Chương 16 - Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

"Chẳng lẽ... là muốn thay trời hành đạo, niêm phong cái Sơn Thị nhà ta à?"

Câu này của Hoa Tưởng Dung vừa thốt ra, sắc mặt của tất cả người, yêu, ma xung quanh đều biến đổi.

Thiên hạ nhộn nhịp, đều vì lợi mà đến. Thiên hạ tấp nập, đều vì lợi mà đi.

Các tộc lui tới Vọng Lượng Sơn Thị chẳng thân chẳng thích, nhưng lại có chung một lợi ích sống còn, đó là giữ Sơn Thị.

Họ hoặc vì mưu sinh, hoặc vì tư lợi, đều cần cái chợ này, cũng như những tài nguyên quý giá mà nó cung cấp.

Và chính cái sự "cần" này là lý do khiến địa vị của Lưu Hà Quân vững như bàn thạch.

Nhiếp Chiêu nhìn thấu điểm mấu chốt, bình tĩnh đè tay Husky đang định xông lên chắn trước mặt, cố gắng giữ giọng điệu trấn tĩnh nhất có thể: “Lưu Hà Quân lo xa rồi. Về mục đích đến đây, ta có thể giải thích. Nếu ngài không muốn nghe..."

Hoa Tưởng Dung: "Ta muốn mà."

Nhiếp Chiêu: "Nếu ngài không muốn nghe thì ta cũng chẳng còn cách... Khoan đã, ngài nói gì cơ?"

Hoa Tưởng Dung cười tủm tỉm: "Nhìn đứa nhỏ này xem, lần đầu tiên thấy con yêu quái xinh đẹp như ta nên căng thẳng đến mức nói lắp rồi kìa."

Hắn vừa trêu chọc, vừa kiên nhẫn lặp lại: "Ta nói là ta muốn nghe cô nương giải thích. Hay là cô nương theo ta về phủ, từ từ kể cho ta nghe? Lâu lắm rồi ta không nghe chuyện cười trên Tiên giới, chắc là thú vị lắm đây."

"Đúng rồi, cô nương thích uống trà hoa, mật ong hay nước ép trái cây? Gần đây ta mới pha chế một loại rượu trái cây, vừa ngọt ngào dễ uống lại không dễ say, mấy cô nương nhỏ đều thích mê. Hay là thế này, ta bảo người dưới chuẩn bị nhiều loại một chút, cô nương hiếm khi đến Sơn Thị, cứ nếm thử cho biết..."

Nhiếp Chiêu: "...Hả?"

"Ta đã nói rồi."

Đúng lúc này Lê U bước lên, thản nhiên đặt tay lên vai cô vỗ nhẹ: "Sẽ không nguy hiểm đâu."

Tiểu Đào Hồng cũng phụ họa: "Đúng thế. Ta cũng đã bảo rồi, Lưu Hà Quân đâu phải thần tiên, tự biết phân biệt phải trái, tuyệt đối không vu oan cho cô nương đâu."

Nhiếp Chiêu: "..."

Ta cảm thấy các ngươi đang c.h.ử.i xéo ta, và ta có bằng chứng hẳn hoi đấy nhé.

"Nhắc mới nhớ."

Cô dừng bước, quay đầu nhìn chằm chằm Lê U: "Lưu Hà Quân gọi ta là 'tiên tử', huynh không ngạc nhiên sao?"

Lê U không hề lảng tránh, đường hoàng nhìn lại cô: "Cô nương cốt cách thanh ta, phong thái xuất chúng, tuyệt đối không phải vật trong ao. Cô là tiên nữ trên trời thì có gì mà lạ?"

"Thật hả?"

Nhiếp Chiêu không tin nửa chữ, nhưng biết có hỏi cũng chẳng ra sự thật, bèn cười cho qua chuyện: "Không nhìn ra đấy, Lê công t.ử cũng biết dỗ ngọt người khác ghê. Biết thế lúc nãy nhờ huynh đi gọi cửa, dỗ ngon dỗ ngọt vị Lưu Hà Quân này một trận cho xong."

Lê U: "..." Xin lỗi, cái này thì ta chịu c.h.ế.t thật.

...

Hoa Tưởng Dung chẳng thèm che giấu tính tình và sở thích của mình, nên Nhiếp Chiêu không mất nhiều thời gian để nắm bắt được ý đồ của hắn.

Nói đơn giản thì, bề ngoài hắn là một con ngựa nhỏ cầu vồng, nhưng bên trong thực chất là một con lửng trong ruộng dưa.

Hắn đối xử thân thiện với Nhiếp Chiêu chẳng vì lý do gì đặc biệt, thuần túy chỉ là để... hóng hớt chuyện thần tiên, ăn dưa Tiên giới cho vui.

Không có nội gián đâu, kể chuyện cười Tiên giới nghe chơi đi.

"Quả nhiên là thế. Ta vừa nhìn thấy cô nương là biết ngay cô khác hẳn đám tiên quan kia."

Trong hành cung dưới lòng đất của Vọng Lượng Sơn Thị, Hoa Tưởng Dung cho lui hết người hầu, lười biếng dựa vào ghế mềm. Sau khi nghe Nhiếp Chiêu trình bày ngắn gọn mục đích đến đây, hắn nghiêng người cười khẽ.

"Bọn họ tự cho mình là thanh cao, chẳng bao giờ thèm đặt chân đến địa bàn của ta. Có đến thì cũng nhất định phải hô hào c.h.é.m g.i.ế.c, đốt phá đập nát, cứ làm như khẩu hiệu 'trừ ma vệ đạo' mà hô không đủ to thì bẩn cái đền thờ nhà họ vậy."

"Thật là..."

Hắn thở dài thườn thượt, dư âm vang vọng khắp xà nhà: "Cao quý quá thể đáng!"

Chứ còn gì nữa, Nhiếp Chiêu thầm nghĩ.

[Cho nên ta đang định tống cổ bọn họ đi lao động cải tạo, nếu đủ tiêu chuẩn định tội thì tiễn đi luôn cho rảnh nợ.]

Cô viết hết suy nghĩ lên mặt. Hoa Tưởng Dung thông minh tuyệt đỉnh đương nhiên nhìn thấu, ý cười trong mắt càng thêm chân thành.

Nụ cười này long lanh gợn sóng, nếu không phải vì mái tóc bảy màu trên đầu hắn thì quả thực xứng đáng với câu "Mạch thượng nhân như ngọc, công t.ử thế vô song".

Tiếc thay trên đời này không có chữ "nếu".

Thế nên "công t.ử thế vô song" vẫn chỉ có một mình Lê U mà thôi.

Nhưng Nhiếp Chiêu biết thừa, Lê U không phải ghét người nhuộm tóc. Hắn lạnh nhạt với Hoa Tưởng Dung chỉ vì trong "bảy màu" của con ngựa cầu vồng không có màu hồng phấn.

"..."

Cô cứ cảm thấy mấy mỹ nhân mình gặp dọc đường đi, ít nhiều đều có chút vấn đề về thần kinh.

Cô bắt đầu nhớ Mộ Tuyết Trần rồi.

Ngựa nhỏ cầu vồng nói tiếp: "Tiểu muội muội, cô kể chuyện người khác rồi, vậy còn cô thì sao? Tiên giới bây giờ, ngoài mấy gương mặt cũ mèm ở Thái Âm Điện, hiếm có nhân vật nào như cô lắm."

"Ồ, ta ấy hả."

Nhiếp Chiêu cũng chẳng giấu giếm, thẳng thắn đáp: "Thanh Huyền Thượng thần cưỡng đoạt dân nữ, nhét cho ta cái tiên tịch để tiện bề cưới ta làm vợ. Nhưng ta không muốn làm vợ hắn, phải tìm cơ hội làm thịt hắn."

"...Khụ khụ khụ!!!"

Dù Hoa Tưởng Dung kiến thức rộng rãi đến đâu, cũng bị câu trả lời bộc trực và hổ báo này của cô làm cho sặc, bất giác ngồi thẳng dậy.

"Cô không muốn... khụ, không muốn làm đạo lữ của hắn."

Hắn cố nhịn cười: "Tại sao còn dùng linh lực hắn cho cô? Cô không sợ đám 'chính nhân quân tử' trên Tiên giới xúm vào công kích, bảo cô được lợi còn khoe mẽ à?"

Nhiếp Chiêu ngẩng cao đầu: "Tại sao ta phải sợ? Hắn nhét linh lực cho ta, ta không trộm không cướp, dùng rất là yên tâm thoải mái. Hắn bắt cóc ta lên trời, giam lỏng ta mấy tháng, ta bắt hắn phải trả giá là lẽ đương nhiên. Xin hỏi, ta có vấn đề gì không?"

"Không có vấn đề, đương nhiên là không có vấn đề."

Hoa Tưởng Dung cười ngặt nghẽo ngã vật xuống ghế, mái tóc bảy màu tuôn chảy như dòng nước: "Tiểu cô nương thú vị thật đấy. Nếu không phải bận quá không dứt ra được thì ta cũng muốn lên trần gian xem sao."

Nhiếp Chiêu cứ để mặc hắn cười, đợi hắn cười đủ rồi mới thử đảo khách thành chủ: "Lưu Hà Quân, ngoài chuyện cổ trùng ra, ta còn một chuyện muốn thỉnh giáo."

"Được thôi, cô nói đi."

Tâm trạng Hoa Tưởng Dung đang rất tốt, cũng không ngại nghe câu hỏi của cô.

Nhiếp Chiêu cân nhắc từ ngữ: "Lưu Hà Quân có từng nghe đến nhân vật hoa khôi nương t.ử 'Lưu Ly' chưa? Cô ta giờ đã hóa thành lệ quỷ, nhân gian chỉ nghe ngóng được chuyện lúc sinh thời của cô ta, còn những chuyện khác thì mù tịt. Không biết trong giới yêu ma, liệu có manh mối nào khác..."

Vốn cô chỉ định còn nước còn tát, ai ngờ ánh mắt Hoa Tưởng Dung ngưng lại, không cần suy nghĩ đã sảng khoái đáp: “Có chứ. Vị Lưu Ly nương t.ử này, ta từng gặp qua rồi."

"Thật sao?"

Mắt Nhiếp Chiêu sáng rực: "Xin Lưu Hà Quân chỉ giáo. Chuyện Tiên thí ở Chấn Châu, điều duy nhất ta không nghĩ thông suốt chính là Lưu Ly."

Lưu Ly... vị hoa khôi bạc mệnh c.h.ế.t oan uổng bao năm nay, rốt cuộc có liên hệ gì với Tiên thí?

Cô ta tàn sát cả nhà họ Tiền, lẽ ra đại thù đã báo, tâm nguyện đã thành, tại sao không đi đầu t.h.a.i mà cứ vất vưởng chốn nhân gian?

Tại sao cô ta lại ra tay với thí sinh, truy tìm phương thức gian lận Tiên thí?

Nghĩ kỹ lại nếu không phải Lưu Ly năm lần bảy lượt bắt cóc thí sinh, làm náo loạn cả thành thì cũng chẳng kinh động đến Tiên giới.

Hành động của cô ta mới là khởi nguồn của tất cả.

"Tiểu muội muội, cô coi thường ta quá rồi đấy."

Nhiếp Chiêu đang suy tư thì nghe Hoa Tưởng Dung từ tốn kể: “Yêu ma cũng đâu có cách biệt với thế giới bên ngoài, Lưu Ly nương t.ử danh chấn kinh thành, sao bọn ta không biết được? Điệu múa khuynh thành 'phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long' đó (nhẹ nhàng như chim hồng bay, uyển chuyển như rồng lượn), ta còn từng tận mắt chứng kiến nữa là."

"Cô ta lúc sống trao thân gửi phận nhầm người, c.h.ế.t rồi không nhắm mắt, đúng là một người khổ mệnh."

...

Từ miệng yêu ma, cuối cùng Nhiếp Chiêu cũng biết được nửa câu chuyện bị thất lạc ở nhân gian và cũng chính là "nguyên nhân cái c.h.ế.t" của Lưu Ly.

Năm xưa, Tiền thiếu gia tự biết mình không có cửa đỗ Tiên thí, một lòng dùi mài kinh sử hòng kiếm chút công danh chốn quan trường phàm trần, nhưng thi lần nào trượt lần nấy, chẳng làm nên trò trống gì.

Mặt khác, Lưu Ly thông minh tuyệt đỉnh, tài hoa xuất chúng, nhưng khổ nỗi thân phận thấp hèn, không thể ngóc đầu lên được ở chốn Chấn Châu phong kiến bảo thủ.

Tiền thiếu gia vô tình biết được chuyện này, bèn thường xuyên lui tới thăm hỏi Lưu Ly, còn bóng gió xa gần tiết lộ với cô:

Chỉ cần cô chịu gả vào nhà họ Tiền, nhà họ Tiền sẽ giúp cô thay đổi thân phận, nữ cải trang nam đi thi, thỏa chí bình sinh.

"Ôi ~ Lưu Ly! Núi không mòn, đất không lở, mới dám tuyệt tình với cô!"

"Ôi ~ Lưu Ly! Yêu một người thực sự không phải là kìm kẹp, không phải là chiếm hữu, mà là buông tay để cô tự do bay lượn! Cô yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để cô chôn vùi cả đời trong bốn bức tường hậu viện, phí hoài tuổi xuân bên củi gạo dầu muối!"

(Trên đây là phần diễn xuất của Hoa Tưởng Dung, có chứa yếu tố cường điệu).

Phải nói là gã này dẻo mỏ thật, nói còn hay hơn hát.

Lưu Ly dù sao cũng còn trẻ, cảm động trước tấm chân tình "si mê" của Tiền thiếu gia, tin vào lời hứa "sống c.h.ế.t không đổi" của hắn, tưởng gặp được tri kỷ chốn nhân gian nên hớn hở lên kiệu hoa.

Cô không ngờ rằng, nhà họ Tiền đúng là sắp xếp cho cô cải trang nam đi thi thật, nhưng bài thi đầu tiên, tên người làm bài lại là Tiền thiếu gia.

Cô bàng hoàng không hiểu, định từ chối.

Cả nhà họ Tiền già trẻ lớn bé luân phiên ra trận, vừa đ.ấ.m vừa xoa, lời trong ý ngoài đều bắt cô phải cam chịu.

Họ bảo, vợ chồng đồng lòng, tuy hai mà một. Công danh của Tiền thiếu gia cũng chính là công danh của cô.

Họ bảo, phu vi thê cương là lẽ đương nhiên. Năm nay cô thi hộ Tiền thiếu gia, sang năm nhà họ Tiền tự khắc sẽ lo liệu cho cô.

Cứ thế, Lưu Ly mơ mơ hồ hồ lên trường thi, u mê đưa Tiền thiếu gia vào quan trường, rồi bị hắn lừa uống một lá bùa vàng "cấm tiết lộ nội tình", sang tay tặng cho một vị công t.ử con quan khác.

"Chẳng qua cũng chỉ là một con hát thôi mà. Mua về mới biết, đàn bà lăn lộn chốn phong trần rốt cuộc cũng chẳng lên được mặt bàn, có gì mà quý báu."

"Cưới vợ? Không có chuyện đó đâu. Không mai mối sính lễ, gọi là thị thiếp đã là nể mặt lắm rồi."

"Huynh đài cứ chơi tự nhiên, chơi tự nhiên."

Đổi lại tất cả, Lưu Ly chỉ nhận được một câu nói như vậy.

"Cứ chơi tự nhiên".

...

"Cuối cùng Lưu Ly tuyệt vọng phóng hỏa tự thiêu, c.h.ế.t rồi oán khí ngút trời, bao năm không tan. Những hồn ma khác nghe cô ta kể lại, cơ duyên xảo hợp thế nào mà những lời đồn đại ấy lại lọt vào tai ta."

Hoa Tưởng Dung kết luận.

"..."

Nhiếp Chiêu hút sùn sụt một ngụm nước hoa lộ trong vắt ngọt ngào trong chén, thầm nghĩ: Cơ duyên xảo hợp cái khỉ gì, rõ ràng là ngươi ngày nào cũng hóng hớt ăn dưa, vừa khéo ăn trúng quả dưa này thì có.

Nhưng đồ uống Hoa Tưởng Dung pha chế ngon quá, có vị giông giống trà sữa Trà Nhan Duyệt Sắc (Chayan Yuese) hay Mật Tuyết Băng Thành (Mixue), Nhiếp Chiêu quyết định bỏ qua chi tiết nhỏ nhặt này. Dù sao thì ăn của người ta phải nể người ta, nể rồi thì không tiện "cà khịa".

Hơn nữa, tâm trí cô lúc này cũng chẳng đặt vào Hoa Tưởng Dung.

"Lưu Ly cô ấy... đối với chuyện gian lận thi cử, chắc hẳn là căm thù đến tận xương tủy."

"Đương nhiên rồi."

Hoa Tưởng Dung vươn tay lấy bát đá bào trên bàn, múc một thìa thấm giọng: "Có lẽ cô ta biết được tin tức gian lận Tiên thí từ đâu đó, nhớ lại cảnh ngộ lúc sinh thời của mình nên không nhịn được mà ra tay chăng."

"Rất có khả năng."

Nhiếp Chiêu trầm ngâm: "Trước khi ta đến đây, cô ta đã moi được tên Thế t.ử Trấn Quốc Công từ miệng người khác. Nếu cô ta có ý định tiếp theo, ắt hẳn sẽ nhắm vào vị Thế t.ử này."

Đã quyết định xong, cô không chần chừ nữa, đứng dậy cáo từ Hoa Tưởng Dung: “Lưu Hà Quân, hôm nay làm phiền ngài nhiều rồi. Sau này nếu có cơ hội, xin cho phép ta đến tận cửa nói lời cảm tạ."

Cảm tạ là một chuyện, chuyện thứ hai là cô muốn đến dạo chợ đồ cũ. Nếu bị cấm cửa thì lỗ to.

Hoa Tưởng Dung vui vẻ đồng ý: "Khách đến là mừng, ta đương nhiên hoan nghênh. Có điều..."

Nhiếp Chiêu: "Sao thế?"

"Không có gì. Cô khách sáo với yêu ma quá, ta lại thấy lo lo."

Hoa Tưởng Dung ngồi thẳng dậy, đưa tay vuốt lại mái tóc dài lấp lánh bling bling, nghiêm túc nói với cô: “Tiểu muội muội, cô đừng tưởng yêu ma nào cũng dễ nói chuyện như ta. Sau này nếu gặp những kẻ khác trong 'Tứ Hung', tốt nhất là tránh xa một chút."

Trong lòng Nhiếp Chiêu khẽ động, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh ôn hòa: "Được, ta nhớ rồi. Không biết ba vị kia là nhân vật thế nào?"

"Bọn họ ấy à..."

Hoa Tưởng Dung biết cô mới phi thăng không lâu, cũng không cười chê cô thiếu hiểu biết, bèn tùy tiện điểm qua vài ý chính: “Tức Dạ Quân là kẻ mạnh nhất trong Tứ Hung, người đời gọi là 'Tướng quân Quỷ Họa'. Mẹ và muội muội đều c.h.ế.t dưới tay Tiên giới, giờ là kẻ cô độc thần cản g.i.ế.c thần, phật cản g.i.ế.c phật. Nếu ả biết cô, chắc cũng sẽ thích cô đấy, chỉ sợ cô không sống nổi đến lúc để ả biết thôi."

"Bão Hương Quân là trùm hồ ly ở Yêu đô Đào Khâu. Yêu ma ở đó thờ phụng Tổ ma 'Hỗn Độn', Hỗn Độn c.h.ế.t rồi thì tôn hắn làm đầu lĩnh, gọi là 'Đại tế tư' gì đó. Con hồ ly này trông cũng tàm tạm, miễn cưỡng bằng một nửa nhan sắc của ta, tiếc là tính nết khó ở. Lần nào ta làm ăn với hắn, thu mua đào mật đặc sản quê hắn, hắn cũng tính toán chi li từng đồng, chẳng bao giờ chịu để cho ta giá gốc. Rõ ràng là bạn bè, cô thấy có quá đáng không?"

"La Phù Quân... Thú thật, ta không muốn nhắc đến hắn. Cô cố gắng đừng gặp hắn, gặp thì chạy ngay, đừng chần chừ giây phút nào. Nếu chạy không thoát thì tự sát quách đi cho xong, c.h.ế.t thế còn giữ được chút thể diện."

Khá lắm, lại thêm một tên b**n th** chống đối xã hội.

Tiện thể nói thêm, chuyện của Bão Hương Quân, ta thấy ngài quá đáng hơn đấy.

Nhiếp Chiêu vừa thầm "cà khịa", vừa khách sáo cảm ơn lời chỉ điểm của hắn, nửa đùa nửa thật hỏi thêm một câu: "Tức Dạ Quân g.i.ế.c tiên nhân, Bão Hương Quân g.i.ế.c người hắn không thích, La Phù Quân... ừm, cứ coi như hắn g.i.ế.c người bừa bãi đi. Không biết Lưu Hà Quân..."

"Ta không thích g.i.ế.c người."

Hoa Tưởng Dung cười khẩy, ngắt lời không chút do dự: "G.i.ế.c người có gì vui đâu? Ta là thương nhân, dọa người ta chạy hết thì làm ăn gì nữa. Chẳng đáng để m.á.u của lũ tiện nhân làm bẩn con đường phát tài của ta."

Nhiếp Chiêu: "...Ồ."

Thế thì ngài cũng cá tính phết đấy.

Sau đó cô cáo từ rời đi. Vừa bước ra khỏi hành cung, cửa sau lưng chưa kịp đóng hẳn đã nghe tiếng hét thất thanh x.é to.ạc chân trời: “Á á á á á á á!!!!!!"

"..."

Nhiếp Chiêu mặt không cảm xúc ngẩng lên nhìn. Trên đài cao mấy chục mét trước hành cung, tên Cổ sư lúc nãy đang bị một sợi dây thừng dài buộc vào cổ chân, rơi tự do xuống đất.

Sợi dây này có độ đàn hồi cực tốt, dây an toàn dùng trong nhảy Bungee không có cửa so sánh. Rơi xuống một trượng (3,3m) nảy lên chín thước tám (khoảng 3,2m), có thể đặt tên là "Bungee Vô Hạn".

Đài cao chạm tới đỉnh hang động, mỗi lần nảy lên người lại đập mạnh vào vách đá, chẳng mấy chốc sẽ nôn cả hồn phách ra ngoài.

Thực tế là Nhiếp Chiêu đi chưa được mấy bước, tiếng kêu t.h.ả.m thiết như quỷ khóc sói gào của Cổ sư đã chuyển thành van xin: “G.i.ế.c ta đi!! Ta sai rồi, cầu xin các ngài... cầu xin các ngài, làm ơn g.i.ế.c ta đi cho xong!!!"

"Đại tỷ tỷ, tỷ đến rồi à. Tỷ nói chuyện với Lưu Hà Quân xong chưa?"

Xung quanh đài cao người đông nghịt, đám yêu quái chen chúc nhau vây xem. Cô bé bán hoa ở chợ cũng ở trong đó, vừa vẫy tay vừa nhảy chân sáo, lanh lảnh chào Nhiếp Chiêu.

"Vừa nãy Lưu Hà Quân sai người ra kể rõ đầu đuôi cho bọn muội rồi."

Cô bé chỉ vào hiện trường nhảy Bungee t.h.ả.m khốc trước mắt: "Tên này lạm dụng côn trùng độc, dính dáng đến chuyện Tiên thí, phá hỏng quy tắc của Sơn Thị. May nhờ đại tỷ tỷ đi chuyến này mới lôi được hắn ra."

Nhiếp Chiêu: "Các người có vẻ... khá vui nhỉ?"

Thiếu nữ gật đầu: "Đúng thế. Tiên giới nát bét rồi, hắn còn đổ thêm dầu vào lửa, thế chẳng phải là làm loạn thêm sao? Tiên giới nát thì nhân gian loạn, nhân gian loạn thì kiếm tiền kiểu gì?"

"Có điều bọn muội cũng không lấy mạng hắn đâu, treo lên mười bữa nửa tháng là thả thôi."

Nói đến đây, thiếu nữ vỗ tay cười duyên dáng: "Lưu Hà Quân nhà muội xưa nay vẫn luôn từ bi hỉ xả như vậy đấy!"

"..."

Nhiếp Chiêu nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng bên tai, nhếch khóe miệng cười gượng gạo: "Đúng thật, hắn đã định nghĩa lại bốn chữ 'từ bi hỉ xả'."

"Nhưng mà ta thích."

...