Sáng sớm hôm sau, Lục Mặc nhận được một phong thư.
Giấy viết thư có hoa văn chìm vô cùng tinh xảo. Hắn giơ tờ giấy lên dưới ánh nắng, khẽ xoay nhẹ. Theo động tác của hắn, những ám văn trên giấy cũng biến đổi ánh sắc khác nhau.
Phong thư được niêm bằng xi đỏ, trên đó in gia huy của một gia tộc nào đó.
Những đóa hoa mỹ lệ đan thành vòng, bao quanh một con dã thú uy nghiêm. Đây là loại gia huy có quy cách rất cao —— hẳn là thuộc về một gia tộc từng vô cùng vinh quang.
Hoặc cũng có thể... đã từng vinh quang.
Lục Mặc theo thói quen lấy kéo ra. Hắn không trực tiếp bóc xi niêm phong, mà cẩn thận cắt một bên mép phong bì, như vậy có thể giữ nguyên vẹn hình thức ban đầu.
Ngày trước, hắn từng sưu tầm rất nhiều phong thư như thế. Ở căn nhà trên Hoang Tinh, hắn có hẳn một chồng giấy viết thư dày cộp. (Giới quý tộc thật sự rất thích loại nghi thức cổ hủ nhưng phô trương thân phận này.)
Cũng chẳng vì mục đích gì đặc biệt. Giống như kiếp trước hắn thích sưu tập tem vậy, chỉ là một thú vui nhàm chán mà thôi.
Kéo lướt qua giấy phát ra âm thanh "sàn sạt" rất dễ nghe. Lục Mặc rút lá thư bên trong ra, rồi đặt phong bì vào ngăn kéo.
Đây là một thư mời từ Kim Kỳ.
Hắn nhướng mày:
"Đấu giá từ thiện?"
Lục Mặc nhìn sang Lăng đầy khó hiểu:
"Ta trông giống loại trùng đực sẽ đại phát từ bi sao?"
Lăng không tỏ rõ thái độ:
"Có lẽ hắn cho rằng ngài là vậy."
Lục Mặc hừ lạnh:
"Vậy hắn thật không có mắt nhìn."
Hắn là ai chứ?
Đệ nhất nhà tư bản Hoang Tinh, ăn trùng không nhả xương, tra trùng đứng đầu thế giới, Lục Mặc —— lục đại ác trùng là đây!
Hắn đắc ý chép miệng.
Bất tri bất giác, hắn cũng hoàn thành không ít mục tiêu rồi đấy. Cấp bậc kia chính là tăng lên thật sự.
Dù vì một chút sai lệch nho nhỏ mà giá trị "cặn bã" cuối cùng về không, nhưng ít nhất hắn từng có.
"Vậy ngài định từ chối sao?" Lăng nhìn đồng hồ. "Còn mười tiếng nữa là bắt đầu."
"Đương nhiên là không."
Tấm thư mời tinh xảo xoay trong tay hắn. Lục Mặc khẽ cười:
"Ta đổi ý rồi. Chúng ta xuất phát ngay."
"Vâng."
Đây chẳng phải là cơ hội tuyệt vời để xoát lại giá trị cặn bã sao? Sao có thể vì chút đả kích mà đánh mất lòng tin?
Trong chớp mắt, mọi thất bại và u ám trong lòng Lục Mặc tan biến sạch sẽ. Hắn vẫn là con trùng đực khí phách hăng hái kia!
Hắn chậm rãi đứng lên, khí thế ngút trời, vung tay kéo rèm cửa —
Giang sơn này, cuối cùng cũng thuộc về Lục Mặc hắn!
......
"Hùng chủ, hùng chủ."
"Hử? Có việc trọng yếu? Mau bẩm báo."
"Cửa sổ ở bên này. Bên kia là phòng tắm."
Lục Mặc: "......"
Phòng tắm cũng là giang sơn của trẫm!
——————
Tại hiện trường tiệc tối.
Các tôi tớ đang tiến hành lần kiểm tra cuối cùng, đảm bảo không có sai sót.
Hiện trường càng lớn, càng thử thách năng lực của người chủ trì. Khách mời đều là nhân vật có tiếng tăm tại Đế Tinh, ánh mắt tự nhiên vô cùng khắt khe. Nếu xảy ra sơ suất, sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Lòng tự trọng của Kim Kỳ không cho phép điều đó xảy ra.
Hắn đứng trước cửa sổ tầng hai. Trời dần tối, khách khứa lục tục kéo đến. Vô số siêu xe huyền phù đỗ kín đình viện, khí thế ngút trời.
Kim Kỳ lo lắng nhìn đồng hồ. Chỉ còn chưa tới nửa tiếng nữa là tiệc bắt đầu, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng Lục Mặc.
Để giảm bớt bất an, hắn hỏi Tô Lâm:
"Hắn sẽ không nhìn ra rồi chứ? Đây là một cái bẫy."
Tô Lâm lạnh lùng đáp:
"Ngài hỏi câu này thật thừa thãi. Ngài nghĩ một sự thật rõ ràng như vậy, Lục Mặc sẽ không nhìn ra sao?"
Kim Kỳ nghẹn lời: "Này......"
"Nhưng ngài không cần lo. Hắn nhất định sẽ đến."
"Vì sao khẳng định vậy?"
Tô Lâm nở nụ cười chắc chắn:
"Lục tiên sinh dám đem con trùng cái kia giao cho ta, thậm chí không sợ chúng ta động tay động chân. Ngài nghĩ xem —— một trùng đực tự tin đến mức đó, sao lại sợ một tấm thư mời?"
Dù là đối thủ, Tô Lâm vẫn sớm thừa nhận Lục Mặc là trùng đực đứng đầu, nên mới dùng hai chữ "tiên sinh".
Kim Kỳ thở dài:
"Ta thật sự không hiểu. Các ngươi nhất định phải quang minh chính đại như vậy sao? Nói ra thì kỳ quái, chẳng lẽ chúng ta không nên lén lút một chút?"
Lưng Tô Lâm khẽ cứng lại.
Hắn chẳng lẽ chưa từng thử sao? Hắn đã dốc toàn lực để hoàn thành nguyện vọng của đại nhân.
Mạch Thiết Nhĩ —— tội phạm bỏ trốn hơn mười năm, không chỉ giỏi ngụy trang mà còn thấu hiểu tâm lý trùng đực. Nhiều khi biện pháp của hắn trông vô cùng nực cười, nhưng lại hiệu quả ngoài dự đoán.
Chính vì sự xảo trá ấy mà đại nhân mới bảo vệ mạng hắn bằng mọi giá.
Thế nhưng, một trùng cái xảo quyệt như vậy, vừa chạm mặt Lục Mặc đã bị nhìn thấu!
Tô Lâm siết chặt rèm cửa. Ngay cả hắn cũng không chắc buổi đấu giá này có thể khiến Lục Mặc ngoan ngoãn rơi vào bẫy hay không.
Bởi vì con bài duy nhất của họ... chính là bản tính ôn nhu ẩn dưới tầng tầng biểu tượng của Lục Mặc.
Nhưng —— đó cũng là lợi thế lớn nhất của họ!
Kim đồng hồ chậm rãi đi hết một vạch cuối.
Một chiếc huyền phù xa hoa cực độ lặng lẽ tiến vào cổng lớn trong màn đêm.
Khóe môi Tô Lâm cong lên một nụ cười nắm chắc phần thắng.
"Hắn đến rồi."
Sắc mặt Kim Kỳ tái nhợt, nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng lưng, giọng nặng nề:
"Đúng vậy... hắn rốt cuộc vẫn tới."
——
Còn Lục Mặc lúc này.
Hắn ngồi ở ghế phụ. Dù hiện tại thân thể và chiều cao đã đủ để tự mình điều khiển chiếc huyền phù xa hoa này, nhưng hắn vẫn ghi nhớ "thiết lập phế vật" của mình, ngạo mạn sai Lăng lái xe.
Hơn nữa còn không ngừng quấy rầy.
Đèn đỏ ——
"Thư quân thân ái, ngài không phải quân đoàn trưởng sao? Sao lại nhát như vậy? Ngài sợ cái đèn đỏ nho nhỏ này à?"
Kẹt xe ——
"Đế Tinh còn không bằng Hoang Tinh của ta, ít nhất ở đó ta chưa từng bị kẹt xe."
Quẹo cua ——
"Ôi thư quân của ta, ngài định quăng nội tạng ta ra ngoài sao? Làm vậy sẽ bị Hiệp hội Bảo hộ Trùng Đực lên án đó!"
Lăng: "......"
Hắn lặng lẽ đạp mạnh chân ga.
Lục Mặc cả đời chưa từng ngồi xe nhanh đến vậy. Hắn cảm giác mình đang bay —— cất cánh tại chỗ. Lần gần nhất có cảm giác này... là trong hôn lễ.
Xuống xe, hắn mặt trắng bệch, đứng giữa bóng đêm như một ma cà rồng vừa tỉnh giấc sau ngàn năm ngủ say.
"Chào buổi tối, tôn kính Lục Mặc tiên sinh."
Lục Mặc cố gắng nắm tay Kim Kỳ, nhưng đầu óc còn quay cuồng, tay vươn ra lại đặt nhầm trước mặt quản gia bên cạnh.
Kim Kỳ: "......"
Tô Lâm: "......"
【 Đinh, lòng tự trọng của Kim Kỳ bị tổn thương, cặn bã giá trị +10 】
Mắt Lục Mặc sáng lên.
"Kim Kỳ tiên sinh, nói thật nhé, vị quản gia này của ngài... trông còn giống chủ nhân hơn ngài đấy."
【 Đinh, Kim Kỳ cảm thấy hoảng loạn, cặn bã giá trị +1 】
Đã lâu không thấy cặn bã giá trị tăng thuận lợi như vậy!
Lục Mặc lập tức không còn chóng mặt, chân cũng không mềm, tinh thần phấn chấn. Hắn vòng tay ôm eo Lăng, nghênh ngang đi ngang qua hai người, còn tùy tiện ném lại một câu:
"Kim Kỳ tiên sinh keo kiệt à, phiền ngài chuyển lời giúp ta —— vị dự khuyết quản gia của ta khi nào mới được dạy dỗ xong? Ta đã chờ không nổi rồi."
Hắn thở dài.
Thời buổi này, tìm một quản gia thật khó.
Phía sau, Kim Kỳ và Tô Lâm nhìn nhau.
Kim Kỳ cười khổ:
"Quả nhiên như ngài nói... hắn là một trùng đực cực kỳ tự tin."
Không phải tự mãng.
Mà là người có tự tin tuyệt đối.
Tô Lâm hừ lạnh:
"Tự tin quá mức... chưa chắc là chuyện tốt."
——
Vừa bước vào đại sảnh, một thân ảnh nhỏ nhắn lao thẳng về phía Lục Mặc.
Hương thơm ập tới, như chim mỏi tìm cành, chuẩn xác muốn đâm vào lòng hắn ——
Lục Mặc lùi lại một bước.
"Phanh!"
Thân ảnh nhỏ nhắn đâm sầm vào một rượu hầu đi ngang, ly rượu rơi vỡ tung.
Trong nháy mắt, toàn trường ánh mắt dồn về phía Lục Mặc.
Hắn giơ tay định đỡ, rồi khựng giữa không trung.
"Xin lỗi!"
Thiếu niên kia luống cuống bò dậy, liên tục cúi đầu với Lục Mặc:
"Xin lỗi! Tôi không cố ý! Va vào ngài thật sự rất ngại!"
Rõ ràng là một á thư.
Trong sảnh không ít Trùng tộc lộ nụ cười ái muội.
Chiêu cũ.
Á thư chưa kết hôn nếu động tâm với trùng đực nào, sẽ giả vờ vấp ngã, tìm cơ hội ngã vào lòng đối phương. Một ánh nhìn e lệ là đủ khiến trùng đực sắt đá cũng mềm lòng.
Á thư này chủ động đến mức liều lĩnh. Ở nơi có bao nhiêu Trùng tộc cấp cao thế này, nếu bị từ chối, danh tiếng sẽ hủy hoại hoàn toàn.
Rõ ràng là được ăn cả ngã về không.
Trong nhất thời, không ít người mềm lòng. Đến mức này rồi, hẳn là yêu sâu lắm.
Mọi người chờ mong nhìn Lục Mặc.
Á thư đỏ mặt, tay xoắn góc áo, không dám ngẩng đầu.
"Ngài... ngài... ngài không nói gì sao?"
Một bàn tay thon dài xuất hiện trước mặt hắn, lòng bàn tay hướng lên —— tư thế mời.
Á thư choáng váng vui mừng, đặt tay lên, ngượng ngùng ngẩng đầu:
"Vậy... vậy thì..."
Trùng đực khẽ nhíu mày, kinh ngạc:
"Ngài làm gì vậy?"
Á thư: "......?"
"Ngài không phải muốn xin lỗi sao?" Lục Mặc nhìn hắn đầy thâm trầm. "Nếu đã thành tâm như vậy..."
"Đồ ta đấu giá tối nay —— ngài thanh toán giúp đi."
"......"
"......"
Toàn trường như xảy ra động đất.
Sắc mặt Lục Mặc cao quý lạnh lùng, như thể đang nói: "Đồ ngài đấu giá, ta trả."
Vì sao có trùng có thể dùng biểu cảm cao quý nhất, nói lời vô sỉ nhất?
Á thư run rẩy, tay nhỏ khẽ rung.
Cửa lớn phía sau kẽo kẹt mở ra. Giọng Tô Lâm bình tĩnh vang lên:
"Nếu Lục tiên sinh đã yêu cầu như vậy... ngài cũng không tiện từ chối nhỉ?"
"......"
Á thư tuyệt vọng nhắm mắt.
Tô Lâm các hạ.
Con trùng đực vô sỉ này chắc chắn sẽ khiến kinh phí bọn ta phá sản.
Đến lúc đó... xin đừng tính vào đầu tôi.
Xin ngài.