Chương 31 - Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Tỉnh Ý Viễn hơi ngẩn người:

"Tôi nói gì cơ?"

Khuôn mặt của Phí Văn gần ngay trước mắt, khiến nhịp thở của Tỉnh Ý Viễn bất giác khựng lại.

Tỉnh Ý Viễn nhìn Phí Văn chăm chú nhìn mình một lúc lâu, cuối cùng hắn lại lùi về phía sau, khẽ thở dài:

"Thật là... tôi đúng là không biết phải làm gì với cậu."

Nói xong, Phí Văn quay lại, mỉm cười với Dennis:

"Xem như nể mặt anh vừa khen bọn tôi, anh có thể bàn chuyện với Kim Nhiên. Nhưng với điều kiện là Tiểu Viễn không thể một mình tham gia buổi chụp của anh, tôi cũng phải đi cùng."

Dennis có vẻ rất phấn khích, nhưng vẫn không nhịn được mà càu nhàu một câu:

"Thật tình, tôi chỉ muốn chụp người đẹp thôi, cậu đi theo làm gì? Trước đây chẳng phải tôi từng chụp cậu rồi sao?"

"Người đẹp mà anh muốn chụp không phải người bình thường đâu, anh nên suy nghĩ cho kỹ."

Gân xanh trên trán Phí Văn dường như cũng sắp nổi lên. Nụ cười của hắn nhìn thì như đang cười, nhưng lại chẳng hề có chút ấm áp nào. Tỉnh Ý Viễn cảm thấy nụ cười ấy còn "hiền hòa" hơn cả lúc nãy khi hắn nhìn mình.

"Được rồi, nhưng chủ đề lần này cậu không được chọn nữa, phải để tôi quyết định."

Tỉnh Ý Viễn không chen vào được câu nào, đành tựa sang một bên lặng lẽ nghe hai người nói chuyện. Thế nhưng Phí Văn lại thỉnh thoảng quay sang nhìn cậu một cái, khiến Tỉnh Ý Viễn đứng yên không nói gì cũng cảm thấy hơi ngượng.

"Được, vậy quyết định thế đi. Tôi sẽ gói cho hai người mỗi người hai bộ đồ nam của bộ sưu tập mới nhất trong mùa này, coi như quà gặp mặt tôi tặng Tiểu Viễn."

Nói xong, Dennis gật đầu ra hiệu với nhân viên phía sau.

Nhân viên làm việc vô cùng nhanh nhẹn. Họ hỏi qua một chút về kích cỡ, rồi lập tức bắt tay vào chuẩn bị.

Tỉnh Ý Viễn chỉ đi dạo quanh cửa hàng vài vòng, vậy mà đồ đã được gói xong gần hết rồi.

"Không cần đâu, quẹt thẻ đi."

Phí Văn lấy thẻ của trung tâm thương mại ra. Ngay cả dáng vẻ cũng giống hệt một đại gia nhà giàu chính hiệu, ít nhất trong mắt Tỉnh Ý Viễn là như vậy.

"Quẹt thẻ cái gì? Tôi tặng cậu mà, chẳng lẽ tiếng Anh của cậu đã kém đến mức đó rồi?" Tốc độ nói của Dennis gần như tăng lên gấp đôi.

"Tiếng Anh tôi kém mà còn nói chuyện được với anh à? Quần áo của bạn trai thì đương nhiên phải do bạn trai mua mới đúng."

Tỉnh Ý Viễn không khỏi cảm thán Phí Văn diễn thật quá tròn vai, ngay cả chuyện chiếm tiện nghi cũng không làm nữa. Nhưng trong lòng cậu lại bỗng dưng có chút vui vui khó hiểu, cũng không rõ là vì điều gì.

...

"Về nhà à?"

Phí Văn mở cốp xe, đặt đồ vào bên trong. Tỉnh Ý Viễn chợt nhớ trong túi hình như còn có hai cái cốc sứ, vội vàng ngăn tay Phí Văn đang chuẩn bị đóng cốp lại.

"Chờ đã, lấy hai cái cốc bên trong ra đi, tôi sợ bị vỡ."

Thật ra hộp đựng cốc có chống va đập, nhưng Tỉnh Ý Viễn vẫn hơi không yên tâm.

"Cậu mua hình in gì vậy?"

"Chắc là đại ca với tiểu đệ."

Tỉnh Ý Viễn ôm hai cái cốc chui vào ghế phụ, Phí Văn cũng đưa tay thắt dây an toàn.

"À đúng rồi, ghé khu chung cư một chuyến đi. Tôi đã hẹn với chủ nhà là 12 giờ trả chìa khóa, để tôi chỉ đường cho anh."

Tỉnh Ý Viễn tự thấy mình khá chu đáo, còn Phí Văn cũng không nói gì.

Xe chạy trong nội thành vốn dĩ khá chậm, nên Tỉnh Ý Viễn yên tâm mở hộp đựng cốc ra.

Nhưng vừa mở ra, cậu mới phát hiện cái cốc này hình như không giống như mình tưởng.

Sao "Đại ca với Tiểu đệ" lại biến thành... "Đại ca với Vợ" rồi?

Tỉnh Ý Viễn cầm hai cái cốc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể kết luận rằng lúc rời đi quá vội nên nhìn nhầm.

"Sao vậy?"

Phí Văn thấy Tỉnh Ý Viễn mãi không phản ứng, hơi nghiêng đầu nhìn cậu.

Tỉnh Ý Viễn muốn khóc mà không được, lắc lắc hai cái cốc trong tay.

"Mua nhầm rồi, mua thành đại ca với vợ."

"Ồ~ vậy cũng tốt mà."

Chữ "ồ" của Phí Văn kéo dài lượn lờ như con đường núi quanh co. Tỉnh Ý Viễn không nghe ra rốt cuộc hắn đang có thái độ gì, chỉ cảm thấy hắn hơi... đáng ăn đòn.

"Tốt cái gì chứ? Có quay lại đổi được không?"

"Hình như không có dịch vụ đổi trả đâu. Từ bỏ đi, tôi dùng cái "đại ca" cũng được mà."

"Ai cho anh dùng đại ca, đi mà dùng "vợ"."

Tỉnh Ý Viễn lập tức cất cái cốc in chữ "đại ca" lại, chiếm làm của riêng.

...

Chủ nhà của Tỉnh Ý Viễn khá dễ nói chuyện. Ít nhất trong một hai tháng cậu ở đây gần như chưa gặp mặt lần nào, chỉ liên lạc qua điện thoại.

Nhìn là biết đối phương là kiểu người sống rất thong dong.

"Ôi chà, Tiểu Viễn à. Nãy giờ từ xa là dì đã thấy cháu rồi."

Bà chủ nhà tuy ăn mặc không có vẻ gì là giàu có, nhưng từ vòng bạn bè của bà ấy và cái thái độ thong dong đó, Tỉnh Ý Viễn đoán chắc mười mươi bà ấy là một phú bà chính hiệu, hơn nữa ở thành phố M chắc cũng thuộc hạng có tên tuổi.

"Dì chủ nhà, cháu tới trả chìa khóa. Dì vừa lên kiểm tra nhà rồi ạ? Cháu cũng có một thời gian không quay lại."

"À, cái này... lúc nãy dì lên xem rồi. Cửa hình như bị ai cạy ra, bên trong còn nhét một bức thư nữa."

Tỉnh Ý Viễn đột nhiên cảm thấy Phí Văn đúng là cái miệng quạ đen, lời vừa nói lúc trước, quay đi quay lại đã thành sự thật rồi.

Trên lá thư có một dấu chân rất to. Phong bì màu trắng tinh, phủ khá nhiều bụi, trông có vẻ đã để đó vài ngày rồi.

"Thật ngại quá, dì ạ. Dì tính xem thuê người dọn dẹp với sửa chữa hư hỏng hết bao nhiêu tiền, cháu chuyển lại cho dì. Đồ trong nhà cháu cũng không lấy nữa."

Chuyện đã xảy ra như vậy rồi, Tỉnh Ý Viễn đương nhiên không dám quay lại lấy đồ nữa. May mà trước đó nghe lời Phí Văn, đồ vệ sinh cá nhân đều đã mua lại một bộ mới.

"À, không sao đâu, toàn tiền lặt vặt thôi. Hay là cháu cho dì chụp chung tấm ảnh nhé? Con gái dì là fan cái gì mà... CP của cháu với cái cậu họ Phí gì đó thì phải?"

Bà chủ nhà tuổi cũng khá lớn, mấy từ ngữ trên mạng bà ấy không rõ lắm. Tỉnh Ý Viễn đang định giải thích thì Phí Văn, người nãy giờ dựa tường làm ra vẻ ngầu đột nhiên xen vào.

"Dì ơi, dì nói là fan CP Phí–Tỉnh phải không?"

"À đúng đúng, chính là cái đó."

"Vậy à?" Phí Văn nghe xong dường như càng hứng thú hơn. Hắn đưa tay tháo khẩu trang xuống, rất tự nhiên đứng ra sau lưng Tỉnh Ý Viễn.

Tay còn cực kỳ thuần thục đặt lên eo Tỉnh Ý Viễn.

Tỉnh Ý Viễn bị độ thành thạo của Phí Văn làm cho giật mình, cứ như thể động tác này hắn đã làm vô số lần rồi vậy.

"Ôi chà, cháu... chẳng phải là cái người trong CP mà con gái dì nói, cái gì... "công" đó sao?"

"Không phải đâu dì, có phải con gái dì hiểu nhầm gì không? Rõ ràng cháu mới là..."

Tỉnh Ý Viễn đang định phản bác thì Phí Văn bất ngờ tập kích. Môi hắn gần như sắp chạm vào bên má Tỉnh Ý Viễn, đồng thời giơ ngón trỏ lên ra hiệu im lặng.

"Suỵt, chụp xong là đi thôi. Không phải nói đi ăn à?"

Thôi vậy.

Trời đất bao la, ăn thịt mới là quan trọng nhất.

Tỉnh Ý Viễn cũng không để ý mấy, dù sao cũng không chỉ có một hai người nghĩ vậy. Miễn tự cho mình là "công" khí chất ngời ngời, thì chính là công.

Chụp ảnh xong, Tỉnh Ý Viễn lên xe. Gió ngoài trời lạnh không phải dạng vừa đâu.

* * *

Về tới nhà, căn hộ của Phí Văn đã được dọn dẹp xong từ lâu, nhân viên vệ sinh làm việc nhanh kinh khủng.

Lúc ra khỏi nhà, phòng làm việc còn đầy ắp sách, quay lại thì tất cả đồ đạc đã biến mất.

Tỉnh Ý Viễn ngồi xuống sofa, thở dài một tiếng.

Phí Văn sắp xếp đồ đạc vào tủ lạnh xong, cởi áo khoác rồi đi vào bếp.

"Tiểu Viễn, có thời gian không?"

Tỉnh Ý Viễn định mở lá thư màu trắng tinh nhưng bị cắt ngang. Dù chưa mở, cậu cũng không vội, biết đâu bên trong không phải thứ tốt lành, mở ra lại làm tâm trạng tệ.

"Có, đại ca nói gì thì tôi làm nấy."

"Thật là đại ca à? Vậy cậu là vợ?"

Tỉnh Ý Viễn trước đó nói "đại ca" vì chỉ muốn ăn thịt thôi, nào ngờ Phí Văn lại kéo vấn đề ra cái cốc nữa.

"Tôi có thể nói không phải không?"

"Không được, nói vậy là không có thịt đâu."

Nhịn một chút là có thịt ăn, Tỉnh Ý Viễn vẫn biết điều.

Khi cơm gần xong, điện thoại trong túi tạp dề của Phí Văn đột nhiên reo.

Tỉnh Ý Viễn vội bấm máy, đưa cho hắn nghe, cứ cảm giác mình quên mất chuyện quan trọng gì đó.

"Alo? Kim Nhiên? Sao vậy?"

Phí Văn tay vẫn không ngừng, xào nấu vẫn điêu luyện như thường lệ.

Tỉnh Ý Viễn nhìn những động tác nhịp nhàng của Phí Văn trong chiếc tạp dề, bỗng chợt nhớ ra.

Hình như cậu định mua cho Phí Văn một chiếc tạp dề mới mà?

Sao lại quên mất chuyện này nhỉ...?

"Chương trình hẹn hò à? Biết rồi."

Phí Văn hơi nghiêng đầu, ra hiệu có thể kết thúc cuộc gọi, Tỉnh Ý Viễn cũng rút tay lại.

"Sao vậy?"

"Không có gì, ekip chương trình đã xin lỗi, mời chúng ta quay lại, đang lên hot search."

Giọng Phí Văn bình thản, không chút hào hứng.

Nhưng Tỉnh Ý Viễn thì vui lắm, đang chờ họ xin lỗi mình cơ mà, ai ngờ nhanh thế này.

Cậu thong thả đi ra khỏi bếp, quay về sofa, việc đầu tiên là mở điện thoại, lướt sang hot search trên Weibo.

Dù việc xin lỗi không phải đứng đầu hot search, nhưng thứ mà Tỉnh Ý Viễn nhìn thấy ngay lập tức chính là:

«Tình Yêu Rung Động: Trước tiên, chúng tôi chân thành xin lỗi anh Tỉnh Ý Viễn về vụ việc liên quan đến sữa. Qua điều tra, chúng tôi xác nhận sữa có vấn đề. Chai sữa lúc đó chúng tôi cũng đã tìm thấy tại trường quay. Qua đối chiếu dấu vân tay do cảnh sát cung cấp, thủ phạm không phải là người trong đoàn, mà có khả năng là người bên ngoài. Tuy nhiên, do bảo vệ quyền riêng tư, khi bố trí trường quay không có camera giám sát, hiện chưa có manh mối, các vấn đề cụ thể đã được chuyển cho sở cảnh sát thành phố M để điều tra thêm.

Ngoài ra, với nhân viên giám sát thiếu trách nhiệm, chúng tôi đã yêu cầu thôi việc, một lần nữa xin lỗi anh Tỉnh Ý Viễn về những gì đã xảy ra.

Chúng tôi hy vọng anh và anh Phí Văn vẫn có thể bỏ qua chuyện cũ và tiếp tục tham gia chương trình. Sai sót là của chúng tôi, nhưng chương trình thì vô tội.

@Tỉnh Ý Viễn @Phí Văn @Phí Văn Studio»

[Moah moah moah: Chậc chậc, địa vị khác thì đãi ngộ khác. Lúc trước Tiểu Viễn nhà mình bị bôi xấu, mấy người kia vội tránh xa. Giờ Tiểu Viễn lại nổi lên, thì quay về cúi đầu nhận lỗi.]

[Dân tình hóng chuyện cũng mệt lắm: Dù tôi chỉ là người hóng chuyện, nhưng phải nói, quả dưa này ngon hết sẩy luôn.]

[Mình là mèo con dễ thương: Ahahaha, lúc trước né tránh là các người à?]

[Nyanko sensei: Chẳng ai quan tâm thủ phạm thật sự sao?]

[Natsu: Tôi quan tâm mà, là fan đen làm à? Thật là táo bạo ghê, hi vọng cảnh sát tìm ra.]

Tỉnh Ý Viễn xem Weibo mới chợt nhớ ra.

Giá mà lúc đó nhặt lại chai sữa thì tốt biết mấy, có lẽ mọi chuyện sẽ không rối rắm đến thế.

Quả thật tự thấy mình ngu thật, Phí Văn sao cũng không nghĩ ra nhỉ?

"Phí Văn, lúc đó anh có báo cảnh sát không?"

"Không, chẳng phải cậu nói đừng sao?"

"Ồ, giá mà lúc đó nhặt lại chai sữa thì tốt biết mấy. Lúc ấy tôi ngốc cũng được, anh còn không nghĩ ra sao?"

Tỉnh Ý Viễn thừa nhận, sau khi xuyên vào truyện gặp chuyện kiểu này, bản thân cậu chẳng có kinh nghiệm gì, cũng không biết xử lý thế nào, nên các cách giải quyết của cậu thật sự ngốc nghếch và vụng về.

Nhưng Phí Văn thì không nên như vậy chứ?

Xem ra hắn đã lăn lộn trong showbiz bao năm, lại còn mở được phòng làm việc, suy nghĩ chắc chắn phải tinh tế, sao lại...

"Chai sữa, lúc tôi tới thì nó không còn nữa."

Phí Văn im lặng một lúc khi bị Tỉnh Ý Viễn hỏi, cuối cùng mới bật ra một câu:

"Không... sao lại không..."

Tỉnh Ý Viễn vừa định hỏi lý do thì môi mình đã bị một thứ ấm áp chặn lại.