Chương 24 - Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

"Cái màu hồng phấn kiều diễm này, cô không thấy quen mắt à?"

Đâu chỉ là quen mắt.

Quả thực là quen đến phát ngán rồi.

Nhiếp Chiêu sống đến từng này tuổi đầu, chưa bao giờ thấy thứ gì... lẳng lơ đến thế.

Cô vừa thầm c.h.ử.i trong bụng, vừa dời mắt khỏi biển hồng phấn rợp trời trước mặt, nhìn về phía bức tường cung điện xa xa.

Trên thành tường cao chót vót, lờ mờ có thể thấy một bóng người cao gầy mảnh khảnh như hạc giữa bầy gà.

Tuy trang phục có chút thay đổi, nhưng đường nét và khí chất của người nọ vẫn vô cùng quen thuộc.

Cụ thể là, trên đỉnh đầu người đó u lên một cục to tướng, thoạt nhìn giống như khăn trùm đầu hay mũ miện, nhưng nhìn kỹ lại giống như... một cục bông khổng lồ.

Ví dụ như, một con mèo trắng mặt tròn như trăng rằm.

"Này, đó chẳng lẽ là..."

"Tìm thấy rồi!!"

"Là Thần phi! Thần phi ở đây! Mau bao vây cô ta, đừng để cô ta chạy thoát!!"

Đúng lúc này, phía sau Nhiếp Chiêu bỗng vang lên tiếng hô hoán đầy kích động và cuồng hỉ, tiếp đó là tiếng xé gió sắc nhọn, rõ ràng là có kẻ đang thi triển pháp thuật.

Kẻ đến không ai khác chính là mấy tên tiên quan hám lợi của Thần Tinh Điện.

Bọn họ vừa phát hiện tung tích Nhiếp Chiêu, mắt bèn sáng rực như đèn pha, mặc kệ yêu ma quỷ quái và đám phàm nhân đang chạy trốn tán loạn, vội vàng lao vào cô như thiêu thân.

"Kệ xác bọn yêu ma kia đi, mệnh lệnh của Thượng thần là quan trọng nhất!"

"Nhắc mới nhớ, sao không thấy Thượng thần đâu? Ta đang ngủ trưa trong điện thì đột nhiên nhận được tin truyền..."

"Ta cũng thế..."

"Ta đang chơi bài cửu, vừa thắng ván lớn thì bị phái xuống trần gian đây!"

"Thôi, so đo làm gì? Thượng thần đã dặn thì cứ làm theo là được. Hồng Loan Tư còn trống một ghế phó chưởng tư, hôm nay ai bắt... khụ, mời được Thần phi về trước, ngày sau thăng quan tiến chức là cái chắc!"

"..."

Sắc mặt Nhiếp Chiêu lạnh tanh, nghiêm giọng quát: "Đến nước này rồi mà các người còn lo bắt gái cho sếp à?"

Cô không hề chần chừ, lập tức tung người nhảy lên, đạp mạnh chân lên mái hiên, thân mình nhẹ như chim hồng lướt nước, thoáng chốc đã lơ lửng giữa không trung, tránh được đủ loại pháp thuật đang giáng xuống đầu.

Cùng lúc đó, cô vung tay ném Thiên Phạt Tỏa ra. Sợi xích nặng nề nhưng linh hoạt uốn lượn như rồng, vẽ nên một đường cong chữ S tuyệt đẹp rồi rít lên xé gió, một hơi quét sạch ba tên tiên quan không phòng bị rơi khỏi không trung.

Tên tiên quan cuối cùng bị đòn nặng nhất, Nhiếp Chiêu chu đáo tặng kèm hắn một món quà khuyến mãi: sợi xích quấn quanh hông hắn hai ba vòng, kéo hắn đập mạnh xuống đất, chẻ đôi một viên gạch Hán Bạch Ngọc ngay tại chỗ, “Ầm" một tiếng bụi bay mù mịt.

"Ngươi... Ư á!"

Tên kia còn muốn giãy giụa đứng dậy, nhưng lưng bỗng đau nhói, bị một bàn chân sắt đạp xuống.

"**!"

Thân hình nặng hàng trăm cân của Alaska từ trên trời giáng xuống, vừa không thương tiếc giẫm đạp hắn, vừa phun ra những lời châu ngọc (đã được lược bớt từ ngữ th* t*c): "Mẹ kiếp, lũ ch.ó c.h.ế.t tiệt các người, cả ngày chỉ làm mấy chuyện ruồi bu kiến đậu, phá hỏng việc tu hành của ông! Ông tu Tịnh Khẩu Thiền mười năm nay, chưa lần nào tu trọn vẹn được mười ngày! Đồ ch.ó má! Cút xéo!"

Nhiếp Chiêu nhân cơ hội nhảy khỏi vòng chiến, từ xa hét lớn với nó: "Đa tạ Đông Phong đại ca giúp đỡ, nhưng mười năm nay huynh có tu hành gì đâu! Hay là lần sau đổi món khác đi?"

"Chiêu Chiêu!"

Husky tung mình nhảy từ trên mái nhà xuống, vững vàng đỡ lấy Nhiếp Chiêu đang rơi tự do: “Đừng dây dưa với bọn chúng! Thừa dịp bọn chúng bị yêu ma quấn chân, ta đưa cô và Tần Tranh cùng về Tiên giới, để Nguyễn Tiên quân chủ trì công đạo!"

"Về á?"

Nhiếp Chiêu nhìn quanh bốn phía: “Tình hình này, chúng ta không nên ở lại chủ trì đại cục sao?"

Husky lắc đầu như trống bỏi: "Ta không đối phó nổi đâu, giao cho đại ca và Nguyễn Tiên quân đi! Bão Hương Quân là con cáo già khó chơi lắm, không biết sao hắn ghét ch.ó cực kỳ, năm xưa đã làm ta khổ sở đủ đường! Trong Tứ Hung, ngoài tên điên La Phù Quân thích lột da róc xương ra, ta ngán nhất là gặp hắn!"

Màu hồng phấn.

Cáo già.

Ghét chó.

Trên đầu có cục u to.

"Cho nên, cậu không thấy tính tình hắn rất quen..."

Nhiếp Chiêu còn chưa kịp nói hết câu, trước mắt đã nổ tung một mảng ánh sáng rực rỡ. Lại có hơn chục luồng pháp thuật lòe loẹt ập đến, khói bụi mù mịt, gạch đá bay tứ tung.

Đám tiên quan Thần Tinh Điện đúng là âm hồn bất tán, lớp sau đông hơn lớp trước như châu chấu, thế mà lại đồng loạt bỏ mặc yêu ma, xông thẳng vào cô vợ nhỏ đào hôn là cô đây!

Nhiếp Chiêu đảo mắt muốn lòi cả lòng trắng, lập tức không ngán chiến, quấn một đầu Thiên Phạt Tỏa vào cánh tay, đầu kia múa tít thành một quầng sáng bạc kín kẽ không lọt gió, chuẩn bị cho đối phương nếm thử mùi vị của nắm đ.ấ.m sắt.

Tuy nhiên...

"Oa á?!"

"Cái gì, cái gì thế này... Đừng qua đây! Đừng qua đây! Á á á á!"

Chưa đợi cô ra tay, đối phương đã bị một cú "thiết quyền" khác đ.á.n.h rơi.

Chính xác mà nói, thứ đó không đủ "thiết", cũng chẳng phải "quyền", mà là một cục bông xù, mềm mại, màu sắc tươi sáng, chất liệu bồng bềnh, nhẹ nhàng bay bổng như mây khói đầy bí ẩn.

Tất nhiên, cục bông bí ẩn này cũng có màu hồng phấn.

Tuy mềm mại nhẹ nhàng, nhưng không hiểu sao lại có thể đập vào mặt đám tiên quan tạo ra tiếng "BỐP" vang trời, còn đập lún bọn họ vào tường cung điện, tạo thành những bức phù điêu hậu hiện đại đầy ấn tượng.

Ngay sau đó, cục bông màu hồng bí ẩn này lao nhanh về phía Nhiếp Chiêu, trùm lên đầu cô như cái chăn bông, bọc kín mít cả người cô rồi cuốn phăng lên không trung, vừa khéo tránh được một đợt tên bay nhắm vào lưng cô.

"Chiêu Chiêu?!"

"Ta... không... sao..."

Husky sợ mất mật, còn Nhiếp Chiêu lại rất bình tĩnh, vừa hô to vừa điều chỉnh tư thế giữa không trung để tránh bị trẹo lưng.

Sau một hồi trời đất quay cuồng, cô cảm thấy hai chân tiếp đất vững vàng, tốc độ và góc độ đều vừa vặn, không khiến cô chịu chút chấn động nào.

"..."

Nhiếp Chiêu hít sâu một hơi, đưa tay vén cái "chăn bông" đang bọc mình ra, đàng hoàng ngẩng đầu lên.

Không ngoài dự đoán, vị trí cô đang đứng lúc này chính là bức tường cung điện mà cô vừa nhìn thấy.

Người xuất hiện trước mặt cô chính là...

"...Ơ?"

Không đúng, lần này là "ngoài dự đoán".

So với hình ảnh trong ký ức của cô, người này đã thay đổi trang phục từ đầu đến chân, giống như nhân vật game vừa đổi sang bộ skin đặc biệt hào nhoáng, cả người toát lên vẻ "đẹp không đẹp không”, “mau khen ta đi mau khen ta đi".

Nếu không phải nụ cười cợt nhả giữa đôi lông mày vẫn y nguyên, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt và con mèo trắng mặt tròn trên đầu cũng không đổi thì Nhiếp Chiêu suýt chút nữa không dám nhận người quen.

"Chào nhé, Nhiếp cô nương."

Con mèo trắng giơ đệm thịt lên chào trước: “Mấy canh giờ không gặp rồi. Thấy cô không sao, ta và A U yên tâm rồi."

"Ngươi..."

Nhiếp Chiêu không tránh né, nhìn kỹ người đối diện một lượt, mới đầy ẩn ý nói: “Lê công tử, mấy canh giờ không gặp, mèo của ngươi không đổi, người... thay đổi cũng lớn phết nhỉ."

Bão Hương Quân.

Từ miệng Husky và Hoa Tưởng Dung, cô biết được tên ma đầu này là một con hồ ly tinh tuổi tác không rõ, tự xưng mãi mãi tuổi hai mươi, sinh ra tại "Yêu đô" Đào Khâu, nơi có biển hoa đào rực rỡ trải dài hàng trăm dặm.

Hắn là đại yêu mạnh mẽ trăm năm khó gặp ở trần gian, coi sự chiêu an của Tiên giới như cỏ rác, lấy thân phận yêu tu nhập ma đạo, dẫn dắt chúng yêu tế tự thủy tổ Ma tộc, hành động theo ý mình, vui buồn thất thường.

Đối với những kẻ hắn không vừa mắt, dù là người, yêu, tiên hay ma, hắn đều lạnh lùng vô tình như nhau.

Bây giờ cô biết nhiều hơn người khác một chút.

Ví dụ như Bão Hương Quân xuất thân Đào Khâu, một thân lông màu hồng đào, yêu ai yêu cả đường đi lối về, nên cũng thích màu đỏ hồng phấn non nớt của hoa đào.

Ví dụ như hắn không hề lạnh lùng vô tình, ngoại trừ gu thẩm mỹ hơi lẳng lơ ra thì nhìn chung vẫn là "người (yêu) này chơi được, có việc là giúp thật".

Hắn thích mèo, nhưng chưa bao giờ làm được bữa cơm mèo ra hồn.

Hắn ghét chó, chủ yếu là do hồi nhỏ bị ch.ó dữ vây công, suýt chút nữa bị c.ắ.n trụi lông toàn thân.

Ví dụ như...

Giang hồ đồn đại hắn "g.i.ế.c người tùy tâm trạng”, “yêu ai muốn người đó sống, ghét ai muốn người đó c.h.ế.t", thực ra cũng không khoa trương đến thế.

Kẻ mà hắn muốn cho c.h.ế.t, có lẽ đúng như hắn tự nhận, chỉ là những "con sâu mọt béo tốt, tham lam nhất".

"Xin lỗi, Nhiếp cô nương. Ta có làm cô sợ không? Tình thế cấp bách, lát nữa ta sẽ tạ lỗi với cô sau."

Người đối diện cười khẽ, đầu ngón tay thon dài điểm lên nốt ruồi lệ nơi khóe mắt, vẫn như lần đầu gặp gỡ, dung mạo ngàn phần yêu kiều, phong thái phong lưu vô hạn.

Hắn sinh ra đã đẹp, ăn vận cũng long trọng. Mái tóc đen vốn xõa tùy ý nay được búi gọn gàng, trâm hoa điêu khắc từ ngọc tủy hồng phấn ánh lên dưới ánh mặt trời, còn nhuận sắc hơn cả hoa thật.

Đúng với danh hiệu "Đại Tế Tư", hắn khoác lên mình bộ lễ phục hoa lệ mang đậm phong cách dị tộc, trước n.g.ự.c đeo tầng tầng lớp lớp trang sức bằng xương và hạt châu. Tà áo dài quét đất, thêu cành đào phối viền đỏ thủy, toát lên vẻ rực rỡ yêu kiều của tháng ba dương lịch.

Nhưng điều thu hút ánh nhìn hơn cả, là đôi tai nhọn đầy lông trên đầu hắn, và cục bông xù, mềm mại, tròn vo phía sau lưng, kích thước còn to hơn cả người hắn, nhìn là biết sờ rất sướng tay, hiếm ai có thể từ chối được...

Cái đuôi hồ ly to bự màu hồng phấn.

Cái tông màu ngọt ngào đó, cái hình dáng đầy đặn đó, nói là hoa đào thì chi bằng bảo giống quả đào mật thì đúng hơn.

"..."

Khoảnh khắc này, Nhiếp Chiêu hoàn toàn thấu hiểu.

Tại sao hồ ly tinh lại sở hữu mị lực điên đảo chúng sinh, khuynh nước khuynh thành, luôn bị coi là hồng nhan họa thủy.

Cái (đuôi) này ai mà đỡ nổi chứ!!!

Chưa kể con hồ ly tinh này vừa thong thả nói chuyện, vừa dùng cái đuôi to thay cho đôi tay, vỗ về quấn quanh vai cô như an ủi, chẳng khác nào quàng cho cô một chiếc khăn choàng lông cáo thượng hạng.

"Ta không biết người ngoài thêu dệt về ta thế nào, nhưng Yêu đô xưa nay không hại bách tính, cô cứ yên tâm về Tiên giới đi. Nói đúng hơn, chính vì muốn cô thuận lợi trở về, ta mới làm chuyện thừa thãi này."

"Buổi 'livestream' của cô thú vị lắm, nếu có cơ hội, ta còn muốn xem lại lần nữa."

Chiếc khăn choàng lông cáo mềm mại ấm áp, cũng giống như giọng nói và nụ cười của hồ ly tinh, dịu dàng như nước lướt qua má và trái tim Nhiếp Chiêu.

Nếu đổi là người khác, e rằng đến xương cốt cũng tan chảy thành vũng nước xuân.

Nhưng Nhiếp Chiêu không phải người khác.

Dù có rơi vào ổ dịu dàng, cô cũng không thay đổi bản tính sắt đá của mình.

"... Lê công tử."

Nhiếp Chiêu hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào Lê U đã thay đổi diện mạo (có thể là để lấy lại thể diện nên còn trang điểm đầy đủ), chân thành nói: “Ngươi yên tâm, chúng ta không chơi trò phân biệt chủng tộc đâu. Dù ngươi không phải người, nhưng chỉ cần chúng ta có chung lý tưởng mục tiêu, ngươi vẫn là đồng chí tốt của chúng ta, ta sẽ không có thành kiến với ngươi."

"Cho nên, thực ra anh không cần cứ giấu giếm thân phận mãi đâu. Giữa đồng chí với nhau, còn cần so đo nhiều thế làm gì?"

Lê U: "..."

Nhận được câu trả lời lý tưởng, nhưng lại không hoàn toàn như mong đợi.

Rốt cuộc tại sao lại là đồng chí chứ.

Trong lúc hai người đối thoại, thỉnh thoảng lại có tiểu yêu đeo trang sức màu hồng bay tới, báo cáo tiến độ công việc với Lê U: “Đại Tế Tư, chúng em đã trấn áp doanh trại rồi! Mấy tên phế vật ăn no chờ c.h.ế.t này bắt nạt người thì giỏi, gặp bọn em thì yếu nhớt, chẳng chịu nổi một đòn!"

"Đại Tế Tư, chúng em chiếm được kho lương rồi! Bọn chúng thu thuế nặng của nông dân, tích trữ lương thực nhiều ơi là nhiều, chất đống trong kho mốc meo cả ra! Mọi người tức lắm, bảo phải ăn thịt mấy người mới hả giận!"

Lê U chắp tay sau lưng, mỉm cười gật đầu đầy vẻ kiêu sa: "Làm tốt lắm. Tối nay có tiệc mừng công, chuyện ăn thịt người không cần vội."

Nhưng đôi khi cũng có những âm thanh lạc quẻ: “Đại Tế Tư, bọn em làm xong việc rồi, bao giờ thì trả tiền công thế?"

"Đại Tế Tư, cô em bên cạnh ngài là ai vậy? Bọn em nghe Lưu Hà Quân nói, ngài ở bên ngoài làm trai bao cho muội muội nhà người ta, ngày nào cũng ăn bám, cả cái sơn thị ai cũng thấy!"

"Đại Tế Tư, Đại Tế Tư, ăn bám là gì thế, ăn bám có ngon không? Tối nay tiệc mừng công có được ăn món đấy không? Thật ra em không kén chọn đâu, chỉ cần ăn vào không nôn ra là được!"

"Em chỉ cần không ngất xỉu là được!"

"Em chỉ cần không c.h.ế.t..."

"..."

Lê U vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng nụ cười ấy đã hơi cứng lại, ẩn hiện chút sát khí: “Ngoan. Nếu các ngươi không biết nói chuyện thì có thể ngậm miệng lại ăn cơm, không ai bảo các ngươi câm đâu."

"Chiêu Chiêu!"

Cùng lúc đó, Husky cũng xuyên qua biển hồng phấn đáp xuống bên cạnh Nhiếp Chiêu: “Cô không sao chứ? Ta đến cứu cô đây, chúng ta mau về thôi!"

Nhiếp Chiêu: "..."

Xem ra cũng giống như Bão Hương Quân sợ chó, ch.ó cũng rất sợ Bão Hương Quân, nhất thời tinh thần căng thẳng quá độ nên không nhận ra hắn chính là người nuôi mèo đi cùng.

"Cũng được. Nếu 'ma đầu' là Lê công t.ử thì chỗ này không cần ta lo nữa."

Nhiếp Chiêu vừa nhẹ nhàng leo lên lưng chó, vừa ngoái đầu nhìn Lê U: "Nhắc mới nhớ, có một vấn đề ta rất để ý..."

"Lê công tử, đã là đồng chí với nhau, ta có thể sờ đuôi ngươi không?"

"Tiến thêm bước nữa, sau này quan hệ tốt hơn, ta có thể úp mặt vào đấy không? Có thể dùng làm chăn hoặc gối không?"

Lê U: "?"

"Đồng chí" trong miệng cô là chỉ loại quan hệ này sao?

Ở quê cô, người bình thường có hít đuôi đồng chí không vậy?

Đúng lúc này...

"Bão Hương Quân... là Bão Hương Quân!"

"Tên ma đầu này quanh năm trấn thủ tế đàn Yêu đô, rất ít khi bước chân ra khỏi Đào Khâu, sao lại xuất hiện ở đây?!"

"Chuyện, chuyện này phải làm sao? Nghe nói hắn từng một mình chặn đứng cuộc thảo phạt của Trấn Tinh Điện, Thượng thần chỉ bảo chúng ta đưa Thần phi về, chưa từng nói..."

"Đừng lải nhải nữa, còn không mau lên? Nhỡ để Thần phi chạy thoát, chúng ta ăn nói sao với Thượng thần!"

Như để giúp Lê U lấy lại phong độ đang bị tụt dốc, đám tiên quan Thần Tinh Điện online đúng lúc, bao vây từ bốn phương tám hướng. Tiên khí, pháp thuật, kiếm quang trút xuống như mưa rào, suýt chút nữa nhấn chìm hắn trong biển ô nhiễm ánh sáng.

"...Hừ."

Tuy nhiên, Lê U đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, cái đuôi to như quả đào mật "xoạt" một cái xòe ra. Những tiên pháp này như tự mọc mắt, cứ thế sượt qua người hắn, ngay cả một vết xước cũng không dính, lại còn thổi bay vạt áo và mái tóc dài của hắn, viền cho hắn một vòng hào quang ngũ sắc, trở thành hiệu ứng kỹ xảo năm xu miễn phí.

"Xong chưa?"

Lê U ngẩng mặt lên cười nhạt, đôi mắt hồ ly hẹp dài nheo lại. Con ngươi trong veo sáng ngời, màu nền là xanh thẫm gần như tím, điểm xuyết những đốm sáng li ti, tựa như chứa đựng cả dải ngân hà rực rỡ bên trong.

Ai cũng có thể nhận ra, ánh mắt ấy lạnh lẽo thấu xương, không hề có chút ý cười nào.

Dùng lời của Nhiếp Chiêu mà nói, đại khái chính là "ánh mắt của kẻ đã g.i.ế.c một vạn người".

Nhưng lần này, quay lưng về phía Nhiếp Chiêu đang cưỡi Husky đi xa, đối mặt với những con sâu mọt mà trong mắt hắn là "g.i.ế.c không tha", Lê U lại nói: “'Xong rồi thì ta không giữ các ngươi nữa.'... Tuy ta muốn nói vậy, nhưng lần này, đành phải gửi tạm cái đầu của các ngươi ở đây một lát thôi."

"Cô ấy một lòng một dạ phá án, nếu các ngươi c.h.ế.t hết rồi, cô ấy lấy ai mà xử?"

Cũng giống như hôm bộc bạch nỗi lòng với Nhiếp Chiêu, vị đại yêu có thể dọa trẻ con nín khóc này thần sắc cợt nhả, trong lời nói có tiếng cười, nhưng trong tiếng cười lại chứa đựng sự chân thành nặng ngàn cân, không cho phép nghi ngờ.

Sát ý và thiện ý, đều chân thành như nhau.

"Các vị yên tâm. Nay đã khác xưa, Tiên giới đã có người quang minh lỗi lạc, ta sẽ tự tay đưa các ngươi đến tay cô ấy, để các vị được c.h.ế.t một cách đường, đường, chính, chính."