Chương 68 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Phương Nhiên ngồi cạnh bàn ăn, vùi đầu ăn mì, chỉ để lộ vành tai đỏ rực.

Hoắc Diễn giặt ga giường xong đi ra, vẻ mặt bình thản, còn không quên hỏi Phương Nhiên, "Có ngon không?"

Phương Nhiên nhồm nhoàm đáp, "Ngon lắm."

Hoắc Diễn nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, cố tình nói, "Không cần ngại, có gì đâu, đây là chuyện bình thường thôi mà."

Câu nói này phát ra quá đột ngột.

Phương Nhiên suýt thì sặc, ho khù khụ mấy tiếng, vội cầm cốc nước cam lên, ngửa đầu uống một ngụm lớn mới dứt được cơn ho.

Hoắc Diễn cau mày, nhẹ nhàng giúp cậu vuốt lưng, "Vội cái gì."

Phương Nhiên quay phắt đầu, dùng đôi mắt tròn vo trừng hắn, "Tự nhiên cậu nói gì thế! Cái gì bình thường hả!"

Hoắc Diễn thong dong nhìn cậu.

Phương Nhiên ngừng hai giây, nghẹn đỏ cả mặt, nửa ngày mới nặn ra được một câu, "Chẳng lẽ cậu, cậu cũng ấy cái đó à."

Hoắc Diễn ngừng hai giây, "Đương nhiên."

Giây tiếp theo, chỉ thấy hai mắt Phương Nhiên sáng ngời nhìn hắn, "Cậu mơ thấy ai thế?"

Hoắc Diễn, "..."

Còn có thể là ai.

Đương nhiên là đứa nhỏ hư trước mặt này rồi.

Mà nội dung giấc mơ của hắn, nói ra chỉ sợ làm bẩn tai Phương Nhiên, dạy hư người ta mất.

Hoắc Diễn bèn hỏi ngược lại cậu, "Thế tối qua Nhiên Nhiên lại mơ thấy cái gì?"

Lần này đến lượt Phương Nhiên ngậm miệng.

Hai người nhìn nhau, cuối cùng đều không hé răng.

Phương Nhiên nhanh chóng xử lý xong bát mì, sau đó đứng lên muốn thu dọn bát đũa mang đi rửa, nhưng Hoắc Diễn còn nhanh hơn một bước, cướp bát đũa đi vào bếp.

Hai người cứ như thế mà ăn ý bỏ qua chủ đề kia.

Hôm nay là cuối tuần, Phương Nhiên thay quần áo rồi cùng Hoắc Diễn đến chợ đồ gia dụng gần đó.

Trước khi đi, Hoắc Diễn còn viết một danh sách, hiện giờ đang được Phương Nhiên cầm. Cậu đi bên cạnh Hoắc Diễn, đọc lên, "Mua xong ghế rồi, còn... đèn bàn, giá phơi đồ, ghế nhỏ..."

Phương Nhiên ngẩng đầu, "Cái này làm gì thế?"

Hoắc Diễn bình tĩnh đáp, "Lúc tôi rửa chân cho cậu cần để ngồi."

Hai mắt Phương Nhiên mở to, "Cậu... không cần! Ai cần cậu rửa chân cho chứ."

Hoắc Diễn bỏ qua lời của Phương Nhiên, vươn tay đoạt lấy tờ giấy rồi tiếp tục chậm rãi đi về phía trước.

Chợ đồ gia dụng khai trương chưa lâu, rất tấp nập, phần lớn người đến đây là những cặp đôi hoặc vợ chồng mới cưới, cùng nhau mua thêm đồ dùng cho gia đình.

Phương Nhiên và Hoắc Diễn sóng vai đi dạo, bỗng có cảm giác đang hoà chung một bầu không khí với bọn họ, như bản thân và Hoắc Diễn cũng giống vậy, vừa mới kết hôn, cùng nhau mua đồ đạc trang trí cho căn nhà mới của hai người.

Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, trái tim Phương Nhiên bỗng chốc đập nhanh hơn, thình lình, bàn tay được nắm lấy, cậu ngơ ngác cúi đầu, bàn tay nhỏ của cậu được bàn tay lớn ấm nóng của Hoắc Diễn bao bọc, mười ngón đan nhau thật chặt.

Bước chân của Phương Nhiên dừng lại.

Hoắc Diễn đưa mắt nhìn cậu, vẻ mặt cực kỳ bình thản, "Sao thế?"

Phương Nhiên khẽ lắc đầu, chỉ là hai má hơi nóng lên.

Mua xong vài món đồ nữa, trả tiền, hẹn thời gian giao đến nhà. Hai người lại tiện đường rẽ vào một siêu thị gần đó, mua một ít nguyên liệu nấu ăn để tối về nấu lẩu.

Hôm nay tiêu tốn nhiều tiền như vậy, Phương Nhiên cứ thấp thỏm trong lòng mãi, rỏn rén theo sau Hoắc Diễn hỏi hắn có đủ tiền không.

Hoắc Diễn cười đáp, "Yên tâm, tôi còn một ít tích cóp mà."

Có thể là vì hồi nhỏ đã hạ quyết tâm sẽ chăm sóc cho Nhiên Nhiên thật tốt nên Hoắc Diễn nuôi dưỡng thói quen tiết kiệm tiền từ rất sớm, lại thêm tiền tích cóp đi làm thêm nên vẫn có thể gắng gượng duy trì cho những khoản chi tiêu trước mắt.

Kỳ học quân sự đã kết thúc, hắn định sẽ tiếp tục dạy gia sư vào thời gian rảnh, tích cóp một ít tiền vốn rồi bắt đầu khởi nghiệp.

Hắn cũng không định giấu Phương Nhiên chuyện này, bèn nói cho cậu.

Phương Nhiên vội tiếp lời, "Tôi cũng dạy gia sư được, tuy điểm của tôi không bằng cậu, nhưng tiếng Anh cũng kha khá mà đúng không, lấy giá thấp hơn xíu là xong!"

Hoắc Diễn từ chối mà không cần suy nghĩ, "Không cần cậu."

"Tôi kiếm tiền, cậu cứ tận hưởng cuộc sống đại học cho tốt là được."

Phương Nhiên không vui, "Như thế không công bằng, tôi cũng đâu phải thứ vô dụng."

Hoắc Diễn trở nên nghiêm túc, "Tôi chưa từng nghĩ như vậy."

Hắn chỉ mong Phương Nhiên có thể giống với những người khác, vui vẻ mà trải qua tuổi thanh xuân vô lo vô nghĩ, không cần âu sầu vì chuyện tiền nong.

"Như vậy không công bằng với cậu."

Hoắc Diễn khẽ cười, "Có Nhiên Nhiên luôn ở bên cạnh đã là rất công bằng với tôi rồi."

Phương Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ cảm thấy ánh mắt của Hoắc Diễn rất nặng nề, trong mắt có cảm xúc gì đó mà cậu xem không hiểu.

*

Nhà trọ rất gần trường, sẽ không khiến Phương Nhiên bị muộn học, sáng nào cũng có bữa sáng ngon tuyệt do Hoắc Diễn chuẩn bị, đến cả sách vở cho buổi học ngày hôm sau cũng được Hoắc Diễn chuẩn bị giúp. Buổi tối còn có thể rúc trong lòng Hoắc Diễn mà ngủ, ấm áp thoải mái.

Ngày tháng trôi qua quá vô cùng tươi đẹp.

Buổi trưa vừa tan học thì nhận được tin nhắn của Hoắc Diễn, nói buổi trưa hắn không thể về nấu cơm cho Phương Nhiên, trong tủ lạnh ở nhà có hoành thánh sủi cảo hắn làm trước đó, chỉ cần nấu lên là ăn được, hoặc là đến quán ăn gần đó ăn, nhưng không được ăn cay.

Phương Nhiên trả lời [Đã rõ!]

Có lẽ do Hoắc Diễn đang bận nên không trả lời cậu ngay.

Tiết học vừa rồi chung lớp với cả mấy người bạn cùng phòng cũ, vừa hay có thể tiện đường cùng đi quán ăn ngoài trường.

Bạn cùng phòng than vãn, "Hai ngày nữa là đến lễ tình nhân rồi, tôi vẫn chưa chọn được quà."

Lúc trước Phương Nhiên chỉ cần nghe bọn họ bàn tán đến mấy chủ đề thế này là thông tin sẽ tự động từ tai trái trôi qua tai phải, sau đó tiếp tục cắm cúi ăn cơm, dù sao cũng không liên quan gì đến cậu.

Nhưng hôm nay cậu lại dừng động tác, ngẩng đầu hỏi, "Lễ tình nhân á?"

"Đúng đó, cửa hàng bán hoa đối diện trường bắt đầu tăng giá rồi."

Bạn cùng phòng đề xuất, "Không thì cậu làm socola đi, mọi người đều tặng nhau cái đó trong lễ tình nhân mà."

Phương Nhiên hơi mất hồn.

Hiện giờ cậu và Hoắc Diễn đã "sống chung" được một thời gian, nhưng hai người chỉ giống như bạn cùng phòng ngủ chung giường mà thôi.

Mỗi tối Hoắc Diễn đều ngủ rất ngay ngắn, mà cậu lại mơ mơ màng màng rồi chui vào lòng hắn, chỉ là đến tận giờ vẫn chưa xảy ra chuyện gì.

Chẳng lẽ cứ phải tiếp tục mơ hồ thế này sao?

Phương Nhiên không phải người như thế.

Cậu ghét những mối quan hệ rối rắm không rõ ràng.

Sắp đến lễ tình nhân rồi, có nên tranh thủ cơ hội này nói rõ với Hoắc Diễn không đây?

Thích là thích, không thích... không thích thì cậu nhốt Hoắc Diễn lại là được!

Phương Nhiên tức giận xúc một miếng cơm to bỏ vào miệng.

Dám không thích cậu?

Cậu gõ vỡ đầu Hoắc Diễn luôn!

...

"Anh muốn xem mẫu này đúng không ạ?"

Nhân viên mở hộp ra, cười nói, "Tuy đây là nhẫn trơn, nhưng là mẫu thiết kế, bên trên có hoa văn sóng nước, đeo lên sẽ rất độc đáo đó ạ."

Quả thật, gắn thêm cái mác "nhẫn thiết kế" nên giá cũng được đội lên gấp mấy lần.

Nhưng trong đầu Hoắc Diễn đã tưởng tượng đến ngón tay nhỏ nhắn của Phương Nhiên khi đeo thêm chiếc nhẫn này, không biết sẽ xinh đẹp đến mức nào.

Mấy ngày nữa là đến lễ tình nhân rồi.

Hoắc Diễn không chờ được cũng không muốn chờ nữa.

Hắn phải nhanh chóng đòi danh phận cho mình thôi.

Buổi tối lúc Hoắc Diễn về đến nhà, không biết Phương Nhiên đang lén lút làm gì trong phòng ngủ, Hoắc Diễn đẩy cửa đi vào còn bị cậu kích động ngăn lại.

Hoắc Diễn híp mắt, "Đang làm gì đó."

Phương Nhiên ấp úng không trả lời được, rồi bỗng tò mò hỏi, "Trong túi áo cậu có gì mà phồng lên thế?"

Hoắc Diễn nghẹn lời, hơi nghiêng người tránh khỏi tầm mắt của Phương Nhiên, "Không có gì."

Hai người đều có bí mật, ăn ý mà không tiếp tục hỏi đối phương.