Chương 64 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Thật ra bạn cùng phòng cũng chỉ thuận miệng trêu chọc, chẳng mấy đã ào đi chia nhau cà phê.

Chỉ còn lại một mình Phương Nhiên ngồi trầm tư.

Nói như thế thì, có phải giữa cậu và Hoắc Diễn thật sự có gì đó không bình thường hay không, nếu không thì lớp trưởng và bạn cùng phòng đã không hiểu lầm bọn họ như thế.

Phương Nhiên rút kinh nghiệm đi tìm hiểu trước đồng tính nam rốt cuộc là như thế nào, vì sao cậu với Hoắc Diễn lại bị mọi người hiểu lầm.

Buổi tối tắt đèn, Phương Nhiên lén lút trùm chăn lướt mạng.

Sau hai ngày nằm vùng điều tra, Phương Nhiên đã chạm tay đến một diễn đàn của những người đồng tính, phóng mắt nhìn tới, các tiêu đề đỏ rực nối liền nhau không dứt.

[Cầu tư thế nào không đau eo] (Hot)

[Hoá ra không làm sạch sẽ bị sốt thật.]

Phương Nhiên là một trai thẳng mới được mở ra thế giới mới, càng xem mặt mũi càng đỏ bừng, cậu cố lấy dũng khí đăng một bài.

[Tôi và anh em tốt bị hiểu lầm thành yêu đương đồng tính, phải làm sao đây?]

Diễn đàn này rất nhộn nhịp, chẳng mấy chốc đã có một đống câu trả lời.

[Trai thẳng trai thẳng, mùi vị ngon lành của trai thẳng.]

[Vào đây rồi còn anh em tốt cái nỗi gì?]

[Anh em tốt *** ông thế nào, nói nghe thử coi.]

Cái gì cơ!

Diễn đàn này rốt cuộc có ai bình thường không vậy!!

Phương Nhiên nghẹn đỏ cả mặt, giận dữ gõ chữ.

[Tụi này chẳng làm gì quá đáng cả, chỉ là cùng nhau lớn lên, quan hệ thân thiết hơn cũng rất bình thường có đúng không.

Không hôn hít gì cả, cùng lắm là kéo tay kéo chân, trời hơi lạnh thì tôi và cậu ấy ngủ cùng nhau, cậu ấy rất chăm tôi, quần áo của tôi đều do cậu ấy giặt, còn đút cơm cho tôi...]

Phương Nhiên càng gõ càng thấy không ổn.

Hình như quan hệ của cậu và Hoắc Diễn hơi thân thiết quá mức xíu xiu...

Khu bình luận lại rôm rả.

[Không biết nữa, dù sao Lưu Quan Trương không như vậy.]

(*) Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi nổi tiếng với màn kết nghĩa vườn đào, là biểu tượng cho tình anh em chí cốt của trai thẳng : D

[Ngủ cùng mà không làm á?]

[Hệ daddy với bé ngốc ngây thơ.]

[Dẹp, giải tán.]

Phương Nhiên cảm giác mình sắp thành một con tôm luộc, ném phăng chiếc điện thoại sang một bên rồi thở hắt ra.

A a a!

Cậu không yêu đương với Hoắc Diễn thật mà.

Mất ngủ cả một đêm, hôm sau dậy tập thể dục buổi sáng còn có cảm giác cả người đi trên mây.

Không ngờ Hoắc Diễn lại chờ cậu ngay dưới tầng.

Trong nháy mắt khi nhìn thấy Hoắc Diễn, Phương Nhiên bỗng thấy cực kỳ gượng gạo, theo bản năng còn muốn trốn.

Nhưng Hoắc Diễn đã đi nhanh về phía cậu.

"Sao sắc mặt lại kém thế này?" Hoắc Diễn cau mày, "Tối qua không ngủ ngon?"

Hắn duỗi tay muốn sờ trán Phương Nhiên, nhưng Phương Nhiên lại vô thức tránh đi.

Bàn tay của Hoắc Diễn khựng lại giữa không trung.

Phương Nhiên ngượng ngùng ho khan một tiếng, "Tôi không sao, tại dậy sớm quá thôi."

Ánh mắt Hoắc Diễn trầm xuống, hắn không nói gì nữa, thu tay về, "Khó chịu ở đâu thì bảo, tôi đi xin nghỉ giúp cậu."

"Không cần không cần." Phương Nhiên liên tục nói, "Không sao thật mà, cậu mau đi đi, nếu không lại muộn giờ tập trung."

Hoắc Diễn vẫn cau mày, cứ cảm thấy hôm nay Phương Nhiên có chỗ nào là lạ, nhưng hắn cũng không nói gì nữa, chỉ thấp giọng dặn dò, "Buổi trưa tôi đến tìm cậu ăn cơm."

Phương Nhiên lơ đãng gật đầu.

Suốt buổi sáng cậu đều trong trạng thái hồn vía trên mây.

Hoá ra mỗi hành động cử chỉ của cậu và Hoắc Diễn đều đã vượt quá ranh giới của anh em tốt bình thường.

Con trai cũng có thể yêu nhau...

Trái tim Phương Nhiên nhảy thình thịch.

Vậy cậu và Hoắc Diễn cũng được có đúng không?

Có một số chuyện, một khi đã ló đầu ra thì sẽ như một cái cây lớn không ngừng đâm chồi nảy lộc.

Buổi trưa lúc ăn cơm, bên trong nhà ăn ồn ào, Hoắc Diễn và Phương Nhiên chọn một góc hẻo lánh.

Phương Nhiên giữ chỗ, Hoắc Diễn đi mua hai phần cơm mang về, còn mua thêm một lon nước ngọt cho Phương Nhiên.

Phương Nhiên quét mắt một lượt, đều là những món cậu thích.

Chỉ là hôm nay cậu không muốn ăn cho lắm, mới ăn được hai miếng đã ngừng, không nhịn được hỏi, "A Diễn, bây giờ chúng ta đã lên đại học cả rồi, cậu có định yêu đương hẹn hò gì không?"

Sắc mặt Hoắc Diễn thoáng chốc đen sì, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm Phương Nhiên, "Có ý gì? Nhiên Nhiên muốn yêu đương?"

Với ai?

Mới khai giảng hai ngày mà trái tim của Phương Nhiên đã bị thằng chó nào câu đi mất?

Quả nhiên không thể để cậu một mình bên ngoài.

Phải luôn giám sát từng giây từng phút mới được.

Mặt Phương Nhiên hơi nóng lên, cậu cố lấy dũng khí, "Tôi, tôi có xíu xiu, cậu nghĩ thế nào..."

"Không được." Hoắc Diễn lạnh lùng đáp.

Phương Nhiên bị ngắt lời thì không khỏi ngẩn ra, "Hả?"

Hoắc Diễn trầm mặt, gằn từng chữ, "Không được yêu sớm."

Phương Nhiên cau mày, không vui nói, "Lên đại học rồi sao còn gọi là yêu sớm được."

Hoắc Diễn hừ lạnh, "Tóm lại tôi nói không được là không được."

Phương Nhiên như bỗng nhiên bị dội một thùng nước lạnh.

Là cậu suy nghĩ viển vông rồi.

Không phải ai cũng có thể chấp nhận chuyện hai thằng con trai yêu nhau.

Nhìn dáng vẻ này của Hoắc Diễn, rõ ràng là thẳng đến không thể thẳng hơn!

Phương Nhiên ủ rũ như con chó nhỏ mắc mưa, buồn bã cúi đầu ăn cơm.

Giờ thì hay rồi, cả hai người đều không vui.

Hoắc Diễn trầm mặt từ đầu đến cuối, lúc đưa Phương Nhiên về, hắn lạnh nhạt nói, "Chờ hết đợt học quân sự cậu đi xin thầy cho học ngoại trú đi."

Phương Nhiên ngây ra, "Học ngoại trú? Chúng ta về trại trẻ ở á? Nhưng mà, nhưng mà như vậy liệu có ổn không."

Hoắc Diễn bình tĩnh nhìn cậu, "Không về trại trẻ ở."

"Tôi thuê trọ ở ngoài trường, chúng ta chuyển tới đó ở trước."

Chờ hắn tích cóp đủ tiền sẽ mua một căn nhà thật lớn thật xinh đẹp cho Phương Nhiên.

Rất muốn nhốt Phương Nhiên lại, không cho cậu ra khỏi cửa, cũng sẽ không để cho bất cứ ai nhìn thấy cậu. Mỗi ngày chỉ cần ngoan ngoãn ở trên giường chờ hắn ***.