Chương 72 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Ăn xong bữa sáng, Hoắc Diễn bắt tay vào dọn dẹp mấy căn nhà tranh, không biết hắn kiếm đâu ra một chiếc ghế nằm, đặt dưới bóng cây mát rượi, còn để một ít trái cây rừng đã được rửa sạch sẽ lên cái bàn gỗ bên cạnh, "Cậu cứ nằm đây nghỉ ngơi đi, ta đi dọn dẹp lại mấy căn phòng."

Phương Nhiên ngoan ngoãn "ò" một tiếng, lịch sự hỏi, "Có cần tôi giúp gì không?"

"Không cần cậu, cứ nghỉ ngơi đi."

Hoắc Diễn sợ hồ ly nhỏ bị bật chế độ phòng bị nên quyết định ở lại nơi này một thời gian, có điều hoàn cảnh thế này chắc chắn là không được, đừng nói đến việc hồ ly nhỏ có chịu ở tạm hay không, bản thân hắn không nỡ để hồ ly nhỏ phải chịu ấm ức.

Mấy căn phòng tính ra vẫn còn khá sạch sẽ, nhưng Hoắc Diễn vẫn quét dọn lại một lượt, lại sợ mấy ngày nữa có mưa nên trèo lên gia cố lại mái nhà. Hồi sáng lúc xuống núi, hắn đã mua sẵn chăn nệm sạch sẽ về để trải lại giường.

Đương nhiên, tất cả đều được đặt ở phòng ngủ chính.

Hắn và Phương Nhiên chắc chắn phải ngủ chung một giường.

Có như vậy thì mới có thể trông chừng hồ ly nhỏ mọi lúc mọi nơi chứ.

Phương Nhiên vốn chỉ nằm ườn ra đó thẫn thờ, nhưng chẳng được bao lâu đã lăn ra ngủ thiếp đi, thực sự là vì đêm qua cậu ngủ muộn quá.

Đến khi tỉnh lại một lần nữa, là bị một mùi hương ngào ngạt đánh thức.

Thơm quá đi mất...

Cậu theo bản năng mở mắt ra, còn chưa tỉnh hẳn mà chân đã loạng choạng đi theo mùi hương hướng tiến về phía nhà bếp.

Hoắc Diễn đang nướng gà.

Nghe thấy tiếng động, hắn quay đầu lại, nhìn thấy hồ ly nhỏ đang ngồi xổm ở cửa thì hơi buồn cười, "Đói à? Sắp xong rồi đây."

Phương Nhiên hí hửng tới gần, mắt dán chặt vào con gà đầy thèm thuồng, "Thơm quá đi mất."

"Đây là gia vị bí truyền trước kia ta mua lại của một thương nhân Tây Vực, dùng để nướng gà rất ngon, ta còn nhét thêm một ít trái cây vào trong bụng gà để tăng thêm vị ngọt."

Mới chỉ nghe Hoắc Diễn nói thế thôi mà nước miếng của Phương Nhiên đã suýt chảy xuống.

Cậu cũng chẳng buồn đi đâu nữa, cứ mắt dán vào con gà mà lẽo đẽo theo đuôi Hoắc Diễn, hắn đi một bước cậu theo một bước. Cho đến khi gà được nướng chín, Hoắc Diễn bỏ ra đĩa, xé luôn một chiếc đùi gà đưa cho Phương Nhiên, "Nếm thử một miếng."

Phương Nhiên vội vàng đón lấy rồi ngoạm một miếng lớn.

Trời đất ơi! Hồ ly nhỏ hạnh phúc đến mức sắp bay thẳng lên chín tầng mây.

Ngon quá xá là ngon!!!

Tuy Phương Nhiên thích ăn thịt gà nhưng khả năng tự lập lại cực kỳ kém, cậu chẳng biết nấu nướng gì cả, bình thường toàn phải quấn lấy các ca ca tỷ tỷ nài nỉ họ nướng gà cho ăn, nhưng đều là yêu quái với nhau cả, ăn uống không cầu kỳ nên hương vị cũng chỉ ở mức bình bình.

So với món gà nướng hiện tại của Hoắc Diễn thì đúng là một trời một vực.

Hoắc Diễn nhìn cậu ăn một cách ngon lành, khóe môi cũng khẽ cong lên, "Ngon không?"

Phương Nhiên gật đầu lia lịa.

Ý cười trên mặt Hoắc Diễn càng đậm hơn, "Thích là tốt rồi. Yên tâm đi, ta sẽ không để cậu phải chịu thiệt thòi, ta còn biết nấu rất nhiều món khác nữa, mỗi ngày đều có thể làm đủ loại món ngon cho cậu ăn."

Đôi mắt hồ ly nhỏ sáng rực lên.

Hoá ra cuộc sống có thể tươi đẹp đến thế ư!!

Hoắc Diễn làm như lơ đãng nói, "Thích ăn cá không? Ngày mai ta nấu canh cá cho cậu nhé, cũng khá ngon đấy."

Phương Nhiên gật đầu như gà mổ thóc.

Thích thích, cái gì cậu cũng thích hết.

Hơn nửa con gà nướng chui vào bụng Phương Nhiên, cậu ăn đến mức cái miệng bóng loáng toàn mỡ, Hoắc Diễn không nhịn được bật cười, cầm khăn lau miệng cho cậu.

Lúc đầu Phương Nhiên còn chưa kịp phản ứng, đến khi tỉnh táo lại mới phát hiện tư thế của mình và Hoắc Diễn hình như có hơi gần gũi quá mức.

Cậu bối rối lùi về sau hai bước.

Bàn tay Hoắc Diễn thoáng khựng lại, nhưng sắc mặt hắn không hề thay đổi, giọng điệu vẫn thản nhiên, "Phòng ngủ chính ta cũng dọn dẹp xong rồi, hay cậu vào xem thử đi?"

Phương Nhiên vội vã gật đầu rồi chạy biến vào trong.

Vừa đẩy cửa bước vào, cậu suýt chút nữa đã không nhận ra nơi này, đây có còn là căn phòng rách nát tồi tàn đêm qua không vậy?

Từng góc của căn phòng đều được quét dọn sạch sẽ tinh tươm, trên giường trải bộ chăn nệm mới tinh, nhìn qua là biết rất thoải mái, vừa êm vừa mềm. Trên chiếc bàn bên cạnh còn đặt một bình hoa tươi nhỏ, khiến cho cả căn phòng như bừng sáng hẳn lên.

Hoắc Diễn bước đến phía sau cậu, thấp giọng hỏi, "Thế này đã được chưa? Trước mắt cứ ở tạm như vậy đã, mấy ngày tới ta sẽ sắm sửa thêm đồ đạc bỏ vào."

Phương Nhiên vội vàng lên tiếng, "Thế này đã tốt lắm rồi."

Hoắc Diễn chỉ muốn làm sao cho Phương Nhiên được sống thoải mái nhất có thể.

Hắn nhẹ giọng, "Thích là tốt rồi."

Niềm vui sướng từ việc có lại được báu vật đã mất khiến cả lồng ngực Hoắc Diễn như đang bốc cháy hừng hực.

Giờ phút này, hắn chỉ hận bản thân mình chưa làm đủ nhiều cho cậu. Cho đến tận bây giờ hắn vẫn không biết năm đó đã xảy ra chuyện gì, vì sao Phương Nhiên lại đột ngột bỏ chạy, vì sao cậu bỗng mất đi ký ức.

Năm đó Hoắc Diễn vừa mới bái sư học nghệ, sống trên núi Thanh Linh, xung quanh có rất nhiều loài động vật nhỏ có linh tính, nhưng không có con nào thông minh như hồ ly nhỏ cả.

Thời điểm đó hẳn là hồ ly nhỏ mới bị thú dữ tấn công nên bị thương, Hoắc Diễn bèn đem nó về nuôi trong phòng mình, mỗi ngày nấu cơm, bôi thuốc cho nó.

Nào ngờ đến khi vết thương lành hẳn rồi mà hồ ly nhỏ vẫn không chịu đi.

Nó cứ lười biếng nằm ườn trên giường của Hoắc Diễn, đợi Hoắc Diễn đi học lớp buổi sáng về nấu cơm cho ăn, thi thoảng Hoắc Diễn luyện công, hồ ly nhỏ lại nằm ngay ở hành lang đợi hắn, dáng vẻ vô cùng lười nhác.

Buổi tối, một người một cáo đương nhiên là ngủ chung một giường, hồ ly nhỏ sẽ chui vào trong ổ chăn của Hoắc Diễn, rúc vào người hắn ngủ khò khò.

Vào mùa đông, hồ ly nhỏ chẳng khác nào một chiếc túi sưởi di động, nóng hôi nổi dán vào bên người Hoắc Diễn, hai bọn họ cứ như vậy trải qua mùa đông.

Chỉ là hồ ly ham ngủ, mà Hoắc Diễn lại quá bận rộn, bận tu luyện pháp thuật, bận luyện công, bèn vụng về khâu cho hồ ly nhỏ một con búp bê vải.

Hoắc Diễn chưa từng động vào kim chỉ, lần đầu tiên khó tránh khỏi lúng túng, đầu ngón tay bị kim đâm cho nát bấy như cái sàng, cuối cùng ít nhất thì cũng làm xong, tuy hình thù có hơi xấu xí, nhưng hồ ly nhỏ lại cực kỳ yêu thích, đi đâu cũng ngậm theo con búp bê vải đó.

Mãi cho đến một ngày, hồ ly nhỏ bỗng nhiên mất tích, cả con búp bê vải cũng biến mất theo.

Hoắc Diễn gần như đã lật tung cả ngọn núi lên để tìm kiếm, nhưng đến một cọng lông cũng không tìm thấy.

Hồ ly nhỏ cứ như vậy mà bỏ chạy mất rồi.

Sư đệ nói với hắn, đám động vật nhỏ ở vùng này đều như thế cả, không tim không phổi, vết thương lành là xách mông chạy mất, không đời nào chịu ở lại mãi.

Hoắc Diễn lạnh lùng nhìn sư đệ, "Em ấy không giống bọn họ."

Sư đệ bị ánh mắt của hắn dọa sợ, rụt vai không dám hé răng thêm câu nào nữa.

Từ đó về sau, người trên núi đều biết, tuyệt đối không được nhắc đến hai chữ "hồ ly" trước mặt Hoắc sư huynh.

Sau đó, Hoắc Diễn xuống núi, bắt đầu bắt yêu.

Hắn có tài nghệ hơn người, ra tay tàn nhẫn lại vô tình, bao nhiêu yêu quái ghê gớm đều bị hắn tóm gọn rồi ném thẳng vào trong Tháp Khóa Yêu, thế nhưng hắn chưa từng bắt một con hồ yêu nào cả.

Thi thoảng có nghe phong thanh ở đâu đó, hắn cũng sẽ theo bản năng mà tránh đi.

Đến chính Hoắc Diễn cũng không rõ trong lòng mình rốt cuộc đang nghĩ cái gì nữa.

Cho đến lần này, gặp được Phương Nhiên trong hoàn cảnh như thế, mới biết cậu đã hóa hình thành một con hồ yêu nhỏ.

Trong lòng Hoắc Diễn thấu hiểu hơn ai hết.

Hắn sẽ không bao giờ làm tổn thương Phương Nhiên, ngay cả một cọng lông của cậu hắn cũng không nỡ làm rụng.

Chẳng những không làm tổn thương, hắn còn muốn làm một cái ổ thật đẹp, để nuôi dưỡng hồ ly nhỏ thật tốt.

Sáng sớm, hồ ly nhỏ vẫn còn đang ngủ say, Hoắc Diễn đã thức dậy từ sớm, chỉnh lại góc chăn cho cậu rồi rón rén bước ra ngoài.

Hắn vẫn nhớ hôm qua hồ ly nhỏ nói muốn ăn hoành thánh, nên hôm nay hắn cố ý dậy thật sớm để nhào bột gói hoành thánh.

Một nồi hoành thánh nóng hổi nghi ngút khói đã làm xong, Hoắc Diễn thấy thời gian cũng không chênh lệch lắm, đoán chừng hồ ly nhỏ sắp dậy, bèn múc hoành thánh ra bát, còn cẩn thận rắc thêm hành hoa.

Vừa mới bưng bát ra ngoài, sắc mặt hắn bỗng nhiên thay đổi.

Trong sân xuất hiện thêm vài vị khách không mời mà đến.

Nam tử mặc thanh y sải bước tiến lên, "Sư huynh! Cuối cùng cũng tìm được huynh rồi! Vùng Kinh Bắc xuất hiện đại yêu quái, xin huynh ra tay tương trợ."

Sắc mặt Hoắc Diễn lạnh lùng, "Không rảnh."

Người nọ sốt sắng còn định nói thêm gì đó, rồi lại nhìn thấy bát hoành thánh trên tay Hoắc Diễn, tức thì ngẩn ra.

Từ bao giờ Hoắc sư huynh có sở thích ăn thứ đồ của người phàm thế này?

Chẳng phải quanh năm bọn họ đều tích cốc(*) sao?

(*) nhịn ăn á

Ngay sau đó, cánh cửa bên cạnh kẹt một tiếng mở ra, một thiếu niên mặc ngoại bào rộng thùng thình bước ra ngoài, nhìn là biết ngay áo của sư huynh, cậu vừa dụi mắt vừa dùng chất giọng mềm mại lên tiếng, "A Diễn, hoành thánh nấu xong chưa?"

Càng khiến cho người sư đệ kia kinh hãi đến mức suýt rơi cả cằm xuống đất chính là, sư huynh của gã vậy mà đặt ngay bát xuống, sải bước vội vàng tiến tới, dùng tông giọng dịu dàng mà gã chưa từng được nghe trong đời đáp, "Xong rồi, vừa mới chín, mau tranh thủ ăn lúc còn nóng đi."

Không phải, đây...

Tình huống gì đây?

Cuộc sống của cặp vợ chồng son à???