Chương 7 - Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

Trong "Bát Hoang" chốn phàm trần, Chấn Châu là vùng đất hiếm hoi đạt được sự "đại thống nhất", cả lục địa đều nằm dưới sự cai trị của cùng một vương triều.

Tên là Chấn Châu, thực chất là Chấn Quốc.

Nghe đồn Chấn Châu xưa kia không chỉ có một nước, mà là cục diện chư hầu cát cứ, quần hùng tranh bá.

Sở dĩ Chấn Quốc có thể quét sạch sáu cõi, thống nhất thiên hạ là nhờ có một vị đại tướng quân trung thành tận tụy, tài thao lược kiệt xuất, từ trong biển m.á.u mà giành lấy giang sơn.

Vị khai quốc công thần trong truyền thuyết ấy sau này được phong làm "Trấn Quốc Công", che chở cho con cháu đời sau, đến nay đã truyền được bảy, tám đời.

Nhóm Nhiếp Chiêu xuống thuyền đúng lúc gặp xe ngựa của Trấn Quốc Công đi qua.

Nhìn qua chỉ thấy châu ngọc lấp lánh, gấm vóc trải dài, đoàn xe tùy tùng dài đến mười dặm phố cũng không chứa hết. Đi đầu là người dẹp đường, vừa đi vừa rải hoa tươi, chẳng biết đã vặt trụi bao nhiêu rừng đào. Phía sau là cả một dàn nhạc dân tộc thổi kèn đ.á.n.h trống, bình thường không sao, nhưng hễ tấu lên là khí thế ngất trời, làm phiền dân chúng vô cùng.

"Chà chà, phô trương gớm nhỉ."

Nhiếp Chiêu vừa vươn cổ nhìn vừa chỉ trỏ không khách khí: "Nhưng sao họ không thổi kèn sona? Nhạc dân tộc mà thiếu kèn đám ma... à nhầm, kèn sona thì cứ thấy thiếu thiếu cái vị gì ấy."

Husky gật đầu lia lịa: "Chuẩn luôn, phải dùng kèn sona mới đúng bài! Ta đã bảo với Nguyễn Tiên quân rồi, đừng có suốt ngày thổi tiêu, thỉnh thoảng cũng phải đổi nhạc cụ chứ. Kèn sona mà cất lên, đảm bảo khiến người ta nghe tiếng đã vỡ mật, không dám bén mảng đến Thái Âm Điện nửa bước!"

"Ha ha ha."

Samoyed cười gượng ba tiếng với vẻ mặt vô cảm: "Chứ còn gì nữa. Người ta còn chưa kịp vào cửa đã bị tiễn vong luôn rồi."

"Đúng rồi, Tần cô nương."

Nhiếp Chiêu nhớ lại lời kể của Tần Tranh ban nãy, quay đầu nhìn cô: "Không phải đại ca của cô đang làm thư đồng trong phủ Trấn Quốc Công sao? Thế nào, có muốn ta giúp dò hỏi thử xem hắn có cùng phe với cha mẹ cô không, biết đâu lại giúp được một tay?"

Tần Tranh lộ vẻ khó xử: "Đại ca trước giờ đối đãi với ta không tệ. Giờ ta làm chuyện bội nghịch bất hiếu, bỏ nhà đi bụi, sợ sẽ làm huynh ấy khó xử. Chưa đến bước đường cùng, ta không muốn làm phiền huynh ấy."

"Bất hiếu?"

Nhiếp Chiêu vỗ vai cô vẻ thấu hiểu, ân cần an ủi: "Nghe ta này, kệ cha cái đạo hiếu ăn thịt người ấy đi. Cha mẹ cô không quan tâm cô nghĩ gì, lại bắt cô phải quan tâm họ, chẳng phải là vẽ cái mũi lên tấm phản, mặt mũi to quá hay sao? Họ mà cũng xứng bàn chữ 'hiếu' à, đúng là hiếu thảo đến c.h.ế.t cười."*

*Từ hiếu ví từ cười đều đọc là xiao, mấy mom tung của hay kêu xiaosi笑死là cười chớt mất, ở đên bà nữ chính củm xiaosi nhưng là 孝死,ý là mún khịa bà kia ớ.

Tần Tranh: "..."

Đây chính là "thánh c.h.é.m gió" trong truyền thuyết sao?

Nhưng cô buộc phải thừa nhận, lời Nhiếp Chiêu tuy thô nhưng thật, lại đ.â.m trúng trọng tâm, nghe vào tai vô cùng sướng.

Cứ như một cơn lốc xoáy vô duyên vô cớ, ngang ngược quét qua đáy lòng cô, cuốn phăng đi lớp bùn nhơ ứ đọng bấy lâu.

Thổi bay lớp bụi che mắt ấy đi, cô mới chợt nhận ra, hóa ra những ngày qua, cô không chỉ áy náy, đau buồn, tủi thân, mà cô vẫn luôn phẫn nộ.

Hóa ra cô cũng biết giận dữ.

"... Tỷ nói phải."

Tần Tranh cụp mắt trầm tư một lát, khi ngẩng mặt lên lần nữa, thần tình đã trở nên kiên định, ánh mắt trong veo: "Nhiếp cô nương, làm phiền tỷ đi cùng ta một đoạn, ta muốn đến Thư Viện Nam Thiên ghi danh."

Nhiếp Chiêu cười tươi rói, chắp tay ra dáng giang hồ hành lễ với cô.

"Rất hân hạnh được phục vụ."

...

Thư Viện Nam Thiên là học phủ mơ ước của vạn ngàn sĩ t.ử Chấn Châu, lại do Hoàng gia và Tiên giới cùng quản lý nên cơ sở vật chất đương nhiên không thể tệ được.

Thư viện tọa lạc trên một vùng đất cao, thế đất rộng rãi, tọa Bắc triều Nam, mang dáng dấp điển hình của kiến trúc sân vườn Trung Hoa.

Phóng mắt nhìn ra, chỉ thấy hoa nở rợp trời, cây cối xanh tốt. Một dòng suối tựa dải ngọc uốn lượn từ chân núi chảy qua, bao quanh những dãy nhà học tường trắng ngói đen.

Các thí sinh đang xếp hàng trước cổng thư viện để đăng ký, đầu tiên tìm giám khảo ghi danh, báo họ tên, tuổi tác, quê quán... sau đó nhận một lá bùa giấy trắng.

Nhiếp Chiêu nhìn từ xa, thấy ai nấy vẻ mặt trang nghiêm, nâng niu lá bùa như nắm giữ sinh mạng của mình, cẩn thận bỏ vào túi gấm, cất kỹ trong người.

Tần Tranh cũng nhận một lá bùa quay lại, giải thích cho Nhiếp Chiêu đang đầy vẻ thắc mắc: "Nhiếp cô nương, bùa này tên là 'Thần Tinh Phù', là vật không thể thiếu trong Tiên thí. Có nó, ta mới được vào thi."

Mộ Tuyết Trần thấy Nhiếp Chiêu vẫn còn vẻ tò mò, theo bản năng định mở miệng: "Đây là..."

"Ta biết, đây chính là 'bài thi' của Tiên thí!"

Hắn vừa mới mở lời, con Husky đã nhanh nhảu cướp lời như s.ú.n.g liên thanh: "Chỉ cần nhỏ một giọt m.á.u của mình lên giấy bùa, bùa này sẽ nhận chủ. Các bài thi sau đó, dù là thi viết hay phỏng vấn, biểu hiện của thí sinh đều sẽ được giấy bùa ghi lại, rồi thống nhất gửi về Tiên giới, do năm vị Tiên quân có lập trường khác nhau, không có quan hệ tư túi chấm điểm. Chúc U Thượng thần từng bảo, đây là cách công bằng nhất rồi."

Mộ Tuyết Trần (người hiếm hoi muốn thử làm hướng dẫn viên cho lính mới): "..."

Lời hay ý đẹp đều bị con ch.ó nói hết rồi, hắn chỉ đành gật đầu phụ họa: "Rất công bằng."

Vị Thượng thần đời trước của Thần Tinh Điện, tâm tính không thể bảo là không thanh chính, suy nghĩ không thể bảo là không chu toàn.

Điều đau lòng là, để xây dựng nên một chế độ - nhất là một chế độ tương đối công bằng - cần tiêu tốn vô vàn tâm huyết, nhưng để hủy hoại nó trong chốc lát, chỉ cần một thằng ngu dốt nát không thể đào tạo nổi là đủ.

Nhiếp Chiêu thầm nghĩ, đợi khi Thanh Huyền Thượng thần ngã ngựa, nhất định phải đ.â.m thêm mấy nhát vào thận hắn để an ủi vong linh tiền bối.

Lá bùa này quả nhiên không phải vật phàm. Tần Tranh khẽ chích đầu ngón tay, giọt m.á.u nhỏ xíu vừa rơi xuống đã lập tức loang ra, nhuộm đỏ cả lá bùa trong nháy mắt, thoạt nhìn có vài phần yêu dị.

Như vậy coi như cô đã báo danh xong.

"Được rồi, chúng ta cũng nên tìm chỗ nghỉ chân... Ơ?"

Nhiếp Chiêu đang định quay người thì bỗng khựng lại, nghi hoặc quay đầu nhìn về phía cổng thư viện.

Chẳng biết tại sao, cái liếc mắt vô tình ban nãy khiến cô có cảm giác người đang đứng ở cổng đăng ký phát bùa, vị giám khảo kia dường như cũng đang ngước lên nhìn cô.

"..."

Mọi chuyện chỉ diễn ra trong tích tắc. Sau khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau ngắn ngủi, vị giám khảo kia nhanh chóng quay mặt đi, tiếp tục tiếp đón thí sinh tiếp theo, cứ như chưa từng để Nhiếp Chiêu vào mắt.

"... Thôi bỏ đi, coi như ta Tào Tháo đa nghi vậy."

Nhiếp Chiêu lắc đầu, quay lại cười với Tần Tranh: "Tần cô nương, đi thôi. Ta mới đến kinh thành lần đầu, phải phiền cô dẫn ta đi dạo một vòng cho biết. Có gì ngon, gì vui, cô đừng có giấu nghề, nhớ chia sẻ với ta nhé."

Cô tâm tư tinh tế, vốn ý là không muốn để Tần Tranh cảm thấy mắc nợ ân tình, tạo gánh nặng tâm lý cho cô bé.

Nào ngờ vừa dứt lời, Mộ Tuyết Trần nãy giờ vẫn im lặng như hến bỗng bước lên một bước, môi mím chặt, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô không chớp, như muốn khoan một lỗ trên mặt cô vậy.

Nhiếp Chiêu ngước nhìn hắn: "Sao thế?"

"Ta..."

Yết hầu thiếu niên chuyển động, phải tốn bao nhiêu sức lực mới rặn ra được hai chữ từ cổ họng khô khốc: "Ta có thể."

Nhiếp Chiêu: "... Hả?"

"Ta có thể, đưa cô đi."

Mộ Tuyết Trần tăng tốc độ nói, nghe có vẻ căng thẳng, như thể lời nói không đuổi kịp suy nghĩ trong đầu: "Tửu lầu, rạp hát, tiệm bánh ngọt, ta đều biết. Cô muốn đi đâu, có thể hỏi ta."

"..."

Husky và Samoyed nhìn nhau, như bừng tỉnh đại ngộ, cười hi hi ha ha thành tiếng: "Cô em à, cô nhường cậu ấy một lần đi."

Nhiếp Chiêu vẫn chưa hiểu: "Nhường? Nhường cái gì?"

"Nhường cậu ấy dẫn đường đó."

Husky vừa khoa tay múa chân vừa giải thích: "A Trần lần đầu gặp người mới, sợ mình vô dụng, khiến cô không tin tưởng cậu ấy, sau này không chịu nhờ cậu ấy giúp đỡ nữa."

Samoyed cười hiền từ như một bà mẹ già: "Cậu ấy ấy mà, làm đàn em ở Thái Âm Điện bao nhiêu năm nay, lòng đau đáu mong được làm đại ca một lần đấy."

... Không, nhìn hắn chẳng có chút dáng dấp đại ca nào cả, giống "con trai cưng của mẹ" hơn.

Nói thật lòng, con Alaska trông còn giống đại ca hơn hắn.

Nhiếp Chiêu suýt thì phì cười, khóe miệng giật giật mấy cái, mãi mới nặn ra được vẻ mặt nghiêm túc, gật đầu cái rụp với Mộ Tuyết Trần: "Đã vậy thì xin làm phiền Đại... Mộ tiên trưởng rồi."

Gương mặt căng thẳng của Mộ Tuyết Trần lúc này mới giãn ra đôi chút, lông mày dãn ra, trong mắt lấp lánh ánh sáng, tựa như sao trời bừng sáng trong đêm.

"Được. Cô đi theo ta."

...

Nói là đi dạo phố, nhưng thực chất cả Nhiếp Chiêu và Mộ Tuyết Trần đều là người thực tế, trầm ổn, không bao giờ ham chơi lỡ việc. Sau khi cưỡi ngựa xem hoa dọc đường, cả nhóm đi thẳng đến mục tiêu: Khách đ**m lớn nhất trong thành.

Nhiếp Chiêu thu hoạch khá khẩm, một tay xách bốn năm túi đồ ăn, một tay ôm bó hoa tươi đang độ nở rộ. Hoa lay ơn, hoa nghênh xuân, hoa mai xanh, còn có hoa đào rực rỡ sắc màu, trắng trắng hồng hồng, đều mang hương vị của gió đông.

Tiền là Mộ Tuyết Trần ứng trước, đồ toàn là hàng rẻ tiền, rẻ đến mức không nỡ đem tặng ai, nhưng Nhiếp Chiêu vẫn ghi chép tỉ mỉ từng khoản vào sổ, hẹn ngày sau hoàn trả.

Còn đống châu báu ngọc ngà của Thanh Huyền Thượng thần cô chỉ coi là đạn t.h.u.ố.c nổ, quyết không tiêu một xu nào cho bản thân.

Cô bày từng cành hoa lên bàn, bày một cành, Mộ Tuyết Trần lại đọc tên một cành: “Ngũ sắc bích đào. Giang Nam chu sa. Thương hồng hải đường. Tàn tuyết chiếu thủy. Cốt lý hồng..."

"Được rồi được rồi."

Nhiếp Chiêu dở khóc dở cười, vội bóc túi giấy, nhét một miếng bánh quế hoa vào miệng hắn: "Đừng đọc nữa, ăn chút gì đi đã."

Tần Tranh bên cạnh che miệng cười: "Chuyến đi hôm nay, đa tạ Mộ đại ca dẫn đường. Luận về kiến thức rộng rãi, Mộ đại ca giỏi hơn ta nhiều."

Mộ Tuyết Trần: "..."

Thiếu niên mặt lạnh vừa chậm rãi nhai bánh quế hoa, vừa quay đầu nhìn ra cửa sổ, che đi tia sáng lướt qua nơi đáy mắt.

Nhiếp Chiêu: "..."

Đứa nhỏ này dễ dỗ quá đi mất!

Tuy nói "băng sơn mỹ nhân" mười người thì hết chín là "ngoài lạnh trong nóng" (tsundere), nhưng hàm lượng "lạnh" trong tính cách hắn chưa đến 0.1%, còn độ "dễ thương" chiếm tới 99.9% rồi!

Mộ Tuyết Trần dễ dỗ tâm trạng đang rất tốt, chuyên tâm nhai kỹ nuốt chậm, nhất thời quên mất việc ngăn cản con Husky to gan đang leo lên bàn ăn.

Lúc này bọn họ đã thay đổi bộ dạng, ba con ch.ó tuyết cũng không còn đóng vai tùy tùng nữa mà biến thành ba con ch.ó con tròn vo, giọng non nớt, mặt ngáo ngơ, ai nhìn vào cũng không nỡ đề phòng.

Husky nghênh ngang nhảy lên bàn cơm, ngoạm một lúc ba miếng bánh quế hoa, vẫn chưa thấy đã nghiền, lại xé một cái đùi vịt quay trong hộp đồ ăn, định lôi ra một góc đ.á.n.h chén.

"... Khoan đã."

Mộ Tuyết Trần lúc này mới phản ứng lại, giật phắt cái đùi vịt, thi triển thuật thanh tẩy rồi đưa cho Nhiếp Chiêu, sau đó dí cái phao câu vịt vào mặt Husky: "Ngươi, ăn cái này."

Husky: "??????"

Husky: "A Trần, tình cảm bao năm của chúng ta đâu rồi?"

Mộ Tuyết Trần: "Không ăn thì thôi."

Husky: "... Ăn."

Ngay lúc Husky ngậm ngùi gặm phao câu vịt, thì dưới sảnh khách đ**m bỗng ồn ào náo động, có người vỗ tay hoan hô, cũng có kẻ huýt sáo cợt nhả.

Nhiếp Chiêu ngước nhìn, thấy mấy thiếu nữ dung mạo kiều diễm, rạng rỡ bước ra từ sau rèm, tay ôm nhạc cụ, cúi người chào quan khách.

"Chư vị đi đường mệt nhọc, xin cho phép tỷ muội tiểu nữ đàn hát một khúc, để an ủi nỗi vất vả phong trần."

Có người bên cạnh tấm tắc khen: "Khách đ**m Xuân Phong quả danh bất hư truyền, không chỉ có rượu ngon đồ nhắm tốt, lại còn có mỹ nhân bầu bạn. Như tắm gió xuân, đúng là như tắm gió xuân!"

Lại có kẻ cười cợt: "Thế này đã là gì? Phải biết khách đ**m này vốn tên là 'Tỏa Xuân Lâu', là thanh lâu lớn nhất kinh thành..." Nói đoạn hắn hạ thấp giọng, cười "hề hề" đầy ẩn ý, chép miệng thèm thuồng: "Cái hương vị đó ấy à, chậc chậc, đừng nhắc nữa, tiêu hồn lắm!"

Người trước tò mò hỏi tới: "Đã thế sao lại đổi nghề làm khách đ**m?"

Kẻ sau đáp: "Huynh đài không biết đó thôi. Tỏa Xuân Lâu này năm xưa từng xảy ra một tai họa lớn, sau đó mới đành phải đổi nghề..."

"..."

Nhiếp Chiêu không hứng thú nghe mấy gã đàn ông bàn chuyện uống rượu hoa, bèn vẫy tiểu nhị lại, vừa gọi món vừa lơ đãng hỏi: “Mấy ngày nay trong thành có chuyện lạ gì không?"

"Có chứ ạ! Khách quan, ngài hỏi đúng người rồi!"

Tiểu nhị cũng là kẻ thích hóng hớt, bèn kể lể sinh động: "Khách quan có nghe nói gần đây nhiều nơi có thí sinh mất tích không? Ngay trong kinh thành này cũng có hai người bặt vô âm tín rồi. Nghe đồn rằng, trước khi mất tích họ đều từng gặp một tuyệt thế mỹ nhân, cùng cô ta... khụ khụ, 'trăng lên đầu liễu, người hẹn hoàng hôn'..."

Nói đến đây, ngươi mắt hắn lộ vẻ thần mong mỏi: "Chao ôi, nếu cho ta gặp nàng một lần, đúng là c.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu mà!"

Nhiếp Chiêu bật cười: "Ngươi cũng văn vở phết đấy. Đa tạ nhé, đi làm việc của ngươi đi - nhưng nhớ đừng có đi theo nữ quỷ đấy nhé?"

"Vâng ạ!"

Tiểu nhị đáp lời giòn giã rồi lại tất tả đi tiếp đón khách khác.

Xem ra chuyện này quả thực liên quan đến yêu ma quỷ quái lộng hành, mô típ đơn giản, mạch lạc cũng coi như rõ ràng.

Muốn phá giải bí ẩn thì phải tìm ra vị mỹ nhân thần bí kia trước đã.

Cây to đón gió, khách đ**m lớn cũng hút khách thập phương. Trong cái khách đ**m lớn nhất, xa hoa nhất toàn thành này, tụ tập những sĩ t.ử giàu có nhất Chấn Châu. Đa phần bọn họ cũng giống như nhà họ Chu, là đám cường hào ác bá ở quê, đi xa cũng không quên phô trương thanh thế, hưởng thụ cuộc sống tinh tế.

Với bọn họ mà nói, một cuộc "diễm ngộ" tự dâng tới cửa đúng là cầu còn không được.

Yêu vật muốn ra tay, ắt hẳn sẽ không bỏ qua nơi này.

Việc còn lại chỉ là ôm cây đợi thỏ mà thôi.

...

Đêm ấy trăng mờ gió lớn, là thời điểm thích hợp nhất để yêu ma câu hồn, lệ quỷ đòi mạng.

Nhiếp Chiêu cùng Mộ Tuyết Trần thay phiên gác đêm, tản thần thức ra quanh khách đ**m, chờ đợi tà ma xuất hiện. Ba con ch.ó ngốc được Mộ Tuyết Trần phái ra ngoài đi dạo tuần tra đường phố, xem trong thành có dị tượng gì không.

Tần Tranh một mình ở trong phòng, cũng chẳng thấy buồn chán, chong đèn đọc sách, càng đọc càng thấy trời đất bao la, càng kiên định quyết tâm đi thi.

Cô vừa đọc xong một bài văn hay, đang gấp sách trầm tư thì bỗng hoa mắt, thấy một con bướm đêm to cỡ đồng tiền lướt qua dưới ánh đèn, lượn quanh cô hai vòng rồi đậu ngay trên trang sách đang mở.

"Ủa? Đây là..."

Con bướm đêm này cánh đen đốm đỏ, hoa văn sặc sỡ, trông như hai đôi mắt đỏ ngầu trong bóng tối, nhìn thoáng qua thấy hơi rợn người.

Tần Tranh bản tính lương thiện, không thích sát sinh, bèn đẩy ghế đứng dậy, nâng cả cuốn sách lẫn con bướm trên tay, định mở cửa sổ thả nó đi.

Thế nhưng, ngay khi cô bước đến gần cửa sổ, bỗng cảm nhận được điều gì đó khác thường.

Có tiếng động.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, ngoài tiếng bấc đèn nổ lách tách, còn có tiếng sột soạt lạo xạo, như thể có thứ gì đó đang va vào cửa sổ giấy.

Tần Tranh lập tức cảnh giác, đang định quay người đi ra cửa thì con bướm đêm trên tay cô bỗng dang rộng hai đôi cánh vảy, phát ra tiếng rít chói tai kinh hoàng: “Nó..."

"... Nó ở đây!!!!!"

"...?!!"

Chưa đợi Tần Tranh kịp phản ứng, chỉ nghe "Rầm" một tiếng, cửa sổ giấy bị một lực va chạm cực mạnh đ.â.m thủng.

Thứ phát ra tiếng động bên ngoài cửa sổ, rõ ràng là...

"Á..."

Bướm đêm.

Vô số kể bướm đêm.

Chúng đập những đôi cánh đen kịt, lấp lánh ánh đỏ quỷ dị, bò lúc nhúc kín đặc cả khung cửa sổ giấy, tụ lại thành một đám mây đen đang chuyển động.

Sau đó, như mây đen che khuất mặt trời, sóng dữ dâng trào, lũ bướm đêm điên cuồng ùa vào qua lỗ thủng.

...