Chương 34 - Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Sáng hôm sau, Tỉnh Ý Viễn mang theo quầng thâm dưới mắt bước lên xe.

Lý Văn đã mua sẵn bữa sáng và ngồi chờ trên xe từ sớm.

"Anh Tỉnh, quầng thâm của anh sao mà nặng vậy?"

Lý Văn đưa bữa sáng cho Tỉnh Ý Viễn. Cậu uể oải nhận lấy, cả người vẫn còn mơ màng chưa tỉnh hẳn.

Đêm qua đối với cậu đúng là một đêm trắng.

Nguyên nhân chính là sau khi Phí Văn làm ra chuyện kỳ quái, hắn còn mặt dày nằm lì trên giường không chịu đi.

Nói thật, nếu chỉ có một mình Tỉnh Ý Viễn, có lẽ cậu còn có thể tự điều chỉnh tâm trạng rồi ngủ yên được.

Nhưng đằng này... một người đàn ông vừa giống như mới tỏ tình, còn cưỡng hôn mình, lại nằm ngay bên cạnh, hơn nữa lúc ngủ còn động tay động chân với mình.

Thử hỏi ai mà ngủ nổi?

Thế là cả đêm Tỉnh Ý Viễn phải vật lộn giữa những động tác lặt vặt của Phí Văn và những lời hắn đã nói.

"Em hỏi ảnh đế Phí đi. Cảm ơn nhé, tất cả đều nhờ ơn anh ấy đấy."

Tỉnh Ý Viễn tức tối liếc Phí Văn một cái, trực tiếp ném vấn đề sang cho hắn.

Ngược lại, Phí Văn thì thần sắc rạng rỡ, hai chữ "vui vẻ" gần như viết rõ trên mặt.

Lý Văn quan sát Phí Văn một lượt rồi hỏi:

"Ờm... anh Phí, miệng anh sao vậy?"

Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến là Tỉnh Ý Viễn lại thấy xấu hổ.

Hôm qua sau khi bị cưỡng hôn, cậu tức quá nên cắn Phí Văn một cái. Nghĩ lại đúng là sai lầm.

Đáng lẽ nên cắn vào lưỡi mới phải. Giờ thì chứng cứ rõ rành rành ngay trên môi, muốn che cũng không che được.

"Không sao, tối qua bị cắn một cái thôi."

Phí Văn chẳng hề để ý, thậm chí còn cười đến mức mê người, khiến Lý Văn nhìn mà ngẩn cả ra.

Tỉnh Ý Viễn vốn không muốn để ý hai người họ, nhưng ánh mắt của Lý Văn ngồi bên cạnh khiến trong lòng cậu bỗng thấy mất cân bằng.

"Bị cắn à? Ai cắn vậy?" Lý Văn hỏi.

Tỉnh Ý Viễn vừa mới thấy tâm trạng khá hơn một chút, nghe vậy lập tức lại muốn rụt vào "mai rùa" của mình.

"Em nghĩ còn có thể là ai?"

Phí Văn cũng chẳng thèm che giấu, lúc nói còn nhướng cằm nhìn sang Tỉnh Ý Viễn một cái, Lý Văn lập tức hiểu ra.

"Ồ~"

"Aaaa! Phí Văn, anh câm miệng cho tôi! Tất cả là tại anh đấy! Cứ chờ đi, tối nay tôi nhất định phải tra hỏi anh cho ra lẽ!"

Tỉnh Ý Viễn thật sự không còn chỗ nào để trốn, đành liều mạng buông một câu dọa dẫm.

"Trời ơi, anh Tỉnh với anh Phí thật sự thành đôi rồi à, hahahaha! Lúc đầu em ship hai anh cũng chỉ lén lút ship thôi. Đến khi chị Toàn Mẫn bảo em bàn giao công việc, nói hai anh thật sự ở bên nhau, em còn không dám tin, cứ tưởng chỉ là chiêu trò PR thôi. Còn bây giờ thì... hìhìhì."

Lý Văn lúc này hoàn toàn khác hẳn vừa nãy. Trong mắt Tỉnh Ý Viễn, ánh mắt cô ấy nhìn mình thậm chí còn có phần... đáng khinh.

Cậu cũng lười đáp lại. Toàn Mẫn không nói sự thật cho Lý Văn biết, chắc là vì chưa thật sự tin tưởng cô ấy, như vậy cũng tốt.

"Thành đôi gì chứ, ngay từ đầu đã là thật lòng rồi." Phí Văn uống một ngụm nước khoáng, rồi tiện tay đặt chai xuống giữa hai ghế.

Tỉnh Ý Viễn vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

* * *

Quả nhiên 《Tình Yêu Rung Động》 đúng là có tiền. Cả tầng một của khách sạn đều được thuê trọn để làm nơi trang điểm cho buổi mở đầu, từ đầu đến chân đều được chăm chút vô cùng tỉ mỉ.

Theo Tỉnh Ý Viễn thấy, quy mô này chẳng hề kém những chương trình tạp kỹ nổi tiếng trong giới giải trí.

Vì trước đó đã quay phần mở màn rồi, nên lần này chương trình trực tiếp vào chủ đề chính. Họ thuê một phòng trong khách sạn, bày một chiếc bàn dài hình chữ nhật, trên đó đặt đầy các loại đồ ăn.

Cặp đến đầu tiên là Tỉnh Ý Viễn và Phí Văn, những người khác dường như vẫn chưa tới.

Hai người tiện thể tìm một chỗ ngồi xuống.

Máy quay đã bắt đầu ghi hình ngay từ lúc Tỉnh Ý Viễn và Phí Văn bước vào, nên cả hai cũng tự nhiên chuyển sang trạng thái "tình tứ".

"Wow, nhiều đồ ăn vậy sao? Là để dụ người ta thôi hay là ăn được thật vậy?"

Sau khi ngồi xuống, mắt Tỉnh Ý Viễn gần như dính chặt vào bàn đồ ăn.

Ngay sau đó, có người trong tổ đạo diễn lên tiếng:

"Có thể ăn."

Dù vừa ăn sáng trên xe xong, Tỉnh Ý Viễn vẫn không kìm được mà muốn nếm thử mấy món bánh ngọt.

Tay cậu vừa đưa ra thì đã bị Phí Văn nắm lại.

Cậu ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt dịu dàng đầy tình ý của Phí Văn đang nhìn mình.

Tỉnh Ý Viễn nổi cả da gà.

"Đừng ăn nữa, sáng ăn nhiều thế rồi còn chưa no sao? Ăn nữa coi chừng làm hại dạ dày đấy, được không?"

Thật ra Tỉnh Ý Viễn biết Phí Văn lo mình lại gặp chuyện. Nhưng Vu Ôn đã từng dùng chiêu đó với đồ ăn một lần rồi, chắc cũng không ngu đến mức làm lần thứ hai.

"Được rồi, không ăn nữa. Vậy anh cũng đừng ăn, không được thèm trước mặt em."

Tỉnh Ý Viễn cũng không tiện làm Phí Văn mất mặt. Dù sao hình tượng cặp đôi tình cảm vẫn phải giữ cho tốt.

Lại còn đang phát sóng trực tiếp, không được phép xảy ra bất cứ sai sót nào.

Khoảng vài phút sau, cặp đôi thứ hai đến.

Ngay khi họ bước vào, Tỉnh Ý Viễn đã thấy quen quen, cuối cùng không chắc lắm nên quay sang hỏi Phí Văn:

"Đó là Tiêu Hoài với Lục Tề à?"

"Ừm, đã nói rồi mà, có một cách vẹn cả đôi đường."

Phí Văn vừa nói vậy, Tỉnh Ý Viễn suýt nữa mới nhớ ra.

Bởi vì khi chuyện đó xảy ra, Phí Văn đã nhận xử lý hết nên cậu liền yên tâm, sau đó cũng chẳng quan tâm nữa.

Giờ thấy sắp xếp như vậy, ngược lại còn có chút bất ngờ.

Nhìn dáng vẻ tình tứ của Lục Tề và Tiêu Hoài, thế nào cũng thấy chân thật hơn nhiều so với cậu và Phí Văn. Quả nhiên là cặp đôi thật sự có khác.

Nhưng Tỉnh Ý Viễn vẫn hơi thắc mắc. Lục Tề không phải là bác sĩ sao, sao lại có thời gian tham gia chương trình hẹn hò?

"Bác sĩ Lục, anh sao lại có thời gian đến đây?"

"Đi cùng vợ tham gia chương trình thì sao lại không có thời gian được."

Từ sau lần trước xảy ra chút hiểu lầm kỳ quái, thái độ của Lục Tề đối với Tỉnh Ý Viễn khó mà trở lại như trước.

Đúng kiểu một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng vậy. Chỉ là con "rắn" này ngay từ đầu đã là... sợi dây rồi.

Cặp thứ ba và cặp thứ tư lần lượt là một đôi vợ chồng kỳ cựu trong giới giải trí Ngụy Lan và Hà Tĩnh, còn một cặp là hai ngôi sao trẻ đang rất nổi Bạch Thần và tiểu hoa đán Phó Dao.

Nhưng cặp thứ năm thì không hề đơn giản.

Đó là Vu Ôn và Quý Phi Hạo.

Tỉnh Ý Viễn thật sự không hiểu nổi. Theo lời Phí Văn nói, rõ ràng Quý Phi Hạo đã cãi nhau rồi cắt đứt với Vu Ôn, vậy sao bây giờ lại còn đi theo cậu ta tham gia chương trình hẹn hò? Bị hỏng não rồi à? Hay cái gọi là "cắt đứt" đó chỉ là nói ra để lừa Phí Văn?

Tỉnh Ý Viễn ngẩng đầu nhìn Phí Văn một cái, phát hiện đối phương đang nhìn Vu Ôn và Quý Phi Hạo đang chậm rãi bước tới... rồi mỉm cười.

Chuyện gì vậy?

Chẳng phải đã nói là không thích Vu Ôn nữa sao?

Vậy cái nụ cười kỳ quái kia là thế nào?

Nếu là bình thường, có lẽ Tỉnh Ý Viễn sẽ không để ý chuyện này.

Nhưng mẹ nó, bây giờ đang quay chương trình đấy!

Không nhìn "bạn trai" của mình, lại đi nhìn người khác mà cười, chẳng phải đang tát thẳng vào mặt cậu hay sao?

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu, Tỉnh Ý Viễn liền đưa tay kéo mạnh cổ áo Phí Văn, ép hắn quay sang nhìn mình.

"Nhìn gì mà vui thế?"

Chỗ ngồi của Tỉnh Ý Viễn vốn đã rất gần Phí Văn, sau khi kéo cổ áo đối phương xuống, khoảng cách g*** h** ch*n họ gần như không còn kẽ hở.

Phí Văn nắm lấy lưng ghế phía sau Tỉnh Ý Viễn rồi lại nhích người về phía trước một chút. Sau đó hắn liếc nhìn chiếc máy quay đang phát sóng trực tiếp, khéo léo mượn góc máy để ghé sát bên tai Tỉnh Ý Viễn.

"Đang xem vở kịch hay sắp bắt đầu thôi."

"Vở kịch hay?"

Tỉnh Ý Viễn vẫn còn mơ hồ. Cậu càng lúc càng không hiểu rốt cuộc Phí Văn và Quý Phi Hạo đang bày trò gì.

Có lẽ vì nhất thời thất thần, lực tay của cậu vẫn chưa buông ra, vẫn nắm chặt cổ áo Phí Văn.

Máy quay dường như chú ý tới tình huống này nên tiến lại gần hơn một chút.

Phí Văn thấy vậy liền nghiêng người tới, dùng đôi môi ấm áp nhẹ nhàng lướt qua má Tỉnh Ý Viễn.

"Ngoan nào, buông tay ra đi."

Cảm nhận hơi ấm quen thuộc trên mặt giống hệt tối qua, tay Tỉnh Ý Viễn lập tức rụt về. Nghĩ đến chuyện đêm qua, vành tai cậu lại bắt đầu đỏ lên.

"Anh cứ đợi đấy."

Cậu hạ giọng, không phục mà lẩm bẩm một câu.

Vừa ngẩng đầu lên, cậu liền cảm nhận được một ánh nhìn đầy ghen ghét như oán phụ. Ánh mắt ấy sắc như lưỡi kiếm, khiến lưng Tỉnh Ý Viễn như bị đâm đau nhói.

Không cần nghĩ cũng biết ánh mắt đó đến từ đâu.

Vu Ôn cũng thật mặt dày khi nhìn Phí Văn như vậy, trong khi bên cạnh cậu ta rõ ràng còn có Quý Phi Hạo đứng đó.

Nhưng Tỉnh Ý Viễn cũng chẳng phải kiểu người để mặc cho người ta bắt nạt.

Ai sợ ai chứ? Cùng lắm thì đối đầu thẳng thôi, chứ cậu ta cũng đâu thể ăn thịt mình được.

Vừa đối mặt với gương mặt của Vu Ôn, Tỉnh Ý Viễn liền hiểu vì sao nhiều người lại mê cậu ta đến vậy.

So với mình, đối phương đúng kiểu chim nhỏ nép người, dáng vẻ yếu đuối đáng thương, da trắng mềm mại, giống hệt cây trinh nữ vừa chạm đã khép lại.

Tỉnh Ý Viễn khẽ tặc lưỡi. Đáng tiếc thật, tuy bề ngoài giống như búp bê trong truyện cổ tích, nhưng nội tâm lại hoàn toàn khác với vẻ ngoài.

Nào giống cậu chứ, trong ngoài như một, một người đàn ông đích thực, nóng bỏng vô cùng.

"Mọi người đã đến đủ rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu bốc thăm."

Tổ đạo diễn lên tiếng từ phía sau máy quay.

Quy trình của chương trình đã được thông báo cho mọi người từ vài ngày trước. Nội dung của tập đầu tiên là đến nông thôn trải nghiệm cuộc sống của các cặp vợ chồng ở đó.

"Được rồi, mỗi cặp cử một người lên bốc thăm."

Tỉnh Ý Viễn vốn không muốn đi lắm. Cậu tự nhận vận may của mình không được tốt cho lắm, nhưng Phí Văn lại nhất quyết bắt cậu đi.

Vừa đi lên, cậu đã chạm mặt Vu Ôn.

Que thăm mà Tỉnh Ý Viễn vừa nhìn trúng lại bị Vu Ôn giở trò cướp mất.

"Que này tôi nhìn trúng trước rồi, cậu có thể nhường cho tôi được không?" Trên mặt Vu Ôn còn lộ ra vẻ tủi thân.

Nếu không phải Tỉnh Ý Viễn biết rõ que thăm này chính tay mình chạm vào trước, có khi cậu cũng tin thật.

Tuy những que khác cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng Tỉnh Ý Viễn chính là không muốn buông tay.

Cậu với Vu Ôn dường như bát tự không hợp, mệnh khắc nhau. Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thấy không vừa mắt.

Không buông, không nhường, cứ đối đầu thẳng. Ai sợ ai chứ.

"Xin lỗi nhé, que này là tôi cầm vào trước. Vừa rồi còn bàn với bạn trai khá lâu, anh ấy rất thích cái này."

Tỉnh Ý Viễn bắt chước giọng điệu yếu đuối đáng thương của Vu Ôn khi nói chuyện, cố tình làm ra vẻ "trà xanh" hết mức có thể.

Nghe câu đó, Vu Ôn dường như thả lỏng. Không biết Quý Phi Hạo từ đâu bước ra, đưa tay giật lấy que thăm.

Anh ta liếc nhìn Vu Ôn một cái, rồi hơi nghiêng que thăm về phía cậu ta.

Thấy tình hình như vậy, Tỉnh Ý Viễn nghĩ chắc mình hết hy vọng rồi. Nhưng ngay giây tiếp theo, Quý Phi Hạo lại đưa que thăm đến trước mặt cậu.

"Cầm đi. Dù sao cũng là bạn cũ, lần sau nhớ cùng nhau trả ơn là được."

Tỉnh Ý Viễn nhìn que trúc trước mặt, khó khăn lắm mới đưa tay nhận lấy.

Thật ra khi nghe Quý Phi Hạo nói vậy, cậu đã không muốn cầm nữa rồi. Đối phương rõ ràng đang nhắc khéo rằng mình nợ anh ta một ân tình, cầm cái này coi như lại ghi thêm một món nợ.

Nhưng khi que trúc rơi vào tay mình, nhìn thấy vẻ mặt của Vu Ôn tức đến xanh mét, Tỉnh Ý Viễn lại thấy vô cùng sảng khoái.

Cứ vui đã rồi tính sau vậy, còn ân tình gì đó thì tạm thời ném ra sau đầu.

* * *

"Được rồi, kết quả đã có."

Cuối cùng mỗi cặp đều nhận nhiệm vụ khác nhau.

Tỉnh Ý Viễn và Phí Văn được phân ra ruộng trồng rau.

Lục Tề và Tiêu Hoài thì đến trang trại vắt sữa bò.

Hai cặp thứ ba và thứ tư cũng gần giống nhau, một cặp ra chợ bán rau, một cặp bán thịt.

Còn Vu Ôn và Quý Phi Hạo thì đến vườn trái cây.

Từ khách sạn đến vùng nông thôn nơi quay chương trình, quãng đường đi xe không hề ngắn.

Trên xe, Tỉnh Ý Viễn cầm kịch bản xem mà buồn ngủ đến mức mí mắt díp lại.

"Đừng xem nữa, hại mắt lắm." Phí Văn một tay rút lấy kịch bản, nhẹ giọng nhắc nhở.

"Buồn ngủ thì ngủ một lát đi, lát nữa xuống xe anh gọi."

Chú quay phim vẫn đang ngồi ở ghế phụ phía trước để theo máy quay, nên Tỉnh Ý Viễn cũng muốn ngủ, nhưng lại sợ mình ngủ say rồi làm ra mấy hành động kỳ quặc.

Tỉnh Ý Viễn và Phí Văn ngồi ở hàng ghế sau.

Lý Văn đã xuống xe từ trước, ở lại khách sạn. Trên xe ngoài tài xế và người quay phim ở ghế phụ thì không còn ai khác.

Vì vậy chỗ ngồi phía sau cũng khá rộng rãi.

Cơn buồn ngủ của Tỉnh Ý Viễn đuổi mãi cũng không đi, cậu gật gà gật gù.

Khi mắt đã gần như không mở nổi, cậu cảm thấy sau gáy có một cảm giác chạm nhẹ, rồi cả người bị kéo vào một nơi ấm áp.

Còn ấm hơn cả hơi điều hòa trong xe.

Trong vô thức, Tỉnh Ý Viễn liền rúc sâu vào lòng Phí Văn. Phí Văn khẽ cười, nhìn gương mặt đang ngủ của cậu, rồi lấy áo khoác lớn của mình quấn quanh người Tỉnh Ý Viễn, thậm chí còn dùng ánh mắt uy h**p máy quay.

Dường như muốn độc chiếm sự dịu dàng này cho riêng mình.

...

[Bình luận trực tiếp]

[Trà sữa khoai môn trân châu: Aaaaaaa! Tôi chết mất! Cái chiếm hữu này là gì vậy trời, hahaha! Tuy rất ngọt nhưng tôi vẫn muốn nhìn mặt lúc ngủ của Tiểu Viễn quá đi.]

[Thế giới rộng lớn như vậy: Tôi là fan của cặp khác, cho hỏi hai người này bình thường cũng ngọt như vậy à? Tôi sắp chết vì độ ngọt rồi!!]

[Tin tôi đi: Trả lời chị ở lầu trên, hai người họ lúc nào cũng ngọt vậy đó. Trước đây có livestream chung, tôi xem mà suýt chết luôn. Đúng kiểu tình yêu thần tiên. Chị tin tôi đi, nhảy hố không lỗ đâu, còn đào được cả đống "kẹo cũ" từ mấy năm trước nữa.]

[Kịch bản chết người: Aaaaaaaaa! Hôm nay là ngày thần tiên gì vậy trời!!! Chị Văn Văn Tử đăng một tấm ảnh "bằng chứng thép" luôn kìa!! Trước giờ tôi toàn đọc mấy đoạn ngắn và câu chuyện chị ấy viết về CP Phí Văn × Tỉnh Ý Viễn, chi tiết từ đầu tới chân, thậm chí mặc quần áo gì cũng tả rõ. Có người còn đoán chị ấy có phải người quen của họ không, không ngờ hôm nay chị ấy thừa nhận luôn rồi.]

[Ship đường muôn năm: A chị em ơi, tôi cũng vừa thấy xong. "Đường" của chị Văn Văn Tử đúng là thần thánh luôn. Tấm ảnh chị ấy đăng hôm nay không biết có phải photoshop không nữa, ảnh đế Phí lại ép Tiểu Viễn xuống giường, trông như chuẩn bị làm chuyện gì đó kỳ kỳ.]

[Ngon quá đi: Chết mất, không chỉ là ép xuống giường đâu, mà còn là ép trên giường bệnh nữa. Đây là đang chơi kiểu "phòng bệnh play" à? Với lại tôi cảm giác tấm ảnh của chị Văn Văn Tử giống như chụp lén vậy, không biết có phải thật không.]

[Nyangko-sensei: Tôi cược luôn! Chắc chắn là thật! Nếu ảnh là thật, vậy mấy đoạn truyện chị Văn Văn Tử viết chẳng phải đều là sinh hoạt hằng ngày của Phí Văn và Tỉnh Ý Viễn sao? Không pha chút giả nào, đường nguyên chất 100%?]

[Natsume: Nếu là thật thì chính chủ chắc sẽ ra xác nhận thôi. Dù sao chụp được kiểu ảnh như vậy chắc chắn phải là người ở bên cạnh họ.]

[Ngài Riki: Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng so với chuyện đó thì bây giờ cảnh ảnh đế ôm Tiểu Viễn ngủ còn thu hút tôi hơn. Tôi đã chụp màn hình không biết bao nhiêu tấm rồi, xúc động rơi nước mắt luôn. Tôi bắt đầu ship hai người này từ lúc còn là "CP vòng Bắc Cực", nhìn fan CP của họ ngày càng nhiều, tự nhiên thấy rất mãn nguyện.]

[Ai là Matoba, tôi yêu 5t5: Tôi cũng vậy aaaa! Hy vọng trong đời này có thể thấy hai người họ kết hôn.]

[Hỏi hỏi hỏi tôi yêu anh sâu bao nhiêu: Thật ra... tôi cũng muốn góp một viên "kẹo đường". Tôi nhịn lâu lắm rồi. Tôi là fan từng đi đón anh Tỉnh ở sân bay trước đây, thật sự có mấy "kẹo" muốn kể cho mọi người nghe lắm aaa!

[Hỉ Vượng: Aaa chị em ơi, chị cũng là người biết chuyện à? Mở một bài viết kể đi, tôi nhất định qua hóng! Bình luận trực tiếp trôi nhanh quá xem không kịp!]

[Tôi đồng ý: +1, chị mở Weibo đi. Tôi có một người bạn nói rằng bạn ấy rất muốn biết.]

[Tôi yêu anh được bao nhiêu: Người giải mã ơi, nể tình ID của tôi với chị thành một cặp đi, cho tôi hóng chung với!]

[Mặt trăng đại diện cho lòng tôi: Tôi cũng muốn! Cho tôi cùng ship đường với! Tôi còn đặc biệt đổi luôn ID nữa đó.]

[Hỏi hỏi hỏi tôi yêu anh sâu bao nhiêu: Vậy được rồi, Weibo của tôi tên là Nguyệt Lượng, mọi người có thể qua xem thử. Nhưng nếu chuyện này ảnh hưởng đến anh Tỉnh và ảnh đế Phí, tôi sẽ xóa ngay lập tức.]

...

Ban đầu Phí Văn không hề hứng thú với việc xem livestream.

Nhưng sau khi Tỉnh Ý Viễn ngủ rồi, hắn thấy quá chán, bèn lấy tai nghe không dây từ trong túi áo ra rồi bắt đầu xem bình luận trực tiếp.

Kết quả thì khỏi phải nói. Lần theo manh mối, hắn nhanh chóng tìm được Weibo của cái gọi là "chị Văn Văn Tử".

Tài khoản tên Văn Văn Tử này có khá nhiều người theo dõi. Ngay từ giai đoạn chương trình còn ghi hình thử, cô ấy đã liên tục đăng những bài viết liên quan đến hắn và Tỉnh Ý Viễn.

Những bài trước đó phần lớn là bịa đặt, Phí Văn có thể chắc chắn điều này.

Nhưng về sau, trong đó bắt đầu lẫn vào ít nhiều những chuyện hắn và Tỉnh Ý Viễn từng trải qua khi ở cạnh nhau, tuy không nhiều.

Đến một bài viết về bệnh viện sau đó, gần như hoàn toàn đứng ở góc nhìn của người thứ ba để khôi phục lại cảnh ban ngày hắn ở cùng Tỉnh Ý Viễn.

Khi lướt đến bài Weibo mới nhất, hắn liền thấy tấm ảnh đang bị bàn tán kia.

Tấm ảnh nhìn qua thì không hẳn là chụp lén, nhưng cũng chẳng phải chụp một cách quang minh chính đại.

Trong ảnh là cảnh Tỉnh Ý Viễn nằm trong bệnh viện sau khi được rửa dạ dày. Phí Văn đưa tay chặn bên cạnh mặt cậu.

Nhìn tấm ảnh ấy, Phí Văn đột nhiên có chút nhận thức rõ ràng hơn về thời điểm tình cảm của mình bắt đầu nảy sinh.

Có lẽ chính là lúc đó, hắn mới phát hiện ra vị trí của Tỉnh Ý Viễn trong lòng mình... dường như không còn giống trước nữa.

* * *

Tỉnh Ý Viễn không phải tỉnh dậy một cách tự nhiên, mà bị những cú xóc kỳ lạ làm cho tỉnh.

Chiếc xe liên tục lắc lư sang trái sang phải, nhấp nhô lên xuống, cơ thể Tỉnh Ý Viễn cũng theo đó mà đung đưa, Phí Văn cũng vậy.

Cũng vì vậy, thỉnh thoảng Tỉnh Ý Viễn lại đụng phải một thứ gì đó cứng cứng kỳ quái.

Mở mắt ra lần nữa, cậu mới phát hiện mình đang nằm ngang trên đùi Phí Văn, phía trước mặt chính là phần từ thắt lưng trở xuống của đối phương.

Ngượng không còn gì để nói.

"Trời đất, cái gì vậy?"

Tỉnh Ý Viễn nhìn thứ đó, chớp mắt mấy cái, hình như còn hơi nhô lên.

Cảnh này đúng là quá xấu hổ.

Cậu bật dậy ngay lập tức, vẻ kinh hoàng trên mặt chẳng hề che giấu.

Nhưng Phí Văn lại cười, kéo cơ thể đang định đứng lên của cậu trở lại. Chỉ là lần này cậu ngồi nghiêng trên đùi Phí Văn.

Tỉnh Ý Viễn cảm nhận rõ cái thứ "Tấn Giang không cho viết" kia đang nhô lên, cả người gần như muốn tự bế luôn rồi.

Cậu hạ giọng, ghé sát tai Phí Văn nói:

"Anh khát đến vậy à? h*m m**n nhiều thế sao? Đây còn đang quay chương trình đấy!"

Phí Văn lại chẳng hề để ý, thậm chí còn cười với cậu:

"Vậy giúp anh một việc?"

"Gi... giúp việc gì?" Tỉnh Ý Viễn kinh ngạc đến mức nói lắp.

Giúp cái gì? Chẳng lẽ là... tay? Hay miệng?

"Em nghĩ xem?"

Phí Văn ép người Tỉnh Ý Viễn cúi thấp xuống một chút, buộc cậu dùng cơ thể mình che kín ống kính máy quay.

"Anh là lưu manh à? Dù sao cũng không giúp đâu. Quay chương trình mà còn thế này, anh thiếu thốn đến mức nào vậy?"

Trên trán Tỉnh Ý Viễn lấm tấm mồ hôi, chắc là vì quá căng thẳng.

"Còn không phải do em gây ra sao? Ngủ thì cọ lung tung, còn nhìn chằm chằm vào nó. Nó không phản ứng chút nào thì chẳng phải phụ lòng nhiệt tình của em à?"

Phí Văn vẻ mặt thản nhiên, hoàn toàn không giống người đang rơi vào tình huống như thế này chút nào.

"Tôi... tôi không có..."

Tỉnh Ý Viễn cũng không tiện lớn tiếng cãi lại, dù sao máy quay theo sát vẫn còn ở đó, đành ngậm miệng không nói nữa.

Xe đã đến nơi. Người quay phim và tài xế xuống xe trước.

Tỉnh Ý Viễn cũng muốn xuống, định để lại không gian cho Phí Văn, vừa chuẩn bị nhúc nhích thì...

Phí Văn lại kéo cậu lại:

"Cậu đi đâu? Không phải đã nói sẽ giúp tôi sao?"

"Giúp cái đầu anh! Anh không biết xấu hổ chứ tôi còn biết ngại đấy!"

Giọng Tỉnh Ý Viễn vì hơi lớn quá nên thu hút sự chú ý của mấy người đã xuống xe.

Tiêu Hoài còn đi tới trước xe, thò đầu nhìn vào. Phí Văn kéo Tỉnh Ý Viễn ngồi trở lại vị trí cũ.

Tiêu Hoài đưa tay gõ gõ cửa kính:

"Anh Tỉnh, sao anh còn chưa xuống xe? Tới nơi rồi mà."

Tỉnh Ý Viễn muốn cử động, nhưng lại không biết nên nói gì.

"Cứ nói thật là được, cũng đâu cần tốn lời giải thích. Chuyện bình thường thôi mà."

"Không, không được." Vừa nghe Phí Văn nói vậy, Tỉnh Ý Viễn đã theo bản năng phản đối ngay.

"Vì sao? Đây là chuyện của anh, đâu phải của tôi."

"..."

Tỉnh Ý Viễn bị một câu của Phí Văn làm nghẹn họng. Đúng là không phải chuyện của cậu, nhưng không hiểu sao lại kháng cự đến vậy. Nghĩ mãi, cuối cùng cậu mới miễn cưỡng nặn ra một lý do gượng gạo:

"Bởi vì... bây giờ tôi với anh đang là quan hệ người yêu. Anh xảy ra chuyện kiểu này thì tôi chắc chắn cũng không thoát khỏi liên quan, được chưa..."

Nói xong chính Tỉnh Ý Viễn cũng chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. Lời này chẳng phải là tự tay đẩy mình vào hố lửa sao.

Thấy vậy, Phí Văn khẽ cười một tiếng, lại ấn Tỉnh Ý Viễn ngồi trở lại lên đùi mình, đồng thời mở cửa sổ xe.

"Xin lỗi nhé, vừa rồi đường xóc quá, Tiểu Viễn hơi khó chịu. Mọi người cứ vào trước đi, lát nữa bọn tôi sẽ theo sau."

"Hả? Vậy à? Hay để em gọi Lục Tề tới xem thử?"

"Không cần! Không cần đâu!" Tỉnh Ý Viễn đột nhiên nói to, giọng đầy khí thế.

Tiêu Hoài nghe mà đầu đầy dấu chấm hỏi, cảm thấy có gì đó không ổn, đúng lúc Lục Tề cũng đi tới.

"Lục Tề, anh xem thử anh Tỉnh bị sao không?"

Lục Tề cũng không trả lời, chỉ đưa tay định mở cửa xe, nhưng phát hiện cửa đã bị Phí Văn giữ từ bên trong.

Hai người nhìn nhau một lúc. Lục Tề liếc nhìn hai người trong xe một vòng, cuối cùng thu tay lại.

"Không sao đâu, chỉ là nhất thời chưa quen thôi, nghỉ một lát là được."

Nhìn hai người rời đi xa dần, Tỉnh Ý Viễn mới ngồi thẳng dậy, thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi nhìn lại tình trạng của Phí Văn, trong lòng cậu "đánh thót" một cái.

Chết tiệt... còn tệ hơn lúc nãy nữa...

Chẳng phải chỉ nói vài câu thôi sao, sao lại còn... lớn hơn rồi?

"Ờm... hay là tôi tìm cho anh một bộ đồ, anh vào nhà vệ sinh giải quyết một chút?"

Tỉnh Ý Viễn cũng là đàn ông, tình huống thế này nếu không "giải tỏa" một chút thì khó mà chịu nổi.

Cậu đang định lục tìm đồ thì Phí Văn kéo cậu lại gần. Khoảng cách vừa mới tách ra một chút giữa hai người lập tức bị lấp kín.

"Vừa rồi chẳng phải cậu nói chuyện này cậu cũng không thoát khỏi liên quan sao? Vậy thì... cậu có phải nên giúp một tay không?"

Bị kéo trở lại, tay của Tỉnh Ý Viễn lập tức rơi thẳng lên đùi Phí Văn.

Tỉnh Ý Viễn lập tức cảm thấy nhiệt độ dưới tay mình dần tăng lên. Ánh mắt của Phí Văn khiến cậu có cảm giác không còn chỗ nào để trốn.

"Không giúp! Anh mà nói thêm câu nữa thì tôi sẽ..."

Nói được nửa chừng, người không biết phải nói tiếp thế nào cũng chỉ có Tỉnh Ý Viễn.

Ngược lại, tâm trạng của Phí Văn lại rất tốt:

"Cậu sẽ làm gì?"

"Ừm... tôi sẽ không thèm để ý tới anh nữa." Tỉnh Ý Viễn nghĩ mãi cũng không ra cách nào hay hơn.

Lời đã nói ra rồi, cũng không thể rút lại, cuối cùng cậu chỉ đành dùng cách này để "uy h**p" Phí Văn.

"Ồ, không thèm để ý tới tôi à? Sao nghe giống cô vợ nhỏ đang tủi thân thế."

Phí Văn ngả người dựa vào lưng ghế, vẫn mặc kệ bộ phận nào đó mà Tấn Giang không cho phép viết, hoàn toàn không có ý định giải quyết.

"Xì, ai là vợ nhỏ chứ."

Tỉnh Ý Viễn quay đầu đi, không nhìn Phí Văn nữa. Tuy mắt có thể không nhìn về phía đối phương, nhưng vành tai đỏ ửng của cậu vẫn bán đứng cậu.

Phí Văn ở phía sau nhịn cười, rồi thuận miệng nói:

"Cậu còn nhớ hợp đồng lúc mới vào phòng làm việc không?"

"Hợp đồng? Nhớ chứ."

Tỉnh Ý Viễn có thể quên nhiều thứ, nhưng bản hợp đồng ở bước ngoặt cuộc đời thì sao quên được. Nếu không phải do tự mình đào hố chôn mình, cậu cũng chẳng đến mức nghèo mãi như bây giờ.

Dù có gia đình trợ giúp nên chưa đến mức nghèo rớt mồng tơi, nhưng so với số tiền trước kia có thể kiếm được thì vẫn kém xa một đoạn.

"Vậy cậu có nhớ lúc đó chính cậu nói, trong vòng 1 năm, bất cứ yêu cầu nào tôi đưa ra cậu cũng sẽ đồng ý không?"

Phí Văn vẫn bình thản ngồi trên ghế, nhưng lời dẫn dụ trên miệng thì từng câu từng câu tuôn ra.

Tỉnh Ý Viễn tuy đôi lúc hơi ngốc, nhưng vẫn là người có trí thông minh bình thường.

"Anh có ý gì? Anh... không phải là... muốn tôi giúp anh..."

Tỉnh Ý Viễn bị chính suy nghĩ của mình dọa cho giật mình, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn Phí Văn để xác nhận.

Đối phương không hề phủ nhận hay phản đối chút nào, bộ dạng rõ ràng chính là chuyện mà cậu đang nghĩ tới.

"Cậu nghĩ sao?"

"Nếu anh không sợ nửa đời sau mất luôn hạnh phúc thì cứ thử xem."

Tỉnh Ý Viễn nhích lại gần Phí Văn một chút, trên mặt không hề có vẻ lùi bước.

Ngược lại, Phí Văn lại chùn xuống, lắc đầu:

"Thôi bỏ đi, không vì nửa đời sau của tôi thì cũng phải nghĩ cho cậu."

Lời nói tự nhiên đến thế, nhưng Tỉnh Ý Viễn lại cảm thấy có chút đột ngột.

Nỗi nghi hoặc vẫn luôn khiến cậu băn khoăn lại một lần nữa trồi lên trong lòng.

Thật ra câu hỏi đó cũng chỉ là một câu đơn giản, muốn có đáp án cũng không khó. Khó ở chỗ Tỉnh Ý Viễn không biết phải mở miệng thế nào.

Nếu hỏi ra, mà câu trả lời của đối phương là khẳng định... vậy thì mối quan hệ giữa cậu và Phí Văn sẽ lập tức thay đổi.

Chỉ khiến cả hai thêm phần ngượng ngùng.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui như vậy, do dự mãi cũng chỉ là tự chuốc phiền phức cho mình, thêm rắc rối không cần thiết.

Tỉnh Ý Viễn cắn nhẹ môi, tiến lên nắm lấy cánh tay Phí Văn, ép đối phương nhìn mình:

"Phí Văn, tôi hỏi anh một câu rất nghiêm túc... người anh thích, có phải là tôi không?"

Phí Văn im lặng một lúc, rồi đưa tay lên, đặt bàn tay l*n đ*nh đầu đối phương.

Cảm nhận được cái v**t v* từ trên đầu truyền xuống, Tỉnh Ý Viễn nhất thời sững người.

Người đàn ông trước mặt này, bộ dạng nào của hắn mà Tỉnh Ý Viễn chưa từng thấy.

Dù là tức giận, vui vẻ hay hưng phấn...

Nhưng tất cả những vẻ mặt ấy đều không đẹp bằng biểu cảm lúc này.

Đường nét khuôn mặt của Phí Văn vốn mang vẻ cứng rắn của một người đàn ông, nhưng lúc này lại trở nên dịu lại, như thể đã cởi bỏ lớp áo giáp, khiến người ta chỉ nhìn một lần cũng khó rời mắt.

Nụ cười nơi khóe môi không hề có chút gượng ép nào, hoàn toàn là cảm xúc tự nhiên bộc lộ ra, dịu dàng đến mức khiến người ta không nhịn được mà lưu luyến.

Tiếng tim đập của Tỉnh Ý Viễn dường như chỉ có mình cậu nghe thấy, ầm ĩ đến mức khiến cậu cảm thấy bối rối và bực bội.

"Trước đó tôi chẳng phải đã trả lời cậu rồi sao? Cậu nghĩ tôi thích ai?"

Mỗi chữ Phí Văn nói ra, Tỉnh Ý Viễn đều cảm thấy trái tim mình đập mạnh đến mức như muốn nhảy ra ngoài, giống như đang muốn nhảy thẳng vào lòng Phí Văn vậy.

"Anh... thích..."

Những lời còn đang do dự chưa kịp nói ra, đã bị Phí Văn chặn lại nhanh hơn.

Vẫn là hơi thở quen thuộc ấy, khiến người ta cảm thấy an tâm. Tỉnh Ý Viễn quên cả phản kháng, mặc cho đối phương tùy ý làm theo ý mình.

Mãi đến khi mặt Tỉnh Ý Viễn đỏ bừng, hô hấp trở nên khó khăn, Phí Văn mới buông cậu ra.

Hai đôi môi tách rời, Tỉnh Ý Viễn bỗng thấy có chút luyến tiếc, thậm chí còn muốn tiếp tục giữ lấy hơi ấm của đối phương.

Đến khi hoàn toàn tỉnh táo lại, cậu mới phát hiện người đàn ông trước mặt đã nhìn mình chăm chú từ lúc nào.

"Giờ thì biết rồi chứ?"

Miệng Tỉnh Ý Viễn run lên như cái sàng:

"Bi... biết... biết rồi."

Bên ngoài xe, tiếng nói chuyện của mọi người nghe rõ mồn một. Từ bên ngoài nhìn vào trong xe thì vẫn thấy rõ, nhưng những người bên ngoài lại không hề biết bên trong vừa xảy ra chuyện gì.

Tỉnh Ý Viễn cứng đờ người, không biết nên làm thế nào để phá vỡ bầu không khí yên lặng này.

Trái tim cậu giống như mọc ra vô số sợi lông khó xử lý, khiến nó ngứa ngáy khó chịu, nhưng lại không biết gỡ rối thế nào, nên càng trở nên rối bời.

"Vậy... câu trả lời của em thì sao?"

Sự im lặng cuối cùng vẫn bị Phí Văn phá vỡ. Lời nói rất thẳng thắn, vừa mở miệng đã hỏi ngay kết quả.

Đầu óc Tỉnh Ý Viễn bảo cậu nên từ chối, nhưng lời đến miệng lại không nói ra được.

Trái tim và lý trí bắt đầu tranh đấu với nhau. Rốt cuộc cái nào là thật, cái nào là giả, chính Tỉnh Ý Viễn cũng không biết.

"Không cần vội trả lời tôi. Chúng ta còn rất nhiều thời gian. Cho dù bây giờ em chưa thích tôi, sau này chắc chắn cũng sẽ thích thôi."

Tỉnh Ý Viễn vốn còn đang khó xử chưa biết chọn thế nào, nghe Phí Văn nói vậy lại bật cười:

"Tự tin vậy sao?"

"Ừ, tự tin. Tự tin rằng em sẽ thích tôi."

Tỉnh Ý Viễn lại bị kéo trở về chuyện "thích" kia.

Cậu cảm thấy có chút mơ hồ.

Cậu vẫn chưa phân biệt rõ được tình cảm của mình, cũng không thể sắp xếp cho rõ ràng, càng không nói ra được.

Tình cảm là thứ phải chịu trách nhiệm, không phải trò đùa. Cậu cần thời gian để suy nghĩ thật cẩn thận rồi mới quyết định.

* * *

"Anh xong chưa? Tôi sắp chết ngạt rồi đây."

Tỉnh Ý Viễn ngồi xổm ngoài nhà vệ sinh, bịt mũi lại, giọng nói nghe kỳ quái. Cậu cảm thấy mình đã đợi không biết bao lâu rồi.

Cũng không biết là ảo giác hay gì, nhưng trong tiềm thức cậu luôn cảm thấy Phí Văn ở trong đó rất lâu.

"Em nghĩ là nhờ ai ban cho vậy?"

Cuối cùng Phí Văn cũng từ trong nhà vệ sinh đi ra, tiện tay rửa tay ở cái vòi nước cũ kỹ bên cạnh.

Tỉnh Ý Viễn lập tức chạy xa khỏi khu vực nhà vệ sinh.

Đây là nhà vệ sinh công cộng của cả thôn. Hai người họ cũng ngại đi hỏi mượn nhà người khác, nên chỉ có thể dùng nhà vệ sinh công cộng này.

Nhà vệ sinh công cộng này trông đã rất cũ kỹ, ít nhất mái nhà cũng đã rách nát tả tơi.

Ngay cả cánh cửa cũng chỉ là một tấm vải đen mỏng buộc lên mấy cây tre làm tạm.

May mà xung quanh nhà vệ sinh không có nhiều hộ dân. Phí Văn còn chịu đựng được, chứ gặp phải người hay r*n r* thì tiếng động chắc truyền khắp từng nhà mất.

"Xì, ai bảo anh cứ nhất quyết bắt tôi nằm lên đùi anh làm gì."

Tỉnh Ý Viễn không ngẩng đầu nhìn Phí Văn. Miệng vẫn nói chuyện như bình thường, thái độ cũng không khác mấy, nhưng cậu lại giống như đang chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt Phí Văn.

Cũng không biết đang sợ điều gì. Có lẽ là sợ sự dịu dàng chỉ dành riêng cho mình ấy, sợ rằng nếu chìm đắm vào rồi, cậu sẽ lầm tưởng đó chính là tình yêu.

"Cái nhà vệ sinh này... trông già thật đấy. Lâu lắm rồi tôi mới thấy lại kiểu này, vẫn là loại hố chứa phân ngày xưa. Thối chết đi được."

Tỉnh Ý Viễn hít hít mũi, vẻ mặt nhăn nhó khó chịu.

"Trước đây em từng thấy rồi à?"

Phí Văn đi song song bên cạnh cậu.

"Có thấy. Hồi nhỏ ba mẹ tôi thường về nhà rất muộn, có lúc cửa chưa mở mà tôi lại buồn đi vệ sinh quá, nên chỉ còn cách chạy ra nhà vệ sinh công cộng phía sau khu nhà."

"Vậy à? Ba mẹ em về muộn như vậy, sao không mang theo chìa khóa?"

"Có chứ. Chỉ là thỉnh thoảng tôi lại quên mang thôi."

Tỉnh Ý Viễn cúi đầu nhìn mặt đất đầy những viên đá rải lổn nhổn, không nhịn được đá mấy cái. Bỗng nhiên trong lòng có chút buồn buồn.

"Cũng lâu rồi... không biết ba mẹ giờ thế nào. Dù chẳng có tình cảm gì mấy, nhưng dù sao họ cũng là ba mẹ tôi."

Vừa nghĩ vậy, tay của Tỉnh Ý Viễn bỗng bị Phí Văn nắm lấy.

Hơi ấm trong lòng bàn tay khiến Tỉnh Ý Viễn dần bình tĩnh lại, thậm chí còn cảm thấy ấm áp.

So với thứ tình cảm không mấy sâu đậm từ ba mẹ trong ký ức, dường như sự quan tâm mà đôi tay này mang lại lại khiến Tỉnh Ý Viễn rung động hơn.

"Họ sẽ ổn thôi. Cho nên em cũng phải sống cho tốt, nếu không thì làm sao cùng tôi bạc đầu đến già."

Phí Văn lại bắt đầu tự tin quá mức.

Tỉnh Ý Viễn hất tay hắn ra:

"Anh đừng có tự tin quá như vậy, cảm ơn."

"À mà... vừa nãy anh... rửa tay chưa?"

"Chưa."

Phí Văn trả lời rất nhanh, không hề do dự chút nào.

Tỉnh Ý Viễn tức đến mức suýt ngất xỉu. Cậu đang định mắng cho đối phương một trận, nhưng bỗng nhiên khựng lại.

Với sự hiểu biết của cậu về Phí Văn, trong sinh hoạt hằng ngày Phí Văn vốn có chút sạch sẽ quá mức, làm xong chuyện như vậy sao có thể không rửa tay được?

"Anh lừa ma thì được."

"Em hiểu tôi đến vậy à?"

Phí Văn nghe Tỉnh Ý Viễn không bị mình lừa thì hơi ngạc nhiên, rồi lại bật cười.

Tỉnh Ý Viễn lại rơi vào trầm tư.

Đúng vậy... tại sao mình lại hiểu Phí Văn đến thế?

Bắt đầu hiểu từ lúc nào?

Thích sạch sẽ, không biết dọn tủ quần áo, nấu ăn ngon, không thích đồ ngọt, thích ăn cay...

Những chuyện này, rốt cuộc là cậu biết từ khi nào?

* * *

"Anh Tỉnh! Cơ thể anh sao rồi?"

Không biết Tiêu Hoài đã theo tới từ lúc nào, cậu ấy vỗ nhẹ vào Tỉnh Ý Viễn một cái, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Không sao rồi."

"Thật không?"

"Thật." Tỉnh Ý Viễn lại cười, lặp lại một lần nữa.

Nhưng Tiêu Hoài dường như phát hiện ra điều gì đó.

"Ờm... anh Phí, sao miệng anh bị rách vậy? Nhìn... giống như..."

Tiêu Hoài nói được nửa chừng thì dừng lại. Tỉnh Ý Viễn lập tức nhớ tới chuyện vừa xảy ra ban nãy.

Vì lúc Phí Văn hôn cậu quá mạnh, vết thương vốn đã được thợ trang điểm che đi giờ lại lộ ra hết, nhìn thế nào cũng thấy mờ ám.

Tỉnh Ý Viễn thở dài, trong lòng cứ có cảm giác chuyện giữa mình và Phí Văn sắp bị lộ đến nơi rồi.

"Giống như bị cắn." Câu nói ấy là Lục Tề tiếp lời.

"Đúng đúng, giống như bị cắn." Tiêu Hoài cũng gật đầu phụ họa.

Tỉnh Ý Viễn cố ý bước chậm lại, chỉ muốn biến mất giữa đám người. Hay là để ông trời mang cậu đi luôn cho xong...

"Vậy rốt cuộc là cắn kiểu gì? Bị ai cắn? Không phải là... anh Tỉnh chứ?" Tiêu Hoài quả nhiên hiểu chuyện.

Đã bị nhìn thấu rồi, Tỉnh Ý Viễn cũng chẳng buồn che giấu nữa.

"Sao? Cậu thích à? Hay để Lục Tề cắn cho cậu một cái ngay tại chỗ?"

Tỉnh Ý Viễn tự cho rằng mình đã đáp trả Tiêu Hoài một cú rất đẹp.

Quả nhiên, sợ hãi chẳng có tác dụng gì, đối đầu thẳng thắn mới là lựa chọn đúng.

Lục Tề lập tức quay đầu chặn Tiêu Hoài lại.

"Em muốn à?"

Nhìn vẻ mặt khó xử của Tiêu Hoài, Tỉnh Ý Viễn cười đến mức suýt ngã quỵ. Phí Văn thấy vậy cũng buồn cười, thuận miệng nói:

"Mạnh miệng thế à? Vậy khi nào em mới mạnh miệng một lần, thừa nhận là em thích tôi đây?"