Chương 29 - Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Những lời Phí Văn nói khiến Tỉnh Ý Viễn ngượng đến mức không biết nói gì.

Tuy số tiền đó đúng là đã tiêu cho cậu, nhưng vừa nhớ tới chuyện trước đó Phí Văn nói "tiền để dành cưới vợ thì phải tiêu cho vợ", Tỉnh Ý Viễn liền cảm thấy cả người không được tự nhiên, lại còn lo Diêu Phân sẽ nổi giận mắng xối xả.

Đầu dây bên kia, Diêu Phân im lặng một lúc. Khi lên tiếng lần nữa, giọng bà ấy cố nén sự kích động.

"Con nói thật chứ? Là tiêu cho đứa nhỏ kia à? Thật vậy sao?"

Có lẽ lời trần thuật của Phí Văn đối với Diêu Phân mà nói quá đỗi khó tin, Tỉnh Ý Viễn nghe ngữ khí của bà ấy thì đại khái đoán là như vậy.

"Con còn lừa mẹ làm gì? Không tin thì hôm nào mẹ ra ngân hàng kiểm tra xem khoản tiền đó có phải chuyển vào Giải trí Dịch Ức hay không."

Phí Văn nói đâu ra đó, có lý có chứng, Diêu Phân cũng tin.

Thái độ của bà ấy lập tức xoay chuyển một trăm tám mươi độ, nghe như cười đến mức không khép miệng lại được.

"Ôi chao, cuối cùng cũng lớn rồi. Lúc nãy ba con còn nói với mẹ rằng con học hư trong giới giải trí, còn theo đám người kia làm chuyện bao nuôi gì đó. Mẹ đã không tin rồi."

Giọng điệu nghiêm khắc ban đầu của Diêu Phân bỗng dưng biến mất sạch sẽ, khiến Tỉnh Ý Viễn cũng cảm thấy kỳ lạ, thì ra giáo viên dạy múa đều thần kỳ như vậy sao?

Cậu đang ngẩn người thì Diêu Phân bỗng gọi tên cậu.

"Tỉnh Ý Viễn? Đứa nhỏ kia tên là vậy đúng không? Tên hay thật đấy. Bây giờ thằng bé đang ở nhà con à?"

Tuy bà ấy gọi tên Tỉnh Ý Viễn, nhưng câu này dường như lại nói với Phí Văn, nên Tỉnh Ý Viễn cũng im lặng, không xen vào.

Nhưng Phí Văn dường như cố ý muốn cậu lên tiếng, còn đặc biệt dùng khuỷu tay huých cậu một cái.

Tỉnh Ý Viễn đau đến nhăn mặt, liền đưa tay véo mạnh một cái vào phần thịt ở đùi của Phí Văn.

"Ừ, bây giờ cậu ấy đang ở nhà con. Thôi vậy nhé mẹ, con trai mẹ với con dâu ngày mai còn có việc quan trọng phải làm, lần sau nói chuyện tiếp, con cúp máy trước đây."

"Ê, cái thằng này! Ít ra cũng phải để mẹ nói với Tiểu Viễn vài câu chứ?"

Giọng Diêu Phân lập tức lớn hơn mấy lần, rõ ràng là không hài lòng với việc Phí Văn đột ngột muốn cúp điện thoại.

Nhưng Phí Văn lại chẳng để ý đến lời bà ấy, mà chú ý đến cách xưng hô của bà ấy hơn.

"Gọi luôn là Tiểu Viễn rồi à? Thích thế cơ à?"

"Chứ còn gì nữa. Mẹ nuôi con bao nhiêu năm rồi, con cũng 28 tuổi rồi đấy. Đây là lần đầu tiên con yêu đương đúng không? Nếu mẹ nhớ không nhầm thì... bao nhiêu năm nay rồi, lần này chắc là ổn định luôn rồi..."

Lời của Diêu Phân còn chưa nói xong thì đã bị Phí Văn cúp máy.

Tỉnh Ý Viễn vẫn còn hơi khó tin với thông tin vừa nghe được qua điện thoại.

Người đàn ông 28 tuổi trước mặt cậu đây, một ảnh đế, "ông chồng quốc dân" trong mắt hàng vạn thiếu nữ, vậy mà đến giờ vẫn chưa từng yêu ai sao?

Tỉnh Ý Viễn cảm thấy mình dường như đã tìm ra điểm yếu chí mạng của người đàn ông này rồi. Tuy bản thân cậu cũng chưa từng yêu đương, nhưng thắng ở chỗ còn trẻ. 24 tuổi chưa yêu lần nào vẫn còn đỡ hơn một người 28 tuổi, sắp bước sang 30 mà vẫn độc thân từ trong bụng mẹ.

"Không phải chứ? Đại ảnh đế Phí, anh thật sự chưa từng yêu ai sao? Trong giới giải trí nhiều trai xinh gái đẹp như vậy mà không có ai lọt vào mắt anh à?"

Phí Văn thoáng khựng lại một chút, nhưng rất nhanh sau đó lại bắt đầu trưng ra bộ mặt dày như tường thành, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

"Chuyện đó chẳng phải rất bình thường sao? Người trong giới giải trí bẩn thỉu thế nào cậu cũng đâu phải không biết. Yêu đương với những người đó chỉ tốn thời gian thôi, huống chi chẳng có ai vừa mắt."

Tỉnh Ý Viễn bỗng nhớ đến Vu Ôn, theo bản năng liền hỏi ra:

"Vậy còn Vu Ôn thì sao? Anh... có phải có cảm giác gì khác với cậu ta không?"

Từ sau khi Phí Văn biết được thân phận thật của Tỉnh Ý Viễn, đây là lần đầu tiên Tỉnh Ý Viễn trực tiếp hỏi hắn vấn đề này.

Đối với mối quan hệ hiện tại giữa hai người, Tỉnh Ý Viễn tự thấy cũng không tệ. Ít nhất thì trước mắt đối phương sẽ không ra tay với mình, còn sau này có xảy ra biến cố gì hay không thì khó nói.

Phí Văn nhích lại gần Tỉnh Ý Viễn một chút, thần sắc bình thản.

"Cậu sợ tôi thích Vu Ôn rồi sẽ bất lợi cho cậu? Hay là cậu có tình cảm gì khác với tôi?"

Giọng người đàn ông hạ rất thấp. Có lẽ vì ngồi gần hơn nên âm thanh càng trầm xuống, trong phòng khách ánh đèn vàng mờ ảo này thậm chí còn sinh ra chút cảm giác mập mờ.

Tỉnh Ý Viễn dường như ngừng cả hô hấp, đầu óc nhất thời rối loạn. Phải mấy chục giây sau cậu mới hoàn hồn.

"À... anh đừng hiểu lầm. Anh cũng biết trước khi đến đây tôi đã đọc cuốn truyện này rồi. Sau khi anh và Vu Ôn ở bên nhau, kết cục của tôi rất thảm."

Tỉnh Ý Viễn tự cho rằng cảm giác mập mờ kỳ lạ vừa rồi cùng với việc đột nhiên nín thở chỉ là hiện tượng bình thường. Ít nhất trong suy nghĩ của cậu, quan hệ giữa cậu và Phí Văn chỉ là bạn bè giúp đỡ lẫn nhau mà thôi.

"Vậy à?"

Phí Văn rời khỏi Tỉnh Ý Viễn. Tâm trạng dường như không được tốt. So với nụ cười đáng ghét lúc nãy, giờ đây trên mặt hắn hoàn toàn không còn ý cười, trông lại giống hệt dáng vẻ lạnh nhạt thường dùng khi đối xử với người lạ.

Tỉnh Ý Viễn cũng không biết mình đã chạm phải điểm xui xẻo nào của hắn, chỉ đành im lặng không nói thêm.

Cuối cùng sự im lặng vẫn do Phí Văn phá vỡ.

"Vậy trước đây cậu là người thế nào? Bao nhiêu tuổi? Có từng yêu ai chưa? Người khác có biết cậu là một Tỉnh Ý Viễn khác không?"

Sắc mặt Phí Văn không được tốt, Tỉnh Ý Viễn cũng không dám chọc hắn nữa, sợ rằng nếu đối phương nổi giận thật thì sẽ đè mình xuống đất mà đánh.

Dù sao thì sức tay của người đàn ông này cậu cũng đã từng chứng kiến rồi.

"Người như thế nào à? Con người tôi bây giờ anh đang thấy chính là tôi thật nhất rồi. Hiện tại ngoài anh ra thì chẳng ai biết tôi đến từ một thế giới khác. Chưa bị phát hiện chắc cũng vì tính cách của tôi khá giống với Tỉnh Ý Viễn ban đầu?"

Tỉnh Ý Viễn trầm ngâm suy nghĩ. Quả thật trong suốt khoảng thời gian dài như vậy, chưa từng có ai nghi ngờ cậu.

"Không giống." Phí Văn nói: "So với cậu, Tỉnh Ý Viễn thiếu rất nhiều thứ. Cậu ta là người sống lúc nào cũng cẩn trọng dè dặt. Bây giờ tôi thật sự cảm thấy mình đúng là mắt mù. Rõ ràng lúc đầu đã nghi ngờ rồi, vậy mà cuối cùng vẫn nghĩ chỉ là Tỉnh Ý Viễn đột nhiên thay đổi tính cách."

Phí Văn vừa nói vừa cười, nhưng nụ cười đó dường như là đang tự giễu chính mình.

Tỉnh Ý Viễn không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp Phí Văn.

"À, vậy nên lần đầu gặp anh, lúc ở nhà vệ sinh anh nói với tôi câu "từ khi nào cậu lại bất cẩn thế" là vì vậy à?"

Nếu cậu nhớ không nhầm, lúc đó hình như mình vô tình đụng trúng cằm của Phí Văn, rồi đối phương buông ra một câu như thế.

"Cũng không có ý gì đặc biệt." Phí Văn nói: "Chỉ là cảm thấy Tỉnh Ý Viễn không phải kiểu người bất cẩn như vậy. Nhưng đúng là từ lúc đó cậu trông giống như biến thành một người khác."

Nghe Phí Văn nói vậy, Tỉnh Ý Viễn đột nhiên bắt đầu hoảng lên. Nếu Phí Văn có thể nhận ra, vậy có phải người khác cũng...?

"Nếu cậu không nói ra, sẽ chẳng ai tin trong thân xác này lại là một linh hồn khác đâu."

Phí Văn dường như biết cậu đang nghĩ gì, nên nói thẳng một câu đơn giản để cậu yên tâm.

"Cũng đúng."

"Vậy nên cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi ban nãy của tôi. Trước đây có từng yêu ai chưa?"

Câu chuyện vòng qua vòng lại, cuối cùng lại quay về đề tài ban đầu mà Tỉnh Ý Viễn cố tránh.

Thật là... người đàn ông này sao lại kỳ lạ thế chứ? Chủ đề không muốn trả lời khó khăn lắm mới vòng qua được, cuối cùng vẫn bị hắn kéo trở lại đúng chỗ cũ.

"Thôi được rồi, nói cho anh biết cũng chẳng thiệt gì. Trước khi xuyên vào cuốn truyện này tôi 22 tuổi, là một sinh viên đại học bình thường. Tuy đẹp trai nhưng lại là kiểu ru rú trong nhà, chuyện yêu đương từ trước đến giờ chưa bao giờ đến lượt tôi, được chưa?"

Có lẽ khi nói với những người từng yêu đương rằng mình chưa có kinh nghiệm sẽ khiến cậu cảm thấy kém hơn một bậc.

Nhưng nói câu này với Phí Văn, người còn lớn tuổi hơn mình không ít, thì cậu lại chẳng thấy có gì mất mặt.

Dù sao thì đối phương còn...

"Vậy cũng tốt đấy. Ít nhất chúng ta đều là lần đầu của nhau? Sau này rất nhiều "lần đầu tiên" chắc cũng sẽ là của tôi nhỉ?"

Tỉnh Ý Viễn theo phản xạ liền gật đầu đáp ngay. Nhưng nói được nửa câu thì não mới kịp hoạt động lại.

"Ừ ừ, lần đầu... lần đầu cái đầu anh ấy! Ngoài cái "lần đầu" trên danh nghĩa ra, những "lần đầu" khác tuyệt đối sẽ không xảy ra."

"Nhưng rất nhiều lần đầu của cậu đã nằm trong tay tôi rồi mà?"

Phí Văn nói xong liền đứng dậy rời đi, để lại Tỉnh Ý Viễn ngồi trên ghế sofa trầm ngâm suốt 5 phút.

Cuối cùng khi ngồi đếm lại, cậu phát hiện lời Phí Văn nói dường như cũng không sai.

Lần đầu say rượu, lần đầu đóng phim, lần đầu tạo CP, lần đầu sống chung, lần đầu bị hôn lên má, lần đầu ngủ chung giường...

Những "lần đầu" đó hình như đều là với Phí Văn.

* * *

Sáng hôm sau khi thức dậy, chỗ giường bên cạnh đã không còn ai.

Cửa phòng ngủ mở hé, thỉnh thoảng còn có từng làn hương thơm từ trong bếp theo hơi ấm của máy sưởi lan tới.

Tỉnh Ý Viễn sờ sờ cái bụng trống rỗng của mình, khó khăn lắm mới bò dậy khỏi giường.

Trong bếp, Phí Văn đang bận rộn nấu nướng, trên người còn đeo tạp dề.

Ban đầu Tỉnh Ý Viễn còn có chút mong chờ không biết đối phương đang mặc loại tạp dề gì.

Kết quả chỉ là một cái màu đen trơn, vô cùng bình thường.

Thật là chán quá đi, đúng là quá chán.

Hôm nay đi trung tâm thương mại nhất định phải mua cho Phí Văn một cái tạp dề thật hợp với hắn mới được.

Nhắc đến chuyện đi trung tâm thương mại, Tỉnh Ý Viễn đột nhiên bật dậy, tìm chiếc điện thoại hôm qua để quên trên ghế sofa mà chưa mang vào phòng.

Ngoài vài tin nhắn rác ra thì chẳng có ai tìm cậu. Tỉnh Ý Viễn liếc nhìn giờ trên điện thoại.

Cuối cùng thở phào một hơi.

Tối qua trước khi ngủ cậu mới phát hiện hôm nay là ngày 11 tháng 11, siêu thị sẽ có đợt khuyến mãi lớn.

Dù là mua thức ăn hay đồ dùng sinh hoạt, đây đúng là cơ hội tốt không thể tốt hơn được nữa, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

"Phí Văn, anh làm xong chưa? Tôi đói chết rồi. 9 giờ rưỡi tôi ra siêu thị trước nhé, đi mua đồ ăn. Tôi thấy siêu thị đang khuyến mãi."

Tỉnh Ý Viễn vừa ngậm bàn chải đánh răng vừa đánh răng, vừa đưa tay gõ gõ lên cửa kính nhà bếp.

Phí Văn dường như vừa làm xong việc trong tay, trên tay vẫn còn dính nước.

Tỉnh Ý Viễn đứng trước cửa kính, miệng ngậm bàn chải, sau đó thấy Phí Văn đứng ở phía đối diện mình.

Hắn dùng nước còn dính trên tay vẽ gì đó lên cửa kính.

Trông hơi giống số 2 nhưng thiếu nét ngang phía dưới?

Tỉnh Ý Viễn nghiêng đầu khó hiểu. Phí Văn lại vẽ thêm mấy nét, bên trái bên phải đều vẽ, lúc này Tỉnh Ý Viễn mới chợt hiểu ra.

Đó là một hình trái tim?

Cậu đang định hỏi Phí Văn vì sao lại vẽ cái đó thì thấy hắn lấy điện thoại từ trong túi ra, hướng về phía cậu và tấm kính.

"Anh làm gì vậy?" Tỉnh Ý Viễn lúc này miệng dính đầy bọt kem đánh răng trắng xóa, mắt còn chưa mở hẳn, tóc thì rối tung, cả người trông lười biếng uể oải.

Phí Văn đưa tay còn lại lên, lặp lại động tác vừa rồi.

Tỉnh Ý Viễn nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại một lúc lâu. Đối phương cứ giơ điện thoại lên mà không hạ xuống, chẳng lẽ đang quay video? Hay là chụp lén?

Mặc kệ đi, dù là chụp lén hay quay video thì mục đích cuối cùng cũng chỉ có một thôi, chắc chắn là để đăng lên Weibo.

Nghĩ vậy, Tỉnh Ý Viễn đương nhiên rất phối hợp.

Cậu đưa ngón tay theo vệt nước Phí Văn vừa vẽ, hoàn thành nửa còn lại của hình trái tim.

Đến khi thấy tay Phí Văn hạ xuống, cậu liền nói:

"Để tôi xem nào, quay có đẹp không?"

Tỉnh Ý Viễn vẫn còn ngậm bàn chải trong miệng, chưa kịp lấy ra đã mở cửa kính, ghé sát lại đứng bên cạnh Phí Văn.

Phí Văn lại cất điện thoại đi, còn hơi ghét bỏ mà đứng lùi ra xa Tỉnh Ý Viễn một chút.

"Anh đứng xa vậy làm gì? Chẳng qua chỉ đang đánh răng thôi mà, anh còn chê tôi bẩn à? Bản thân anh không đánh răng chắc?"

Tỉnh Ý Viễn vẫn có chút tự biết mình. Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng cơ thể lại rất tự nhiên chui vào phòng tắm.

Phí Văn đứng cạnh cửa bếp, lấy chiếc điện thoại vừa nhét vào túi ra, mở đám mây lưu trữ rồi tải video vừa quay lên để lưu lại.

Không biết là vì đã ở nhà Phí Văn quá lâu hay vì lý do gì khác, mà bây giờ Tỉnh Ý Viễn hoàn toàn thả lỏng rồi.

Ăn uống cũng chẳng còn quan tâm hình tượng, thậm chí còn mặc nguyên đồ ngủ chạy thẳng ra bàn ăn.

Nói mới nhớ, suốt mấy ngày nay đồ ngủ cậu mặc đều là của Phí Văn.

Dù chiều cao của Tỉnh Ý Viễn so với Phí Văn chỉ thấp hơn một chút, nhưng vóc người lại gầy hơn nhiều. Vì thế quần áo mặc vào lúc nào cũng rộng hơn một chút, trông trên người cậu có phần lỏng lẻo. Mỗi khi vươn tay gắp thức ăn, nếu động tác hơi mạnh một chút, thậm chí còn có thể thấy làn da trắng mịn bên trong áo.

Phí Văn nhìn thấy cũng chẳng hề tránh ánh mắt.

Dù Tỉnh Ý Viễn cũng cảm thấy giữa hai người đàn ông thì tránh né làm gì cho thừa, nhưng vấn đề là... người này lúc nào cũng thừa cơ muốn s* s**ng chiếm chút tiện nghi.

Tỉnh Ý Viễn cũng không muốn phụ lòng món ngon trong miệng, nên trước khi ăn xong tuyệt đối sẽ không phản kháng. Ban đầu còn nghĩ ăn xong sẽ tìm cơ hội trả thù, nhưng sau khi ăn no rồi thì lại quên béng mất.

Lần này Tỉnh Ý Viễn đã khôn ra. Trước khi ăn, cậu lấy dây buộc tóc buộc chặt cổ áo lại.

"Ăn đi, ăn nhanh lên. Tôi còn vội đi siêu thị, sau đó nhất định phải ra trung tâm thương mại đổi cái đồ ngủ này."

Tỉnh Ý Viễn trừng Phí Văn một cái.

Phí Văn lại cảm thấy tiếc nuối. Mỗi lần nấu xong tay còn dính nước, hắn còn có thể tiện tay hắt vài giọt vào trong áo, may mắn thì còn có thể tiện thể "sưởi ấm" tay một chút.

...

Hôm nay tuy là ngày làm việc, nhưng vì đợt khuyến mãi 11 tháng 11 nên người trong siêu thị vẫn rất đông. Dù sao chuyện được lợi thế này, ai mà không muốn chứ.

Siêu thị Tỉnh Ý Viễn đến không phải loại siêu thị cực lớn, chỉ là nơi bán rất nhiều rau củ và trái cây.

Lúc ra khỏi nhà, Tỉnh Ý Viễn còn đặc biệt chuẩn bị đủ "bộ ba ngụy trang", khẩu trang, kính râm và mũ.

Kết quả phát hiện ra dường như không cần thiết lắm. Nhìn một vòng trong siêu thị, toàn là đầu của các ông bà lớn tuổi.

Thế là cậu dứt khoát tháo mũ và kính râm xuống.

Tỉnh Ý Viễn cũng chẳng ngại chen chúc, trực tiếp bắt đầu luồn vào bên trong.

Không ngờ các ông bà ở đây quá lợi hại. Khó khăn lắm mới chen được hai bước, lại bị một bà cô vừa từ trong siêu thị chen ra kéo theo, thế là cả người cậu bị đẩy ngược ra ngoài.

Người chen người, càng chen càng bị đẩy xa. Cuối cùng Tỉnh Ý Viễn lại quay trở về ngay trước cửa.

An toàn đứng ở cổng siêu thị, Tỉnh Ý Viễn vẫn còn khá hăng hái, nhưng nhìn dòng người đông đến mức không thấy điểm cuối thế này... vừa nãy chen có một đoạn ngắn đã không vào được, huống chi bây giờ.

Tỉnh Ý Viễn đang đứng đó lúng túng không biết làm sao, thì Phí Văn đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu.

Sau đó dẫn cậu từng bước một chen vào lối vào siêu thị.

Động tác của Phí Văn quá nhanh, Tỉnh Ý Viễn còn chưa kịp hiểu mình đã vào bằng cách nào, chỉ thấy một đường thông suốt mà tiến vào.

Cửa vào siêu thị thì rất đông, nhưng sau khi vào bên trong lại đỡ hơn nhiều. Vì ngay khu vực cửa vào cũng chính là chỗ thanh toán cuối cùng nên có khá nhiều người đứng lại đó.

Tỉnh Ý Viễn không nhịn được muốn than phiền về cách bố trí của siêu thị này. Sao lại đặt quầy thanh toán ngay ở cửa ra vào thế nhỉ? Sợ bị trộm à?

Tỉnh Ý Viễn cũng không biết nên mua món gì, nên chỉ có thể đi theo sau Phí Văn. Hắn đi đâu thì cậu theo đó, thỉnh thoảng còn bắt chước dáng vẻ quen tay của Phí Văn khi chọn đồ.

"Cậu có món gì muốn ăn không?"

Sau khi chọn xong những thứ cơ bản như ớt, tỏi các loại, Phí Văn quay đầu lại hỏi Tỉnh Ý Viễn.

Tỉnh Ý Viễn hơi bị hỏi bất ngờ. Thứ cậu muốn ăn thì nhiều lắm, nhưng nói ra quá nhiều hình như lại hơi ngại.

"Không có gì đặc biệt muốn ăn đâu, anh cứ nhìn rồi mua là được."

Ngoài miệng nói vậy, nhưng cơ thể lại rất thành thật. Ánh mắt của cậu gần như dính chặt vào khu bán thịt.

Thật ra khu bán thịt cũng chẳng có gì đẹp mắt, một mảng trắng trắng đỏ đỏ, nhìn còn hơi rợn người.

Thậm chí còn có mùi hơi kỳ lạ, nhưng trong mắt Tỉnh Ý Viễn, nó lại giống như những món mỹ vị vậy.

Cậu đã rất lâu rồi chưa được ăn thịt cho đàng hoàng. Lúc ở Giải trí Dịch Ức, Toàn Mẫn luôn nói cậu đang tăng cân. Số lần về nhà cũng không nhiều. Ở đoàn phim thì chỉ ăn cơm hộp. Đến chỗ Phí Văn tuy cũng có thịt, nhưng ăn vẫn chưa đã thèm.

"Đi thôi, mua nhiều thịt một chút mang về."

Chỉ cần một câu này của Phí Văn thôi, Tỉnh Ý Viễn đã vui đến mức muốn bay lên trời.

Đầu tiên là thịt heo.

Gần đây giá thịt heo tăng đến mức hơi đáng sợ. Tỉnh Ý Viễn không rõ lắm, nhưng nhìn bảng giá mấy chục tệ một cân thôi đã thấy kinh rồi.

Cậu sợ mua nhiều quá thì cái ví của mình không giữ nổi, liền vội kéo kéo tay áo Phí Văn.

"Sao thịt heo lại đắt vậy? Hay là đừng mua nữa, mình đổi sang loại khác đi."

Sau khi kéo tay áo xong, Tỉnh Ý Viễn đột nhiên cảm thấy mình hình như có hơi giống kiểu chim nhỏ nép người, nói chuyện cũng trở nên rụt rè.

Thật ra Tỉnh Ý Viễn chỉ hơi sợ lỡ nói sai điều gì đó rồi bị cô bán thịt cười nhạo. Dù sao thì cậu cũng chưa từng đi chợ mua đồ một cách đàng hoàng.

Để chứng tỏ mình không phải kiểu yếu đuối như vậy, Tỉnh Ý Viễn lại đưa tay chọc chọc vào miếng thịt heo đỏ au trông khá đáng sợ kia. Lực tay còn mạnh đến mức làm lõm mấy cái lỗ trên miếng thịt.

Phí Văn nhìn cậu, khẽ cười, sau đó chỉ vào miếng thịt với cô bán hàng.

"Xin lỗi, cân giúp tôi miếng thịt mà cậu ấy vừa chọc kia đi."

Tỉnh Ý Viễn nhìn miếng thịt heo đó, thấy quả thật không hề nhỏ, liền kéo Phí Văn lại gần, ghé vào tai hắn nói nhỏ:

"Anh định làm tôi tán gia bại sản à?"

Đối phương lại bình thản ung dung, nheo mắt cười:

"Không dùng tiền của cậu."

Người ta thường nói những người mắt híp trông như quái vật, nhưng lúc này trong mắt Tỉnh Ý Viễn, người mắt híp lại giống như vị cứu tinh, như một thiên thần.

"Được thôi, vậy anh mua nhiều một chút đi. Hay là để tôi chọc thêm vài miếng nữa?"

Nói xong, Tỉnh Ý Viễn định đưa tay chọc thêm mấy miếng thịt, nhưng Phí Văn kéo cậu sang một miếng thịt heo có nhiều phần trắng hơn, rồi nói:

"Chọc miếng này đi, miếng này nhiều mỡ."

Tỉnh Ý Viễn hơi ngơ ngác. Thịt heo chẳng phải thịt nạc mới ngon sao? Mua nhiều mỡ thế để làm gì?

"Đây này, cậu trai trẻ, miếng này ba cân đấy. Có cần tôi cắt bớt chút không? Tôi thấy hai cậu chắc cũng ăn không hết nhiều thế đâu, để tủ lạnh lâu quá thì thịt cũng không ngon nữa."

Cô bán thịt khá tốt bụng, còn nhắc Phí Văn một câu.

Phí Văn lại nói thản nhiên qua lớp khẩu trang:

"Không cần đâu, ở nhà có một người ăn khỏe lắm."

Gương mặt vốn bình thản, nhưng khi nhìn sang Tỉnh Ý Viễn thì lại nheo mắt cười.

Cô bán thịt dù có chậm hiểu đến đâu cũng nhìn ra chút mờ ám giữa hai người.

"Vậy được rồi, để tôi cắt bỏ phần bì giúp cậu."

"Cảm ơn."

Miếng thịt này khá lớn, nên phần bì phải cắt đi cũng không ít.

"Cậu trai trẻ này, cậu bé kia là bạn trai của cậu à?"

Phí Văn đang định bước về phía Tỉnh Ý Viễn, nhưng câu hỏi của cô bán thịt khiến hắn khựng lại, chân vừa nhấc lên lại dừng.

"Ừm, bạn trai."

"À, tôi nhìn hai cậu thấy rất có duyên, chắc sau này sẽ kết hôn đấy. Gia đình hai bên đã gặp chưa? Nếu gặp rồi thì tôi thấy chuyện này coi như chắc chắn rồi."

"Vẫn chưa, nhưng cũng sắp rồi. Cuối tuần này sẽ qua."

"Thật à, vậy thì tốt quá. Người trẻ mà tìm được đúng người không dễ đâu, phải sống hạnh phúc nhé."

Cô bán thịt dán nhãn giá lên miếng thịt heo rồi đưa cho Phí Văn. Phí Văn lại giơ tay chỉ về phía Tỉnh Ý Viễn.

"Phiền cô gói luôn miếng thịt nhiều mỡ kia giúp tôi nhé. Tôi thấy dùng để xào món rau chắc sẽ hợp."

"Ồ, xem ra cậu cũng hay đi chợ nhỉ. Miếng này đúng là nhiều mỡ, xào rau xanh các loại là hợp nhất."

"Vâng, mua nhiều rồi thì tự nhiên cũng biết chút ít."

Không biết từ lúc nào Tỉnh Ý Viễn đã đứng bên cạnh Phí Văn, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.

Nhà Phí Văn rõ ràng có dì giúp việc nấu ăn mà?

À đúng rồi... sao từ lúc cậu dọn đến ở nhà Phí Văn, dì giúp việc đó lại chưa từng xuất hiện nữa nhỉ?

"Phí Văn, dì giúp việc nấu ăn ở nhà anh nghỉ rồi à?"

"Ừm, từ ngày đầu tiên cậu đến là nghỉ rồi. Bà ấy nói tuổi lớn rồi, làm không nổi nữa."

Tỉnh Ý Viễn cũng không hỏi thêm gì nữa, nhưng cô bán thịt thì lại bắt đầu hứng thú.

"Hai cậu đã sống chung rồi à? Tôi nhìn là biết duyên của hai cậu thành rồi, chắc chắn thành. Người nhà cậu ấy đối xử với cậu thế nào? Tôi thấy có mấy bà mẹ chồng đối với con dâu đúng là chẳng ra gì, nhất là bây giờ mấy cặp con trai kết hôn với nhau nhiều, nhiều bà mẹ chồng còn nói đàn ông thì sinh con không được."

Lời cô bán thịt nói cũng có lý, nhưng Tỉnh Ý Viễn đâu có trải qua chuyện đó, làm sao biết mẹ của Phí Văn nhìn mình như thế nào?

Hơn nữa... tại sao lại là cậu làm con dâu chứ???

Vì sao cậu với Phí Văn lại biến thành một cặp nữa rồi??

Cậu há miệng ra mà không biết trả lời thế nào, ánh mắt ngơ ngác nhìn thẳng về phía thủ phạm, Phí Văn.

Phí Văn đứng bên cạnh, cũng không biết có phải vì bị nhìn chằm chằm nên hơi khó chịu hay không, liền thay cậu trả lời:

"Chuyện đó sẽ không xảy ra với chúng tôi đâu. Tôi sẽ bảo vệ cậu ấy thật tốt."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Nào, cầm thịt cho chắc nhé, đi thong thả."

Tỉnh Ý Viễn thuận tay lấy một cái giỏ đẩy ở đâu đó, bỏ miếng thịt trong tay Phí Văn vào trong, rồi tự mình đẩy giỏ đi, vẻ mặt vui vẻ hẳn lên, trông chẳng khác gì một đứa trẻ còn nhỏ.

Thật ra việc ra ngoài mua đồ ăn như thế này đối với Tỉnh Ý Viễn đúng là một trải nghiệm mới lạ.

Cậu gần như chưa từng đi siêu thị mua rau hay thịt. Nếu có vào thì cũng chỉ mua mấy món ăn liền.

Mẹ cậu lại càng ít khi nói chuyện với cậu. Từ khi còn nhỏ, Tỉnh Ý Viễn gần như đã sống bằng đồ ăn giao tận nơi và mấy quán ăn nhanh xung quanh.

Cho nên loại giỏ đẩy như thế này cậu càng ít khi tiếp xúc.

Đẩy giỏ đến khu trái cây, một mùi hương thơm dịu dần dần lan tới, bước chân Tỉnh Ý Viễn cũng chậm lại.

Phí Văn phía sau cũng dừng lại, dường như đang nhìn mấy quả quýt.

Quýt mùa này phần lớn đã chín, mua một ít về nhà thỉnh thoảng ăn cho đỡ thèm cũng rất tốt.

"Anh mua quýt à?"

"Ừ. Cậu không ăn à?"

"Không phải không ăn, chỉ là tôi thấy phiền thôi. Tay lúc nào cũng dính dính nhớp nhớp. Bình thường trái cây tôi ăn chỉ có chuối với cà chua bi, mấy loại khác rắc rối quá."

Tỉnh Ý Viễn thừa nhận mình đúng là lười đến mức hơi quá đáng.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, kiểu người ru rú trong nhà thì phải lười đến một mức nào đó mới gọi là ru rú trong nhà chứ.

Cho nên quanh năm suốt tháng, Tỉnh Ý Viễn cũng chỉ ăn hai loại trái cây đó. Những thứ khác thì thỉnh thoảng uống vitamin để bù dinh dưỡng.

"Ăn là được rồi. Nếu cậu muốn ăn, tôi bóc sẵn cho cậu là xong."

Tỉnh Ý Viễn đột nhiên cảm thấy hôm nay Phí Văn tốt lạ thường, thậm chí trên đầu hắn dường như còn hiện lên cả vòng hào quang thiên thần.

Con người mà, một khi đã được lợi thì sẽ muốn được đằng chân lân đằng đầu. Tỉnh Ý Viễn cười nói với Phí Văn:

"Nếu đã vậy thì... hay là mua mỗi loại trái cây một ít luôn đi?"

Vừa nói xong, Tỉnh Ý Viễn đã bắt đầu hối hận, vì ánh mắt Phí Văn nhìn cậu thật sự quá đáng sợ, thậm chí hắn còn bước từng bước lại gần.