Lần đầu tiên chim non học bay, đều bắt đầu từ cú nhảy dũng cảm xuống vách núi.
Các thiếu nữ xuất thân từ Đoài Châu, đa phần chưa từng nghe qua câu chuyện ngụ ngôn này.
Những gì họ được nghe kể từ nhỏ đến lớn, đều là những thoại bản được chọn lọc kỹ càng giống như "Ngưu Lang Chức Nữ" phiên bản hiện đại, kết cục thường là "nam chính và nữ chính sống hạnh phúc bên nhau".
Ồ, còn sinh ít nhất ba đứa con nữa.
Vì vậy, khi thực sự đứng bên bờ vực thẳm, họ không kìm được nỗi sợ hãi.
"Tiên nữ tỷ tỷ, chúng ta..."
"Đi thôi."
Cát Chức Nương bình tĩnh đứng sau lưng họ, như một tấm khiên vững chắc, ngăn cách họ với cuộc sống trụy lạc, vàng son của nhà họ Ngụy.
Dưới sự cai quản của Thừa Quang thượng thần, tu sĩ Đoài Châu sinh sôi nảy nở không ngừng. Nhà họ Ngụy càng thêm nhân đinh hưng vượng, quyền thế như lửa thêm dầu, nhưng cũng trở thành vũng nước tù đọng an dật thối nát, chưa từng thực sự tiến lên một bước nào.
Gia cầm an hưởng thức ăn tinh trong lồng vàng, sao có thể tung cánh giữa trời cao?
Cát Chức Nương biết, những thiếu nữ này sẽ là lứa chim đầu tiên thoát khỏi lồng giam, và cô với tư cách là tiên nhân, có nghĩa vụ hộ tống họ vỗ cánh bay cao.
Có thiếu nữ lo lắng: "Tỷ tỷ, sau khi chúng ta rời đi, người giấy sẽ khôi phục nguyên trạng đúng không? Cá Côn có đuổi theo ngay không?"
Đây cũng là nỗi lo của Cát Chức Nương, nhưng đối mặt với những thiếu nữ nhỏ hơn mình cả chục tuổi, cô cố gắng nén nỗi lo âu xuống đáy lòng, đáp lại bằng nụ cười đầy tự tin.
"Yên tâm. Nhiếp tiên quan đã nói với tỷ, cô ấy tự có cách."
Nói rồi cô bước lên một bước, ôm lấy bờ vai non nớt của thiếu nữ, dứt khoát đẩy họ về phía vực thẳm: “Nhân lúc này, đi mau!"
"...Được. Muội liều mạng!"
"Muội cũng thế!"
"Dù sống hay c.h.ế.t, cũng phải liều một phen!"
Vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.
Tỉnh lại từ giấc mộng đẹp hư ảo do người khác dệt nên, càng đồng nghĩa với việc đoạn tuyệt với cuộc đời từ trước đến nay.
Nhưng mà, dù vậy...
Lần đầu tiên rời khỏi nhà kính, những chú chim non chập chững, vẫn lấy hết can đảm nhảy xuống vách núi.
"Tốt, chính là như vậy! Bay đi, các cô gái!"
Trên mặt Cát Chức Nương nở một nụ cười an ủi, bản thân cô cũng ngự kiếm bay lên, bỏ lại mảnh đất đầy tội ác và m.á.u nước mắt này phía sau.
Cô quay đầu nhìn Côn Bằng Đài lần cuối, không hiểu sao, trong đầu vang lên lời Nhiếp Chiêu nói lúc tạm biệt cô.
"Không sao không sao. Các cô cứ yên tâm bay đi, những việc vặt vãnh khác cứ để ta lo, nhất định sẽ tranh thủ đủ thời gian cho các cô."
"Cô nghĩ xem, ai cũng nói 'mang t.h.a.i ảnh hưởng tu luyện', 'mang t.h.a.i không làm được việc chính', vậy thì lúc người ta mang thai, đương nhiên cũng không làm được chuyện thất đức nhỉ?"
"..."
Cát Chức Nương bỗng thấy trong lòng hơi rờn rợn.
Vị Nhiếp tiên quan này, rốt cuộc muốn làm gì ở nhà họ Ngụy vậy?
...
Cùng lúc đó...
Đại điện nhà họ Ngụy đèn hoa rực rỡ, vàng son lộng lẫy, giờ đây đã loạn như nồi cháo heo.
Đám di nương yêu quái này có thể tự do đi lại ở nhà họ Ngụy, đương nhiên đều có chút bản lĩnh, đấu phép với tu sĩ nhà họ Ngụy kẻ tám lạng người nửa cân, không hề yếu thế.
Mấy thiếu gia nhà họ Ngụy chỉ có cái vỏ tu vi được nuôi bằng thuốc, hoặc thiếu kinh nghiệm thực chiến, hoặc bị tửu sắc móc rỗng cơ thể, hay là chỉ chăm chăm đấu đá nội bộ, gặp địch thì năng lực phát huy không được hai ba phần mười, đ.á.n.h qua đ.á.n.h lại bèn rối loạn đội hình, gào thét ầm ĩ.
"Lũ đàn bà các ngươi, dám c.ắ.n ngược một cái...á!"
"Yêu nghiệt, dám đối đầu với nhà họ Ngụy! Xem ta có đ.á.n.h các ngươi...oái!"
"Ta còn chưa nói gì mà! Sao ngươi đã đánh...xin lỗi ta sai rồi đừng qua đây! Ta là yêu nghiệt ta là súc sinh ta là chó, ta quỳ xuống lạy các cô nãi nãi, cô nãi nãi tha mạng cho ta!"
"..."
Con em bình thường đã vậy, huống chi là đám may mắn như Ngụy Cửu, bị thái bổ lâu ngày khí huyết hư hao, chưa múa may được mấy cái đã thở hồng hộc, ra chiều sắp cạn kiệt tinh khí mà c.h.ế.t.
Tuy nhiên, đúng là "thuyền nát còn ba cân đinh", lứa con cháu bên dưới phế rồi, nhưng thế hệ Ngụy Chấn Hoa ít nhiều vẫn còn vài cao thủ, miễn cưỡng chống đỡ thể diện cho Tam đại gia.
Chính những đại năng thế hệ trước này, những "thúc bá trưởng bối" trong miệng Ngụy Cửu, dưới sự trợ giúp của tiên khí Trấn Tinh điện, đã đ.á.n.h trọng thương Cát Chức Nương đang đơn độc chiến đấu, suýt nữa khiến cô bỏ mạng.
Khi họ tham chiến, chỉ thấy đao kiếm sáng loáng, tia lửa b.ắ.n tung tóe, linh khí và ma khí va chạm nhau, nọc độc và pháp thuật bay loạn xạ, chiến cục nhất thời rơi vào bế tắc.
"A Chiêu, đến lúc rồi."
"Ta hiểu."
Nhiếp Chiêu và Lê U đã khuấy động một hồi tưng bừng, mắt thấy trên đại điện xâu xé nhau túi bụi, Ngụy Chấn Hoa đang dần lạnh ngắt trong vòng vây của đám con hiếu thảo, biết kế điệu hổ ly sơn hiệu quả tốt, vở kịch lớn này chỉ còn lại màn cuối cùng...
RUN!
Xin lỗi, nói nhầm, câu này là tiếng Tây.
Thôi kệ, hiểu ý là được!
Ồ, đúng rồi.
Trước khi rút lui, còn một việc vô cùng quan trọng, không thể thiếu.
Lê U tùy tiện ném cái xác rách nát của Ngụy Chấn Hoa xuống đất, ung dung đứng dậy, quay đầu nhìn đám đông hỗn loạn, cười lớn: “Ha... ha ha ha!"
"Nực cười! Nực cười! Nhà họ Ngụy đúng là một lũ phế vật! Bản tọa chỉ dùng chút kế mọn, đã xoay các ngươi như chong chóng!"
Hắn vừa cười lớn, vừa giở trò cũ, trở tay quệt lên mặt mình một cái, biến đầu thành một cái đầu lâu quen quen, rồi thuận tay tháo đầu xuống, tung hứng trên tay.
"Không sai! Tất cả đều là mưu kế của bản tọa... La Phù Quân, là để tiêu diệt nhà họ Ngụy các ngươi! Ha ha ha ha!"
"..."
Nhiếp Chiêu: Lố rồi, đại ca, diễn lố quá rồi.
Lê U: Trong mắt bọn họ đại ma đầu là như thế này đấy, không vấn đề gì.
Nhiếp Chiêu: Hóa ra là để phối hợp với chỉ số IQ của kẻ địch, đại ca cao kiến.
Lê U: Ha ha ha.
Thực ra hắn còn muốn tiện thể bôi xấu hình tượng La Phù Quân một chút, câu này hắn sẽ không nói cho Nhiếp Chiêu biết đâu.
Nhớ năm xưa Trọng Hoa thượng thần thông đồng với La Phù Quân, chỉ đích danh yêu cầu Ma tộc nhận tội thay, La Phù Quân vì muốn mở rộng âm binh, chẳng nghĩ ngợi gì đã vui vẻ đồng ý.
Bây giờ bọn họ tiện tay ném cái nồi (đổ vỏ), chắc hẳn La Phù Quân rận nhiều không ngứa, nồi đen nhiều không nặng, nhất định sẽ không để ý chút chuyện cỏn con này.
Đại ma đầu mà, gánh thêm vài cái nồi đen thì có sao đâu!
Tuy Lê U cũng là đại ma đầu, nhưng hắn là con hồ ly hồng phấn yểu điệu, nhéo một cái là để lại vết đỏ, xứng danh "công chúa hạt đậu" của giới yêu ma, sao gánh nổi thứ nặng hơn vương miện chứ?
Nói đi cũng phải nói lại, cũng tại La Phù Quân, tuy mang tiếng hung ác, nhưng bản thân lại là một tên trạch nam c.h.ế.t rú trong nhà không bước ra khỏi Ma giới nửa bước, sào huyệt nằm sâu trong rừng độc chướng tên là "Quỷ Khốc Lâm", toàn dựa vào tay sai thi ma chạy việc vặt.
Chính vì thế, thế gian gần như chẳng ai nhìn thấy dung nhan thật của La Phù Quân, đương nhiên không phân biệt được thật giả.
"Các hạ chính là...La Phù Quân trong 'Tứ hung'?"
Thấy Lê U công khai danh tính, một trưởng lão nhà họ Ngụy bán tín bán nghi, tay cầm pháp khí bước lên một bước, nghiêm mặt quát hỏi: “Nhà họ Ngụy và La Phù Quân xưa nay không oán, gần đây không thù, tại sao các hạ lại xông vào nhà, đả thương gia chủ nhà họ Ngụy ta?"
"Trưởng lão nói đùa rồi."
Nhiếp Chiêu giơ tay vén khăn voan đỏ, lộ ra khuôn mặt đoan trang tú lệ của Sở tiểu thư, bước đến bên cạnh Lê U, sóng vai với hắn trong tư thế của một yêu nữ họa quốc.
"La Phù Quân hành sự tùy tâm, muốn g.i.ế.c gia chủ nhà ngươi thì g.i.ế.c, muốn diệt nhà họ Ngụy ngươi thì diệt, cần gì thù oán, cần gì lý do?"
Lê U gật đầu vẻ cao thâm khó lường: "Phải."
Đồng thời trong lòng like mạnh cho Nhiếp Chiêu: A Chiêu, nói hay lắm! Chửi (khen) thêm vài câu nữa đi!
Tốt nhất là khiến nhà họ Ngụy thẹn quá hóa giận, hôm sau đi mách lẻo với Trấn Tinh điện, tụ tập nhân mã g.i.ế.c đến Quỷ Khốc Lâm báo thù, đồng quy vu tận với La Phù Quân thật!
Chó c.ắ.n chó, sướng rơn!
Trưởng lão nhà họ Ngụy nghe mà ngơ ngác, không biết Nhiếp Chiêu là yêu ma từ đâu chui ra, không khỏi nghi hoặc: “La Phù Quân, vị này là..."
"Hửm?"
Lê U đảo mắt, đang định nắm bắt cơ hội ngàn năm có một này, mặt dày giới thiệu "đây là hồng nhan tri kỷ của ta" thì nghe Nhiếp Chiêu cướp lời: “Cái này mà ngươi cũng không biết? Ta đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, người ta gọi là 'Bạch Cốt phu nhân Robinson', là mẹ già thất lạc nhiều năm của La Phù Quân đây!"
Lê U: "..."
Trưởng lão: "..."
Chị ơi, diễn lố quá rồi!
"Ngươi..."
Dù trưởng lão nhà họ Ngụy đang gặp biến cố lớn, não chưa kịp load, lúc này cũng nhận ra Nhiếp Chiêu đang trêu chọc mình, lập tức nổi trận lôi đình.
"Được lắm con yêu nữ kia! Ăn nói hàm hồ, dám trêu chọc bọn ta!"
Nhiếp Chiêu vốn còn định đùa thêm vài câu, lại nghe lão mắng tiếp: “Cái gì mà cha già mẹ già, nhìn cái bộ dạng lẳng lơ của ngươi, rõ ràng là sủng thiếp của La Phù Quân. Người trong Ma tộc quả nhiên không biết liêm sỉ, chẳng những mang theo sủng cơ đến tận cửa khiêu khích, còn nói ra những lời thô thiển trước đám đông... á!"
Lão chưa nói hết câu, đã bị Lê U phất tay áo đ.á.n.h bay, đập đổ cả bàn canh thừa canh cặn, đi làm bạn với đám vương tôn công t.ử đang r*n r* lăn lộn dưới đất.
Nhiếp Chiêu: "Haizz, nhìn ngươi xem. Ăn nói khó nghe thế, bị đ.á.n.h rồi thấy chưa?"
Đàn ông nhà họ Ngụy các ngươi ai cũng tam thê tứ thiếp, đam mê ngựa giống văn không biết đường về, sao lại lấy dạ tiểu nhân đo lòng đại ác nhân, tưởng rằng yêu ma cũng giống các ngươi chứ?
Lê U, Cửu Họa, còn cả con ngựa nhỏ cầu vồng Hoa Tưởng Dung sơ sẩy là quên tên thật kia, ai mà chẳng độc thân?
Tuy La Phù Quân là đại ác nhân, nhưng hắn cũng một lòng vì sự nghiệp, phấn đấu từ thời thượng cổ đến nay, là một lão xử nam vạn năm độc thân đấy nhé!
Qua vài câu đối đáp, các trưởng lão nhà họ Ngụy thấy Nhiếp Chiêu không sợ hãi gì, còn Lê U một tát đ.á.n.h người dính tường, trong lòng đã chắc mẩm là La Phù Quân giở trò, yêu ma bình thường không có bản lĩnh và gan dạ thế này.
Đám con cháu trẻ tuổi lại không nghĩ vậy, có kẻ lấy hết can đảm hét lên: “La Phù Quân là một trong Tứ hung, dưới trướng có thiên binh vạn mã, sao lại chỉ mang theo vài sủng thiếp? Quá coi thường nhà họ Ngụy chúng ta rồi!"
"Chắc là tên trộm vặt ở đâu, mượn danh ma đầu dọa dẫm chúng ta thôi?"
"Hỏi hay lắm."
Nhiếp Chiêu mỉm cười gật đầu, ánh mắt lướt qua đám đông, nhìn thấy cảnh tượng mình mong muốn, nụ cười càng thêm vài phần chân thành.
"Đã vậy, các vị cứ nhìn lại sau lưng xem. 'Thuộc hạ' của chúng ta, chẳng phải đang ở đó sao?"
"Giả thần giả quỷ, làm gì có... á á á?!"
Vài tên con cháu nghe vậy quay đầu lại, đập vào mắt là những "sủng thiếp" bên cạnh đã biến đổi hình dạng...
Từ những cô nương yểu điệu thướt tha, da thịt nõn nà, biến thành những người giấy ngũ quan bẹt dí, tứ chi cứng đờ, không hơi thở cũng không có hơi ấm!
Xào xạc.
Xào xạc.
Người giấy bay phần phật trong gió, xiêu vẹo chực đổ, giơ đôi tay nhẹ bẫng, mềm oặt lên, ngón tay chạm vào cổ họng bọn họ.
Dưới sự "trang điểm kỹ lưỡng" của Cát Chức Nương, những người giấy này ai nấy đều tô son trát phấn lòe loẹt, hoặc là trên lớp nền trắng bệch quẹt hai cục phấn má hồng chóe lọe, hoặc là môi đỏ chót phối với mắt khói đen sì như bị hắc hóa, chỉ cần nhìn mặt đối mặt một cái cũng đủ gặp ác mộng mấy đêm bèn.
Đặc sản cõi âm, già trẻ không gạt.
Đối với người nhà họ Ngụy sống trong thời đại phong kiến, gu thẩm mỹ này quả thực hơi đi trước thời đại quá rồi.
"Á! C…cái gì thế này?!"
Các thiếu gia nhà họ Ngụy rõ ràng không chịu nổi k*ch th*ch này, nhao nhao hét lên lùi lại, kẻ thì đụng đổ bàn ghế, kẻ thì ngồi phịch xuống đất, đạp chân hét "ngươi đừng có qua đây".
Cũng có vài kẻ to gan hơn, miễn cưỡng chống đỡ đôi chân run rẩy, ngoài mạnh trong yếu quát lớn một tiếng "yêu nghiệt phương nào", vung binh khí c.h.é.m về phía người giấy.
Tuy nhiên, chưa đợi bọn họ c.h.é.m đôi người giấy, đã cảm thấy một cơn đau kịch liệt chưa từng có truyền đến từ bụng, gần như x.é to.ạc ruột gan, cả người không tự chủ được ngã gục xuống.
"Ư?!"
"C…cái này lại là cái gì..."
"Bụng ta! Bụng ta đau quá!"
"Ồ? Cuối cùng cũng có tác dụng rồi?"
Hồ ly nhỏ A Anh chống nạnh, chóp tai khẽ rung, cái đuôi to màu hồng phấn thò ra từ dưới gấu váy, ngoe nguẩy không yên.
Lần đầu tiên ả lộ nguyên hình trước mặt người khác, màu lông tai và đuôi còn tươi sáng hơn Lê U một chút, thoạt nhìn chói mắt, hơi giống màu hồng cánh sen c.h.ế.t chóc trong truyền thuyết.
Nhiếp Chiêu ngẫm nghĩ, chắc là mỗi con Hoán Hoa Hồ có mã màu khác nhau.
Hồ ly hồng cánh sen c.h.ế.t chóc phồng má, giọng nũng nịu: "Thật là, mấy vị tỷ tỷ ngũ độc, các tỷ chậm tay chân quá đấy. Muội dây dưa với bọn họ lâu như vậy, đợi đến mất cả kiên nhẫn rồi!"
"Ây da, muội muội nóng tính ghê."
Nhìn sang bên kia: “Tiền di nương" nhện sói phong tình vạn chủng cũng dừng tay, che miệng cười khẽ: “Sinh con đẻ cái đâu phải chuyện dễ dàng, bản thân chúng ta cũng phải tốn chút công sức, huống chi là bỏ vào trong cơ thể đám phế vật này? Môi trường không tốt, dinh dưỡng không đủ, đương nhiên phá vỏ chậm hơn chút rồi."
"Tôn di nương" rết tinh cũng nói: "Đám phế vật này tu vi quá thấp, theo lý là không ấp được đâu. May mà bọn chúng được cái thân thể nuông chiều từ bé, ngày thường ăn ngon uống say, bao nhiêu thiên tài địa bảo đổ vào người, có đổ cũng phải đổ ra chứ."
"Lý di nương" bò cạp tinh cười khúc khích: "Nương t.ử nhà người thường dưỡng t.h.a.i cũng không có phúc phận này đâu nhé! Mấy vị công t.ử này được nuôi khéo thế, dù sinh nở khó khăn, lúc lâm bồn chịu chút khổ sở, chắc cũng chẳng oán thán gì đâu nhỉ?"
"C, các ngươi đang nói cái gì..."
Con cháu nhà họ Ngụy nằm la liệt trên đất, càng nghe càng kinh hãi, càng nghĩ càng suy sụp, mặt cắt không còn giọt máu. Một suy đoán không tưởng, kinh thến hãi tục dần hình thành trong đầu...
"Các ngươi...các ngươi..."
"Các ngươi đã bỏ cái gì vào bụng bọn ta?"
"Đáng ghét, chuyện này sao tiện nói ra chứ!"
Nhện sói di nương không biết rút đâu ra chiếc khăn tay thêu hoa, e thẹn che mặt: “Thì là, cái đó, cái đó..."
"Các ngươi nghĩ xem, nhện tinh chúng ta để sinh sản hậu đại, con cái thường sẽ ăn thịt con đực để bổ sung dinh dưỡng cho mình phải không?"
"Nhưng mà á, m.á.u thịt các ngươi thực sự quá khó nuốt. Người ta là phận nữ nhi tinh tế thế này, không phải hoa lộ thì không uống, không phải quả tươi thì không ăn, hoàn toàn là nuốt không trôi mà."
Nhện sói di nương vò khăn tay diễn vẻ e lệ một lúc, rồi hơi nghiêng cái cổ ngọc ngà, “nửa che mặt tỳ bà" lộ ra một phần khuôn mặt nhỏ, khẽ mở đôi môi đỏ mọng: “Cho nên ý, ta nảy ra sáng kiến...chỉ cần đặt trứng nhện vào trong cơ thể các ngươi, để các ngươi ấp nhện con thay ta, như vậy chẳng phải tốt hơn sao?"
"Ta thấy các ngươi thích con nít thế, hận không thể giống ta một lứa đẻ mấy trăm đứa, vậy ta cho các ngươi cơ hội tự mình sinh nở, các ngươi sẽ không từ chối chứ?"
"Đúng vậy, Nhện tỷ tỷ nói phải."
Rết di nương và Bò cạp di nương cũng gật đầu lia lịa, nụ cười như hoa xuân nở rộ, giọng nói như chim hoàng oanh hót, nhưng lời thốt ra lại như kịch độc: “Để cung cấp cho các ngươi trải nghiệm lần đầu quý giá, chúng ta cũng đóng góp không ít đâu nhé."
"Phàm là thiếu gia công t.ử nào từng mua con gái nhà lành, ai cũng có phần, một lứa năm trăm đứa, bao no lượng lớn nha!"