Chương 5 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Không biết có phải vì uống sữa hay không.

Buổi đêm Phương Nhiên ngủ rất ngon, chỉ là mơ thấy đủ thứ lung tung, có cậu và Hoắc Diễn của trước đây, còn có dáng vẻ của Hoắc Diễn vào mười năm sau.

Lúc mở mắt ra nhìn thấy trần nhà, Phương Nhiên còn hơi mơ màng, suýt thì không nhớ ra đây là đâu, chờ đến khi dần tỉnh táo lại, tiếng gõ cửa cùng lúc vang lên.

"Nhiên Nhiên, tôi vào được không?"

Phương Nhiên dụi dụi mắt, "Được chứ."

Hoắc Diễn đẩy cửa ra, ánh sáng bên ngoài chiếu vào phá tan bóng tối trong phòng, người đàn ông đi đến cạnh giường, tay bưng một cốc nước mật ong, một tay hắn ôm eo Phương Nhiên đỡ cậu ngồi dậy, một tay đưa cốc nước đến bên miệng Phương Nhiên, đút cậu uống.

Đến tay cũng không cần nhấc lên, dùng tư thế đó uống mấy ngụm nước, Phương Nhiên lắc đầu ý nói không uống nữa, Hoắc Diễn mới đặt cốc xuống, gạt mấy lọn tóc trước trán ra cho cậu, "Tối qua ngủ có ngon không?"

Phương Nhiên vẫn còn buồn ngủ díp cả mắt, mơ màng gật đầu, vừa muốn rúc lại vào trong chăn thì lại bị Hoắc Diễn nhanh tay lẹ mắt đào ra, "Đừng ngủ vội, xuống ăn gì đó đã."

Từ nhỏ Hoắc Diễn đã như vậy, kiểm soát rất chặt một ngày ba bữa của Phương Nhiên, chưa bao giờ để Phương Nhiên thiếu bữa nào, nhất là bữa sáng. Lúc học cấp ba trường có tiết học sớm, rất nhiều học sinh để được ngủ thêm một lát mà bỏ luôn bữa sáng.

Nhưng Phương Diên thì không được, sáng nào Hoắc Diễn cũng moi cậu từ trong chăn ra, đúng giờ "áp giải" đến nhà ăn.

Ai mà ngờ được bây giờ khó khăn lắm mới không cần dậy sớm đi học mà vẫn bị Hoắc Diễn xách đi ăn cơm.

Phương Trầm ưm ưm làm nũng, nhưng Hoắc Diễn làm như không nghe thấy, sau khi đào người từ trong chăn ra thì thay quần áo, đi tất cho cậu.

Phương Nhiên với chuyện này cũng không có gì là không tự nhiên, hai người cùng nhau lớn lên, Hoắc Diễn chăm bẵm cho cậu từ A đến Z, mặc quần áo thôi thì có là gì.

Mãi đến khi Hoắc Diễn muốn bế cậu đi rửa mặt.

Phương Nhiên hơi tỉnh táo, "Cậu làm gì đó!"

Hoắc Diễn tự nhiên nói, "Lau mặt cho em, em cứ ngủ của em, mở miệng ra là được, tôi đánh răng cho em."

"..." Thế khác gì thách đố nhau.

Phương Nhiên giãy dụa hai cái, "Không cần, cậu thả tôi xuống, tôi tỉnh rồi, tôi tự đi rửa mặt đánh răng."

"Được rồi." Hoắc Diễn đặt người nằm trong lòng xuống, giọng nói có mấy phần tiếc nuối.

Phương Nhiên chạy nhanh vào phòng rửa mặt, khẽ thở ra một hơi.

Sao cứ có cảm giác Hoắc Diễn của bây giờ thích ôm cậu thế nhỉ.

Lẽ nào người lớn tuổi đều như vậy sao?

Rửa mặt xong, tỉnh táo hơn đôi chút, Phương Nhiên lại cảm thấy mình chuyện bé xé ra to, anh em tốt ôm một cái thì có gì đâu.

Đi ra ngoài, liếc mắt một cái là thấy Hoắc Diễn đứng bên giường đưa lưng về phía mình, hình như đang cúi đầu, không biết là làm gì.

Phương Nhiên gọi hắn, "A Diễn?"

Hoắc Diễn xoay người, lúc này Phương Nhiên mới nhìn rõ thứ Hoắc Diễn cầm trong tay là bộ đồ ngủ cậu vừa thay ra.

Cậu tròn mắt nhìn, "Cậu đang làm gì đó?"

Hoắc Diễn bình tĩnh đáp, "Gấp quần áo."

Chỉ gấp quần áo thôi sao?

Phương Nhiên cứ thấy có chỗ nào đấy không đúng lắm, nhưng lại không thể nói ra là không đúng chỗ nào, trong mấy giây cậu rối rắm, Hoắc Diễn đã gấp quần áo xong, đi tới nắm tay cậu, "Đi ăn cơm thôi."

Vừa nghe hai chữ "ăn cơm", Phương Nhiên vứt luôn hết ra sau đầu, thành một chú chó nhỏ vui vẻ.

Mẹ Lưu nấu một bàn đồ ăn sáng, kiểu Trung kiểu Tây đều có, tay nghề nấu nướng rốt cuộc có chỗ dụng võ, không bao giờ phải giống như trước nữa, chỉ chuẩn bị một cốc cà phê đen đắng chết người.

Phương Nhiên cũng rất nể mặt mà vùi đầu ăn đến là hăng say, cái miệng bị nhét đầy vẫn không quên tặng cho mẹ Lưu một cái like, "Ngon quá dì ơi, ngon gấp trăm lần nhà ăn ở trường bọn con!"

Mẹ Lưu cười híp mắt, "Ây dô, thích thì ăn nhiều nhé, thích thì ngày nào dì cũng nấu."

"Nuốt xong rồi nói."

Hoắc Diễn đặt cốc nước cam vào tay Phương Nhiên, dịu dàng nói.

Phương Nhiên hơi nghẹn, bèn bưng cốc lên uống một hớp. Lúc này Hoắc Diễn mới hơi tựa lưng về sau, như lơ đãng liếc mẹ Lưu một cái, trên mặt vẫn mang theo ý cười lúc vừa rồi nói chuyện với Phương Nhiên, nhưng ánh mắt tối đen không mang theo hơi ấm.

Mẹ Lưu cứng đờ cả người, lúng túng nói, "Hai người ăn đi ạ, tôi vào dọn bếp."

Uống cạn cốc nước cam, Phương Nhiên ợ một cái, thoả mãn nói, "A Diễn, ngày nào cậu cũng được ăn ngon như vậy sao, hạnh phúc quá đi."

Hoắc Diễn mỉm cười, sự lạnh lùng vừa rồi trong nháy mắt không còn lại gì, hắn lại gắp cho Phương Nhiên một cái sủi cảo hấp, giọng nói dịu dàng, "Thích thì ăn nhiều vào."

"Hôm nay cậu có phải đến công ty không?" Phương Nhiên thuận miệng hỏi hắn, "Có bận lắm không?"

"Vẫn ổn, mấy ngày nay tôi sẽ không đi nữa, làm việc ở nhà."

Phương Nhiên tròn mắt nhìn hắn, "Để ở nhà với tôi sao? Không cần vậy đâu, tôi ở nhà một mình cũng được."

"Tự tôi muốn nghỉ ngơi ở nhà thôi."

Hoắc Diễn cười nói, "Là em ở nhà với tôi, không phải tôi ở nhà với em."

Nghe hắn nói thế, Phương Nhiên mới thở phào nhẹ nhõm, "Không làm phiền cậu là được."

"Đừng nghĩ như thế, em không làm phiền tôi bao giờ cả."

Lúc Hoắc Diễn nói những lời này, giọng điệu rất nghiêm túc, nhưng rõ ràng là Phương Nhiên không nghe lọt, vùi đầu cắn một miếng bánh bao, bị hơi nóng làm bỏng, thế là vội thè lưỡi ra thổi phù phù.

Ánh mắt của người đàn ông dừng trên đầu lưỡi mềm mại hồng hồng của cậu một giây, mới kiềm chế dời đi, lại rót cho cậu một cốc nước nữa.

Ăn uống xong xuôi, Phương Nhiên muốn xuống dưới tầng đi dạo.

Đúng lúc này trợ lý gọi điện thoại đến, Phương Nhiên sợ làm lỡ công việc của hắn, vội bảo Hoắc Diễn cứ nghe điện thoại, còn mình thì chạy trước.

Hoắc Diễn khẽ nhíu mày, nhưng cũng không đi theo ra, hắn lên thư phòng trên tầng ba, từ vị trí này mở cửa sổ ra là có thể quan sát toàn bộ vườn hoa bên dưới.

Ánh mắt của người đàn ông dừng trên người Phương Nhiên, một tấc cũng không rời, di chuyển theo từng động tác của cậu.

Trợ lý ở đầu bên kia điện thoại báo cáo tình huống của Hoắc lão phu nhân thời gian này đang bị nhốt trong bệnh viện tâm thần, "Hôm qua lại hất đổ đồ ăn, nói muốn gặp ngài, còn nói..."

Trợ lý dừng hai giây, "Nói có tin tức của tiểu Phương tiên sinh."

Đã theo Hoắc Diễn nhiều năm, anh ta cũng biết Phương Nhiên là vảy ngược của Hoắc Diễn, lúc trước mỗi lần nhắc đến cái tên này, áp suất không khí quanh người Hoắc Diễn đều rất thấp.

Không ngờ chỉ tạm dừng hai giây, lại nghe được tiếng cười của người đàn ông truyền đến.

Trầm thấp đè nén, thấp thoáng mang theo chế giễu.

Trợ lý sợ đến mức suýt thì làm rơi cả điện thoại.

"Không ăn thì cho đói đi, nhịn ăn rồi chết vì đói hẳn là không trái pháp luật." Người đàn ông lạnh lùng nói, "Bà ta đã không còn giá trị gì nữa, giúp tôi chuyển lời đến bà ta, chờ xuống dưới kia rồi, giúp tôi chào hỏi bố mẹ một tiếng."

Trợ lý, "..."

"Còn một chuyện nữa cần cậu làm, đặt cho tôi một lượng lớn máy định vị mini."

"Lượng lớn ấy ạ?"

Hoắc Diễn nghĩ nghĩ lại thôi, "Hai mươi cái được rồi."

Trên đồng hồ, trong giày, trên cài ngực, hoặc là cà vạt... Đặt hết vào những thứ Nhiên Nhiên thường mặc.

Trợ lý không dám hỏi nhiều, đáp vâng.

Cúp máy, Hoắc Diễn lại nâng mắt nhìn Phương Nhiên đang ngồi cạnh đài phun nước trong vườn hoa, cúi đầu ngắm cá.

Người đàn ông khẽ cong môi.

Ngoan quá.

Cứ thế đi, mãi mãi mãi mãi nằm trong tầm mắt của hắn.

Hoắc Diễn xoay người lấy thuốc trong ngăn tủ bên cạnh, lọ này đến lọ khác, một nắm lại một nắm.

Nuốt xuống toàn bộ cùng với nước, hắn đưa mắt nhìn sang, cả người bỗng cứng đờ.

Nhiên Nhiên đâu rồi!

Đồng tử hắn mở rộng, máu nóng xộc l*n đ*nh đầu, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Hắn quét mắt thật nhanh một vòng, rõ ràng chỉ trong mấy phút hắn uống thuốc, người trong vườn hoa đã không thấy tăm hơi.

Hắn xoay người bước nhanh ra ngoài, cơn hoảng loạn tràn ra, gần như làm tê liệt toàn bộ lý trí của Hoắc Diễn, suy nghĩ duy nhất trong đầu hiện giờ là phải ra ngoài tìm người. Người đàn ông đi rất nhanh, nhưng hơi thở gấp gáp dồn dập, ngón tay run rẩy, lúc xuống cầu thang bước chân còn hơi loạng choạng, suýt thì ngã nhào.

Mãi đến khi đi xuống đến chân cầu thang tầng một, Hoắc Diễn mới nhìn thấy Phương Nhiên đang thay giày ở cửa.

Nghe thấy tiếng, Phương Nhiên ngẩng đầu, "Ấy, A Diễn, cậu gọi điện xong rồi à?"

Hoắc Diễn đứng sững ở đó chừng nửa phút, mới khàn giọng hỏi, "Sao đã về rồi?"

"Tự nhiên tôi nhớ ra tầng bốn có phòng chơi game." Phương Nhiên hoàn toàn không biết mấy phút vừa rồi Hoắc Diễn đã trải qua dao động cảm xúc kịch liệt phập phồng đến mức nào, còn rất vui vẻ hớn hở nói, "Chúng ta chơi game đi."

Người đàn ông im lặng mấy giây, lên tiếng trả lời, "Được."

Phương Nhiên thay giày xong, bước tới, cậu vốn định vòng tay choàng qua vai Hoắc Diễn, nhưng lúc vươn cánh tay ra mới nhớ chênh lệch chiều cao hiện tại của mình với Hoắc Diễn không chỉ có một ít, đành phải lấy lui làm tiến ôm ngang hông Hoắc Diễn.

"A Diễn, tôi cảm thấy cậu so với trước đây cũng thay đổi rồi, tính cách sáng sủa hơn rất nhiều."

Hoắc Diễn không để bụng cái tư thế chẳng ra làm sao này, đi song song với Phương Nhiên, "Ồ? Sao lại nói thế?"

"Hồi nãy lúc tôi ở dưới tầng thấy cậu vừa gọi điện thoại vừa cười, ngày trước cậu rất ít cười với người khác."

Hoắc Diễn chỗ nào cũng tốt, chỉ có điều tính tình quá lạnh lùng, ngoại trừ Phương Nhiên, với người khác luôn là cái mặt lạnh như tiền.

Nghe lời này của Phương Nhiên, Hoắc Diễn giống như nghe thấy chuyện cười gì đó, hắn rũ mắt, giọng nói không rõ vui buồn.

"Đúng nhỉ, mười năm rồi, đương nhiên tôi không còn giống với trước đây nữa."