Chương 44 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Phương Nhiên cũng không ngờ bạn nối khố lại ăn giỏi như thế.

Nguyên một đêm gần như không dừng, lúc đầu Phương Nhiên còn mơ mơ màng màng nghĩ, sao lại tiến triển nhanh thế này nhỉ, vừa tỏ tình xong đã lăn giường. Đợi đến sau đó thì hoàn toàn không còn sức mà nghĩ đi chuyện khác, chỉ thấy bản thân như một chiếc thuyền nhỏ bằng lá dập dềnh trôi nổi trên sóng.

Ngược lại với cậu, Hoắc Diễn đang trong một trạng thái hưng phấn đỉnh cao, hắn như ăn mãi không no, không ngừng để lại dấu răng trên từng tấc da thịt của Phương Nhiên.

Cuối cùng ngay cả bắp đùi cũng có, cái sau chồng lên cái trước.

Bình thường Phương Nhiên vốn cực kỳ tốt tính, chưa bao giờ nổi giận với Hoắc Diễn, nhưng đêm đó thật sự đã bị ép đến mức phải nhấc chân đá vào mặt Hoắc Diễn mà mắng hắn cút.

Hoắc Diễn nắm cổ chân cậu, gấp gáp đặt những nụ hôn dày đặc lên gan bàn chân của Phương Nhiên, ồm ồm gọi, "Bé yêu, bé yêu."

Phương Nhiên khóc không ra nước mắt, bởi nước mắt cũng sắp chảy cạn, lúc đầu còn cầu xin Hoắc Diễn dừng lại, nhưng Hoắc Diễn không đáp lại lấy nửa câu, chỉ biết vùi đầu cày cấy, như một kẻ điếc.

Sau đó Phương Nhiên bắt đầu mắng hắn.

Nhưng cậu thậm chí không có sức mà lớn tiếng mắng, chỉ có thể lầu bầu trong miệng, Hoắc Diễn phải ghé sát mới nghe rõ.

Gì mà khốn nạn, b**n th**, chó má...

Mắng người cũng không biết.

Hoắc Diễn càng nghe càng thấy đáng yêu, bèn để cậu mắng cho sướng miệng, còn mình thì lật người lại làm thêm một lần nữa.

Đến khi trời sắp sáng, Hoắc Diễn mới bế Phương Nhiên vào nhà tắm.

Phương Nhiên đã thiếp đi, mềm oặt nằm trong lòng Hoắc Diễn, Hoắc Diễn đỡ mông cậu đặt trên đùi mình, đầu tiên xả nước khắp người cậu, rồi bôi bọt tắm, nhìn thấy trên da thịt như ngọc của thiếu niên toàn là dấu răng nông sâu của mình, vừa đau lòng lại vừa thoả mãn d*c v*ng chiếm hữu, sướng đến mức da đầu cũng run lên.

Hắn hơi cúi đầu, chạm chóp mũi mình vào chóp mũi Phương Nhiên, giọng nói trầm thấp, "Bé yêu, đưa lưỡi ra nào."

Phương Nhiên mơ mơ màng màng mở mắt, lại chẳng mấy đã cụp xuống, cậu cứ như một chú cún mới sinh chưa hiểu sự đời, ngoan ngoãn đưa lưỡi ra cho Hoắc Diễn ăn.

Hoắc Diễn cúi đầu cười, "Ngoan quá."

Toàn bộ những việc này Phương Nhiên đều không ý thức được, cậu không biết Hoắc Diễn tiếp tục ôm mình làm gì trong nhà tắm, cũng không biết bản thân được bế về giường lúc nào, chỉ biết lúc mở mắt một lần nữa đã là chiều hôm sau, nếu không phải bị đói tỉnh thì cũng không biết cậu còn ngủ tới bao giờ.

Cậu vật lộn muốn ngồi dậy, nhưng từ eo trở xuống bủn rủn không có tí sức nào, cuối cùng lại mềm oặt ngã về giường.

Đúng lúc này Hoắc Diễn đi vào, vốn rất nhẹ chân nhẹ tay vì tưởng Phương Nhiên vẫn đang ngủ, nhưng khi nâng mắt thấy Phương Nhiên đang trừng đôi mắt tròn vo tức giận nhìn mình, trái tim Hoắc Diễn mềm nhũn, hắn vội đi nhanh đến nâng Phương Nhiên lên.

Bên cạnh có nước mật ong lần trước vào hắn bưng theo cùng, lúc này độ ấm vừa đủ, hắn bèn đút cho Phương Nhiên uống mấy ngụm, sau đó mới nghe thấy Phương Nhiên yếu xìu mắng hắn, "Khốn nạn!"

Hoắc Diễn cúi đầu cười, "Ừm, tôi khốn nạn."

Sau có một đêm bị *** đã biến thành nhóc tàn phế.

Phương Nhiên quay đầu đi không muốn nhìn mặt hắn nữa, trùm chăn muốn ngủ.

Nhưng đời nào Hoắc Diễn chịu buông tha cho cậu.

Hoắc Diễn như bị mắc chứng đói khát da thịt, hận không thể mỗi phút mỗi giây đều dán lên người Phương Nhiên, hắn cũng nằm xuống, ôm Phương Nhiên vào lòng, Phương Nhiên quay lưng về phía này, hắn bèn hôn cổ của Phương Nhiên, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ, ngứa chết đi được, thế là Phương Nhiên xoay người, hắn lại hôn trán, hôn mắt, hôn mũi cậu...

Phương Nhiên bị hắn quấy rầy không ngủ nổi, nổi giận trừng hắn, "Sao cậu không đi làm đi hả!"

Hoắc Diễn lại nhào tới hôn lên cằm cậu, "Không muốn đi, chỉ muốn ở nhà với vợ yêu."

Hai mắt Phương Nhiên mở to, sợ đến mức nói chuyện cũng cà lăm, "Cậu, cậu đừng có nói linh tinh, vợ yêu gì chứ, ai là vợ cậu!"

Hoắc Diễn ôm chặt cậu, "Em đấy."

Phương Nhiên lúc này mới nhận ra sự thật mình và Hoắc Diễn đã bắt đầu yêu đương, nhất thời không thể chịu được đả kích lớn như vậy, dùng tay đẩy ngực Hoắc Diễn, "Không thể nào, cậu đừng có gọi linh tinh."

Không ngờ Hoắc Diễn lật mặt trong phút mốt, nắm cổ tay Phương Nhiên, "Bé yêu nói vậy là có ý gì? Muốn đổi ý?"

Phương Nhiên ngừng hai giây, gượng gạo nhìn đi chỗ khác, "Cái đó... cái đó thì không."

Hoắc Diễn thở hắt ra.

Hắn thật sự không chịu nổi k*ch th*ch nào dù là nhỏ nhất, hắn cúi đầu, hôn lên mu bàn tay của Phương Nhiên, ồm ồm nói, "Hôm qua tôi sai rồi bé yêu, tôi quá đáng quá, lần sau nhất định không vậy nữa."

Phương Nhiên còn quá nhỏ, quá trẻ tuổi, chưa trải sự đời, nếu không nhất định sẽ nghe ra lời này của Hoắc Diễn toàn là dối trá.

Ai lại đi mong chờ vào "lần sau" của một tên đàn ông mới được ăn mặn?

Nhưng Phương Nhiên lại ngây thơ tin rồi.

Cậu hé miệng ngáp một cái nho nhỏ rồi rụt vào ổ chăn, gối đầu lên vai Hoắc Diễn, nhỏ giọng lầm bầm, "Hôm qua cậu siêu quá đáng luôn, tôi đã nói thôi rồi mà cậu vẫn làm tiếp, cứ như bị điếc ấy. Chân tôi mỏi quá, đều tại cậu..."

Hoắc Diễn "ừm" một tiếng, "Là tôi sai." Lần sau vẫn dám.

Hắn kéo Phương Nhiên dịch lên trên, bàn tay to đặt trên bắp đùi cậu, động tác nhẹ nhàng giúp Phương Nhiên xoa bóp.

Phương Nhiên được xoa bóp nên thoải mái hơn nhiều, nghĩ ngợi, tuy lúc đầu có hơi lớn quá mức khó mà tiếp nhận, nhưng sau đó cũng kha khá thích, bèn rộng lượng đáp, "Bỏ đi, tha thứ cho cậu một lần."

Hoắc Diễn mỉm cười.

"Có đói không? Mẹ Lưu nấu cháo, tôi bưng lên cho em uống."

!!!

Suýt thì quên mất ở nhà còn mẹ Lưu nữa!

Khuôn mặt Phương Nhiên bỗng đỏ bừng, lồm cồm bò dậy, "Không cần, không cần ăn trong phòng đâu, chúng ta xuống dưới đi."

Nhưng Hoắc Diễn rất nghiêm túc nói, "Em dùng cái dáng đó đi xuống càng lộ hơn."

Phương Nhiên cắn răng, "Cậu còn dám nói! Tại ai hả!"

Hoắc Diễn dỗ dành, "Tại tôi, tại tôi."

Phương Nhiên quật cường, cương quyết muốn xuống tầng, Hoắc Diễn chỉ đành bế cậu đi rửa mặt trước, lại bế người đi xuống.

Tiếc là mẹ Lưu lúc này đã rất "hiểu chuyện" mà về phòng trước rồi.

Hoắc Diễn không đặt Phương Nhiên xuống mà cứ thế bế cậu, bưng bát cháo xúc một miếng thổi cho nguội rồi mới đưa đến bên miệng Phương Nhiên, có lẽ bình thường đã được Hoắc Diễn bế nhiều thành quen, hiện giờ Phương Nhiên không còn ngượng ngùng gì nữa, trong bụng đang rỗng tuếch, cậu chỉ hận không thể bưng cả bát lên mà húp cạn.

Một bát cháo gà thái sợi ấm áp nằm gọn trong bụng, Phương Nhiên chưa đã thèm l**m môi, "Tự nhiên muốn ăn mì chua cay ghê."

Mì chua cay của mẹ Lưu phải gọi là tuyệt đỉnh, bột mì nhào bằng tay, dầu ớt tự làm, thơm khỏi nói.

"Phía sau hơi sưng rồi, hai ngày nay ăn nhẹ nhàng thôi, ngoan."

Hoắc Diễn cực kỳ tự nhiên nói ra lời này, lại khiến Phương Nhiên ngượng đến mức mặt mũi đỏ bừng.

Cậu thầm nghĩ, Hoắc Diễn thật là, lớn tuổi nên da mặt cũng dày cộp.

Kỳ thi đại học vừa kết thúc, theo lý thuyết sẽ là thời điểm chim thả lồng vui chơi thoả thích, nhưng Phương Nhiên lại chỉ có thể nằm sấp trên giường nghịch điện thoại, Triệu Nham hẹn cậu ra ngoài chơi, Phương Nhiên đành nói dối hôm qua uống rượu đau đầu không muốn ra ngoài.

Lúc này Triệu Nham mới nhớ đến "kế hoạch siêu bự" của Phương Nhiên, vội hỏi cậu tiến triển đến đâu rồi.

Phương Nhiên ấp úng không đáp.

Đã tiến triển đến trên giường rồi.

Đương nhiên cậu không đủ mặt dày để nói ra lời đó, chỉ ậm ờ đáp rất thuận lợi.

"Tôi đã bảo mà, ảnh thích cậu từ lâu rồi, lúc trước còn hôn trộm..."

Triệu Nham khựng lại, vội ngậm miệng.

Phương Nhiên thoáng cái tỉnh táo, chớp chớp mắt, "Hôn trộm, cậu ấy hôn trộm tôi? Lúc nào?"

Triệu Nham nghĩ nghĩ, dù sao bây giờ hai người cũng đã thành đôi rồi, nói ra chắc cũng không sao.

"Thì là cái lần chúng ta đi ngâm suối nước nóng đó, lúc nướng thịt cậu uống say, ảnh bèn bế cậu về trước, tôi nhìn thấy ảnh hôn trộm cậu, mới hiểu lầm hai người đã ở bên nhau!"

Sau đó Triệu Nham nói gì Phương Nhiên đều không nghe lọt, chỉ một mực tua lại câu nói kia của Triệu Nham trong đầu.

Hôn trộm...

Tức là Hoắc Diễn đã thích cậu từ rất lâu rồi?!

Ngày cậu tỏ tình đã căng thẳng bao nhiêu, hai người còn nhanh chóng lăn giường. Rất nhiều điều muốn hỏi Phương Nhiên đều chưa kịp hỏi ra.

Cậu nằm ngửa ra giường, rơi vào trầm tư.

Rốt cuộc Hoắc Diễn bắt đầu thích cậu từ bao giờ?

Lúc cậu mới xuyên về sao?

Không phải là lúc giúp cậu tuốt đó chứ?!