Toàn Mẫn rời đi rất dứt khoát.
Khi Tỉnh Ý Viễn bước ra khỏi cửa, bóng dáng cô đã đi đến tận cuối hành lang, trông như cố ý tăng nhanh bước chân.
Tỉnh Ý Viễn vội vàng đuổi theo mấy bước, cuối cùng dừng lại khi còn cách Toàn Mẫn vài mét.
"Chị Mẫn."
Nghe thấy tiếng gọi, bước chân của Toàn Mẫn bỗng khựng lại, rồi chậm rãi quay người.
"Cậu chạy theo làm gì? Chuyện lên hot search còn phải nghĩ cách giải quyết cho ổn thỏa chứ?"
Vẫn là giọng điệu quen thuộc ấy, như thể người vừa nói những lời đầy cảm xúc lúc nãy không phải là cô vậy.
Tỉnh Ý Viễn không trả lời câu hỏi của Toàn Mẫn, mà ngược lại hỏi cô:
"Chị Mẫn, chị còn định quay về sao?"
Biểu cảm ung dung ban đầu của Toàn Mẫn lập tức thay đổi.
Cô do dự một chút, rồi cuối cùng đáp:
"Đương nhiên là phải quay về rồi. Việc chị muốn làm vẫn chưa làm xong."
"Bao nhiêu năm rồi, có kết quả gì chưa?"
"Chưa có." Toàn Mẫn đáp rất thản nhiên: "Chỉ là làm cho bản thân vui thôi. Anh ta còn nợ chị một lời xin lỗi."
Tỉnh Ý Viễn không nói thêm gì nữa. Dù cậu có nghe qua đôi chút về chuyện tình cảm của Toàn Mẫn, nhưng rốt cuộc cô đã trải qua những gì thì cậu cũng không rõ.
Đó là chuyện riêng của Toàn Mẫn, cậu không tiện xen vào.
"Vậy chị Mẫn." Tỉnh Ý Viễn nói: "Đợi khi chị giải quyết xong chuyện này, nếu muốn rời đi thì đến tìm em nhé. Nếu lúc đó em còn có thể giúp được chị."
"Được thôi." Toàn Mẫn gật đầu, rồi chợt nhớ ra điều gì, nói thêm: "À đúng rồi, còn Lý Văn, chị đã gọi điện cho con bé rồi. Lần sau lịch trình của cậu nhớ đưa cho con bé."
"Được."
...
"Ông chủ, sáng nay tôi với Toàn Mẫn đã xem qua bình luận của cư dân mạng rồi."
Kim Nhiên cầm chiếc iPad, mở phần bình luận ra rồi vừa chỉ vừa nói với Phí Văn.
Phí Văn có vẻ hơi mất tập trung, thuận miệng hỏi:
"Bình luận lại nói gì nữa? Rảnh rỗi vậy sao?"
"Không phải, cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ là có người không tin thôi, hiểu không?" Kim Nhiên nói: "Mà nói thật, nếu là tôi thì tôi cũng chẳng tin. Ai mà tin được chứ? Đại ảnh đế Phí lại đi quen một tiểu thịt tươi đã hết thời, danh tiếng lại nát bét suốt 2 năm? Mù mắt rồi à?"
Kim Nhiên nói rất nghiêm túc, hoàn toàn không có ý đùa.
Tỉnh Ý Viễn vừa bước vào cửa đã nghe thấy câu này. Trong phòng cũng chẳng có người ngoài, miệng cậu cũng không chịu nhịn, lập tức phản bác:
"Ai mù mắt? Phí Văn à? Thế thì không được đâu."
Vừa bước vào, Tỉnh Ý Viễn đã thấy Phí Văn ngả lưng dựa vào ghế, dáng vẻ ung dung nhàn nhã.
Trên mặt Kim Nhiên không có biểu cảm gì, liếc Tỉnh Ý Viễn một cái:
"Anh ấy cũng khá mù đấy. Không thì trước đây sao lại tưởng Vu Ôn là cái gì... thôi bỏ đi, chuyện qua rồi."
Sắc mặt Phí Văn không được tốt lắm, có lẽ vì lời Kim Nhiên vừa nói.
Thấy vậy, Tỉnh Ý Viễn vội vàng chuyển chủ đề:
"À thì... mắt nhìn cũng tạm được mà, ít nhất cũng ký hợp đồng với em."
Kim Nhiên dường như muốn trợn trắng mắt với Tỉnh Ý Viễn:
"Được rồi, nói chuyện hot search đi."
Chiếc iPad được đưa tới trước mặt Phí Văn và Tỉnh Ý Viễn.
Trang đang mở chính là bài đứng đầu hot search.
Bài đăng đầu tiên trên hot search là một đoạn video.
Chủ tài khoản có lẽ là một cô gái, nhìn qua thì có vẻ là fan của CP Phí Văn – Tỉnh Ý Viễn. Ảnh đại diện của cô ấy còn là một tấm ảnh ghép cảnh hai người đang hôn nhau.
Tỉnh Ý Viễn liếc nhìn một cái, cuối cùng cảm giác tam quan của mình cũng bị lật đổ đôi chút.
"Không phải chứ, bây giờ người chỉnh ảnh rảnh đến vậy sao? Kỹ thuật tốt thế thì làm gì chẳng được, sao lại đi ghép mấy kiểu ảnh này?"
Phí Văn thì lại xem đến thích thú, còn tốt bụng đưa tay xoa xoa đầu Tỉnh Ý Viễn.
"Chỉ là một tấm ảnh thôi mà. Tôi thấy đoạn video này mới thú vị hơn."
Tỉnh Ý Viễn ngẩng đầu nhìn Phí Văn một cái, thấy đối phương chẳng có phản ứng gì đặc biệt, nên bản thân cũng không tiện nói thêm.
Dù sao việc ghép CP cũng là giúp mình, chứ đâu phải hại mình.
Chỉ là nhất thời vẫn chưa quen được, cảm thấy vô cùng gượng gạo.
Âm thanh trong video rất ồn ào, dường như là đoạn quay màn hình của một cuộc gọi video.
Tỉnh Ý Viễn thì chẳng có ấn tượng gì, nhưng Phí Văn lại khẽ nhíu mày.
Trong video, Phí Văn đang ngồi trên taxi, trong lòng ôm một thứ được bọc kín bằng áo vest, mà thứ đó còn cứ cựa quậy liên tục.
"Chúng ta đi đâu vậy?"
"Về nhà chúng ta."
Tuy Tỉnh Ý Viễn không phải là chủ nhân thật sự của cơ thể này, nhưng sau khi xuyên vào lâu như vậy, cậu đã quá quen thuộc với dáng vẻ hiện tại của mình.
Cho dù phản ứng có chậm đến đâu, cậu cũng nhận ra giọng nói trong video kia tuy nói không rõ ràng nhưng chính là của mình.
Cậu hơi ngơ ra.
Chẳng lẽ đây là chuyện cậu làm sau khi say rượu tối qua?
"Tiểu Viễn, cho xem không?"
Ngay sau đó, Tỉnh Ý Viễn trong video liền nghiêng người hôn một cái lên má Phí Văn.
Tỉnh Ý Viễn ngoài đời xấu hổ đến mức gần như chui luôn xuống dưới bàn họp.
Phí Văn thì cười đến run cả người:
"Tiểu Viễn, chuyện tốt cậu làm đấy."
Tỉnh Ý Viễn vùi nửa khuôn mặt vào cánh tay, giọng nói cũng thấp đi mấy phần:
"Cười cái gì. Diễn theo tình huống thôi, hiểu không?"
"Diễn theo tình huống thì tôi hiểu." Phí Văn nói: "Nhưng say rồi sao lại để người ta muốn làm gì thì làm? Không nhớ gì hết à?"
"Người tối qua không phải tôi, mà là Tỉnh Ý Viễn ở một thế giới khác. Mau quên đi."
Lời Tỉnh Ý Viễn nói, Phí Văn hiểu.
Dù chỉ là nói đùa, nhưng Phí Văn vẫn khựng lại một chút.
"Được rồi, nói về hot search này đi."
Kim Nhiên lên tiếng:
"Chúng tôi đã xem qua rồi, tình hình hiện tại đại khái chia thành hai loại."
"Thứ nhất là fan CP rất thích "miếng đường" này. Thứ hai là fan only thì đang trong trạng thái bùng nổ vì không tin nổi."
"Đương nhiên cục diện này ban đầu tôi cũng không phải chưa từng dự liệu. Nếu đã chọn công khai rồi thì cứ xác nhận luôn đi. Cho nên với chúng ta mà nói, việc video này bị đăng lên thực ra lại là chuyện tốt."
Phản ứng của Kim Nhiên vô cùng bình tĩnh. Cô ấy phân tích lợi hại của hot search, giống như từ sớm đã dự đoán được kiểu video này sẽ bị lộ ra vậy.
"Hai hot search phía sau tôi cũng xem rồi, đại khái tình hình cũng tương tự."
"Sáng nay tôi với mọi người bàn sơ qua một chút. Toàn Mẫn cũng nói, tốt nhất là tìm một cơ hội để công bố lịch sử yêu đương giữa hai người, hoặc ít nhất là thể hiện một chút quan hệ thân mật của hai người?"
"Cơ hội gì?"
Tỉnh Ý Viễn thở ra một hơi. Ban đầu cậu còn tưởng hot search lại xuất hiện mấy thứ kỳ quái gì đó, nhưng nghe Kim Nhiên nói thì mọi chuyện hiện giờ đều nằm trong dự liệu, thậm chí phương án xử lý cũng đã chuẩn bị xong.
"Ban đầu định tham gia chương trình hẹn hò." Kim Nhiên nói: "Nhưng phía 《Tình Yêu Rung Động》 vẫn chưa trả lời, nên cuối cùng quyết định mở một buổi livestream."
"Thu thập câu hỏi của cư dân mạng rồi trực tiếp trả lời."
"Chiều nay mở livestream. Phí Văn, anh với Tỉnh Ý Viễn đăng một bài thông báo trên Weibo đi. Những câu hỏi trong buổi livestream bọn tôi sẽ sàng lọc trước, còn lịch sử yêu đương thì cũng sẽ làm thành thẻ nhắc lời đặt ngoài ống kính để nhắc hai người. Chỉ cần diễn cho tốt rồi đọc theo là được. À đúng rồi, bên Toàn Mẫn lát nữa chắc sẽ đăng tin về việc chấm dứt hợp đồng, lúc livestream tiện thể giải thích luôn."
Khi nhắc đến diễn xuất, Tỉnh Ý Viễn còn cảm thấy Kim Nhiên cố ý liếc mình một cái.
Tỉnh Ý Viễn thở dài, trực tiếp đáp lại nỗi lo của cô ấy:
"Chị Kim Nhiên, diễn xuất của em thật sự không tệ đến thế đâu. Chị cứ yên tâm đi, chẳng phải còn có Phí Văn ở đây sao?"
"Được rồi, đi đăng Weibo đi, hai vị tổ tông."
Nói là đăng Weibo, nhưng Tỉnh Ý Viễn hoàn toàn không biết nên viết thế nào.
Chỉ có thể yên lặng chờ Phí Văn đăng xong rồi tham khảo một chút.
"Phí Văn, anh đăng xong chưa?"
"Chưa."
Phí Văn dường như vẫn đang lướt xem cái gì đó. Tỉnh Ý Viễn nhìn sang chỉ thấy ngón tay hắn cứ trượt lên trượt xuống trên màn hình, có lẽ căn bản chưa hề gõ chữ.
"Bao giờ anh đăng? Cho tôi tham khảo với."
Động tác lướt tay của Phí Văn cuối cùng cũng dừng lại. Hắn liếc Tỉnh Ý Viễn một cái, rồi mở khung gõ chữ.
Tỉnh Ý Viễn liên tục làm mới trang Weibo của Phí Văn đến bảy tám lần, cuối cùng mới thấy bài đăng mới.
«Phí Văn: Tối qua mọi người đều xem 《Tình Báo》 rồi à? Bây giờ tôi đi xin đoàn phim cắt đoạn bị trói trên giá hình còn kịp không? [Ảnh đính kèm: ảnh tuyên truyền của Tỉnh Ý Viễn bị trói trên giá hình]. Có vẻ mọi người rất muốn tìm hiểu chuyện giữa tôi và Tiểu Viễn. Chiều nay gặp ở phòng livestream Weibo.»
Bức ảnh quả thật rất gợi cảm.
Áo trắng trên người Tỉnh Ý Viễn bị xé rách, phần lớn làn da lộ ra bên ngoài, trên đó còn có vài vết máu do roi quất để lại.
Đôi mắt cậu đỏ ngầu, nhưng ánh nhìn lại bình thản, như thể đã coi nhẹ cả sống chết.
Vừa khi bài Weibo của Phí Văn được đăng lên, Weibo của Tỉnh Ý Viễn lập tức nổ tung.
Tin nhắn riêng ào ào kéo tới như bão. Trong đó chỉ có một phần là hỏi về Phí Văn, còn một phần khác thì hỏi về chuyện chấm dứt hợp đồng.
Tỉnh Ý Viễn cũng không xem, dù sao lên livestream trả lời từng câu là được.
Cậu tiện tay chia sẻ lại bài Weibo của Phí Văn. Vì cũng không biết nên viết gì, nên chỉ gõ một dấu hỏi.
Vừa ngẩng đầu lên, cậu đã thấy ánh mắt đầy ngạc nhiên của Phí Văn đang nhìn mình.
"Gì vậy?"
"Không có gì." Phí Văn nói: "Chỉ là đang nghĩ xem có phải cậu thật sự không nhớ mình đã làm gì tối qua không."
"Nhớ chứ. Anh chẳng phải đã nói rồi sao? Tôi khóc, đập điện thoại của Quý Phi Hạo, còn nói anh là con trai tôi. Chuyện trong video vừa rồi cũng là tôi làm."
Phí Văn đột nhiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vừa tháo cà vạt vừa bước về phía Tỉnh Ý Viễn.
Nhìn Phí Văn từ từ tiến lại gần, Tỉnh Ý Viễn luôn cảm thấy sẽ chẳng có chuyện tốt đẹp gì. Cậu đang định đứng dậy tránh xa một chút thì bị đối phương một tay đẩy trở lại ghế.
Phí Văn chống tay lên lưng ghế phía sau Tỉnh Ý Viễn, cà vạt cũng đã tháo hẳn ra.
"Anh làm gì vậy?"
Tỉnh Ý Viễn ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Phí Văn. Thật ra nói không sợ thì vẫn có chút, nhưng đã là đàn ông thì phải biết đối mặt.
"Cậu có phải còn quên chuyện gì rồi không?"
Trên người Phí Văn có một mùi hương rất lạnh nhạt, khiến người ta ngửi vào liền có cảm giác khó gần. Nhưng chính người trông có vẻ khó gần ấy lại đang đứng gần Tỉnh Ý Viễn đến vậy.
"Quên chuyện gì?"
Phí Văn không trả lời. Hắn kéo cà vạt của mình xuống, cởi cúc cổ áo của Tỉnh Ý Viễn, rồi chậm rãi buộc chiếc cà vạt quanh cổ cậu.
Không phải kiểu nơ bướm, chỉ là một nút thắt bình thường.
Phần còn lại của cà vạt dài rủ xuống trước ngực Tỉnh Ý Viễn, trông lại giống như một món phụ kiện trang trí trên quần áo.
Làm xong động tác trong tay, Phí Văn lại cúi người xuống gần hơn. Cằm hắn nghiêng qua một bên mặt của Tỉnh Ý Viễn, môi ghé sát bên tai cậu.
"Không phải thích cà vạt sao? Thích thì cứ đeo đi."
Giọng nói vừa thấp vừa đầy mê hoặc, khiến Tỉnh Ý Viễn có chút chịu không nổi.
Cậu vốn tưởng lời Phí Văn nói tối qua chỉ là đùa, ai ngờ lại làm thật?
"Cái cà vạt này không bỏ qua được đúng không?" Tỉnh Ý Viễn cảm thấy mình sắp bùng nổ rồi, tay kéo chiếc cà vạt trên cổ đến mức gân xanh cũng nổi lên.
"Cũng không phải." Phí Văn nói: "Ban đầu tôi quên mất, nhưng nhìn thấy bức ảnh kia lại nhớ ra."
Bức ảnh vừa xem qua cũng chỉ có tấm mà Phí Văn đăng trên Weibo, nhưng dường như chẳng có gì liên quan đến cà vạt cả.
Trừ khi vừa rồi Phí Văn còn xem thêm bức ảnh kỳ quái nào khác.
Tỉnh Ý Viễn đang định mở miệng nói thì cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra.
Phí Văn và Tỉnh Ý Viễn đang ở rất gần nhau, cơ thể cũng gần như dán sát. Nếu nhìn từ xa, trông cứ như hai người đang làm chuyện gì đó mà Tấn Giang không cho phép.
"Tôi... không nhìn! Không nhìn! Tôi sai rồi! Tôi ra ngoài trước! Hai người cứ tiếp tục!"
Giọng nói nghe còn khá trẻ, nhưng Tỉnh Ý Viễn vẫn chưa kịp nhìn rõ người vừa vào là ai.