Nơi này là thành di dân lớn nhất của Đế Tinh. Mỗi Trùng tộc mong muốn chen chân vào Đế Tinh, điểm đặt chân đầu tiên chắc chắn chính là nơi này.
Thành Gotha.
Hoàn toàn khác với hoang tinh, Gotha là một thành phố tràn đầy sức sống. Bầu trời nơi đây xanh thẳm như được gột rửa, những ngày nắng thì mây trắng mềm mại lặng lẽ trôi theo gió; khi trời u ám, cả thế giới bị bao phủ bởi một lớp xám nhạt, mang theo vẻ buồn bã khác lạ; ngay cả những ngày mưa to sấm chớp ầm ầm, cũng hòa cùng ánh đèn neon rực rỡ của toàn thành phố, tựa như âm nhạc cao trào mạnh mẽ trong một vở kịch sân khấu.
Phóng mắt nhìn ra, tất cả công trình đều mới tinh, gạch đá ngay ngắn chỉnh tề, ngay cả những Trùng tộc qua lại, trong ánh mắt cũng toát lên tinh thần tuổi trẻ đặc trưng.
Đó là khát vọng dành cho thành phố này, cũng là khát vọng dành cho tương lai của chính họ.
Lục Mặc đứng trên trạm đài cao cao, giống như một vị quân vương nhìn xuống lãnh địa của mình, dõi theo dòng xe cộ và người qua lại như nước chảy trên đường phố bên dưới.
Trong mắt hắn, mỗi một Trùng tộc đều là hiện thân cụ thể của "giá trị cặn bã", điều này khiến trên mặt hắn không khỏi lộ ra một tia dã vọng......
Bắc quốc phong quang, ngàn dặm băng phong, vạn dặm tuyết bay.
Hắn hùng tâm dâng trào, bước về phía trước một bước.
Ngắm non ngàn đỏ thắm, rừng lớp lớp nhuộm màu; nước sông xanh biếc, trăm thuyền đua tiến.
Hắn khí thế hào sảng, lại bước thêm một bước, khẽ than:
"Cuối cùng cũng tới rồi, ta ——"
Một bàn tay đeo găng đưa ra trước mặt hắn. Lăng đứng dưới trạm đài, vươn tay về phía hắn:
"Hùng chủ, xin cẩn thận."
Lục Mặc thật vất vả mới muốn bộc lộ chút tâm tư trong lòng, lại đúng lúc mấy ngày nay đọc thêm không ít sách cùng hệ thống, ít ra cũng không chỉ biết thốt ra "ngọa tào, 666" —— thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đủ cả, rõ ràng là thời khắc xúc cảnh sinh tình tuyệt vời.
Cảm giác này giống như uống xong một ngụm Coca giữa mùa hè, lẽ ra phải ợ một cái cho trọn vẹn, ai ngờ lại bị Lăng cắt ngang ngay tức khắc, cái ợ kia mắc kẹt nửa chừng trong cổ họng.
Khó chịu vô cùng.
Trùng đực mặt lạnh nhạt liếc Lăng một cái, nắm tay hắn bước xuống trạm đài, giữa mày lộ ra một tia phiền muộn khó tan......
Luôn có cảm giác, đây không phải là một khởi đầu suôn sẻ.
Họ đi xuống bậc thang, hòa vào dòng người. Bản thân Lăng vốn đã cực kỳ thu hút ánh nhìn, còn Lục Mặc thì mang theo khí chất lạnh lẽo khiến người qua đường vô thức tránh xa ba bước, nhưng trong tay hắn lại buồn cười xách theo một chiếc áo choàng nhỏ lắc lư.
Họ giống như một hòn đá ném vào dòng suối, nơi đi qua đều khiến dòng chảy khẽ chao đảo.
【 Một tòa kiến trúc cách đó 300 mét 】
Trong một căn phòng ở độ cao 30 mét so với mặt đất, trước ô cửa sổ trong suốt đặt một chiếc kính viễn vọng độ chính xác cao.
Một trùng đực dung mạo tuấn tú, ăn mặc tinh xảo thời thượng, thong thả ngồi trước kính viễn vọng, trong tay xoay qua xoay lại một đồng tiền sáng loáng.
Hắn chăm chú quan sát qua kính viễn vọng, nhưng đồng tiền trong tay chưa từng rơi xuống.
Ở Đế Tinh, hầu như không còn ai sử dụng loại tiền kim loại này nữa, trong tay hắn, nó dường như chỉ là một món đồ thưởng ngoạn.
"Kim Kỳ, tìm thấy chưa?"
Sau lưng hắn vang lên một giọng trầm thấp. Nếu Lăng có mặt ở đây, nhất định sẽ nhận ra giọng nói này.
Đó chính là giọng của trùng đực từng "tình cờ đi ngang qua" bên cạnh Lăng, trong một lần Tống Giản Thư lại cứu được một trùng cái gặp nạn, người đó đã thì thầm:
"Quân đoàn trưởng, nghe nói Tống Giản Thư muốn cưới ngươi làm thư quân?"
......
Trùng đực tên Kim Kỳ khẽ cười:
"Liếc mắt là thấy ngay, bọn họ thật sự quá nổi bật."
"Nhưng mà......" Kim Kỳ lẩm bẩm, "đó thật sự là quân đoàn trưởng trong truyền thuyết sao? Hắn trông còn lạnh nhạt hơn cả trùng đực kia —— nhưng mà, hắn đúng là rất đẹp."
"Nếu ngươi từng thấy bộ dạng hắn nổi điên, thì sẽ không nghĩ như vậy đâu."
"Y......" Kim Kỳ khoa trương rụt vai, "Vậy là ngươi muốn ta đi chịu chết à?"
Nhưng trên mặt hắn không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại còn tràn đầy hứng thú. Dường như đó là sự tự tin ăn sâu bén rễ của mỗi trùng đực — tin rằng không có trùng cái nào dám làm tổn thương họ......
Giọng nói phía sau mang theo chút cảnh cáo:
"Phải cẩn thận. Nhiệm vụ tiên sinh giao phó, không được phép sơ suất."
"Được thôi, được thôi."
Kim Kỳ nhảy xuống ghế. Đẳng cấp của hắn không thấp, động tác lại mạnh mẽ hiếm thấy ở trùng đực. Vừa đi hắn vừa nói:
"Trùng đực thiện lương cứu trùng cái gặp nạn, trùng cái lấy thân báo đáp —— kịch bản này ta diễn không biết bao nhiêu lần rồi, thuần thục lắm. Thật không hiểu mấy trùng cái không não kia vì sao lúc nào cũng thích xem mấy bộ phim rẻ tiền kiểu này."
Sân bay rộng lớn, khắp nơi là quảng cáo sặc sỡ, còn ở vị trí dễ thấy nhất là một tấm áp phích tuyên truyền duy mỹ.
Trên ảnh, một trùng đực tuấn mỹ mỉm cười dịu dàng, vươn bàn tay sạch sẽ về phía trùng cái đầy thương tích......
Mà trùng đực trong ảnh, chính là Kim Kỳ.
"Nhưng lần này ta đóng vai phản diện, cũng thú vị đấy." Kim Kỳ đi tới bên một chiếc lồng sắt, dùng chân đá nhẹ song sắt, cười nói, "Ngươi vận khí không tệ, có thể gặp được một trùng đực tốt như vậy."
Trong lồng, một trùng cái thân hình cường tráng nằm trên tấm thép lạnh lẽo, sắc mặt ửng đỏ, mày nhíu chặt, rõ ràng là bị trọng thương.
......
Theo quy trình thông thường, Lục Mặc có thể dựa vào giấy tạm trú Đế Tinh (hơn nữa hắn lại là trùng đực), xin một chỗ ở thích hợp từ Hiệp hội Bảo hộ Trùng đực.
Nhưng Lục Mặc kiêu ngạo, bá đạo, cứng đầu này, dĩ nhiên khinh thường làm chuyện hạ giá đó.
Hắn có tiền.
Rất nhiều tiền.
Trước khi đến Đế Tinh, hắn đã liên hệ sẵn một người bán. Đối phương là hậu duệ của một quý tộc sa sút, tổ tiên từng vô cùng giàu có, vì vậy ở Đế Tinh tấc đất tấc vàng này, vẫn sở hữu được một căn biệt thự cao cấp.
Nhưng thời thế đổi thay, gia cảnh suy tàn, hậu duệ duy nhất rốt cuộc không gánh nổi chi tiêu khổng lồ, cũng không kham nổi phí bảo trì biệt thự cao cấp, cuối cùng bất đắc dĩ phải treo bán căn biệt thự này.
— Nói đến đây, Lục Mặc không thể không phàn nàn.
Ngươi đã là quý tộc sa sút rồi, còn sĩ diện làm gì, bán nhanh cho xong việc đi, treo giá cao như vậy là chờ thằng ngốc nào tới mua sao?!
Nếu không phải là hắn Lục Mặc! Ai mua chứ?! Hả?!
Nhưng hắn không thể thể hiện ra ngoài, vì Lăng đang ngồi bên cạnh. Lăng hỏi:
"Hùng chủ, nơi ở này có gì đặc biệt sao?"
Lục Mặc nhàn nhạt "ừ" một tiếng.
Có chứ, đặc biệt đắt. Đặc biệt phù hợp với hình tượng đại gia ngu ngốc tiêu tiền như nước của hắn QAQ.
Đúng là Chu Du đánh Hoàng Cái, kẻ muốn bán người muốn mua, lại giống Khương Thái Công câu cá, chú trọng hai chữ tự nguyện.
Mọi người lên xe, hướng đến điểm đến.
Từ cảng đến trung tâm Gotha, cao ốc san sát nối tiếp nhau. Nơi này cấm trùng cái phi hành, trên không trung là vô số ống chân không pha lê, phương tiện giao thông công cộng cao tốc xuyên qua bên trong.
Cả con đường đầy xe riêng sang trọng, đúng nghĩa xa hoa trụy lạc.
Chiếc áo choàng nhỏ áp mặt vào cửa sổ, thường ngày ồn ào là thế, lúc này lại yên tĩnh lạ thường, cảnh sắc hoa lệ dọc đường khiến nó nhìn không xuể.
Lục Mặc cứng đờ ngồi bên cạnh. Thật ra hắn cũng rất muốn giống tiểu trùng, không màng hình tượng mà áp mông vào cửa sổ há mồm ch** n**c miếng, nhưng hắn không thể, hắn không được!
"Thư quân thân ái của ta, dáng vẻ nôn nóng này của ngươi, rất giống đám dân đen thô lỗ kia. Trước kia thế nào ta không quản, nhưng đã trở thành trùng cái của Lục gia, thì nên học chút phong thái quý tộc, kẻo bị trùng cái khác cười chê."
"......"
Lăng nhanh chóng ép xuống khóe miệng đang nhếch cười, giảm tốc độ.
Qua kính phản quang phía trên có thể thấy, trùng đực tuy vẫn ngồi ngay ngắn, nhưng ánh mắt lại không tự chủ liếc về phía ngoài cửa sổ......
Cực kỳ giống một con mèo đen ưu nhã cuộn móng, nhưng cái đuôi không ngừng lay động đã phản bội tâm tư của hắn.
"Thật đáng mừng, ngài cuối cùng cũng không ngu đến hết thuốc chữa."
Lăng:
"Đa tạ ngài khen ngợi."
Xe chạy gần nửa giờ, cuối cùng cũng đến trung tâm Gotha.
Nơi này không giống khu nhị hoàn tam hoàn với cao ốc san sát, ngược lại là những biệt thự cao cấp xinh đẹp, thậm chí xa xỉ đến mức có cả thảm cỏ và vườn hoa. Trên đường treo đầy bóng bay trắng hồng nhạt, có trùng cái dắt theo trùng con chạy trên lối mòn rợp bóng cây, thổi ra từng chùm bong bóng xà phòng.
Căn biệt thự Lục Mặc mua, nằm ở một góc trung tâm thành phố.
Hàng rào sắt hoa văn phức tạp trước mặt họ chậm rãi nâng lên, Lục Mặc bước vào căn biệt thự cao cấp này —— nói thật thì còn không bằng căn nhà hắn ở trên hoang tinh. Nhưng nơi đây là Đế Tinh, thời thế đã khác xưa.
"Xin chờ một lát, chủ nhân sẽ xuống ngay."
Trùng cái mặc đồng phục quản gia khẽ cúi người với Lục Mặc, đang định rời đi thì bị hắn gọi lại:
"Khoan đã."
Quản gia: ?
Trùng đực tóc đen mắt lục nheo mắt, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng quan sát quản gia.
Có một kiểu trùng đực như vậy: cho dù hắn chỉ ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn ngươi, vẫn có thể mang đến cảm giác áp bức cực lớn — như thể thứ hắn đang ngồi không phải ghế thường, mà là ngai vàng của Trùng Hoàng.
Dưới ánh nhìn ấy, quản gia mấy lần muốn dời mắt đi: trùng đực này... đã phát hiện ra điều gì sao?
Hắn nhanh chóng hồi tưởng lại hành vi của mình — từ tiếp đón đến dẫn đường, mọi cử chỉ đều hoàn hảo, hoàn toàn đúng chuẩn của một quản gia, tuyệt đối không có sơ hở!
Thế nhưng ánh mắt của trùng đực kia quá sắc bén, khiến hắn không thể không hoài nghi mình đã để lộ điểm nào đó, bị đối phương nắm được dấu vết.
— Dù vậy, hắn tuyệt đối không thể lùi bước!
Quản gia dũng cảm ngẩng đầu, đối diện ánh nhìn của Lục Mặc:
"Ngài còn có phân phó gì sao?"
Trùng đực đột nhiên cười khẽ một tiếng:
"Không có gì, các hạ, ngài không cần căng thẳng."
Quản gia theo phản xạ đáp:
"Tôi không căng thẳng."
Trùng đực:
"...Ồ?" Hắn đưa tay ra, năm ngón thon dài gõ từng nhịp lên mặt bàn pha lê. "Ngài quả thật là một quản gia hoàn mỹ. Ta từ trước tới nay chưa từng thấy ai có thể mang giày da như ngài, mà khi đi lại hoàn toàn không phát ra tiếng động."
Đồng tử quản gia co rút mạnh.
Hắn... vậy mà chú ý tới điểm này.
Không sai, hắn là sát thủ, quen ẩn mình, đi không tiếng động là chuyện bản năng. Nhưng quản gia bình thường lại khác — bọn họ cần dáng đi thẳng thắn, nhịp bước đẹp mắt, thậm chí còn phải phát ra tiếng có tiết tấu, để tránh làm kinh động khách nhân!
Trùng đực này lại nhạy bén đến mức đó.
Trong khoảnh khắc, sống lưng quản gia rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, chỉ có thể miễn cưỡng nói:
"Đặc tính chủng tộc của tôi như vậy, mong các hạ thông cảm."
"Đương nhiên, đương nhiên!" Lục Mặc mỉm cười. "Xin ngài thứ lỗi cho ta đa nghi."
Bề ngoài Lục Mặc bình tĩnh, nhưng sau lưng cũng toát ra một tia mồ hôi lạnh.
Không tới Đế Tinh thì không biết, hóa ra quý tộc chân chính lại diễn như thế này. Dù hắn có cố gắng thế nào, rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ nhà quê nội tâm cằn cỗi.
Quản gia Đế Tinh lại ưu tú đến mức này — vừa rồi hắn thực sự bị chấn động. Sao lại có trùng có thể làm được như vậy? Quản gia của hắn đi lại còn phát ra tiếng lộp cộp.
...Đương nhiên quản gia của hắn đã lớn tuổi, không làm được cũng là chuyện bình thường, hắn không nên âm thầm so sánh như vậy, thật không có lương tâm.
Lục Mặc nhịn không được liếc nhìn quản gia thêm một lần nữa, đầy hâm mộ — sao hắn có thể ngay cả bóng lưng rời đi cũng đặc biệt đến vậy...
Lén lút, hắn càng đứng thẳng lưng hơn, đồng thời liếc mắt ra hiệu cho Lăng:
Thư quân thân ái, xin chú ý thân phận của chúng ta.
Đừng chơi cái trò chén trà nữa!! Lát nữa ta có thể mua cho ngươi cả một tấn chén trà chơi!!
......
Sát thủ mặc đồ quản gia bước lên cầu thang, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị. Khi đi ngang qua Kim Kỳ, hắn nhanh chóng hạ giọng:
"Các hạ, phải cẩn thận trùng đực kia."
"Hắn có sức quan sát rất mạnh, chỉ cần sơ sẩy là lộ dấu vết, cả ngươi lẫn ta đều phải cẩn thận."
Kim Kỳ gật đầu, vẻ mặt cuối cùng cũng trở nên nghiêm túc.
Vừa rồi hắn đứng trên cầu thang, nghe rõ toàn bộ. Ở Đế Tinh, trùng đực phần lớn đều được nuông chiều hư, loại trùng đực như Kim Kỳ, chịu bỏ công rèn luyện kỹ năng trong một lĩnh vực nào đó, đã là cực kỳ hiếm.
Vừa rồi ngay cả Kim Kỳ cũng không nhận ra quản gia có sơ hở — có lẽ là vì họ đã quen với dáng đi không tiếng động đó...
Dù thế nào đi nữa, đây cũng là một trận ác chiến.
Kim Kỳ hít sâu một hơi, gương mặt cứng đờ lập tức đổi sang nụ cười ôn hòa, bước xuống cầu thang.
"Xin thứ lỗi vì không ra đón từ xa, thưa các hạ." Kim Kỳ mở tay chào đón. "Vừa rồi có chút việc bận."
Trên người hắn phảng phất mùi máu tanh — đó là lời nhắc nhở dành cho Lục Mặc, rằng hắn đang làm những chuyện... không mấy tốt đẹp.
Tin rằng trùng đực nhạy bén này nhất định sẽ nhận ra, rồi hỏi hắn vì sao.
— Như vậy, mới dễ dẫn ra nhân vật chính thực sự hôm nay.
Trùng đực tóc đen mắt lục ngước lên, thản nhiên liếc Kim Kỳ một cái. Không biết có phải ảo giác hay không, Kim Kỳ dường như thấy trong đôi mắt ấy lóe lên một tia sáng, như thể đã chờ đợi hắn từ rất lâu.
Lục Mặc nhàn nhạt nói:
"Các hạ, nếu đã là quý tộc, thì không nên quên lễ nghi của quý tộc."
Kim Kỳ sững người, không ngờ câu hỏi đầu tiên lại là điều này, theo bản năng hỏi:
"Sao vậy?"
"Sao vậy?" Trùng đực tóc đen mắt lục nhướng mày cao, như nghe thấy một chuyện cười lớn. "Ngài còn không biết xấu hổ hỏi sao? Thân là quý tộc, mà lại chẳng khác gì đám phường hát hèn mọn kia... Nhìn lớp trang điểm vụng về của ngài đi, đây đâu phải trang dung mà quý tộc nên có."
Hắn cười lạnh:
"Hay là nói, hiện giờ ngài đang diễn một vở kịch vụng về?"
"......"
Kim Kỳ nghẹn họng, toàn thân cứng đờ:
"Các hạ... ngài có ý gì?"
Máu trong người hắn như chảy ngược, màng tai ong ong, thậm chí hắn còn nghi ngờ nếu không có lớp trang điểm che đậy, sắc mặt mình lúc này chắc chắn đã trắng bệch.
Lục Mặc khẽ cười:
"Nếu ngài không định hiểu, vậy ta cũng không cần nói thêm."
【 Đinh! Dùng lời lẽ cực kỳ ác độc đả kích lòng tự trọng còn sót lại của một quý tộc sa sút, giá trị cặn bã +100! 】
Nice———
Lục Mặc không nhịn được siết chặt nắm tay.
Hắn vốn là người rất có kế hoạch. Sau khi quyết định đến Đế Tinh, hắn đã lập ra phương án cẩn thận chi tiết.
Qua tổng kết kinh nghiệm trước đây, hắn rốt cuộc nhận ra một sự thật: gây khó dễ cho trùng cái là hoàn toàn vô dụng, mục tiêu hắn cần nhắm tới chính là trùng đực. Trùng đực nổi giận, trùng cái mới nổi giận theo.
Ba năm cẩn trọng vô ích trước đó, nguyên nhân duy nhất là vì trên hoang tinh, số lượng trùng đực thật sự quá ít.
Không có bột sao gột nên hồ!
Dọc đường hắn cố ý để Lăng đi chậm, lúc này mới nhìn rõ hai bên đường treo đầy ảnh của trùng đực này — hắn là diễn viên.
Điều gì đã khiến một quý tộc sa sút đến mức phải dựa vào diễn xuất để kiếm sống?
Là nghèo.
Lớp tự tôn và cao ngạo mà hắn gắng gượng dựng lên bằng kỹ năng diễn xuất yếu ớt đến đáng thương, chỉ cần một mũi lời sắc bén chọc vào, là lập tức vỡ tung.
Lục Mặc rũ mắt, đáy mắt lạnh lẽo.
Thật đáng buồn, Lục Mặc. Từ đầu đến chân, ngươi đúng là một kẻ cặn bã chính hiệu.
Nhìn trùng đực đáng thương kia đi — mặt mũi chật vật, toàn thân run rẩy! Đó đều là tội lỗi của ngươi!
Lục Mặc nhẹ giọng:
"Đi thôi, Kim Kỳ các hạ đáng kính, hãy để chúng ta cùng xem xét kỹ căn nơi ở mà ngài đã đặc biệt chuẩn bị cho ta."
Đồng tử Kim Kỳ chấn động mạnh: hắn... vậy mà đã phát hiện đây là cạm bẫy được sắp đặt sẵn!
Sao lại có trùng đực thâm tàng bất lộ đến vậy!
Hắn... thật sự có thể hoàn thành nhiệm vụ gian khổ này sao...
Trong chốc lát, bước chân Kim Kỳ nặng nề hẳn lên, gần như khó khăn nói:
"Xin mời đi theo tôi, các hạ."
Thật sự quá đáng thương...
Lục Mặc không khỏi áy náy. Thấy Kim Kỳ đã sắp sụp đổ, hắn cuối cùng vẫn trái với cảnh báo của hệ thống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Kim Kỳ, lộ ra nụ cười ấm áp:
"Thả lỏng đi, các hạ."
"Chỉ là giao dịch tiền bạc bình thường thôi, ngài không cần nghĩ nhiều, đúng không?"
Kim Kỳ: "......"
Ác ma!
Hắn nhất định là ác ma!!
Rõ ràng mọi thứ đều nhìn thấu, nhưng hắn vẫn không vạch trần, để mình ôm chút may mắn, từ trên cao nhìn xuống bản thân như con kiến hấp hối giãy giụa...
Phía sau vang lên giọng non nớt:
"Lăng các hạ, ta thấy vẫn là Lục Mặc các hạ có phong thái hơn, trùng đực kia chẳng có chút khí chất quý tộc nào cả."
Lăng:
"Tiểu các hạ, sức quan sát của ngài ngày càng nhạy bén rồi."
Ấu tể cười khì khì:
"Ta đang cố gắng học theo Lục Mặc các hạ đó."
Kim Kỳ loạng choạng suýt ngã.
Ác ma!!
Tất cả đều là ác ma!!!