Chương 15 - Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Pháo Hôi Trùng Đực

Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Pháo Hôi Trùng Đực

Ngày hôm sau, lại là một ngày nắng rực rỡ.

Sân viện rộng lớn, quản gia chỉ huy người hầu đi đi lại lại, chăm sóc khu vườn xanh mướt tràn đầy sức sống.

Trên tinh cầu này, một trong những tài nguyên quý giá nhất chính là nguồn nước tinh khiết có thể dùng để uống.

Tầng khí quyển màu đỏ gỉ sắt bao phủ quanh tinh cầu, trong tầng mây tràn ngập các hạt lốc gió vũ trụ cuồng bạo, mang theo bức xạ cực kỳ mạnh.

Mỗi khi thời tiết mưa xuống, cả thế giới đều trở nên vô cùng nguy hiểm —— đặc biệt là đối với cư dân sinh sống trên tinh cầu này, trong đó hơn 85% đều là á thư.

Không có thân thể cường tráng như trùng cái, cũng không được bảo hộ nghiêm ngặt như trùng đực, bọn họ chỉ có thể cố gắng co mình dưới những mái hiên tạm bợ. Dù nơi ấy chỉ được dựng từ sắt vụn và gỗ mục, gần như chẳng thể gọi là một "ngôi nhà", mà chỉ là chỗ tránh nạn tạm thời.

Nước mưa rơi xuống sẽ làm ô nhiễm nguồn nước, ô nhiễm mặt đất. Nếu lâu dài uống loại nước đã bị ô nhiễm này, cơ thể rất nhanh sẽ phát sinh bệnh biến; người bệnh một khi mắc bệnh phóng xạ, tuổi thọ lập tức bước vào giai đoạn đếm ngược.

Muốn sống sót cho tử tế, thì nhất định phải bỏ tiền ra mua nước sạch.

100ml nước, giá bằng 100 liên minh tệ.

Một á thư trưởng thành mỗi ngày cần khoảng 1000ml nước. Như vậy, chỉ riêng tiền nước dùng trong một ngày đã cao tới một trăm liên minh tệ.

Một trăm liên minh tệ, ở Đế Tinh có lẽ đến một bữa cơm cũng không mua nổi, nhưng ở nơi này, lại gần như là toàn bộ tiền công mà một á thư bình thường phải lao động vất vả suốt một ngày mới kiếm được.

Vì thế, những công việc như trong bệnh viện — không chỉ thù lao cao mà còn bao ăn ở — trở thành vị trí mà vô số á thư chen chúc, tranh giành đến sứt đầu mẻ trán cũng muốn có được.

Đáng tiếc là những nơi làm việc ra hồn một chút đều có đến mấy nghìn á thư tới tranh đoạt. Ngay cả những trùng cái có thân thể cường tráng, sau khi bị loại khỏi số á thư ấy, cũng chỉ có thể bất lực nhìn tình trạng cơ thể mình ngày một suy nhược đi.

—— Nhưng đối với những trùng đực có tiền mà nói, tất cả những điều này đều không nằm trong phạm vi cân nhắc của họ.

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, từng đài phun nước bằng đá cẩm thạch trắng muốt nối tiếp nhau. Dòng nước trong vắt bắn cao lên không trung, khi rơi xuống vỡ ra những bọt nước trắng xóa, đẹp như những viên trân châu.

Hơi nước lay động trong không trung, khúc xạ thành những dải cầu vồng nhỏ bé, mỹ lệ.

Nguồn tài nguyên nước quý giá đến vậy, ở nơi này lại bị dùng để làm đài phun nước.

Còn nhân vật chính xa hoa trác táng ấy, dĩ nhiên chính là con trùng đực mắt lục đang ngồi ở một góc trong đình viện, vẻ mặt u uất không nguôi.

Hắn vươn tay, xót xa vốc lấy một nắm nước từ đài phun.

"Nếu cuộc sống lừa dối ngươi, đừng bi thương, đừng nóng vội.
Những ngày u buồn cần có sự bình tĩnh."

Không biết từ lúc nào, hệ thống đã chuyển sang giọng thiếu niên trong trẻo, thanh âm còn ngọt lành hơn cả nước suối. Nghe vào tai, tựa như đang đứng trong một thánh đường linh thiêng, lắng nghe khúc thánh ca từ trời cao, chữa lành từng tâm hồn bị tổn thương.

"Hãy tin đi, những ngày vui vẻ rồi sẽ đến."

A ——

Những giọt nước mắt như pha lê lăn xuống từ khóe mắt Lục Mặc. Hắn sám hối nói:
"Có lẽ lúc trước ta không nên tin vào mấy lời quỷ quái của ngươi."

"Nếu không nghe lời quỷ quái của ngươi, ta đã không bước vào cái nơi quái quỷ này; không bước vào nơi quái quỷ này, ta đã không nợ nhiều món nợ lương tâm đến vậy; nếu không nợ nhiều món nợ lương tâm như thế ——"

Hệ thống lạnh lùng đáp:
"Vậy thì bây giờ ngươi chỉ là một cái xác trong sạch, chứ không phải một người sống với tội ác chồng chất."

Lục Mặc: "......"

"Thôi nào, ít nhất chúng ta cũng có thu hoạch," hệ thống an ủi hắn,
"Dù điểm cặn bã của ngươi đã bị trừ sạch, nhưng ngươi cũng đã kiếm được ba trăm triệu liên minh tệ — hơn nữa còn được tặng kèm giấy phép lưu trú tại Đế Tinh."

Lục Mặc vùi thật sâu khuôn mặt vào lòng bàn tay, bả vai suy sụp hẳn xuống.

Trùng tộc trong thế giới trùng dường như ai cũng mắc cùng một căn bệnh nặng như vậy.

Buổi phát sóng trực tiếp ghi hình hôm qua đã được truyền ra ngoài, nhưng kết quả lại hoàn toàn trái ngược với những gì hắn dự đoán.

Trong lúc phát sóng trực tiếp, hắn nói năng bừa bãi, phô trương ngang ngược đến thế; hệ thống cũng cổ vũ như vậy; âm thanh giá trị cặn bã gia tăng vang lên không ngừng bên tai.

Đó đúng là một cảm giác mê say chưa từng có.

Nếu để Lục Mặc hình dung, thì giống như hắn đang ngồi trước một cây ATM, máy móc không ngừng phun ra từng đống từng đống tiền, còn việc hắn cần làm chỉ là mở túi ra, đón lấy khoản tài sản từ trên trời rơi xuống trong ngày hôm nay.

Cảm giác ấy thật sự quá tuyệt vời, đến mức Lục Mặc hoàn toàn lạc lối trong từng tiếng leng keng vang lên.

Lúc hắn ra tay đánh Tống Giản Thư, cái sự tự tin ấy, cái sự bành trướng ấy, cái sự kiêu ngạo ấy — hắn thậm chí còn không biết khi đó bản thân mình rốt cuộc là thứ gì.

Mà bây giờ, nhìn giá trị cặn bã đã chạm đáy, cảm giác hối hận ấy, đau đớn ấy, suy sụp ấy khiến hắn chỉ muốn đấm cho bản thân của ngày hôm qua một cú.

Đoạn phát sóng trực tiếp kia được tung ra, cảnh tượng toàn dân lên án như hắn dự đoán đã không xảy ra, ngược lại giá trị cặn bã mà hắn ngày đêm mong ngóng lại sắp bị trừ sạch.

【 Đệch, đẹp trai quá! Quyết đoán thật, tôi thích! 】
【 Đúng vậy đúng vậy, với lại tôi vốn đã thích trùng đực cường tráng một chút rồi, trước đây cũng không dám nói ra...... 】
【 Hắn vừa cười là tôi sắp l*n đ*nh rồi. 】
......

Ba trăm triệu liên minh tệ cũng không cách nào an ủi được nội tâm Lục Mặc.

Cảm giác này giống như chơi trò chơi vậy — trong game thì sở hữu vô số đồng vàng, nhưng vẫn không thể thay đổi sự thật là ngoài đời hắn vẫn là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.

Điều may mắn duy nhất là, cho dù giá trị cặn bã sắp bị trừ hết, cấp bậc cặn bã cũng sẽ không biến mất, những phần thưởng đã phát ra cũng sẽ không bị thu hồi.

Mà Lục Mặc còn nhớ rõ, hôm qua hắn đã nhận được gói thưởng cấp hai do hệ thống phát. Khi hắn nhắm mắt lại, trong biển tinh thần hiện lên một gói quà tỏa ánh sáng tím nhàn nhạt, lơ lửng giữa không trung.

Hắn vừa định mở gói quà, thì lại nghe thấy từ nơi không xa truyền đến tiếng sột soạt, như âm thanh của một con động vật nhỏ đang xuyên qua bụi cỏ.

Nhưng vấn đề là, nơi này đâu phải vườn thú hoang dã gì, đây là nhà của hắn.

Lục Mặc đứng dậy, lặng lẽ vòng qua bồn hoa. Hắn vươn tay gạt những cành cây che khuất tầm nhìn, chỉ thấy ở một góc yên tĩnh, có một thân ảnh nhỏ bé màu đen đang nằm rạp bên mép đài phun nước, cúi đầu xuống, từng ngụm từng ngụm uống nước.

Lục Mặc: "......"

Chờ đã, uống như vậy thật sự không sao chứ?

Ăn sâu trong linh hồn Lục Mặc, bản năng Hoa Hạ cổ xưa ấy đang điên cuồng gào thét ——

Nước chưa đun sôi thì tuyệt đối không thể uống!

Hắn ba bước gộp làm hai, sải nhanh tới, xách thằng bé kia lên, lạnh lùng nói:
"Ngươi vào đây bằng cách nào?!"

Đứa trẻ trông chỉ khoảng năm, sáu tuổi, khoác một chiếc áo choàng mũ trùm rách nát. Làn da đen dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng xinh đẹp. Bị Lục Mặc túm sau cổ nhấc lên, tứ chi mềm oặt lơ lửng giữa không trung, đôi mắt lại mở to, hoảng sợ nhìn hắn.

Lục Mặc có chút kinh ngạc — đứa trẻ có một đôi mắt màu bạc, điều này khiến hắn không khỏi liên tưởng đến ám tinh linh.

Nhưng đây là thế giới Trùng tộc, không thể nào có ám tinh linh; có lẽ đứa trẻ chỉ mang một phần huyết mạch Trùng tộc hiếm thấy mà thôi.

Trên mặt nó còn bôi những vệt thuốc màu kỳ dị, Lục Mặc nhìn thế nào cũng thấy... cứ như một Trùng tộc của bộ lạc nguyên thủy nào đó xuyên không tới, nhìn sao cũng thấy lạc lõng.

"Nói đi! Câm à?!"

Đôi mắt lạnh lẽo của trùng đực bốc cháy ngọn lửa giận âm u, dáng vẻ cao cao tại thượng — đó là sự ngạo mạn do cuộc sống nhung lụa lâu dài hun đúc nên.

Cho dù ngây thơ mơ hồ, đứa trẻ cũng hiểu rõ: ánh mắt con trùng đực này nhìn nó, chẳng khác gì nhìn một con kiến.

Nó đã lén uống nước thánh khiết, vốn chỉ định uống nhiều nhất một ngụm nhỏ — cho dù chỉ l**m một chút cũng được, nhưng vừa nếm được vị ngọt lành ấy, nó liền không thể khống chế bản thân.

Ô......

Theo quy củ bộ lạc, nó nhất định sẽ bị g**t ch*t, sẽ bị gậy gỗ đâm xuyên bụng, phơi nắng ba ngày cho đến chết!

Khó khăn lắm mới trốn ra được, vậy mà lại chết ở đây sao......

Sợ hãi và kinh hoàng dâng trào trong lòng, đứa trẻ cố gắng kìm nén.

Sư phụ là chiến sĩ dũng mãnh nhất bộ lạc, thân là con của ông, sao có thể vì cái chết nhỏ nhoi mà rơi nước mắt chứ?

Nó hít sâu một hơi, bắt chước dáng vẻ của các chiến sĩ, dũng cảm nói:
"Các hạ, ta sẽ không sợ chết! Xin ngài hãy đối đãi với ta như một chiến sĩ chân chính!"

Lục Mặc: "......"

Thật ra thì... chỉ uống nước lã thôi... cũng, cũng không đến mức chết... Phốc.

Hốc mắt đứa trẻ đỏ hoe, nước mắt đã đảo quanh trong mắt, nhưng vẫn cố mở to mắt, sống chết không cho nước mắt rơi xuống. Nó thật sự rất cố gắng, đến cả khuôn mặt tròn tròn cũng phồng lên, trông chẳng khác gì một con mèo đen nhỏ.

Lục Mặc thật sự sắp không diễn nổi nữa. Hắn cố nhịn xúc động muốn xoa mặt đứa trẻ, rồi ném nó xuống đất.

Đứa trẻ ngã cái bịch ngồi bệt xuống, nhưng trông chẳng đau chút nào. Nó ngẩng cổ, ngơ ngác nhìn Lục Mặc:
"Các hạ, tuy rằng ta còn chưa lột xác, nhưng ta đã là một chiến sĩ kiêu ngạo —"

"Khụ khụ."

Con trùng đực ngạo mạn lúng túng cuộn tay trái lại, đặt bên má che khóe miệng, khẽ ho một tiếng.

"Mau cút." Hắn dùng tay còn lại không kiên nhẫn phẩy phẩy về phía đứa trẻ,
"Dã hài tử không giáo dưỡng từ đâu tới, nơi này cũng là chỗ ngươi có thể vào sao?"

Tư thái khi nói chuyện của hắn vô cùng tao nhã, là thứ mà đứa trẻ chưa từng thấy qua, điều này khiến trong lòng đứa trẻ không khỏi sinh ra một phần kính trọng.

Dù trùng đực tiên sinh trông có vẻ rất yếu ớt, nhưng thân phận lại cao hơn cả các chiến sĩ trong bộ lạc.

Nó căng thẳng xoắn góc áo bằng ngón tay, lắp bắp nói:
"Vậy... vậy mạc... à không, ta sẽ không quấy rầy sự thanh tịnh của các hạ nữa. Xin dùng bông lúa chín đầu mùa thu này để kính chào ngài!"

Nói xong, nó vụng về hành một nghi lễ kỳ quái về phía Lục Mặc, rồi chậm rãi lùi về phía tường rào.

Bao quanh trang viên của Lục Mặc là một vòng hàng rào sắt làm từ tinh cương, vô cùng kiên cố. Lục Mặc tò mò nhìn đứa trẻ, chỉ thấy nó áp sát vào hàng rào, tay chân co rút không biết xoay xở ra sao, vậy mà lại trơn tru chen qua một khe hẹp vô cùng nhỏ.

Lục Mặc: = ロ =!

Đúng là mèo mà!!

"Khoan đã."

Bước chân đứa trẻ khựng lại, nó cung kính hỏi Lục Mặc:
"Ngài còn có chỉ thị gì nữa sao?"

Trùng đực nhặt chiếc bọc da nhỏ trên mặt đất. Chiếc túi vải nhỏ rất tinh xảo, bên trên vẽ đầy những hoa văn thô mộc nhưng thú vị. Hắn dùng sức ném, bọc da nhỏ liền bay qua hàng rào sắt, rơi về phía đứa trẻ.

Tiểu chiến sĩ của bộ lạc nhảy nhót mấy cái, lộ ra vẻ hoạt bát không hợp với thân phận của mình, rồi mới ôm chiếc bọc vào lòng.

Trùng đực không kiên nhẫn nói:
"Đem rác rưởi của ngươi mang đi."

Đứa trẻ há to miệng, không thể tin nổi nhìn Lục Mặc.

Trùng đực tiên sinh không chỉ cao thượng mà tha cho kẻ lén uống nước thánh như nó, thậm chí còn đại phát từ bi cho phép nó mang theo một ít nữa!!

v**t v* túi nước căng phồng — đó chính là nước thánh mà trước đó nó vì không kìm được lòng tham mà múc trộm.

Nó cúi người thật sâu trước Lục Mặc:
"Nguyện Mẫu Thần phù hộ ngài, các hạ, ngài thật sự quá hào phóng."

【 đinh, giá trị cặn bã trừ một. 】
【 Mong ngươi hiểu, không phải vì ta chỉ muốn trừ ngươi một điểm, mà là vì ngươi chỉ còn lại một điểm. 】

Lục Mặc: ......

Vốn dĩ đã chẳng phải gia đình giàu có gì, lại còn họa vô đơn chí nữa chứ QAQ.

......

Đêm đó, sau khi dùng xong bữa tối.

Quản gia ngồi ngay ngắn đối diện Lục Mặc, nói:
"Thiếu gia, ta nghĩ cũng đã đến lúc nói với ngài về vấn đề con nối dõi."

Chuyện này vốn dĩ nên do trùng đực dạy dỗ cho hùng tử, nhưng tình huống của Lục Mặc đặc biệt, nên quản gia đành đảm nhận trách nhiệm này.

Ông cảm khái nhìn Lục Mặc — chẳng hay từ lúc nào, thiếu gia cũng đã đến tuổi phải suy nghĩ về con nối dõi.

"Trách nhiệm của trùng đực là sinh sôi nảy nở. Thiếu gia cho rằng, một trùng đực nên có bao nhiêu trùng cái?"

Lục Mặc lạnh lùng đáp:
"Một."

Động tác dọn dẹp bộ đồ ăn của Lăng khựng lại trong chốc lát rồi nhanh chóng khôi phục như thường, chỉ là vành tai hơi ửng đỏ.

"......" Quản gia hít sâu một hơi, "Vậy chẳng lẽ ngài chỉ muốn có một đứa con sao?"

"Ai nói?" Lục Mặc nhướng mày, "Ta muốn sinh một trăm."

Quản gia bất lực nói:
"Vậy thì ngài không thể chỉ cưới một người được."

"Hừ."

Lục Mặc nâng cằm:
"Một trăm, đều phải do Lăng sinh."

"Choang ——"

Chiếc nĩa trong tay Lăng trượt khỏi tay, phát ra tiếng động chói tai.

【 đinh! Chúc mừng ký chủ đã thành công khiến ngay cả hệ thống cũng cảm thấy tra, giá trị cặn bã +1. 】

Tâm trạng Lục Mặc cuối cùng cũng khá hơn một chút. Hắn đắc ý đứng dậy, nghênh ngang rời đi.

"Lăng, cả đời này ngươi đừng hòng trốn khỏi ta."

......

Lăng đứng trong phòng bếp, lưng cứng đờ. Hắn cứ đứng yên như vậy rất lâu, cho đến khi trong phòng khách không còn một chút động tĩnh.

Hắn chậm rãi che mặt lại, tai đỏ đến mức như sắp rỉ máu.

Sinh...

Sinh một trăm??