Gương mặt từng khiến vô số thiếu nữ mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo giờ chỉ cách Tỉnh Ý Viễn chưa đầy vài chục centimet.
Thậm chí cậu còn cảm nhận rõ hơi thở ấm nóng của đối phương phả nhẹ lên mặt mình.
Vòng eo của Tỉnh Ý Viễn được Phí Văn khẽ ôm lấy, hai chân họ đứng sát cạnh nhau.
Hai tay Tỉnh Ý Viễn đặt lên ngực Phí Văn. Trái tim mạnh mẽ trong lồng ngực người kia đang không ngừng đập. Nhịp tim trong lồng ngực Tỉnh Ý Viễn cũng dần dần hòa cùng nhịp với trái tim của Phí Văn.
Cứ như thể ngay cả đầu ngón tay cũng mọc thêm trái tim, đang đập theo từng nhịp.
Cơ bắp của Phí Văn rắn chắc hơn Tỉnh Ý Viễn rất nhiều. Sờ vào thấy cứng cáp, săn chắc hơn hẳn, nhưng cũng chưa đến mức cứng như đá.
Tỉnh Ý Viễn mất hai giây mới vội vàng rút tay về, hai tay lúng túng buông xuống bên người, rồi chủ động rời khỏi vòng tay của đối phương.
"Xin lỗi nhé, lúc nãy tôi hơi kích động quá. Không biết vừa rồi bị cái gì vướng phải nên mới ngã một cái."
Nói xong, Tỉnh Ý Viễn quay đầu nhìn xuống đất.
Trên sàn nhà trống trơn đang nằm một vật bằng vải màu đen.
Phí Văn cũng theo ánh mắt của Tỉnh Ý Viễn nhìn xuống. Ban đầu sắc mặt hắn không có gì thay đổi, nhưng khi thấy Tỉnh Ý Viễn chậm rãi bước lại gần nhặt thứ đó lên, vẻ mặt hắn bắt đầu có chút căng thẳng.
"Cái gì vậy? Sao lại rơi ra từ trong chăn thế này?"
Tỉnh Ý Viễn nhặt mảnh vải đen lên, dùng hai tay kéo ra xem, rồi cánh tay lập tức cứng đờ giữa không trung.
Cậu quay người lại nhìn Phí Văn, cười gượng gạo:
"Quần... lót... của anh à?"
Chất vải chiếc q**n l*t trong tay khá trơn mịn, nhìn qua đã biết không phải loại rẻ tiền. Tỉnh Ý Viễn sờ trong tay lại thấy quen vô cùng.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, q**n l*t của người khác thì có gì mà quen thuộc chứ. Cuối cùng Tỉnh Ý Viễn tiện tay ném thẳng nó lên đầu Phí Văn.
"Anh có tật xấu gì vậy? Nhét q**n l*t vào trong chăn?"
Tỉnh Ý Viễn đang định quay người rời khỏi phòng ngủ, nhưng chợt nghĩ ra điều gì đó, biểu cảm lập tức méo xệch.
"Đệt... chẳng lẽ tối qua anh làm chuyện gì kỳ quái... rồi thay q**n l*t à?"
Biểu cảm cứng đờ trên mặt Phí Văn từ lâu đã biến mất, lúc này hắn bình tĩnh đến mức như đã trải qua đủ mọi sóng gió.
Hắn đưa tay lấy chiếc q**n l*t trên đầu xuống:
"Ừ, mà là làm với cậu."
"Làm với tôi? Anh... muốn... chết à?"
Tỉnh Ý Viễn mất một lúc mới phản ứng kịp, cuối cùng nghiến răng, từng bước một tiến về phía Phí Văn, định tra hỏi cho ra lẽ.
Nhưng Phí Văn lại chẳng hề để ý, còn nhét lại chiếc q**n l*t vào tay Tỉnh Ý Viễn:
"Đây, cầm cho kỹ, đừng làm mất."
Nói xong hắn liền rời khỏi phòng ngủ, chui thẳng vào phòng tắm.
Tỉnh Ý Viễn đứng một mình trong phòng ngủ, cảm nhận luồng gió lạnh thổi vào từ ngoài cửa sổ, cả người rối bời.
Chẳng lẽ tối qua cậu bị người ta... làm bậy rồi?
Ban đầu cậu nghĩ như vậy. Cho đến khi Tỉnh Ý Viễn bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy chiếc vali của mình đặt ngay cạnh cửa.
Lúc tìm quần áo mới phát hiện ra chiếc q**n l*t đang ôm trong tay... là của chính mình.
Không bị làm bậy thì đúng là đáng mừng, nhưng tại sao vali lại ở đây? Với lại... sao chiếc q**n l*t này lại không nằm trong vali?
"Đứng ngẩn ra làm gì, mau mặc quần áo đi."
Phí Văn cầm một chiếc cà vạt đen giản dị, lắc lắc trước mặt Tỉnh Ý Viễn, định kéo người đang thất thần trở lại.
Tỉnh Ý Viễn cũng không biết mình bị làm sao, như bị ma xui quỷ khiến, đưa tay chộp lấy thứ trước mặt.
Đến khi nhận ra... mới phát hiện mình đang cầm cà vạt của Phí Văn.
"Cậu làm gì vậy? Chơi cà vạt riết rồi nghiện à? Cậu có biết trêu chọc cà vạt của đàn ông nghĩa là..."
Chuyện ở sân bay mới xảy ra hôm qua thôi.
Trí nhớ của Tỉnh Ý Viễn có kém đến đâu cũng không thể quên được, huống chi lúc đó Phí Văn còn nói ra những lời chẳng biết xấu hổ ngay giữa chốn đông người.
Tỉnh Ý Viễn vội vàng cắt ngang hắn. Mặt tuy không đỏ, nhưng lại nóng lên đôi chút.
"Tôi biết."
Thế nhưng Phí Văn lại xoay người, vài bước đã đi đến trước mặt Tỉnh Ý Viễn, rồi hơi cúi đầu xuống.
Mùi kem đánh răng bạc hà nhàn nhạt trên người hắn khiến Tỉnh Ý Viễn có chút choáng váng. Khoảng cách giữa hai người quá gần, Tỉnh Ý Viễn đang định lùi lại một bước.
Nhưng lại nghe Phí Văn chậm rãi lên tiếng, phủ định câu trả lời của cậu:
"Không, cậu không biết."
"Sao tôi lại không biết?" Tỉnh Ý Viễn cảm thấy Phí Văn đang coi thường mình, nên bước chân vừa lùi ra lại thu về.
Phí Văn bỗng đứng thẳng người dậy. Ánh mắt mang theo chút xâm lấn, nhưng tầm nhìn lại không hề dừng trên người Tỉnh Ý Viễn.
"Ở trong không gian kín mà trêu chọc cà vạt của đàn ông, là đang gửi cho người ta một lời mời đặc biệt. Cậu biết không?"
Tỉnh Ý Viễn vốn nghĩ Phí Văn nhiều lắm cũng chỉ lặp lại câu nói lần trước, không ngờ lần này còn bày thêm trò mới.
Cậu nghiến răng một cái, giật lấy chiếc cà vạt trong tay Phí Văn, choàng thẳng lên cổ hắn, rồi hỏi ngược lại:
"Tôi đúng là không biết thật. Hay là anh cho tôi mở mang tầm mắt thử xem?"
Bị Tỉnh Ý Viễn kéo cúi đầu xuống, Phí Văn nhướng mày, rồi khẽ bật cười. Hắn đưa tay nắm lấy tay Tỉnh Ý Viễn, xoay ngược ra sau lưng cậu.
Sau đó, chỉ dùng một tay tháo chiếc cà vạt trên cổ xuống, nhẹ nhàng quấn quanh cổ tay Tỉnh Ý Viễn.
Tỉnh Ý Viễn vốn chỉ đùa một chút, không ngờ Phí Văn lại muốn làm thật?
Lời mời đặc biệt... còn phải trói tay nữa sao?
Trước đó chẳng phải đã từng trói rồi à?
"Khoan đã, trọng điểm không phải cái đó."
"Thôi thôi, cái lời mời gì đó... để sau có dịp rồi chơi tiếp. Bây giờ... còn có việc chính phải làm."
Tỉnh Ý Viễn trở mặt nhanh vô cùng, vội vàng thoát khỏi "ma trảo" của Phí Văn, ôm quần áo chạy thẳng vào phòng tắm.
* * *
Phòng làm việc của Phí Văn.
Toàn Mẫn cũng không biết đã đến từ lúc nào. Sắc mặt cô không được tốt lắm, đang đứng ở hành lang nói gì đó với cô gái nhỏ phía sau.
Tỉnh Ý Viễn chỉ liếc nhìn một cái, đến lại gần cũng không dám, sợ cô phân không rõ địch ta rồi ném thẳng cho mình một "quả bom".
Từ xa, Tỉnh Ý Viễn nhìn qua một chút, xác nhận cô gái kia chính là người từng gặp ở sân bay lần trước.
"Cuối cùng cũng tới rồi. Mau đi thay đồ, làm tóc đi." Kim Nhiên đứng dựa bên khung cửa, trên mặt lộ vẻ sốt ruột.
Nghe xong lời cô ấy, Tỉnh Ý Viễn lại cúi đầu quan sát bản thân một lượt.
Lúc sáng ra khỏi nhà, cậu đã kiểm tra rất kỹ. Trang điểm, kiểu tóc và quần áo tuy không quá cầu kỳ, nhưng cũng gọn gàng chỉnh tề.
Mở họp báo thanh minh chứ đâu phải lên sân khấu biểu diễn, như vậy hẳn là đã đủ rồi.
Hơn nữa, họp báo thanh minh mà ăn mặc quá phô trương thì hình như cũng không ổn lắm.
"Chị Kim Nhiên, bộ dạng này của em... không được sao?"
Kim Nhiên dừng bước, quay đầu nhìn cậu một cái, rồi lại liếc sang Phí Văn với vẻ đầy ghét bỏ.
"Không được. Nhìn hai người xem, kín đáo quá rồi. Hôm nay nhất định phải đủ nổi bật, đủ rực rỡ, để mọi ánh nhìn trong cả hội trường đều dồn hết lên hai người."
Vừa nói, Kim Nhiên vừa gọi nhà tạo mẫu mang hai bộ quần áo tới.
Tỉnh Ý Viễn không hiểu lắm dụng ý của cô ấy, còn Phí Văn dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của cậu, khẽ cười nói:
"Hôm nay không chỉ là thanh minh, còn phải công bố cậu là của tôi. Đương nhiên phải phô trương một chút."
Không biết vì sao, khi hai chữ "thanh minh" được Phí Văn nói ra, trong đầu Tỉnh Ý Viễn lại hiện lên hai chữ "thành thân."
Tỉnh Ý Viễn lắc lắc đầu, chắc là do xem phim cổ trang nhiều quá rồi.
"Nào, đi thay đồ trước đi, thay xong rồi chúng ta trang điểm tiếp."
Kim Nhiên nhận hai bộ quần áo từ tay nhà tạo mẫu, rồi ném vào lòng Tỉnh Ý Viễn và Phí Văn.
Tỉnh Ý Viễn nhìn hai bộ đồ cùng tông màu trong tay, ngơ ngác một lúc.
"Đồ... đồ đôi à?"