Trời ạ!
Hồ ly nhỏ cũng bị doạ đến mức lông dựng cả lên, vội chạy đến trước mặt đường huynh che chở cho gã, "Không phải không phải, đây là đường huynh của tôi."
Trong phòng thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Một lúc sau, cửa phòng đóng lại, Hoắc Diễn ngồi xuống ghế, vẻ mặt đầy ý cười, rót một chén trà rồi đặt xuống trước mặt đường huynh, "Mời huynh trưởng uống trà ạ."
Đường huynh hừ lạnh, "Không biết ngài học bắt yêu hay học diễn ảo thuật biến đổi sắc mặt nữa?"
Phương Nhiên cau mày, lặng lẽ đạp chân của đường huynh dưới gầm bàn một cái.
Đường huynh hít một ngụm khí lạnh.
Trong lòng thầm mắng thằng nhóc thối.
Nhanh như thế đã bênh người ngoài rồi.
Đường huynh cắn răng, "Thời gian này mang đến nhiều rắc rối cho ngài rồi, bây giờ tôi sẽ dẫn nó đi ngay."
"Không cần!"
"Không được!"
Hai người gần như là cùng lúc lên tiếng.
Phương Nhiên liếc Hoắc Diễn, lại quay đầu gấp gáp nói với đường huynh, "Đệ không đi được, đệ đã nói với hắn đệ là yêu quái tốt, đệ phải đi theo hắn chăm sóc cho hắn."
Đường huynh day trán, vẻ mặt cực kỳ bất đắc dĩ.
Phương Nhiên ngốc đến mức đáng yêu, bị người bán còn giúp người đếm tiền.
Gã bỏ qua Phương Nhiên, nâng mắt nhìn chằm chằm Hoắc Diễn.
Hoắc Diễn ngừng một lát, đứng dậy, "Huynh trưởng có thể đưa Nhiên Nhiên về, nhưng mà, ta cũng muốn về cùng."
????
Phương Nhiên ngẩn người, quay sang ngơ ngác nhìn Hoắc Diễn.
Hoắc Diễn cười, xoa tóc Phương Nhiên, "Con đại yêu kia đã bị thương nặng, bọn họ sẽ giải quyết được thôi, ta có thể nhân lúc này theo em về nhà."
Hoắc Diễn mặt dày, mở miệng là huynh trưởng, còn đòi theo bọn Phương Nhiên về nhà.
Đường huynh giận đến mức mặt mũi xanh lè.
Tên thầy bắt yêu này có ý gì? Muốn tìm tới hang ổ diệt sạch bọn họ?
Nhưng gã không đánh lại thầy bắt yêu này, càng không cần nói đến Phương Nhiên đã nghiêng hẳn sang phe người ngoài, đường huynh chỉ thấy cái đầu hồ ly của mình đau khủng khiếp, cuối cùng thật sự hết cách, gã khẽ cắn răng, quyết định thôi thì cứ đưa Hoắc Diễn về rồi tính.
Cũng không tin thầy bắt yêu này gan to đến mức đó! Dám đối đầu với toàn tộc bọn họ!
Bộ tộc linh hồ nằm trong một ngọn núi sâu, núi này đã được hạ bí pháp, nếu không có linh hồ dẫn đường thì dù có đi ngang qua núi cũng sẽ không phát hiện ra bất cứ manh mối gì.
Trước vách đá bên sườn núi, đường huynh mở bí pháp, khung cảnh trước mặt thoáng cái thay đổi, nước chảy róc rách, những căn nhà gỗ ngay ngắn có trật tự.
Đường huynh hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu nhìn Hoắc Diễn, "Đi thôi, chính ngươi đòi theo cho bằng được còn gì."
Bàn tay Hoắc Diễn bỗng truyền đến ấm áp, là Phương Nhiên ngoan ngoãn đút tay mình vào trong tay hắn, mềm mại như cục bông.
Hắn khẽ nuốt ực một cái.
Bé yêu ngoan quá đi mất.
Phương Nhiên như đang cổ vũ hắn, cũng có thể là đang cổ vũ chính mình, hít sâu hai cái rồi bày ra dáng vẻ tráng sĩ hi sinh, ngẩng đầu ưỡn ngực, đi nhanh về phía trước.
Hoắc Diễn cong môi, lại cố nhịn cười, đuổi theo bước chân của Phương Nhiên.
Yêu quái vẫn rất nhạy cảm với mùi của thầy bắt yêu.
Chỉ có tiểu yêu ngốc ngốc như Phương Nhiên mới không phát hiện ra.
Có không ít hồ yêu cảnh giác thò đầu ra nhìn.
Vừa nhìn thấy Phương Nhiên, bọn họ chớp chớp mắt, lập tức tràn ra.
"Phương Nhiên, ngươi về rồi à."
"Phương Nhiên, ngươi có thành công không?"
Có thể thấy quan hệ của Phương Nhiên và những hồ yêu khác ở đây rất tốt, có mấy hồ yêu vây quanh cậu ríu rít hỏi.
Còn có người to gan hơn hỏi, "Ngươi bắt được cả thầy bắt yêu về đây cơ à?"
Đúng là đề cao Phương Nhiên quá.
Lòng hư vinh của Phương Nhiên đã cao chót vót lên đến đỉnh núi.
Cậu nâng cằm, bày ra dáng vẻ cực kỳ kiêu ngạo, đôi mắt đen láy cong cong, "Chuyện nhỏ như con thỏ."
"Oa, Phương Nhiên ngươi giỏi quá đi."
"Pháp lực của ngươi cao thế cơ á?"
Rất nhiều yêu quái chưa gặp thầy bắt yêu bao giờ, bên cạnh có một con hồ ly nhỏ tò mò lại gần, muốn sờ Hoắc Diễn.
Nhưng lập tức bị Phương Nhiên ngăn cản.
"Hắn là của ta!"
Phương Nhiên nghiêm trang nói.
Hoắc Diễn không nhịn được bật cười, phối hợp gật đầu, "Đúng, ta là của em ấy."
Mấy hồ ly nhỏ bên cạnh rì rầm, "Phương Nhiên còn biết bảo vệ đồ ăn nữa cơ đấy."
Phương Nhiên hừ một tiếng, không để ý đến bọn họ nữa, ngẩng đầu ưỡn ngực dẫn Hoắc Diễn đi về phía trước.
Phòng của tộc trưởng ở bên dưới một cây đại thụ sum suê.
Cha mẹ Phương Nhiên mất sớm, cậu ăn cơm của mọi nhà mà lớn lên, những linh hồ ở đây đều rất tốt, người lớn đều coi cậu là con cái trong nhà, chiều chuộng chăm bẵm.
Tộc trưởng càng hơn thế.
Nếu không phải ông ấy thiên vị ra mặt, dựa theo đúng quy định thì Phương Nhiên đã bị đá ra ngoài tự kiếm ăn từ lâu rồi.
Trong nhà cây, chậu than lửa đang hừng hực cháy, bên trong không bỏ gỗ mà lại thả các loại hoa tươi, ngọn lửa chảy lên toả ra màu sắc kỳ lạ.
Nhìn thấy là Phương Nhiên, vẻ mặt bình thường luôn nghiêm trang lúc này thoáng chốc dịu xuống, ông ấy hừ một tiếng, "Oắt con, còn biết đường về cơ à, không biết gửi thư về nhà hay sao?"
Phương Nhiên cười tít cả mắt, rất vô tình mà buông tay Hoắc Diễn chạy đến bên cạnh tộc trưởng, ôm cánh tay ông ấy, làm nũng, "Không phải con về rồi đây sai!"
Tộc trưởng nâng mắt liếc nhìn Hoắc Diễn, "Sao còn mang theo một kẻ nữa thế này."
Thật ra đến tận giờ Phương Nhiên vẫn không chắc lý do vì sao Hoắc Diễn nhất định muốn theo cậu về, trong lòng cậu có suy đoán, nhưng không dám chắc chắn.
Nghe lời này của tộc trưởng gia gia, Phương Nhiên cũng ngẩng đầu lên, chớp mắt nhìn Hoắc Diễn.
Hoắc Diễn bình tĩnh, hơi cúi người thi lễ, "Chào tộc trưởng, tại hạ Hoắc Diễn, đến đây là vì Phương Nhiên."
Hắn lẳng lặng nhìn vào mắt tộc trưởng, "Ta muốn thành thân với Phương Nhiên."
Lúc nói ra lời này, tộc trưởng không có phản ứng gì, ngược lại là Phương Nhiên bị sặc nước bọt ho khù khụ.
Làm sao cũng không ngờ được Hoắc Diễn sẽ nói thẳng ra như thế.
Tộc trưởng trầm giọng nói, "Ngươi là thầy bắt yêu."
Hoắc Diễn nói chắc như đinh đóng cột, "Ta có thể không làm thầy bắt yêu nữa."
Tộc trưởng híp mắt, "Ngươi chịu vì Phương Nhiên mà từ bỏ lý tưởng và khát vọng của bản thân?"
Hoắc Diễn khẽ cười, "Bắt yêu không phải khát vọng của ta, lúc mới bái sư, ta ghét ác như thù, cho rằng toàn bộ yêu quái trên đời đều là thứ gian ác, bây giờ mới biết, trên đời này còn có yêu như Phương Nhiên."
Ngốc nghếch.
Hắn giữ lời này trong lòng không nói ra.
Sợ Phương Nhiên giận xù cả lông.
"Hành hiệp trượng nghĩa vẫn có thể tạo phúc cho dân chúng, nếu lại gặp yêu quái hoành hành lại hại cho nhân gian thì ta vẫn có thể ra tay g**t ch*t."
Tộc trưởng gật đầu, lại quay sang nhìn Phương Nhiên, "Thế còn con, nếu con thành thân với hắn thì sẽ không thể ở lại tộc nữa."
Không cần biết Hoắc Diễn có là thầy bắt yêu không, dù sao hắn vẫn là con người, quy tắc của tộc linh hồ không phải nói bỏ là bỏ được.
Phương Nhiên chột dạ cúi đầu, lộ ra đôi tai đỏ rực như máu.
Tộc trưởng nhìn vậy thì còn gì mà không hiểu nữa, ông gõ nhẹ cái trán của Phương Nhiên, "Lớn rồi không giữ được."
Phương Nhiên ôm trán, ngẩng đầu cười với tộc trưởng, quay sang lại thấy Hoắc Diễn cười với mình, thế là lập tức thu lại nụ cười, trừng hắn một cái.
Ra khỏi nhà của tộc trưởng, Phương Nhiên dẫn Hoắc Diễn về nhà mình.
Hoắc Diễn đi hai bước thì không nhịn được nữa, nhìn bốn phía không thấy con hồ ly nào khác, bèn kéo Phương Nhiên ôm vào lòng, cúi đầu nhìn cậu, "Bé yêu, ta vui quá."
Trên đường đi hắn vẫn luôn thấp thỏm, trong lòng cực kỳ không yên, hắn thậm chí nghĩ nếu Phương Nhiên từ chối thì hắn phải làm sao đây, hay là cứ mặt dày ở lì lại đây.
Hắn vui quá, Nhiên Nhiên của hắn sao lại tốt như vậy cơ chứ.
Phương Nhiên khẽ hừ một tiếng, "Tôi đã nghĩ kỹ rồi, anh hôn tôi lại không nói muốn thành thân với tôi, hiện giờ đã về tới địa bàn của tôi, tôi nhốt anh lại luôn."
Phương Nhiên lộ ra răng nanh nho nhỏ, cười với Hoắc Diễn.
Rõ ràng lúc trước không bị xà yêu đả thương, nhưng giờ khắc này Hoắc Diễn lại cảm giác như trái tim bị nhiễm phải độc xà, nhói lên tê dại.
Hắn không nói lời nào, cúi đầu, dùng sức hôn.
Nụ hôn của Hoắc Diễn rất mạnh bạo, vội vàng càn quét, Phương Nhiên nhất thời không chịu được muốn trốn, nhưng Hoắc Diễn lại ôm eo cậu siết chặt, không cho Phương Nhiên trốn.
Bỗng, xung quanh vang lên tiếng sột soạt.
Hoắc Diễn cực kỳ nhạy bén, hắn ngẩng phắt đầu, ánh mắt sắc như dao quét xung quanh.
Chỉ thấy phía sau mỗi gốc cây gần đó đều lộ ra một cái đầu hồ ly mềm mại, hai mắt sáng quắc nhìn bọn họ.
Hoắc Diễn, "..."
Hai mắt Phương Nhiên mở to, vội đẩy Hoắc Diễn ra.
Còn không chờ Hoắc Diễn lên tiếng, sắc mặt Phương Nhiên càng ngày càng đỏ, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa xoay người đi, chỉ thấy một bộ quần áo rơi xuống. Người trước mặt biến thành một con hồ ly trắng muốt xinh đẹp phóng vút đi.
Hoắc Diễn, "Bé yêu..."
Hắn không còn cách nào, chỉ đành kiên trì theo sau, chỉ là hồ ly nhỏ chạy quá nhanh, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng.
Bé yêu chạy rồi...
Hôn lễ của hai người vẫn được tổ chức trong tộc.
Lần đầu tiên có yêu quái và thầy bắt yêu thành thân nên hôn lễ cực kỳ rộn ràng, không chỉ có hồ ly mà còn có một vài tộc khác qua lại thân thiết với tộc linh hồ, gì mà thỏ, nai, đều có cả, như một đại hội động vật.
Đêm hôm trước Phương Nhiên không được ngủ ngon, cuối cùng dứt khoát chạy ra ngoài, đi uống rượu với mấy người bạn thân.
Nửa đêm Hoắc Diễn ra ngoài, xách hồ ly nhỏ uống say đến mức không còn biết trời trăng là gì về.
Hồ ly trắng được hắn ôm trong lòng, mềm mại như bông.
Theo từng hơi thở, cái bụng nhỏ phồng lên rồi xẹp xuống, còn có mùi rượu thoang thoảng toả ra.
Hoắc Diễn đun nước, hắn chỉ theo thói quen, uống say thì nên đi tắm, lại quên mất bây giờ Phương Nhiên đang là một con hồ ly nhỏ.
Nước ấm dội xuống, bộ lông hồ ly bỗng chốc ướt nhẹp.
Hoắc Diễn ngẩn người, không nhịn được phì cười.
Hồ ly nhỏ bị dội nước tỉnh, đôi mắt đen như hạt đậu mở to, nhìn chằm chằm Hoắc Diễn.
Hoắc Diễn bị ánh mắt của cậu làm cho chột dạ.
Hắn ho khan một tiếng, còn chưa kịp lên tiếng, hồ ly nhỏ đã lủi khỏi vòng tay hắn, nâng móng vuốt lên.
"Ặc!"
Ngày đại hôn, lão tộc trưởng nhìn thấy hai người mặc y phục đỏ đi tới, trong lòng có trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Nghĩ đến trước đây, đứa nhỏ chỉ lớn bằng bàn tay, bây giờ đã lớn như vậy rồi.
Cũng không biết thành thân xong có bị ức h**p hay không.
Chi bằng giữ hai người này lại trong tộc, có tin đồn gì thì ông ấy ém xuống là xong, dù sao vẫn tốt hơn là để cho Phương Nhiên ở bên ngoài bị con người này bắt nạt.
Nhưng chờ hai người đến gần, lão tộc trưởng lập tức nhìn rõ, cả người cứng lại, ho khan hai tiếng.
Hoắc Diễn mặc hồng bào, đẹp trai tuấn lãng, nhưng mấy vết cào đỏ rực trên cổ cực kỳ chói mắt.
Nhìn là biết do ai cào.
Khuôn mặt già nua của tộc trưởng hơi méo mó, không nhịn được nói, "Phương Nhiên à, tuy hiện giờ đang ở trong tộc ta, nhưng cũng không thể bắt nạt người khác đâu."
Phương Nhiên ngoan ngoãn cúi đầu vâng dạ.
Hoắc Diễn ôm bả vai Phương Nhiên, nhẹ giọng nói, "Tộc trưởng yên tâm, Nhiên Nhiên không bắt nạt con."
Được rồi, một tên thích đánh một tên thích bị đánh.
Yêu quái không giống con người, không có nhiều lễ nghi rườm rà, chẳng mấy chốc hai người đã được đẩy vào động phòng.
Lúc này Phương Nhiên mới bắt đầu căng thẳng.
Dù sao hai người mới chỉ ăn cháo lưỡi, cái khác đều chưa từng làm.
Phương Nhiên túm ống tay áo Hoắc Diễn, ra vẻ bình tĩnh, "Ngủ... ngủ nhá?"
Hoắc Diễn nhướn mày, "Ngủ thế nào?"
Phương Nhiên nào có hiểu cái gì, cũng không nhớ lúc trước từng nghe ai nói, ở bên trên mới là giỏi.
Cậu đáp chắc nịch, "Người ta muốn ở trên!"
Hoắc Diễn "Ồ?" một tiếng, "Thật sao? Được thôi."
Thích hất chảo(*) thì chiều.
(*) chỗ này tác giả dùng 颠勺, một kỹ thuật của mấy đầu bếp chuyên nghiệp, một tay cầm cán chảo, dùng lực ở cổ tay hất vả lắc chảo liên tục, để đồ ăn bên trong tung lên rồi rơi theo chiều ngược lại về chảo cho gia vị ngấm đều và thức ăn được chín đều. Tui định dùng cưỡi ngựa cho nó phổ biến cơ mà từ này phù hợp với góc nhìn của bé Nhiên hơn, để nguyên từ kia thì nó mới chuẩn từ góc nhìn của anh Hoắc, cảm giác nó sét nó rạo rực hơn í :>>>