyễn Khinh La ngừng một chút, chừa cho Thừa Quang không gian để dồn nén cảm xúc, rồi khẽ phất tay áo, tung hồ sơ ghi chép tội trạng của mấy tiên quan Tuế Tinh điện lên không trung, chiếu lên màn trời từng dòng chữ rõ ràng rành mạch.
"Ví dụ như vị này, Ngô tiên quan của Thiên Tượng Ti. Để giúp con cháu nhà mình ủng hộ hoàng t.ử đoạt đích, đã tự ý lợi dụng thiên tượng ngụy tạo 'điềm lành', khiến mâu thuẫn giữa các phe phái trong nước ngày càng gay gắt, cuối cùng biến thành xung đột đẫm máu."
"Lại nói đến vị này, Trang tiên quan của Thảo Mộc Ti. Cũng vì muốn ra mặt cho con cháu, mà khiến trăm mẫu ruộng linh d.ư.ợ.c của kẻ thù con cháu héo rũ chỉ sau một đêm...Thật là, dùng thủ đoạn trả thù kiểu này, hắn không thấy mình phèn lắm sao?"
"Còn nữa, Vương tiên quan của Thủy Lợi Ti..."
"Đủ rồi!"
Thừa Quang thượng thần thẹn quá hóa giận, linh lực dày đặc quanh người bỗng hóa thành dòng nước xiết, gầm thét như dời non lấp biển lao thẳng về phía Nguyễn Khinh La, dường như muốn nuốt chửng bóng dáng mỏng manh của cô.
Ngay từ đầu, ông ta đã không định "nói lý lẽ" đàng hoàng với Nguyễn Khinh La.
Thái Âm điện được đà lấn tới, khí thế ngông cuồng đến mức này, ông ta sớm đã nên dùng thực lực nghiền nát bọn họ, dạy cho họ biết mình nặng bao nhiêu cân lượng.
Thế nhưng...
"Ái chà. Bản tọa đến muộn rồi, náo nhiệt gớm nhỉ."
Giọng nói quen thuộc, tựa như giấc mộng lúc nửa đêm, "kẻ đó" mà ông ta kiêng kỵ nhất cứ gõ vào khung cửa sổ của ông hết lần này đến lần khác, thì thầm lời đòi mạng:
[Ngươi phạm pháp rồi ngươi có biết không.jpg]
Ngay sau đó, đại chiêu mà Thừa Quang thượng thần dùng tám phần sức lực, quyết tâm khiến Nguyễn Khinh La phải nằm liệt giường một tháng, lại một lần nữa đ.á.n.h vào tấm khiên bông gòn, nổ ra một chuỗi "sát thương 0" chói mắt.
"Thừa Quang thượng thần, vẫn khỏe chứ."
"Kẻ đó" tựa như một ảo ảnh phiêu dạt, lặng lẽ hiện ra trước mặt Nguyễn Khinh La, tay cầm một chiếc dù giấy vẽ hình hoa đào rực rỡ. Mặt dù khẽ xoay, nhẹ nhàng cản lại đòn tấn công của Thừa Quang thượng thần, cũng che khuất cơn mưa hoa rợp trời không biết từ đâu bay tới.
Cô nghiêng mặt, lạnh lùng nhìn Thừa Quang và Thiên Đế đứng sau ông ta. Khí chất lẫm liệt, dung nhan lạnh lùng, toàn thân toát ra hàn khí thấu xương như băng tuyết.
Thực tế, sau lưng cô cũng có gió tuyết gào thét. Mỗi bước chân bước ra, dưới chân bèn ngưng kết thành những đóa băng liên nhỏ nhắn tinh xảo, rồi lại bị bước chân vững vàng kiên định của cô giẫm nát, hóa thành vô vàn bụi sao vụn vỡ như kim cương.
Còn nữa...
Không hiểu sao, trên cổ cô quấn một cục lông màu hồng phấn tươi tắn. Thoạt nhìn cứ tưởng là khăn lông làm từ nguyên con cáo, nhìn kỹ lại mới phát hiện đó là một con cáo thật, vẫn đang thở phì phò.
Con cáo lông hồng này thân mình cực kỳ mềm dẻo, cứ như không xương quấn một vòng quanh cổ cô, đuôi rũ xuống mềm oặt trên vai (thi thoảng còn vểnh lên lắc lư), đầu dụi chặt vào má cô, mắt híp lại thành hai sợi chỉ đầy hạnh phúc.
"Ngươi, là..."
Không đợi Thừa Quang phản ứng, chỉ thấy các tiên quan Thái Âm điện có mặt tại đó nhanh chóng tập hợp đội ngũ, xếp thành hai hàng dài trước mặt cô gái vừa xuất hiện từ hư không, đồng loạt quỳ...không đúng, họ không quỳ xuống, mà đứng thẳng hơn, đưa tay phải lên ngang thái dương, chào một kiểu mà Thừa Quang không hiểu nổi.
Sau đó, họ đồng thanh hô vang như chuông đồng: “Cung nghênh Chúc U thượng thần quy vị!!!"
"..."
Đối mặt với tình cảnh này, Nhiếp Chiêu có một thoáng im lặng.
Bởi vì cảnh tượng trước mắt này, thực sự quá giống cái câu "Thời hạn ba năm đã đến, cung nghênh Long Vương quy vị".
Theo kịch bản, bây giờ cô có nên nhếch mép, nở nụ cười méo xệch tà mị thương hiệu của Long Vương không nhỉ?
...Thôi, bỏ đi.
Theo tính cách của cô, vốn dĩ không định quay lại phô trương thế này, chỉ là Lê U cứ khăng khăng đòi, nên họ mới mượn sân bãi của Thái Bạch điện, nhờ Mộ Tuyết Trần phối hợp trải băng, thổi tuyết, ba con ngáo kéo xe trốn sau đồi rải cánh hoa, tạo ra đại cảnh hiệu ứng hoành tráng, làm một màn "ra dẻ" kinh thiên động địa, thơm lừng mười dặm thế này.
Đúng rồi, cách trở về phù hợp nhất với cô, quả nhiên vẫn là...
"Nguyễn tiên quân."
Nhiếp Chiêu chẳng thèm liếc Thừa Quang lấy một cái, bình thản quay sang Nguyễn Khinh La: “Vừa nãy cô nói đến đâu rồi? Vị Vương tiên quan kia phạm tội gì? Đã ta về rồi, việc này cứ để ta định đoạt, không thể đè việc lên đầu cô nữa."
"Vâng."
Nguyễn Khinh La hiểu ý ngay, chắp tay theo phép công, "Vương tiên quan của Thủy Lợi Ti vì theo đuổi nữ t.ử phàm trần, đã tự ý điều động sáu mạch nước lớn nhỏ ở Tốn Châu, xây cho cô ta một hồ thiên trì, khiến vùng ven bờ thường xuyên hạn hán. Tiên quân quản lý Thủy Lợi Ti giao hảo với hắn, phát hiện ra chỉ mắng mỏ qua loa, không báo cáo việc này lên Thái Âm điện."
Nhiếp Chiêu vừa thong thả v**t v* đầu cáo, vuốt xong lại gãi cằm hắn, vừa gật đầu ra chiều đã hiểu.
"Ồ, thế à? Vậy thì hắn cũng 'vip pro' đấy. Truyền lệnh xuống, Tiên quân quản lý Thủy Lợi Ti biết chuyện không báo, giám sát thất trách, ghi lỗi lớn một lần."
"Còn Vương tiên quan, hắn thích dùng việc công làm việc tư như thế, ta thấy cũng chẳng cần làm công bộc gì nữa đâu, đuổi xuống phàm trần đào kênh vận thủy đi. Bản lĩnh thì ít mà đất diễn thì nhiều, quần chúng nhân dân không cần loại thần tiên như vậy."