Chương 57 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Lúc này Hoắc Diễn mới chịu đi, chân trước vừa đi, chân sau Phương Nhiên đã đứng bật dậy, khấp khởi muốn thử trượt xuống.

Bỗng nghe thấy tiếng cười hì hì bên cạnh.

Phương Nhiên quay đầu nhìn sang.

Một cậu con trai nhìn có vẻ tầm tuổi cậu bỏ mũ xuống, cười hỏi, "Đó là chồng cậu hả? Nghe lời cậu ghê."

Quào, người nước ngoài có khác, nói chuyện cứ phải gọi là thẳng như ruột ngựa.

Lần đầu tiên Phương Nhiên thấy xấu hổ vì mình nghe hiểu tiếng Anh, cậu ngượng ngùng "ừm" một tiếng.

Hai mắt cậu con trai tóc vàng sáng lên, "Bật mí cho tôi cách dạy bạn trai với, bạn trai tôi chẳng chịu nghe lời tôi nói gì cả."

Phương Nhiên nghe vậy thì hào hứng đến nỗi quên cả trượt tuyết, hai người chụm đầu vào nhau nghe Phương Nhiên xoè tay liệt kê những phương pháp dạy chồng của mình.

Hoắc Diễn vừa mua sữa nóng về đến nơi thì nhìn thấy Phương Nhiên đang ríu rít nói gì đó với một cái đầu vàng.

Khuôn mặt của người đàn ông thúi quắc, bước chân nhanh hơn.

Phương Nhiên vừa hay nói đến đoạn kết, "Đại khái là như vậy..."

Cậu con trai tóc vàng kia bày ra vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

"Nói chuyện gì thế."

Hoắc Diễn đi tới, lẳng lặng ôm vai Phương Nhiên kéo vào lòng mình, sau đó hơi nâng mắt, lạnh lùng nhìn cái đầu vàng đối diện.

Ây dô.

Cậu con trai tóc vàng thầm nghĩ.

Giữ của ghê ha.

Cậu ấy xấu hổ cười, nói tạm biệt rồi nhanh chóng rời đi.

Phương Nhiên quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau.

Hoắc Diễn mặt không đổi sắc đưa sữa cho Phương Nhiên, "Sao tôi không biết tiếng Anh của em lại tốt như vậy từ bao giờ nhỉ."

Phương Nhiên ngây ngô cười với Hoắc Diễn.

Cậu không nhận mà ngửa cổ lên, Hoắc Diễn hừ lạnh một tiếng, động tác thuần thục đưa sữa đến bên miệng Phương Nhiên.

Thật đúng là không thể dời mắt một giây.

Hoắc Diễn thầm nghĩ, nếu có thể thu nhỏ Phương Nhiên lại rồi bỏ vào túi áo thì tốt.

Chiều tối, bởi vì trượt tuyết cả một ngày nên Phương Nhiên đã mệt lử nằm trong bồn tắm, để Hoắc Diễn mát xa cho.

Cũng khá biết hưởng thụ.

Bàn tay của người đàn ông rất lớn, biết điều chỉnh độ mạnh nhẹ, xoa eo chân cho Phương Nhiên, giảm bớt cảm giác căng cứng nhức mỏi do vận động quá độ, khiến Phương Nhiên liên tục ưm ưm thoả mãn.

Trên trán người đàn ông đã lấm tấm mồ hôi, hắn chợt thấp giọng, "Em đừng kêu vậy nữa, không là tôi không xoa bóp cho nữa đâu."

Phương Nhiên nhắm mắt đáp, "Sao thế, thoải mái mà không cho người ta kêu nữa à."

Người đàn ông dùng câu chữ giản dị nhất để biểu đạt, "Kêu nữa làm em."

Quả nhiên Phương Nhiên ngậm miệng ngay.

Đương nhiên, không kêu thì cũng đến lúc bị *** thôi.

Không biết có phải Hoắc Diễn cố ý hay không mà đặt phòng khách sạn chỉ có một cái giường, thật sự là... một cái giường rất lớn, đảm bảo có lăn thế nào cũng không lăn đến mép giường.

Phương Nhiên sắp tức chết.

Mỗi lần Hoắc Diễn đều hứa sửa, nói lần sau sẽ nhẹ, lần sau không vậy nữa, nhưng chẳng có lần nào là thấy hắn sửa cả.

Phương Nhiên mắng hắn tám trăm lượt trong lòng, nhưng thế thì cũng có tác dụng gì đâu, bản thân đã bị nghiền thành mềm nhũn, làm mặt trước rồi lại làm mặt sau, bị lăn qua lộn lại, cứ như đang áp chảo thịt bò.

Đêm nay Hoắc Diễn cứ như bị điên, dáng vẻ muốn khiến Phương Nhiên chết luôn trên giường, Phương Nhiên thật sự không chịu nổi nữa giãy dụa bò về phía trước, ai ngờ động tác này lại càng k*ch th*ch đến Hoắc Diễn hơn.

Hắn sầm mặt nắm cổ chân Phương Nhiên, dễ dàng kéo người về.

Cũng không biết mười năm này bạn nối khố ăn gì để lớn, dưới sự chênh lệnh thể lực này, Phương Nhiên chỉ như một con búp bê gỗ mặc cho Hoắc Diễn đùa nghịch đủ loại tư thế.

"Chạy gì hả?' Hoắc Diễn khàn giọng nói, "Chẳng lẽ tôi nhất định phải nhốt em lại mới được."

Phương Nhiên nhắm mắt, có phải hôm nay không đập Hoắc Diễn nên hắn lại nổi điên nổi khùng rồi không.

Hoắc Diễn hơi cúi đầu, c*n v** c* Phương Nhiên, không dùng lực, rồi lại lên giọng uy h**p, "Hôm nay em đã nói gì với cái đầu vàng kia hả?"

Phương Nhiên khẽ hừ, "Cậu đừng có đặt biệt danh lung tung cho người ta vậy có được không?"

Hoăc Diễn càng không vui, trầm mặt, "Em bảo vệ cậu ta?"

Lại cái gì nữa.

Phương Nhiên cạn lời, "Cậu ấy hỏi tôi vì sao chồng tôi nghe lời tôi thế, tôi bảo vì ổng yêu tôi đó."

Hoắc Diễn khựng lại, sau đó phát ra tiếng cười trầm thấp.

"Những người bạn nước ngoài này cũng thật tinh mắt."

Phương Nhiên, "..." Cậu cũng thật biết lật mặt đó.

Hoắc Diễn hôn lên tai Phương Nhiên, "Đúng, tôi yêu em."

...

Hai người ở lại thị trấn nhỏ mấy ngày, Phương Nhiên chẳng mấy đã trượt chán, Hoắc Diễn bèn dẫn cậu đi xung quanh chơi một vòng, sau đó hai người mới về nước.

Ngày về nước cũng đã cận Tết, công ty đang chuẩn bị cuộc họp cuối năm, Hoắc Diễn gác công việc sang một bên để đi chơi, hiện giờ đã chồng thành một núi, bận đến mức chân không chạm đất, gần như là phải ở rịt lại công ty.

Phương Nhiên vui vẻ bắt đầu đưa cơm mỗi ngày cho bạn nối khố.

Cặp chồng chồng nhỏ tận hưởng chuỗi ngày toàn là mật ngọt.

Số lần Phương Nhiên đến công ty nhiều lên, lúc đầu trừ người trong văn phòng tổng giám đốc thì không có ai biết thân phận của cậu, ai cũng chỉ nghĩ là con cháu trong nhà Hoắc tổng.

Nhưng nếu nói là con cháu thì thế này có hơi láo rồi, không chỉ một lần có giám đốc cấp cao nghe thấy đứa cháu này vênh mặt hất hàm sai Hoắc tổng đi giày cho mình, mặc áo khoác cho mình, mà không hiểu sao Hoắc tổng lại cứ cưng chiều làm theo từng yêu cầu của cậu.

Mãi cho đến lần này hai người từ nước ngoài quay về.

Không biết kênh truyền thông nhà nào không cần mạng nữa tung tin đồn, nói Hoắc tổng ra nước ngoài kết hôn, còn có ảnh chụp cận mặt.

Tuy hình hơi mờ, nhưng nhân viên Hoắc thị đều nhận ra thiếu niên được Hoắc tổng ôm eo hôn say đắm này là ai, chẳng phải chính là tổ tông nhỏ ngày nào cũng đến Hoắc thị đưa cơm đó à.

"A Diễn, chúng ta bị chụp trộm!"

Phương Nhiên chạy lạch bạch đến trước mặt Hoắc Diễn, giơ điện thoại cho hắn xem.

Hoắc Diễn thoáng cau mày, xem ảnh, đầu tiên lặng lẽ lưu ảnh lại, rồi mới ôm Phương Nhiên vào lòng, cúi đầu hôn cậu một cái, "Em không thích thì tôi bảo bộ phận quan hệ xã hội xử lý."

Phương Nhiên ngửa đầu nhìn Hoắc Diễn, "Tôi chỉ sợ ảnh hưởng gì đó không tốt cho cậu thôi."

Hoắc Diễn cười, "Tôi chỉ ước tất cả mọi người đều biết tôi đã kết hôn."

Nhưng hắn lại nhanh chóng nói, "Nhưng ảnh của em thì xoá đi."

Hắn không thích người khác nhìn thấy Phương Nhiên.

Phương Nhiên cạn lời, rướn người cắn cằm Hoắc Diễn một cái.

Hoắc Diễn cười vui vẻ, "Bé yêu tặng dấu cho tôi đấy à?"

"Cắn thêm mấy cái nữa."

Phương Nhiên bại hẳn dưới cái mặt dày của hắn, "Cậu không sợ ra ngoài bị người ta cười cho à?"

"Có gì đâu mà cười."

Hoắc Diễn bình thản đáp, "Vợ tôi cắn đấy."

Đây là lần đầu tiên Hoắc Diễn gọi như vậy ở trước mặt Phương Nhiên, khiến mặt cậu đỏ bừng cả lên, cậu khẽ đẩy Hoắc Diễn, muốn trượt khỏi đùi hắn, thế nhưng Hoắc Diễn lại ôm chặt hơn.

"Thích, vợ yêu."

--- Hoàn chính văn ---