Chương 58 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

[Cuộc sống hàng ngày]

Sắp đến Tết.

Là một đứa trẻ mồ côi, từ bé đến lớn Phương Nhiên đều đón Tết ở trại trẻ, đông người, thật ra cũng khá vui.

Năm nay thì khác, chỉ có cậu và Hoắc Diễn.

Đầu tiên là cho mẹ Lưu nghỉ phép, sau đó Phương Nhiên mua một đống đèn lồng và đồ trang trí, phấn khích như điên bắt đầu treo treo dán dán khắp nhà.

Công ty đã được nghỉ, Hoắc Diễn cuối cùng cũng có thời gian rảnh, gần đây bên ngoài lạnh nên Phương Nhiên cũng lười ra ngoài, cả ngày làm ổ trong nhà, như vậy vừa đúng ý Hoắc Diễn, có thể ngày ngày hôm ấp bé yêu mà cưng nựng.

Buổi sáng, người đàn ông đeo tạp dề bọc hoành thánh trong bếp, đây là món tối qua Phương Nhiên đã đòi ăn cho bằng được, Hoắc Diễn cố ý dậy từ sớm, nhào bột, làm nhân, học theo từng bước trên video dạy nấu ăn. Hoắc tổng bình thường có tác phong làm việc như sấm rền gió cuốn lúc này lại đang cầm bột mì, cẩn thận tỉ mỉ.

Bởi vì sắp đón Tết nên hai ngày nay Phương Nhiên cực kỳ phấn khích, buổi sáng cũng dậy sớm, nếu bình thường thì đã như một con chó nhỏ nhắm mắt đi theo sau đuôi Hoắc Diễn.

Hôm nay lại không thấy, người đàn ông thấy hơi không quen, từ trong bếp thò đầu ra xem, lại thấy bên ngoài im re.

Không đúng, với cái tính nhảy nhót ríu rít kia của Phương Nhiên, sao có thể yên tĩnh như vậy được.

Trẻ con mà yên tĩnh thì chắc chắn là đang tác oai tác quái.

(*) ôi cái tôn chỉ thân thương này, ảnh nhập vai Daddy quá rồi :)))))

Hoắc Diễn cau mày, lau tay rồi tháo tạp dề xuống, đi ra phòng khách.

Vừa nhìn thấy cảnh trước mắt, trái tim hắn suýt thì ngừng đập.

Phương Nhiên vậy mà kê hai cái ghế lên nhau rồi đứng trên đó treo đèn lồng.

Hoắc Diễn không dám gọi, sợ doạ cậu giật mình ngã, hắn cẩn thận đi tới, đứng bên cạnh, phòng hờ Phương Nhiên không cẩn thận ngã xuống, khi đó hắn có thể kịp thời đón lấy cậu.

Phương Nhiên treo đèn lồng xong, còn chỉnh trái phải đến khi vừa ý mới trèo xuống, nhìn thấy Hoắc Diễn phía sau, cậu cười tít cả mắt hỏi, "A Diễn, sao hả, có đẹp không."

Chỉ có mấy phút mà cả người Hoắc Diễn đã đổ đầy mồ hôi lạnh.

Hắn hít sâu một hơi, chỉ vào hai cái ghế dựa chồng lên nhau, "Lắc lư như thế mà em không thấy à? Em ăn gan hùm hay mật gấu mà dám trèo lên đó! Ngộ nhỡ ngã thì phải làm sao!"

Nói đến câu cuối, Hoắc Diễn đã không thể giấu được sự tức giận.

Phương Nhiên bĩu môi, "Người ta vẫn lành lặn đây thôi, cậu hung dữ với người ta làm gì."

Hoắc Diễn thật sự bị cậu chọc cho tức chết, hắn nhắm mắt, thầm nhủ, năm mới không đánh trẻ con, nắm mới không đánh trẻ con.

Mở mắt một lần nữa, chỉ thấy Phương Nhiên đã cầm một cái đèn lồng nữa, hì hục muốn trèo lên treo tiếp.

Hoắc Diễn hết nhịn nổi, dứt khoát ôm eo Phương Nhiên lôi xuống, khiêng thẳng lên tầng.

"Hoắc Diễn! Hoắc Diễn!"

"Hức oa oa..."

Nửa tiếng sau, hoành thánh nóng hổi được bày ra bàn. Hoắc Diễn cầm thìa xúc một cái, thổi nguội mới đưa đến bên miệng Phương Nhiên.

Hai mắt Phương Nhiên ửng đỏ, cậu trừng Hoắc Diễn, không há miệng.

Hoắc Diễn dỗ cậu, "Ăn thử xem, không thích thì tôi làm lại."

"Năm mới không đánh trẻ con." Phương Nhiên bực bội nói, "Người ta đã bảo người ta sai rồi cậu vẫn còn đánh mông."

Hoắc Diễn trả lời đâu ra đấy, "Mai mới là Tết."

Phương Nhiên tức giận cắn môi.

Hoắc Diễn lại hạ giọng, nhẹ nhàng nói, "Em mà ngoan thì tôi phải chọc em không vui sao? Em nói đi, ngộ nhỡ ngã xuống thì phải làm sao? Năm mới em muốn vào viện hay là thế nào?"

Phương Nhiên tự biết mình đuối lý, không nói gì nữa.

Hoắc Diễn lại đưa thìa đến miệng cậu, lần này Phương Nhiên ngoan ngoãn há miệng ăn rồi.

Cả một bát hoành thánh được Hoắc Diễn đút từng cái từng cái vào miệng cậu như vậy.

Cơn giận của Phương Nhiên đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Ăn xuống xong đã lại kích động tính toán xem để những thứ còn lại ở đâu.

Hoắc Diễn sợ tổ tông nhỏ này thật rồi, vội nói, "Để tôi."

Hắn lấy một cây thang trong nhà kho ra, theo sự chỉ huy của Phương Nhiên treo những chiếc đèn lồng còn lại lên.

"Thế này đã được chưa bé yêu?"

Hoắc Diễn quay đầu, Phương Nhiên vừa đứng bên cạnh đã lại không thấy đâu.

Hắn vội treo bừa cái đèn lồng cuối cùng lên, rồi xuống thang bắt đầu đi tìm người.

Cuối cùng phát hiện không biết Phương Nhiên đã chạy ra ngoài từ bao giờ.

Phương Nhiên thật sự giống một sinh vật nhỏ đầy sức sống phóng đi khắp bốn phía, lần đầu tiên Hoắc Diễn nhận ra căn biệt thự này lớn đến thế, mỗi ngày tìm kiếm Phương Nhiên xung quanh đúng là có hơi mệt tim.

Bên ngoài tuyết đang rơi, Phương Nhiên đứng trên bậc thang, duỗi tay đón những bông tuyết.

Hoắc Diễn phủ thêm áo khoác cho cậu. Nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được nói, "Trời lạnh thế này mà em chỉ mặc áo ngủ chạy ra ngoài?"

Phương Nhiên quay đầu lại nhìn hắn, bỗng nói, "Bố ơi."

Hoắc Diễn bị cậu doạ cho sợ đến mức suýt thì trượt chân ngã khỏi bậc thang.

Phương Nhiên nói xong thì bị chính mình chọc cho bật cười, "Há há há há A Diễn à, có phải cậu muốn làm bố tôi thật không thế, lải nhà lải nhải."

Hoắc Diễn giận đến mức não cũng đau.

Hắn khiêng Phương Nhiên lên tầng lần thứ hai, lạnh lùng nói, "Thích gọi như thế thì lên giường gọi đi."

Phương Nhiên giãy dụa.

"A Diễn, A Diễn!!!'

"Hức oa oa..."

Sáng sớm, cái mông của Phương Nhiên bị thương nặng cả trong lẫn ngoài.

Hoắc Diễn tắm rửa cho Phương Nhiên trước rồi mới đi tắm nhanh một cái quay lại, bên eo chỉ quấn một cái khăn tắm.

Phương Nhiên nhìn cơ ngực căng phồng của hắn, có mấy vết đỏ là bị cậu cào.

Cậu khẽ hừ, nhỏ giọng lầm bầm, "Đáng đời."

Hoắc Diễn rũ mắt, lười biếng nói, "Mắng tôi hả? Mắng to lên nào."

Phương Nhiên không thèm khách sáo, bắt đầu oang oang, "Cậu quá đáng rồi đó nhé! Đây là mông không phải bột mì, cậu tưởng đang nhào bột đấy à? Trước đánh sau giã."

(*) má chắc giờ khỏi xem người ta nhào bột mì nữa :))))

Hoắc Diễn bị cậu chọc cười, hắn ngồi xuống mép giường, vơ Phương Nhiên lên, "Để tôi xem cái bột mì này thế nào rồi nào?"

Thật ra lúc sáng Hoắc Diễn chẳng dùng sức mấy, chỉ ra vẻ vậy thôi, hiện giờ còn không tìm thấy tí đỏ nào, chỉ có mấy dấu răng, tách đằng sau ra xem thì đúng là hơi đỏ, cũng may vừa mới chỉ có một lần, không bị sưng.

Hoắc Diễn gật đầu, "Vẫn là một cục bột tốt."

Phương Nhiên trợn mắt nhe răng muốn bóp cổ hắn.

Hoắc Diễn thuận theo ngã xuống giường, hai người ôm nhau lăn mấy vòng.

Một ngày bình thường, yên ổn như cuộc sống của một gia đình bình thường, lại vì hai người ở bên nhau mà trở nên ngập tràn hạnh phúc.

Phương Nhiên nằm trong lòng Hoắc Diễn, không biết có phải cố ý không mà môi sượt qua cơ ngực của Hoắc Diễn, sau đó cắn phập một cái.

Hoắc Diễn hít vào, "Nhả ra."

Phương Nhiên vẫn ngậm chặt, nói cũng không rõ, "Không nhả!"

Hoắc Diễn đặt tay lên mông cậu, uy h**p, "Có nhả không."

Phương Nhiên không chỉ không nhả mà còn dùng sức hơn, cắn xong còn đưa lưỡi ra l**m l**m như muốn an ủi.

Hoắc Diễn hít sâu một hơi.

Xem ra vừa rồi uổng công đi tắm rồi.

Hắn thẳng thừng n*ng m*ng cậu lên, "Không thích trên giường? Vậy chúng ta đổi chỗ khác."

Phương Nhiên sợ đến mức quên cả cắn, há hốc miệng, mắt mở to.

Hoắc Diễn nhân cơ hội lật người lại đặt lên bàn, giật khăn tắm xuống.

"Ngoan, thích gọi bố mà có đúng không? Bây giờ gọi được rồi."

Phương Nhiên, "???"