Chương 60 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Từ chối thì vẫn cứ từ chối.

Nhưng từ chối cũng vô dụng.

Phương Nhiên vẫn chui vào ổ chăn của hắn.

Ký túc xá trong trường chỉ có giường đơn, hai người ngủ chung cực kỳ chật chội.

Nhưng Phương Nhiên lại không hề thấy vậy, còn dán vào người Hoắc Diễn, lầm bầm nói "nóng hầm hập" thế nhỉ.

Hoắc Diễn nhắm mắt nhẫn nhịn, nhịn đến mức gân xanh trên trán đều nổi cả lên.

Nhưng Phương Nhiên còn không chịu ngủ cho đàng hoàng, người đã áp vào Hoắc Diễn rồi, còn dùng ngón tay chọc chọc cơ ngực của hắn, khó hiểu hỏi, "Sao ngày nào tụi mình cũng đi cùng một tuyến đường mà dáng người của cậu lại tốt hơn của tôi nhiều thế nhỉ?"

Hoắc Diễn tuy nhắm mắt nhưng vẫn canh chuẩn không sai li nào bắt được ngón tay của Phương Nhiên, thấp giọng, "Có ngủ không? Không ngủ thì về giường mình đi."

Phương Nhiên liên tục nói, "Ngủ ngủ ngủ."

Nhưng Phương Nhiên vừa im được hai phút đã lại không nhịn được nói, "A Diễn..."

Vừa mở đầu, Hoắc Diễn đã mở mắt, nặng nề nhìn Phương Nhiên.

Phương Nhiên ngậm miệng trong tích tắc, ngoan ngoãn lùi về trong chăn.

Cuối cùng cũng ngủ.

Hoắc Diễn cũng không biết mình có nên thở phào một hơi hay không.

Hắn rũ mắt, nhìn thiếu niên trong lòng, sắp thi đại học rồi mà vẫn không tim không phổi như vậy, mặt mũi vẫn còn trẻ con, non nớt phúng phính, hai cái má tròn tròn, Hoắc Diễn nhìn mà chỉ thấy một cục đáng yêu to bự.

Hắn không nhịn được hơi rướn cổ, hôn lên mặt Phương Nhiên.

Ngoan quá.

Bé yêu.

...

Ngày hôm trước ngủ muộn nên hôm sau chuông kêu mà Phương Nhiên vẫn không nghe thấy, trở mình một cái, kéo chăn quá đầu rồi ngủ tiếp.

Bên cạnh đã trống không, Hoắc Diễn dậy từ sớm, rửa mặt xong thì đến nhà ăn.

Chưa đến mười phút, cửa phòng ký túc xá mở ra, Hoắc Diễn đặt bữa sáng còn nóng hôi hổi lên bàn, sau đó thuần thục đào Phương Nhiên ra.

Phương Nhiên buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, như một con koala treo trêo người Hoắc Diễn.

Cũng may là ở đây có nhà vệ sinh riêng, nếu không ra ngoài rửa mặt để người ta nhìn thấy dáng vẻ của hai người khéo phải rớt cả cằm mất.

Hoắc Diễn bóp kem đánh răng ra, đưa đến bên miệng Phương Nhiên, chờ Phương Nhiên đánh răng xong thì lại rửa mặt cho cậu, một loạt động tác lưu loát kết thúc, Phương Nhiên rốt cuộc cũng hơi tỉnh táo, ít nhất là tự thay quần áo được rồi.

"Bộ hôm qua giặt rồi."

Hoắc Diễn lấy một bộ đồng phục khác trong tủ ra, "Mặc bộ này."

Phương Nhiên phồng má, "Giặt lúc nào dợ."

"Sáng nay."

Phương Nhiên phục Hoắc Diễn sát đất, thật sự không hiểu sao một người có thể dồi dào sức lực đến thế.

Cậu cười hềnh hệch, "Lần sau để tôi tự giặt là được."

Hoắc Diễn liếc cậu một cái, "Không cần, cậu giặt bẩn lắm."

Phương Nhiên trừng mắt, "Đừng có đội nồi cho tôi, giặt quần áo thì có gì đâu mà không sạch được."

Cậu cố gắng muốn lôi ra hai ví dụ củng cố cho câu nói này của mình, nhưng vắt óc nửa ngày, lại phát hiện từ khi chuyển đến ký túc xá trường hình như quần áo của cậu đều do Hoắc Diễn giặt giúp.

Cuối cùng Phương Nhiên tức giận nói, "Tóm lại là tôi biết giặt."

Hoắc Diễn không thèm tranh cãi với cậu, ấn người ngồi xuống, "Ăn sáng trước đã, sắp vào học rồi."

Bánh bao ở nhà ăn vỏ mỏng nhân nhiều, sữa đậu nành cũng rất thơm ngậy, Phương Nhiên nhanh chóng nuốt gọn chiếc bánh bao vào bụng, mà Hoắc Diễn ngồi bên cạnh, rút đại một tờ giấy đang viết gì đó, chờ Phương Nhiên uống xong cốc sữa đậu nành mới đưa tờ giấy đến trước mặt cậu, "Chép lại mấy từ đơn này xem nào."

Phương Nhiên khó tin nhìn hắn, "Cậu muốn tôi nôn hết chỗ vừa ăn ra đấy à."

Hoắc Diễn bình thản đáp, "Còn viết sai nhiều từ đơn giống lần thi này nữa xem, lần sau cho vừa ăn sáng vừa học thuộc."

Quá mức tàn bạo!

Phương Nhiên sắp khóc đến nơi, nhưng vẫn ngoan ngoãn cầm bút bắt đầu chép lại, vừa viết vừa than thở, "Bạo quân!"

Hoắc Diễn chỉ coi như không nghe thấy.

Lúc vào tiết học buổi sáng, mọi người nhìn thấy Hoắc Diễn vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt của thường ngày, đi đằng trước, một mình cầm hai cái cặp.

Mà Phương Nhiên luôn tíu tít hôm nay lại có vẻ ủ rủ mất tinh thần, cụp tai đi phía sau Hoắc Diễn.

Lúc ngang qua bàn của lớp trưởng, lớp trưởng bỗng túm cậu kéo người lại, nhỏ giọng hỏi, "Cậu làm sao thế?"

Phương Nhiên che miệng, giọng nói ồm ồm truyền ra, "Tôi không thể nói chuyện với cậu, tôi sợ nhổ hết đống từ đơn tiếng Anh ra mất."

Lớp trưởng, "???"

Hoắc Diễn dừng chân, quay đầu lại lạnh lùng nhìn hai người, "Còn muốn nói chuyện đến bao giờ?"

Phương Nhiên tức thì ngậm miệng, ngoan ngoãn đuổi theo Hoắc Diễn, buổi sáng nay viết lại từ đơn đã viết sai một nửa, sắc mặt của Hoắc Diễn có thể nói là đen như đít nồi.

Phương Nhiên xót xa nghĩ, xem ra cuối tuần này khỏi mơ mộng đi chơi luôn, bị Hoắc Diễn nhốt trong phòng làm bài là cái chắc.

Nhưng cậu nghĩ lại rất nhanh, sắp thi đại học rồi mà không nôn nóng gì vậy, suốt ngày chỉ biết chơi chơi chơi.

Cậu nằm xuống bàn, nghiêng đầu nhìn Hoắc Diễn.

Thật ra cậu cũng rất nôn nóng, nếu có thể vào cùng một trường với Hoắc Diễn thì tốt quá.

"Lại ngây người."

Hoắc Diễn không nhẹ không nặng nói, "Chép lại chỗ từ đơn viết sai vừa rồi đi."

Phương Nhiên ngoan ngoãn "ò" một tiếng.

Cậu cúi đầu viết, Hoắc Diễn lại thất thần trong nháy mắt, ánh mắt hắn lướt qua Phương Nhiên, đối diện với tầm mắt của lớp trưởng vừa quay đầu lại.

Hoắc Diễn nghiêm mặt, bình tĩnh nhìn lớp trưởng hai giây, sau đó dời mắt đi.

Lớp trưởng không nhịn được nói, "Hoắc Diễn này..."

Bạn ngồi cùng bàn của cậu ta nghe thấy, "Làm sao thế?"

"Ngày nào cũng bày ra cái mặt đó, cứ như có ai nợ cậu ta tám trăm vạn ấy."

Bạn cùng bàn trợn mắt khinh thường, "Cậu ta vẫn vậy mà? Lớp 12 rồi cậu mới phát hiện ra à. Trừ với Phương Nhiên cậu ta mới cười ra thì cậu xem cậu ta có hiền hoà với ai không."

Bạn cùng bàn chỉ thuận miệng nói vậy, lại như chạm vào cái dây nào của lớp trưởng, mí mắt cậu ta giật giật, quay đầu nhìn hai người.

Cuộc sống cấp ba chính là chuỗi ngày thi thử làm đề không ngừng.

Mỗi ngày một bài kiểm tra, hai ngày một lần thi thử.

Theo như lời giáo viên chủ nhiệm thì chính là muốn cho bọn họ làm đề đến mức chết lặng, như thế đến lúc ngồi trong phòng thi thật sự sẽ không bị căng thẳng nữa.

Cũng may điểm hôm thứ sáu không quá tệ, đã chen được vào top 5 của lớp, Phương Nhiên thấy sắc mặt của Hoắc Diễn khá tốt, bèn to gan đề nghị, "Cuối tuần này tụi mình đi xem phim đi! Mới ra một bộ phim kinh dị, xem cho xả stress!"

Hoắc Diễn khẽ cau mày.

Cuối tuần này Hắn vốn định cho Phương Nhiên ở nhà luyện đề, vả lại với cái lá gan kia của Phương Nhiên, xem phim kinh dị gì chứ, buổi tối lại không dám ngủ, rồi lại đòi ngủ chung với hắn.

Hoắc Diễn đau đầu nghĩ, gần đây khả năng tự chủ của hắn càng ngày càng kém, chỉ cần tối ngủ chung với Phương Nhiên là sáng dậy chắc chắn sẽ...

Nhưng vừa quay đầu, đối diện với đôi mắt đen láy sáng lấp lánh của Phương Nhiên, còn mang theo vẻ cầu xin, trái tim Hoắc Diễn tức thì mềm nhũn, theo bản năng đáp, "Được."

Phương Nhiên vui vẻ không thôi, "Tôi bao!"

Hôm qua mới nhận được tiền tiêu vặt của tháng này, cái tính của Phương Nhiên chính là như vậy, tiền tiêu vặt không bám víu nổi một tuần trong túi cậu.

Hoắc Diễn cũng không ngăn cản cậu, dù sao cậu tiêu hết thì vẫn còn tiền của hắn.

Nhưng chờ đến cuối tuần đến rạp chiếu phim, Phương Nhiên mới phát hiện ra mình mua nhầm ghế tình nhân.

Cậu mơ màng, "Tôi không biết mà, chỉ thấy vầy tiện hơn."

Hoắc Diễn sao cũng được, "Như nhau thôi, xem được là được."

Phương Nhiên ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, bèn đưa phiếu rồi cùng Hoắc Diễn đi vào.

Phiếu bao gồm cả bỏng ngô và Coca, Phương Nhiên vừa đi vừa ăn, còn không quên nhét mấy cái vào miệng Hoắc Diễn.

Hoắc Diễn há miệng, ngậm cả bỏng ngô của ngón tay của Phương Nhiên.

Hoắc Diễn khựng lại, theo bản năng nhìn sang Phương Nhiên.

Nhưng Phương Nhiên không hổ là thần kinh thô, cậu lo lắng nhìn Hoắc Diễn, "Hồi bé tôi nghe dì nói, cắn đầu lưỡi với cắn ngón tay đều là thèm thịt rồi, A Diễn, hay là tối nay tụi mình đi ăn thịt nướng đi."

Hoắc Diễn suýt thì bị cậu chọc cho tức chết.

Hắn cười lạnh, "Cậu ăn một mình đi."

Hắn lướt qua Phương Nhiên, bước nhanh vào trong.

Chỗ ngồi tình lữ đều là ghế đôi, lúc này Hoắc Diễn mới bắt đầu hối hận, với cái tướng ngồi của Phương Nhiên, khéo chưa xem được hai cảnh đã lăn vào lòng hắn.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, nhất là lúc đến đoạn căng thẳng, Phương Nhiên gần như là nằm cuộn trong lòng hắn.

Hoắc Diễn chỉ thấy như vậy không tốt, nhưng lại không nỡ đẩy Phương Nhiên ra, hắn sợ Phương Nhiên ngã, bèn dùng bàn tay to của mình đỡ dưới mông Phương Nhiên, hai phần thịt mềm mại nằm gọn trong lòng bàn tay khiến trái tim hắn như có một vườn hoa nở rộ.

Tiếng ma hú và tiếng nhân vật trong phim gào thét vang vọng khắp căn phòng khiến Phương Nhiên sợ đến mức biến thành một con thỏ cun cút trong lòng hắn, trong đầu Hoắc Diễn bắt đầu hiện lên vài ảo tưởng cần làm mờ...

Hắn nhắm mắt, thở hắt ra.

Nhất định là gần đây học hành áp lực quá.

Rõ ràng hắn không phải người như thế.