Chương 49 - Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

"Được thôi."

Phí Văn đồng ý rất dứt khoát.

Tỉnh Ý Viễn lập tức lấy điện thoại ra với tốc độ nhanh nhất, mở chức năng ghi âm rồi đưa đến trước mặt Phí Văn.

Nhưng không ngờ kết quả lại không như cậu dự đoán.

Phí Văn ghé sát lại gần điện thoại, dịu giọng nói nhỏ:

"Tiểu Viễn, khi nào thì em chịu kết hôn với tôi?"

Mặt Tỉnh Ý Viễn lập tức nóng bừng lên, cậu cảm giác không chỉ mặt đỏ mà cả vành tai cũng đỏ, thậm chí đến bả vai cũng bắt đầu nóng ran.

"Chỉ nói linh tinh thôi, thôi bỏ đi, tôi còn việc chính."

Tỉnh Ý Viễn nhanh chóng chuyển chủ đề, chợt nhớ đến chỗ bột mì mình để trên bàn, liền bắt đầu thương lượng với Phí Văn.

"Tối nay ăn gì đây?"

Vốn dĩ cậu định hỏi thẳng, nhưng lại cảm thấy như vậy hơi gượng ép, mục đích lộ liễu quá.

Thế là Tỉnh Ý Viễn đổi cách nói, giả vờ hỏi vu vơ.

Phí Văn ngước mắt nhìn cậu một cái:

"Nói đi, em muốn ăn gì? Tôi nấu cho em."

Sống chung với nhau lâu như vậy, cho dù là hai người không hợp đến đâu thì chắc cũng đã hình thành sự ăn ý.

Đối phương đã hỏi như vậy rồi, Tỉnh Ý Viễn cũng không khách sáo nữa.

"Lúc nãy tôi có ra ngoài mua ít bột mì, tối nay mình ăn sủi cảo nhé?"

"Sủi cảo? Em thật sự muốn ăn sủi cảo, hay là có ý đồ gì khác?"

Tỉnh Ý Viễn còn tưởng Phí Văn đã nhìn thấu tâm tư của mình, lập tức chột dạ, nói chuyện cũng bắt đầu lắp bắp.

"Làm gì có, tôi chỉ là đột nhiên thèm thôi, anh làm cho tôi được không?"

"Không thể bỏ công vô ích được, chẳng lẽ không phải trả công gì sao?"

Tỉnh Ý Viễn biết rõ con cáo già như Phí Văn chắc chắn không thể tốt bụng như vậy, nhưng vì mục đích cuối cùng, cậu vẫn phải nhẫn nhịn một chút.

"Anh muốn thù lao gì? Nói trước nhé, mấy chuyện lưu manh như hôn hít, ôm ấp gì đó thì tôi không làm đâu."

Nói câu này, Tỉnh Ý Viễn còn cố tình liếc nhìn Phí Văn một cái, ngầm ám chỉ những hành động nhỏ nhặt của đối phương từ trước đến nay đều là kiểu lưu manh.

Phí Văn cũng không giận, nghe xong còn cười vui hơn:

"Không bắt em làm mấy cái đó, vậy gọi một tiếng "chồng" cho tôi nghe, không quá đáng chứ?"

Nói ra từ miệng đối phương thì nhẹ nhàng dễ dàng là thế, nhưng đến lượt Tỉnh Ý Viễn thì vẫn thấy có chút ngượng ngùng.

Dù chỉ là nói một câu, nhưng kiểu xưng hô thân mật như vậy cậu chưa từng dùng bao giờ, nhiều nhất cũng chỉ dừng lại ở gọi một tiếng "anh" thôi.

"Có thể không gọi không? Gọi anh được không?"

Tỉnh Ý Viễn mang bột mì vào bếp, thấy Phí Văn đang mặc tạp dề, liền đưa tay qua giúp buộc dây phía sau lưng cho hắn.

Vừa buông tay ra, Phí Văn đột nhiên xoay người lại:

"Không được, hoặc gọi một tiếng "chồng", hoặc hôn tôi một cái, em tự chọn đi?"

Đây rõ ràng là câu hỏi không có lựa chọn.

Còn không bằng đừng đưa ra hai lựa chọn này.

Tỉnh Ý Viễn cắn răng.

Thôi vậy, chẳng qua chỉ là nói một câu thôi mà, có mất miếng thịt nào đâu.

"Chồ... chồng?"

Không phải câu khẳng định, mà là lời thì thầm mang theo chút nghi vấn, nghe có vẻ không rõ ràng lắm.

Tỉnh Ý Viễn tự nghe giọng mình cũng lí nhí không rõ ràng, huống chi là Phí Văn. Hắn còn cố ý ghé sát lại, hỏi ngược:

"Em vừa nói gì?"

"...Tôi gọi xong rồi, giờ anh phải thực hiện lời hứa."

"Tôi không nghe thấy."

"Tôi mặc kệ, dù sao tôi cũng đã làm rồi."

Tỉnh Ý Viễn rất có lý, hoàn toàn không hề chột dạ. Dù sao chuyện đã nhận lời thì cậu cũng đã làm, còn đối phương có nghe hay không là chuyện của người ta.

Cuối cùng, hai người chần chừ một hồi rồi bắt đầu nhào bột.

Vì từng học qua một buổi làm bánh cấp tốc, nên việc nhào bột cậu cũng nắm được chút kỹ năng.

Đợi đến khi khối bột thành hình, tiếp theo mới là phần quan trọng.

Tỉnh Ý Viễn trước tiên dùng ngón trỏ chọc thử vào khối bột, lập tức để lại một lỗ sâu, cách này quả nhiên dùng được.

"Phí Văn, anh dùng ngón tay chọc thử đi."

Tỉnh Ý Viễn kéo tay Phí Văn qua, cũng không nghĩ ra lý do gì hợp lý để bảo hắn làm vậy, đành thẳng thừng dùng hành động để đạt mục đích.

Cuối cùng thì ngón tay cũng chọc vào rất hoàn hảo, nhưng vấn đề tiếp theo của Tỉnh Ý Viễn là phải chụp ảnh thế nào đây?

Nhất định phải tìm cách đẩy Phí Văn đi chỗ khác mới được.

"Chọc bột làm gì? Em còn định so lớn nhỏ à?"

"So cái gì mà lớn với nhỏ? Tôi chỉ muốn anh cảm nhận độ mềm của bột thôi, có phải rất dễ chịu không?"

Không hiểu sao, chỉ là câu nói đơn giản như vậy, Tỉnh Ý Viễn lại cảm thấy mơ hồ như đang ám chỉ điều gì đó.

"À, anh có thể vào phòng ngủ lấy giúp tôi cái áo khoác không? Tôi thấy hơi lạnh."

Dù đây chỉ là cái cớ để đẩy Phí Văn đi chỗ khác, nhưng Tỉnh Ý Viễn hoàn toàn không thấy áy náy, vì lúc này cậu thật sự đang lạnh đến nổi da gà.

Điều hòa rõ ràng đã để nhiệt độ không thấp, vậy mà cơ thể cậu vẫn cứ lạnh run, cũng không hiểu vì sao.

Nhìn bóng dáng Phí Văn rời khỏi bếp, Tỉnh Ý Viễn lập tức rút điện thoại ra, chụp liên tục mấy tấm hình khối bột.

Chưa kịp cất điện thoại, Phí Văn đã quay lại, trên tay còn cầm áo khoác.

"Chụp bột làm gì?"

Tỉnh Ý Viễn giật mình suýt đánh rơi điện thoại xuống đất, nói năng cũng bắt đầu lắp bắp, may mà đầu óc nhanh nhạy.

"Ừm... là... đăng lên Weibo... khoe ân ái một chút? Dù sao đây cũng là lần đầu tôi tự làm sủi cảo..."

Nghe thì cũng có lý có lẽ, nhưng bình thường Tỉnh Ý Viễn căn bản sẽ không nghĩ tới chuyện khoe ân ái kiểu này.

Thế mà Phí Văn lại không hỏi tới cùng, chỉ nhìn cậu, nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Tỉnh Ý Viễn cũng không biết đối phương đã phát hiện hay chưa, nhưng chắc chắn là biết cậu đang muốn làm gì đó.

Dù sao Phí Văn cũng không phải kiểu người ngu ngốc, chuyện gì cũng không nhìn ra.

Để làm cho giống thật, Tỉnh Ý Viễn vẫn đăng ảnh khối bột lên Weibo.

Bên dưới phần bình luận đồng loạt là:

[Ngọt quá!]

[Á á á!]

Tỉnh Ý Viễn cũng chẳng còn tâm trạng để xem tiếp.

* * *

Ngày hôm sau, Tỉnh Ý Viễn mang ảnh đến tiệm trang sức.

Về kết quả cuối cùng sẽ ra sao, cậu thật sự cũng hết cách, dù sao ảnh cũng đã chụp rồi, nhiệm vụ của cậu coi như hoàn thành.

May mà mấy ngày này lịch trình không quá dày, chỉ thỉnh thoảng có vài buổi phỏng vấn, nên thời gian của Tỉnh Ý Viễn vẫn khá dư dả.

Ít nhất thì mỗi ngày cậu vẫn có thể đi học lớp làm bánh.

Mấy ngày học cấp tốc trôi qua rất nhanh, nhưng Tỉnh Ý Viễn lại khá vụng tay, bánh làm ra cơ bản là "không ra hình thù", mang ra cho người khác xem cũng chẳng ai nghĩ đó là bánh.

Không biết còn tưởng là một đống kem bị rơi nát.

Để giữ thể diện của mình, mấy ngày này hễ có thời gian là Tỉnh Ý Viễn lại cắm đầu luyện tập điên cuồng trong lớp cấp tốc.

Phí Văn thì có lẽ muốn hoàn thành hết công việc trước ngày 10, nên lịch trình của hắn dày đặc.

Ngày nào cũng về nhà lúc nửa đêm, vừa khéo thời gian của hai người lệch nhau.

Tỉnh Ý Viễn cũng khỏi phải đau đầu nghĩ xem nên giải thích với đối phương thế nào.

Mấy ngày trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã là ngày 9 tháng 12.

Phí Văn nói tối nay khoảng 8 giờ sẽ về nhà, Tỉnh Ý Viễn cũng đáp lại rằng tối nay có thể mình sẽ về vào lúc nửa đêm.

Vốn tưởng đối phương sẽ hỏi thêm vài câu, không ngờ lại chẳng hỏi gì.

Ban đầu Tỉnh Ý Viễn còn định giải thích, nhưng nghĩ lại, giải thích chẳng khác nào che giấu, nên dứt khoát im lặng.

Khi chiếc nhẫn được làm xong thì đã là 6 giờ chiều.

Tỉnh Ý Viễn nằm vật vờ trên giường suốt cả ngày, mấy hôm nay không hiểu sao cơ thể nặng nề khác thường, thỉnh thoảng còn hay chóng mặt choáng váng, lăn qua lăn lại mãi vẫn không ngủ được.

Vừa nhận được điện thoại, cậu liền lập tức chạy đến trung tâm thương mại.

Nhân viên vẫn là người nhân viên đó, "thám tử" cũng vẫn là "thám tử" đó.

"Anh Tỉnh, trông anh như vừa mới ngủ dậy vậy?"

Tỉnh Ý Viễn còn tưởng tóc mình rối bù, liền tranh thủ soi gương trong trung tâm thương mại một cái, nhưng hoàn toàn không phải, vẫn là gương mặt đẹp trai "rụng rời" như cũ.

"Cũng không phải ngủ, chỉ là mấy ngày nay đầu hơi choáng thôi."

"Vậy à, có phải bị cảm không? Gần đây nhiệt độ hơi thấp, lại còn mưa nữa, nên nhiều người bị nhiễm lạnh."

Lời của nhân viên khiến Tỉnh Ý Viễn chợt nhận ra, mấy ngày nay triệu chứng của mình đúng là khá giống.

Hơn nữa trước đó cậu từng dính mưa mà không xử lý ngay, khả năng này cũng không phải là không có.

Nhưng bây giờ không phải lúc để nói chuyện đó, cứ lo xong việc chính đã, rồi tìm thời gian đi bệnh viện kiểm tra sau vậy.

Dù sao cảm cúm cũng không phải bệnh gì nghiêm trọng.

...

Thời gian bắt đầu làm bánh là 7 giờ rưỡi tối.

Tỉnh Ý Viễn cần phải hoàn thành chiếc bánh trước 11 giờ đêm, rồi còn phải chạy về nhà, thời gian quả thật có hơi gấp gáp.

Nhưng nếu làm nhanh tay một chút thì chắc vẫn kịp.

Tỉnh Ý Viễn đổi chiếc hộp da đựng nhẫn ban đầu sang hộp trong suốt, trong lúc làm bánh liền khoét rỗng phần giữa của cốt bánh, đặt chiếc hộp vào chính giữa.

Cách này tuy hơi cũ kỹ, nhưng ít nhiều cũng có thể tạo được bất ngờ.

Khi làm xong bánh thì đã hơn 11 giờ.

Cũng không thể trách Tỉnh Ý Viễn làm chậm, chỉ là cậu không ngờ mình lỡ tay làm rơi cả bát kem đã đánh xuống đất, còn giẫm trúng một cái.

Quần áo và giày dính bẩn đến mức không chịu nổi, cậu phải mất hơn 10 phút mới lau chùi sạch sẽ.

Dù sao cũng là đi tỏ tình, không thể để bản thân trông lôi thôi nhếch nhác được.

Trên đường về nhà, Tỉnh Ý Viễn còn nghĩ có nên mua thêm một bó hoa không. Kiểu tỏ tình "cổ lỗ sĩ" như vậy cậu đã dùng rồi, cổ hơn chút nữa cũng không phải là không thể.

Đáng tiếc, suốt dọc đường lái xe vào khu chung cư, không thấy một tiệm hoa nào còn mở cửa.

Quả nhiên là đã quá muộn.

Khi đến dưới lầu thì cũng chỉ còn chừng sáu bảy phút nữa là đến 12 giờ.

Tỉnh Ý Viễn thở phào một hơi, dù sao cũng kịp rồi.

Cửa nhà đang đóng, cậu rón rén dùng chìa khóa mở cửa bước vào phòng khách, cũng không dám bật đèn, sợ làm Phí Văn thức giấc.

55, 56, 57, 58...

Tỉnh Ý Viễn ngồi trên ghế sofa, xung quanh tối đen như mực, chiếc đồng hồ treo tường vẫn tích tắc chạy.

Nhìn khung cảnh xung quanh, tự nhiên thấy có chút hiu quạnh. Ban ngày Phí Văn bận công việc, Tỉnh Ý Viễn hầu như không ra phòng khách, chỉ ở lì trong phòng.

Không hiểu sao một mình ở phòng khách lại thấy không thoải mái, cứ như căn nhà này mất đi linh hồn.

59, 60...

Tỉnh Ý Viễn thắp nến trên bánh, rồi đi đến trước cửa phòng của Phí Văn chuẩn bị gõ cửa.

Nhưng ngón tay còn chưa kịp chạm vào cánh cửa...

Cửa đã bật mở.

Cùng lúc đó, điện thoại của Tỉnh Ý Viễn vang lên.

Hai người cứ thế va vào nhau.

Đầu Tỉnh Ý Viễn vốn đã choáng váng, cú va chạm này khiến cậu càng mơ hồ hơn.

Chỉ còn kịp thốt ra một câu bên môi:

"Phí Văn, chúc mừng sinh nhật."

Câu đó vốn là câu đầu tiên cậu muốn nói khi gặp đối phương. Quả thật ngay cái nhìn đầu tiên đã nói ra được rồi, nhưng người thì đã bị đụng đến ngồi bệt xuống đất.

Cơn đau bất ngờ là đau nhất.

Lần trước ngực của Phí Văn còn chưa cứng như vậy, lần này thì đúng là chẳng khác gì "vũ khí".

Tỉnh Ý Viễn ngồi xổm dưới đất, ôm đầu, đau đến mức không nói nổi câu nào.

Điện thoại trong túi vẫn rung liên tục, chuông reo không ngừng.

Nhưng sau ba bốn giây, đột nhiên im bặt.

Phí Văn đặt điện thoại trong tay xuống, vẫn chưa thoát khỏi giao diện gọi.

Hắn ngồi xổm xuống:

"Đụng trúng đầu rồi à?"

Tỉnh Ý Viễn có chút ấm ức:

"Anh thấy sao? Tôi tốt bụng đến chúc mừng sinh nhật anh, vậy mà anh lại định mưu sát à?"

"Tôi tưởng em chưa về, gọi điện định ra ngoài tìm em. Để tôi xem nào?"

Tỉnh Ý Viễn cảm nhận được tay Phí Văn chậm rãi chạm lên mình, động tác rất nhẹ nhàng.

Bàn tay hắn hơi lạnh, cậu theo bản năng lại dựa sát vào lòng bàn tay đó.

"Còn đau không?"

"Không đau, chỉ hơi choáng thôi."

Không phải nói dối, Tỉnh Ý Viễn đúng là đang hơi choáng, nhưng nhiệm vụ của cậu vẫn chưa hoàn thành.

Cậu chống tay xuống đất đứng dậy, rồi đưa tay kéo Phí Văn ra phòng khách.

Phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh nến trên chiếc bánh lay động, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt.

Tỉnh Ý Viễn kéo Phí Văn ngồi xuống ghế sofa.

"Chúc mừng sinh nhật, Phí Văn. Anh có muốn tôi hát bài chúc mừng sinh nhật không?"

Câu hỏi đã thốt ra.

Thế nhưng Phí Văn lại bật cười.

Tỉnh Ý Viễn bị cười đến ngơ ngác, còn tưởng mình làm sai điều gì:

"Anh cười gì vậy? Tôi cũng là lần đầu tổ chức sinh nhật cho người khác, nên..."

"Không có gì, cảm ơn em."

Khóe môi Phí Văn vẫn chưa hạ xuống, giọng nói cũng mang theo ý cười.

"Bánh là em làm à?"

Vốn tưởng Phí Văn sẽ không nhận ra, không ngờ lại nói trúng ngay.

Tỉnh Ý Viễn không nhịn được đưa tay che mặt:

"Anh cười tôi làm bánh xấu chứ gì?"

Chiếc bánh trên bàn trà không lớn, phần đế có vẻ hơi lệch, lớp kem trang trí phía trên cũng xiêu vẹo.

Nhưng theo Tỉnh Ý Viễn thì chiếc bánh này so với trước đây đã tiến bộ rất nhiều rồi, ít nhất nhìn vào còn nhận ra đó là một cái bánh.

"Không, đẹp mà."

"Thôi đi, tôi cũng biết mình vụng về. Nhưng trọng điểm không phải cái này, anh mau cắt bánh đi, cái quan trọng ở bên trong."

Tỉnh Ý Viễn cầm con dao nhựa trên bàn trà đưa cho Phí Văn, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

Phí Văn nhìn cậu, khẽ cười:

"Bên trong... không phải là nhẫn chứ?"

Tỉnh Ý Viễn: ...

Không khí im lặng vài giây.

Tỉnh Ý Viễn từng nghĩ qua khả năng này, nhưng cũng không ngờ Phí Văn lại trực tiếp nói toạc ra như vậy.

Tỉnh Ý Viễn nở một nụ cười "thiện ý", liếc nhìn Phí Văn:

"Ảnh đế thân mến của tôi ơi, anh đừng nói nữa, ngoan ngoãn cắt bánh được không?"

"Được, nghe em hết."

Ban đầu vẫn khá suôn sẻ, nhưng khi cắt đến giữa bánh, tay Phí Văn dừng lại.

Tỉnh Ý Viễn quay mặt đi, vành tai hơi đỏ, không dám nhìn, lẩm bẩm:

"Ừm... cái đó... tôi cũng chưa từng tỏ tình với ai, nên... anh chịu khó tạm chấp nhận nhé?"