Chương 71 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Phương Nhiên bị ánh mắt đáng sợ của hắn dọa cho hoảng hồn, càng ôm chặt búp bê vải hơn, "Là của tôi mà."

Hoắc Diễn hơi khựng lại, không nói gì thêm nữa.

Ánh mắt hắn sâu thẳm, như đang nhìn chú búp bê vải, lại như đang nhìn Phương Nhiên, sau đó hắn bỗng khẽ cười.

Hóa ra là vậy.

Chẳng mấy hắn đã thông suốt mọi chuyện trong lòng, nằm xuống lại, nhắm mắt, giọng điệu lười biếng: "Không sao đâu, có thể xấu đến mức nào chứ."

Phương Nhiên chẳng còn cách nào khác, chỉ đành bò lên giường theo.

Cậu vừa nằm xuống, ngón tay Hoắc Diễn đã khẽ gẩy nhẹ một cái, ánh nến trên bàn vụt tắt.

Phương Nhiên giật mình, "Ơ sao nến lại tắt rồi?"

Hoắc Diễn hỏi lại: "Đi ngủ không thổi tắt nến sao?"

Phương Nhiên không nhịn được nói, "Nhưng tôi sợ tối mà."

Hoắc Diễn hơi buồn cười, hắn xoay người sang đối mặt với Phương Nhiên, thấp giọng, "Có người ngủ bên cạnh mà cũng sợ?"

Phương Nhiên không hé răng, được một lúc, cậu lại không kìm được tò mò hỏi, "Vừa rồi anh có cử động gì đâu, sao nến lại tắt được thế?"

Hoắc Diễn rất bình thản đáp, "Vài mẹo vặt ấy mà. Bình thường ta đi đốn củi, rảnh rỗi thuận tay bắt vài con yêu quái nên cũng biết một ít phép thuật."

Phương Nhiên cao giọng, "Bắt yêu!!"

Hoắc Diễn lười biếng nâng mắt nhìn cậu, "Sao thế?"

Hai mắt Phương Nhiên mở to, "Anh... anh... lúc vào nhà sao anh không nói trước?!"

Biết thế thì cậu đã chạy sớm rồi.

Hoắc Diễn khẽ cười, "Chuyện này có gì đáng để nói đâu."

Phương Nhiên sắp khóc đến nơi.

Trời đất ơi, sao số cậu lại đen đủi như thế cơ chứ.

Vừa mới ra khỏi nhà đã đụng ngay thầy bắt yêu.

Toi đời rồi toi đời rồi.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, Hoắc Diễn lặng lẽ nằm đó, bỗng nhiên hắn nhíu mày, "Sao ta cứ cảm thấy cái giường này đang rung lắc thế nhỉ?"

Phương Nhiên đang run cầm cập, "Chắc là do gió lớn bên ngoài thổi đấy."

Hoắc Diễn khẽ gật đầu.

Rất nhanh sau đó, hắn lại hỏi, "Tiếng gì thế? Cậu có nghe thấy không?"

Hai hàm răng Phương Nhiên đang đánh vào nhau lập cập, "Chắc là, chắc là có chuột đấy."

Hoắc Diễn cố nhịn cười, "Điều kiện ở đây tồi tàn như thế, một mình cậu sống thế nào vậy?"

Phương Nhiên bật thốt, "Tôi chuẩn bị dọn đi ngay đây."

Dọn đi ngay trong đêm luôn.

Trong bóng đêm, khóe môi Hoắc Diễn khẽ nhếch lên.

Đêm qua canh ba, màn đêm đen kịt như mực.

"Két."

Cánh cửa mở ra, Phương Nhiên đeo một cái bọc hành lý nhỏ trên lưng, nhón chân rón ra rón rén đi ra ngoài.

Cứu bé với!

Có thầy bắt yêu!

Phương Nhiên quyết định rồi, lần này mò về nhà, trong vòng một năm rưỡi cậu sẽ tuyệt đối không bước chân ra khỏi cửa.

Ai ngờ vừa mới đi đến cổng, một bóng người đã đứng tựa vào cánh cửa, lặng lẽ đứng đợi cậu từ bao giờ.

Phương Nhiên dừng khựng lại.

Cậu không thể tin vào mắt mình mà nhìn chằm chằm Hoắc Diễn.

Không phải cái kẻ này đang ngủ say trong phòng sao?!

Hoắc Diễn nâng mắt, nở một nụ cười nhàn nhạt với cậu, "Giới thiệu lại một lần nữa nhé, Hoắc Diễn, thầy bắt yêu bảy sao, nghe đồn núi Liễu Thanh thường có hồ ly tinh xuất hiện nên ta lần theo dấu vết tìm đến đây."

Phương Nhiên vội cãi, "Không thể nào, anh nghe tin này ở đâu ra thế! Rõ ràng hôm nay tôi mới tới đây mà!"

Vừa dứt lời, Phương Nhiên đã biết mình lỡ lời, vội lấy tay bịt miệng.

Ý cười trong mắt Hoắc Diễn càng đậm hơn, "Xem ra chuyến này ta đi không uổng công, chẳng phải đã tóm được một con hồ ly nhỏ đây sao."

Xem ra cái tên thầy bắt yêu thối tha này đã sớm nhìn thấu thân phận của cậu.

Phương Nhiên cắn răng, bùm một cái, một làn khói trắng bốc lên, mơ hồ có thể nhìn thấy một chú hồ ly nhỏ màu trắng phóng vút ra khỏi màn sương.

Thế nhưng còn chưa chạy được hai bước, gáy của nó đã bị xách ngược lên.

Hoắc Diễn chậm rãi lên tiếng, "Trò chuyện nào, hồ ly nhỏ."

Trong phòng, nến đã được thắp sáng, hai người ngồi ở hai bên, Hoắc Diễn cầm bút mực, lạnh giọng "tra khảo".

"Họ tên."

"Phương Nhiên."

Cậu thiếu niên như sắp khóc đến nơi, đuôi mắt đỏ ửng, trông cực kỳ đáng thương.

"Đã từng hại người chưa?"

Nghe đến câu này, Phương Nhiên vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, "Chưa từng, tôi chưa từng hại ai cả, tôi là yêu quái tốt mà, tôi chỉ ăn thịt gà chứ không ăn thịt người đâu."

Khóe môi Hoắc Diễn khẽ cong lên, nhưng giọng nói nghe vẫn rất lạnh, "Chuyện này không phải cứ cậu nói là được đâu, cậu phải ở lại bên cạnh ta, để ta theo dõi một thời gian đã."

Phương Nhiên đánh bạo hỏi, "Thế phải giám sát bao lâu ạ?"

Hoắc Diễn đáp bừa, "Khoảng mười hoặc tám năm, chưa biết chừng có thể lên đến vài chục năm."

Phương Nhiên nghe xong mà trước mắt tối sầm.

Hoắc Diễn gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, "Tôi đã ưu ái cậu lắm rồi đấy, phải biết là những yêu quái bị ta bắt được đều bị nhốt vào Tháp Khóa Yêu hết rồi."

Phương Nhiên gật đầu lia lịa, "Đa tạ đại nhân."

"Câu hỏi tiếp theo," Hoắc Diễn e hèm một tiếng, "Con búp bê vải của cậu từ đâu mà có?"

"Cái này của tôi thật mà."

Sợ Hoắc Diễn không tin, Phương Nhiên cuống quýt giải thích, "Hồi nhỏ tôi từng bị đi lạc, sau khi trở về thì ôm theo con búp bê vải này, nhưng ký ức lúc bị lạc không còn nữa, tôi cũng không nhớ đã xảy ra chuyện gì."

Là vậy sao...

Hoắc Diễn hơi rũ mắt, ngừng một lát mới thu dọn giấy mực, "Được rồi, hôm nay đến đây thôi, ngủ trước đã."

Phương Nhiên ngây thơ hỏi, "Có thật là phải cần tới mười năm tám năm lâu như vậy không ạ? Tôi thấy chỉ cần vài ngày là được rồi, tôi ngoan lắm luôn thật đó."

"Thời gian ngắn như vậy thì nhìn ra được cái gì." Hoắc Diễn không cho cậu phản bác, "Tám mười năm còn là ngắn đấy."

Phương Nhiên, "..."

Sau một trận giày vò, lúc nằm lại lên giường trời cũng đã gần sáng.

Phương Nhiên là một chú hồ ly nhỏ nhưng có trái tim to, đụng mặt thầy bắt yêu mà vẫn có thể ngủ ngon lành. Chỉ là tướng ngủ của cậu quá xấu, mới có một chốc đã lăn vào lòng Hoắc Diễn.

Đúng là con mồi tự dâng tận miệng.

Hoắc Diễn rũ mắt, ngắm nghía khuôn mặt của Phương Nhiên, ánh trăng bên ngoài mờ ảo, chỉ có thể thấy được đường nét mơ hồ, nhưng ánh mắt Hoắc Diễn lại vô cùng tham lam nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần.

Bé yêu.

Tìm được em rồi.

Chú hồ ly trắng nhỏ mà hắn nuôi hồi nhỏ bỗng nhiên bị lạc mất, không biết Hoắc Diễn đã tìm kiếm bao lâu, nhưng mãi vẫn không tìm được.

Chẳng thể ngờ hai người lại gặp lại nhau trong hoàn cảnh như thế này.

Hắn vươn tay, ôm chặt Phương Nhiên, hơi cúi đầu xuống, nhẹ nhàng chạm vào má cậu.

Đã tìm được rồi, hắn sẽ không bao giờ buông tay nữa.

Phương Nhiên ngủ một mạch đến tận khi mặt trời lên cao.

Cậu dụi mắt ngồi dậy, vị trí bên cạnh đã trống không từ lâu, ký ức của tối hôm qua từ từ hiện về trong tâm trí.

Khoan đã --

Thầy bắt yêu!!

Phương Nhiên bật dậy, ngó nghiêng nhìn quanh.

Thầy bắt yêu không có đây!

Cơ hội bỏ trốn tới rồi!

Hồ ly nhỏ mừng rỡ khôn xiết.

Cậu vội vàng vơ lấy con búp bê vải của mình, chuẩn bị co giò chạy trốn.

Nào ngờ vừa mới ra đến sân, cậu đã nhìn thấy trên chiếc bàn đá bày biện đầy những đĩa thức ăn nóng hổi.

Hoắc Diễn từ trong bếp bước ra, trên tay bưng một bát canh, "Dậy rồi à? Vừa kịp ăn cơm."

Phương Nhiên khó tin hỏi: "Mấy thứ này ở đâu ra thế?"

"Ta xuống núi đổi ít đồ với người dân để lấy nguyên liệu nấu ăn."

Phương Nhiên quét mắt một lượt, có cháo nóng hổi, có trứng hấp vàng ươm, lại còn có hai đĩa thức ăn xào, thậm chí còn có một đĩa bánh bao nữa.

Ở nơi rừng sâu núi thẳm thế này, vậy mà lại có thể kiếm được nhiều đồ ăn ngon như vậy.

Phương Nhiên nuốt ực một cái.

Hoắc Diễn nhìn Phương Nhiên từ trên xuống dưới một lượt, cười như không cười: "Có phải cậu thấy ta không có nhà nên định bỏ trốn không?"

Phương Nhiên vội vàng lắc đầu, trưng ra bộ mặt ngoan ngoãn hết nấc, "Sao có thể chứ, tôi đang đi ra ngoài để tìm anh mà."

Cũng không biết Hoắc Diễn có tin hay không, chỉ gật đầu rồi hất cằm ra hiệu, "Ngồi xuống ăn trước đi, ta còn mua một con gà nữa, giờ ta đi ướp gia vị, trưa nay làm gà nướng cho cậu ăn."

Lại còn có thịt gà để ăn nữa!!

Phương Nhiên cảm động đến mức suýt chút nữa là nước mắt lưng tròng.

Hóa ra ở bên cạnh Hoắc Diễn lại thích như thế.

Cậu lập tức quăng cái ý định bỏ trốn ra sau đầu, gật đầu thật mạnh, "Được nha, được nha!"

Hơn nữa, Hoắc Diễn không chỉ bày biện đẹp mắt mà tay nghề nấu nướng còn rất đỉnh, Phương Nhiên ăn đến mức ợ một tiếng, cậu xoa cái bụng căng tròn, thoải mái đến mức thở ra một hơi.

Hoắc Diễn xử lý xong con gà, rửa sạch tay rồi bước ra ngoài, buổi sáng hắn nấu hơi nhiều, dù hồ ly nhỏ ăn khỏe nhưng vẫn bị thừa lại một ít, hắn không hề đắn đo, cứ thế ăn nốt phần thức ăn thừa của Phương Nhiên.

Phương Nhiên ngẩn người, ngập ngừng hỏi, "Anh không chê tôi à? Thầy bắt yêu các anh... chẳng phải đều rất ghét đám yêu quái bọn tôi sao?"

Hoắc Diễn cau mày.

Hắn không thích cách nói này của Phương Nhiên, nghe cứ như đang vạch rõ giới hạn với hắn.

Hắn trầm giọng: "Đương nhiên là không, yêu quái cũng có tốt xấu, chẳng phải cậu đã nói mình là yêu quái tốt à?"

Phương Nhiên vội đáp, "Đúng vậy, đương nhiên tôi là yêu quái tốt rồi."

Hoắc Diễn khẽ cười, "Đã là yêu quái tốt chẳng có gì khác với người thường cả."

Hai mắt Phương Nhiên sáng lên.

Hoắc Diễn nhìn cậu, trịnh trọng nói ra câu nói kia.

"Phương Nhiên, chúng ta giống nhau."