Chương 51 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Không biết hai người nói chuyện gì bên trong, Phương Nhiên đứng chờ bên ngoài lo lắng đi qua đi lại, mấy lần ghé tai vào cửa, muốn thử xem có nghe thấy gì không.

Ai ngờ đúng lúc này cửa mở, Phương Nhiên giật mình lùi về sau mấy bước, sau đó mới vô tội ngẩng đầu nhìn Hoắc Diễn.

Người đàn ông khẽ cười, "Nghe trộm bị tôi bắt quả tang hả?"

Phương Nhiên chớp chớp mắt, thò đầu nhìn phía sau Hoắc Diễn, "Xong nhanh vậy sao?"

Một tay Hoắc Diễn ôm eo cậu kéo người vào lòng, thấp giọng đáp, "Ừm, hôm nay tôi nghe lời em như vậy, buổi tối em cũng nghe lời tôi có được không?"

Phương Nhiên dùng sức giãy dụa, thoát khỏi lồng ngực của Hoắc Diễn, "Chuyện của buổi tối thì để buổi tối nói, A Diễn, tôi vào trong nói chuyện với bác sĩ một lát có được không?"

Hoắc Diễn cau mày, trầm mặt, "Em vào đó nói chuyện gì?"

Hắn thật sự không muốn thả cho Phương Nhiên đi gặp những người khác.

Phương Nhiên lắc lắc cánh tay Hoắc Diễn, "Tôi chỉ nói hai câu thôi mà."

Sắc mặt người đàn ông vẫn rất kém, môi mỏng khẽ mím.

Nhưng Phương Nhiên đâu sợ hắn, "Cậu không nói gì thì coi như đã đồng ý rồi nha."

Cậu mở cửa đi vào, trước khi đi còn trừng mắt cảnh cáo Hoắc Diễn, "Không cho cậu đi vào."

Bác sĩ Hà đang thu dọn đồ chuẩn bị về, không ngờ cửa lại mở ra, là thiếu niên có đôi mắt tròn xoe kia, "Chào bác sĩ ạ, tôi là Phương Nhiên."

Bác sĩ Hà hơi khựng lại, vội nói, "Chào cậu, Phương Nhiên."

"Tôi muốn hỏi về tình trạng của Hoắc Diễn." Phương Nhiên thở dài, "Cậu ấy vẫn uống thuốc, tôi thật sự rất lo lắng."

"Về tổng thể thì trạng thái của Hoắc tiên sinh đã tốt hơn rất nhiều rồi." Bác sĩ Hà do dự rồi nói, "Thật ra phương thuốc tốt nhất lành nhất để chữa bệnh chính là cậu."

"Tôi biết, cậu ấy có vẻ bị mắc chứng lo âu chia ly nhẹ, nhưng tôi cũng phải đi học mà, không thể lúc nào cũng ở cạnh cậu ấy được."

Phương Nhiên rất là sầu muộn.

Bác sĩ Hà nghĩ ngợi, "Thật ra nói đến cùng chính là Hoắc tiên sinh thiếu cảm giác an toàn, có lẽ cậu có thể nghĩ lại xem làm thế nào để ngài ấy cảm giác an toàn hơn."

Phương Nhiên càng không biết nói gì.

Cậu lấy điện thoại của mình ra, "Trong điện thoại của tôi còn cài định vị đây, tôi vẫn coi như không biết, chắc là trong nhà cũng còn camera, nhưng tôi không để ý. Còn phải làm gì để khiến cậu ấy có cảm giác an toàn đây."

Bác sĩ Hà, "..."

Hoắc tổng, tôi thật sự không biết phải giải thích giúp anh thế nào.

Phương Nhiên nhỏ giọng lầm bầm, "Tôi cũng đâu thể kết hôn với cậu ấy chứ."

Vừa thốt ra lời này, hai người đều im lặng.

Sau đó Phương Nhiên ngẩng phắt đầu, hai mắt sáng ngời nhìn bác sĩ Hà.

Đúng ha.

Kết hôn?!!