Chương 49 - Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

"Bao năm qua, 'Hướng Chưởng môn' thống lĩnh Bích Hư Hồ rốt cuộc là thứ gì?"

Câu nói này vừa thốt ra, cả phòng đều kinh hãi.

Đang là câu chuyện chống th*m nh*ng, đột ngột chuyển hướng thành truyện kinh dị rùng rợn.

Đợi mọi người bình tĩnh lại, ngồi xuống tỉ mỉ xâu chuỗi sự việc, càng nghĩ càng thấy quái gở, càng nói càng thấy ly kỳ, khiến ai nấy đều nổi da gà.

"..."

Thiên Công trưởng lão bị chấn động mạnh.

Ông ta vốn chẳng phải người thiện lương gì, luôn bất mãn với Chưởng môn Hướng Nam Phi, cho rằng hắn quá mềm lòng, lãng phí tài nguyên cho đám đệ t.ử ngoại môn vô dụng.

Bước ngoặt xảy ra vào sáu mươi năm trước...

Năm đó, Hướng Nam Phi bế quan một mình. Sau khi xuất quan, tính tình thay đổi hẳn, triệu tập Thiên Công và vài vị trưởng lão đến mật đàm, tuyên bố muốn lợi dụng đám "phế vật không đỡ nổi" ở ngoại môn để tích tụ linh lực, khuếch trương thanh thế cho Bích Hư Hồ.

Thiên Công trưởng lão nghe vậy mừng rỡ, lập tức xung phong làm lính tiên phong, một tay lo liệu chuyện cây Phụ Cốt.

Nhưng ông ta ngàn vạn lần không ngờ tới, ngay từ đầu “Chưởng môn" đã bị tráo đổi.

"..."

Hướng Nam Phi còn chấn động hơn.

Hắn cũng ngàn vạn lần không ngờ tới, mình chỉ chợp mắt trong mật thất một lát, nhắm mắt mở mắt ra mà nhân gian đã tang thương biến đổi.

Lần xuất quan này, không chỉ bản thân già thêm sáu mươi năm. Bích Hư Hồ còn bị tà ma xâm nhập, trở thành sào huyệt của yêu thụ.

Những sư huynh đệ đồng lòng năm xưa lần lượt sa ngã trước lợi ích, làm tay sai cho kẻ ác, ra sức bức hại đệ t.ử ngoại môn, mỗi lỗ chân lông đều rỉ ra m.á.u và những thứ dơ bẩn.

Tô Vô Nhai tuy bị che mắt từ đầu đến cuối, không tham gia tham ô hủ bại, nhưng thế thì có ích gì?

Hắn không tham gia, chỉ vì hắn là một thằng ngu.

"Hướng Chưởng môn, nén bi thương."

Nhiếp Chiêu nhận thấy sự chấn động của hắn là thật lòng, không khỏi đồng cảm an ủi: "Quê hương ta có một câu: 'Chỉ cần lợi nhuận đạt 300%, tư bản... tà tu sẵn sàng chà đạp lên mọi luật lệ nhân gian'. Ngài nhận rõ bộ mặt thật của tà tu cũng chưa hẳn là chuyện xấu."

Hướng Nam Phi thở dài: "Nói thì nói vậy, nhưng đệ t.ử bổn môn thương vong t.h.ả.m trọng. Nếu không có tiên quan ra tay giúp đỡ, e rằng hậu quả khôn lường. Ta thẹn với chức Chưởng môn, có lỗi với liệt tổ liệt tông..."

"Đừng vội tự trách."

Dương Tinh bình tĩnh ngắt lời: "Sự việc kỳ quái, cần bàn bạc kỹ lưỡng. Xin ngài nhớ lại xem, trước khi bế quan năm đó, ngài có gặp ai, hay gặp chuyện gì lạ không?"

Hướng Nam Phi không biết ngày tháng, hoặc là bị người ta đoạt xá, hoặc là có kẻ giam cầm hắn trong mật thất, mê hoặc thần thức hắn rồi ngang nhiên mạo danh thế thân.

Dù là trường hợp nào, kẻ chủ mưu chắc chắn đã từng tiếp xúc với hắn.

"Cái này..." Hướng Nam Phi trầm ngâm hồi lâu rồi lắc đầu: "Hôm đó ta nhận lời mời của Tuế Tinh Điện, lên Tiên giới xem Nguyễn Khinh La nhậm chức. Ngoài các vị Thần quân, Tiên quân ra thì không nói chuyện với ai khác. Yêu ma dù có thần thông quảng đại đến đâu, chẳng lẽ còn trà trộn được vào Tiên giới sao?"

Lê U: "Xì."

Hướng Nam Phi: "... Nhiếp tiên quan. Vừa rồi, con mèo của cô có phải vừa tặc lưỡi không?"

"Haha, làm gì có chuyện đó. Chắc nhóc con này đói bụng rồi, ta cho nó ăn... chút... gì... đó ngay đây."

Nhiếp Chiêu đưa tay bịt miệng Lê U, hai ngón tay dùng sức nhéo mạnh vào má hắn một cái.

Lê U: "Á!"

Hắn ôm má đau điếng, buộc phải chuyển địa bàn hoạt động, tiếp tục lải nhải trong đầu Nhiếp Chiêu:

[Hướng Nam Phi này nếu chỉ làm một chưởng môn giang hồ c.h.é.m chém g.i.ế.c g.i.ế.c thì cũng miễn cưỡng coi là hảo hán. Tiếc là đầu óc hắn không được linh hoạt cho lắm, mê tín Tiên giới từ tận đáy lòng... cái chốn ô uế đó, ta còn lâu mới thèm đến.]

Nhiếp Chiêu quen thói ba hoa chích chòe của hắn nên không tiếp lời, chỉ một lòng truy hỏi: [Người mạo danh hắn hành sự, trong lòng Lê công t.ử có manh mối chưa? Chẳng lẽ là La Phù Quân?]

Lê U: [La Phù Quân tuy khó chơi, nhưng không có bản lĩnh thông thiên đến mức đó. Thi Ma là tay chân của hắn không sai, nhưng kẻ nhập vào Hướng Nam Phi để phối hợp trong ngoài với hắn lại là người khác.]

Nhiếp Chiêu: [Người khác...]

Lê U: [Hướng Nam Phi dù sao cũng là đại năng phàm gian. Muốn thần không biết quỷ không hay nhập vào người hắn, bày mưu tính kế suốt mấy chục năm mà không ai phát hiện ra sơ hở, e là không dễ dàng gì đâu nhỉ?]

"..."

Nhiếp Chiêu hơi sững sờ.

Bày mưu tính kế suốt mấy chục năm.

Chưa từng lộ diện trước mặt người khác.

Được Hướng Nam Phi tin tưởng tuyệt đối, sở hữu năng lực thông thiên triệt địa, tuyệt đối không bị người của Bích Hư Hồ nhìn thấu.

Nhân vật như vậy, cô quả thực biết một người.

Mặc dù nghe có vẻ khó tin, nhưng...

Nhiếp Chiêu: [Sherlock Holmes từng nói: 'Sau khi loại bỏ tất cả những điều không thể, cái còn lại dù khó tin đến đâu, cũng chính là sự thật'. Cảm ơn huynh, Lê công tử, ta hoàn toàn hiểu rồi.]

Lê U: [?]

[Sherlock Holmes là ai?]

[Bạn trai cũ của cô à?]

"Tiền bối, mượn một bước nói chuyện."

Nhiếp Chiêu đã hạ quyết tâm nên không chần chừ nữa, kéo Dương Tinh sang một bên thì thầm vài câu, giải thích suy đoán của mình.

"... Ta hiểu rồi. Sự việc hệ trọng, phải lập tức bẩm báo lên Tiên giới."

Dương Tinh mặt lạnh như sương nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, quay sang nói với mọi người: "Ta sẽ về Tiên giới ngay bây giờ, bẩm báo biến cố nơi này cho Nguyễn Tiên quân. Những người còn lại ở lại hỗ trợ Hướng Chưởng môn thu dọn tàn cuộc. Nhớ kỹ, không được để bất cứ ai rời khỏi Bích Hư Hồ!"

"Rõ!"

"Tiền bối, đợi một chút."

Nhiếp Chiêu dừng bước, chỉ tay vào đám đông: "Vị Lạc Tương cô nương này vốn là Hàn Tương Tiên t.ử trên Tiên giới, vì vợ chồng Trình tiên quan mà chịu oan uổng, bị đày xuống trần gian, lại chịu nhiều bức hại ở Bích Hư Hồ. Ta muốn đưa cô ấy về Tiên giới để giải oan, khôi phục tiên tịch."

Mắt Lạc Tương sáng lên: "Tiên quan tỷ tỷ, tỷ..."

"Ngươi câm miệng!"

Nghe thấy hai chữ "vợ chồng", Trình tiên quan nghiến răng ken két như chịu sự sỉ nhục lớn lao: "Ta và con tiện nhân đó đã ân đoạn nghĩa tuyệt từ lâu, đừng hòng gán ghép chúng ta với nhau nữa!"

Nhiếp Chiêu đảo mắt: "Thế à? Nhưng ta thấy hai người, kẻ trộm gà người trộm chó, cóc ghẻ đi với ba ba, đúng là một đôi trời sinh đất tạo, xứng đáng bạc đầu giai lão, sống c.h.ế.t có nhau. Đúng rồi, nghe nói sau khi vào ngục, hai người cũng ở buồng giam đối diện nhau phải không? Dạo này tình cảm thế nào rồi?"

Trình tiên quan: "..."

Sao ngươi cứ mở mồm ra là c.h.ử.i người, mà c.h.ử.i câu nào thấm câu nấy thế hả?

"Nhiếp tiên quan, xin thứ lỗi cho ta không thể đồng tình."

Tô Vô Nhai cũng phẫn nộ lên tiếng: "Trước đây là do ta suy nghĩ không chu toàn, lầm tin kẻ gian khiến Tương nhi chịu ấm ức. Nhưng một ngày là thầy, cả đời là cha. Con bé là người của Bích Hư Hồ... là đệ t.ử của Tô Vô Nhai ta, đâu phải các người muốn đưa đi là đưa? Dù đối mặt với tiên quan, ta cũng sẽ không dễ dàng nhượng bộ."

Nhiếp Chiêu trợn mắt còn cao hơn: "Nói cái gì đấy? Lúc ông tống cổ cô ấy đi Ly Châu lưu đày thì dễ dàng lắm mà."

Tô Vô Nhai nghẹn họng: "Đó chỉ là kế sách tạm thời..."

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe tiếng "rắc" giòn tan, Nhiếp Chiêu dậm nát viên gạch xanh dưới chân.

Cô quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn lạnh lùng: "Tạm thời cái bố nhà ông, đồ ngu."

Tô Vô Nhai: "... Ngươi nói cái gì?"

"Ta nói, tạm, thời, cái, bố, nhà, ông."

Nhiếp Chiêu gằn từng chữ: "Bố ông c.h.ế.t rồi, bố ông c.h.ế.t rồi biết không? Bố ông c.h.ế.t chôn dưới đất, nghe thấy chuyện ngu xuẩn ông làm cũng phải bật nắp quan tài dậy phóng pháo thăng thiên, nhắc nhở ông làm người phải có giới hạn, không thì sớm muộn gì tổ mộ cũng bốc cháy, cả nhà thăng thiên!"

Tô Vô Nhai: "???"

Sao ngươi không những c.h.ử.i người, c.h.ử.i khó nghe, mà còn c.h.ử.i cả nhà người ta thế hả?

Nhiếp Chiêu c.h.ử.i một tràng cho sướng miệng, cũng chẳng thèm đôi co với hai gã đàn ông này nữa, đưa tay định dìu Lạc Tương đi.

Nhưng Tô Vô Nhai vốn tính kiêu ngạo, tự cho mình hơn cả kiếm tiên trên trời, sao chịu nổi nỗi nhục này?

Hắn trơ mắt nhìn Nhiếp Chiêu và Lạc Tương quay lưng bỏ đi, ngọn lửa vô danh bùng lên trong lòng, lan từ n.g.ự.c đến đầu ngón tay, kéo theo thanh trường kiếm trong tay vung lên một luồng ánh bạc chói mắt, đ.â.m thẳng về phía Nhiếp Chiêu!

"Dù thế nào đi nữa, hôm nay ta quyết không để ngươi đưa Tương nhi đi!"

Hắn nói chắc nịch như thể mình nắm giữ chân lý: "Ta đã bỏ lỡ một lần, không thể sai lầm lần thứ hai!"

Kiếm là kiếm tốt, khi rút khỏi vỏ vang lên tiếng rồng ngâm trong trẻo, theo gió vút lên tận trời xanh, dư âm vang vọng mãi không dứt.

Một thanh kiếm tốt như thế, tiếc là lại nằm trong tay một kẻ chẳng ra gì.

"..."

Nhiếp Chiêu thầm tiếc cho bảo kiếm, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Cô đã tính toán cả rồi. Đợi kiếm của Tô Vô Nhai đ.â.m đến trước mặt, cô sẽ (theo góc độ đã tính toán) nghiêng người né tránh, vươn (ngón tay đã tích tụ sức mạnh) kẹp lấy mũi kiếm, khiến hắn mất mặt trước đám đông, đạp nát sự tự tin và kiêu ngạo của hắn dưới chân.

Cô không chỉ muốn đ.á.n.h bại hắn về võ lực, mà còn muốn chà đạp hắn về tinh thần, khiến hắn biết khó mà lui, từ nay về sau không dám quấy rầy Lạc Tương nữa.

Chỉ có như vậy mới giúp cô bé chịu nhiều tổn thương này thoát khỏi bóng ma quá khứ, làm lại cuộc đời.

Nhưng mà, Nhiếp Chiêu không ngờ tới...

"Tiên quan tỷ tỷ, cẩn thận!"

Lạc Tương lo lắng cho ân nhân cứu mạng, trong lúc cấp bách quên mất Nhiếp Chiêu hoàn toàn không cần bảo vệ, lao vút đến trước mặt cô, dùng kiếm đỡ lấy mũi kiếm của Tô Vô Nhai!

Còn Tô Vô Nhai một là đang cơn thịnh nộ, hai là tin chắc đồ đệ một lòng si mê mình, tuyệt đối sẽ không vì Nhiếp Chiêu mà làm tổn thương hắn nên không hề tránh né.

Cứ như vậy, hai thầy trò đao kiếm tương hướng, và rồi...

Máu tươi b.ắ.n tung tóe.

Mũi kiếm của Lạc Tương, mang theo linh lực hung bạo khó thuần của đại yêu, không chút do dự, như trăm sông đổ về biển, như chim bay về rừng, đ.â.m thẳng vào lồng n.g.ự.c Tô Vô Nhai.

Nhiếp Chiêu: "A."

Lê U: "Ha."

Tô Vô Nhai: "... Khụ!!"

Nhát kiếm này hội tụ toàn bộ linh lực còn sót lại của Lạc Tương, chẳng kém gì đích thân Lê U ra tay. Không chỉ phá vỡ chân khí hộ thể của Tô Vô Nhai, đ.â.m thẳng vào đan điền tạng phủ, mà còn khiến hắn suy sụp theo một nghĩa khác.

"Tương nhi, con..."

Cổ họng Tô Vô Nhai tanh ngọt, dạ dày quặn thắt, vẻ mặt đầy sự bàng hoàng không dám tin, nhưng mũi kiếm lạnh lẽo cắm trên n.g.ự.c lại không cho phép hắn không tin.

Nhìn sang đối diện, Lạc Tương nhìn hắn chằm chằm, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt hạnh mở to, ánh mắt xen lẫn hoảng sợ, kinh ngạc và bi thương.

Tuy nhiên, sự hoảng sợ, kinh ngạc và bi thương đó không phải vì "ta đã làm tổn thương sư phụ yêu dấu", mà là vì "ta sợ hắn ăn vạ đòi tiền".

Tô Vô Nhai bàng hoàng nhận ra, vị trí của mình trong lòng Lạc Tương hình như chỉ đáng giá đến mức độ tình cảm đó thôi.

"Không! Tương nhi!"

Hắn cảm thấy tim đau nhói, cố nén ngụm m.á.u chực trào lên họng, giãy giụa vươn tay ra trong tuyệt vọng: "Quay lại đi, con không được đi..."

Lạc Tương lắc đầu, bình tĩnh và kiên quyết lùi lại một bước, tránh bàn tay hắn đang vươn tới.

"Sư phụ, người nhớ nhầm rồi."

Giọng thiếu nữ trong trẻo vang lên, tựa như chim hoàng oanh đ.á.n.h thức giấc mộng đẹp buổi sớm mai: "Con đã sớm 'đi' rồi."

"..."

Giờ khắc này, hai thầy trò bốn mắt nhìn nhau, gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời, vạn vật thế gian dường như đều ngưng đọng cùng họ.

Cảnh tượng này khiến người ta không kìm được muốn bật một bài nhạc nền: “Lá lạnh lả tả rơi đầy mặt ta, con ta ngỗ nghịch làm nát lòng ta..."

Xin lỗi, bật nhầm bài.

Đổi bài khác: “Chúng ta còn có thể gặp lại nhau chăng, ta quỳ trước Phật khổ cầu mấy ngàn năm, trước khi ta bước qua cầu Nại Hà kia, hãy để ta hôn lên gương mặt nàng thêm lần nữa..."

Đoạn thuyết minh này hình như đã xuất hiện rồi, nhưng những việc hô ứng trước sau sao có thể gọi là "câu giờ" được chứ?

"Con... ta..."

Tô Vô Nhai hối hận tột cùng. Tâm ma tích tụ trong lòng bao năm nay không thể kìm nén được nữa, như nước sông cuộn trào chảy ngược, trong chốc lát lan khắp tứ chi bách hải, khiến hắn tối sầm mặt mũi, “ọe" một tiếng phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Hắn chỉ thấy trước mắt mờ đi, không còn nhìn rõ bóng dáng Lạc Tương nữa. Bàn tay vươn ra lơ lửng giữa không trung, cả người mềm nhũn ngã xuống.

Âm thanh cuối cùng hắn nghe thấy là: “Nguy rồi! Tô trưởng lão tẩu hỏa nhập ma rồi!"

"Nhưng Thần tiên đại tỷ chẳng phải đã nói, Lạc sư tỷ bị oan, tỷ ấy chưa từng quấy rầy Tô trưởng lão thanh tu sao?"

"Xì, thế thì là do Tô trưởng lão tự mình đa tình, nghĩ nhiều quá nên nhập ma chứ sao! Đừng cản đường đại tỷ làm chính sự, mau khiêng ông ta đi đi."

"Lạc sư tỷ đừng để ý, mọi người đều thấy rõ ràng là ông ta ra tay trước!"

"Tay ông ta hình như bị chuột rút rồi, sau này còn cầm kiếm được không..."

"Không cầm được thì sao? Ông ta cầm kiếm cũng chẳng dùng để bảo vệ đệ tử, liên quan quái gì đến chúng ta!"

"Nói cũng đúng. Vẫn là Diệp sư huynh tốt hơn!"

"..."

Nhiếp Chiêu thấy không còn việc gì của mình, bèn thu vũ khí lại, móc ra một nắm hạt dưa, đưa một hạt cho Lê U: “Lê công tử, ăn không?"

"..."

Lê U dùng hai chân trước ôm lấy hạt dưa: “Ăn."