Hoàn thành hết các bước chuẩn bị, Phương Nhiên còn cực kỳ ra dáng mà lục lọi moi hai cây nến trong một góc nào đó ra bày lên bàn, châm lửa, lại vui vẻ tung tăng đi tắt đèn.
Cậu kéo ghế ra, đang định ngồi xuống thì ngẩng đầu thấy người đàn ông ngồi ngay ngắn ở đối diện đang chăm chú nhìn mình, dưới ánh nến mập mờ lay động, đôi mắt hắn đen kịt như giọt mực đặc quánh.
Trái tim Phương Nhiên đánh cái thịch.
Không, không đúng.
Sao cứ như quỷ nam thế nhỉ.
Phương Nhiên khẽ l**m môi, do dự một lát lại đứng lên, cuối cùng vẫn thổi tắt nến, lại bật đèn.
Ừm, lần này nhìn ổn áp hơn nhiều rồi.
Hoắc Diễn im lặng nhìn Phương Nhiên đổi tới đổi lui, đợi người cuối cùng cũng chịu ngồi yên hắn mới rót rượu, đưa một ly cho Phương Nhiên, không ngờ Phương Nhiên lại đẩy về trả hắn.
"Hôm nay tôi không uống rượu." Hai mắt Phương Nhiên sáng lấp lánh nhìn hắn, "Cậu uống cậu uống, tôi uống nước trái cây được rồi."
Hoắc Diễn khẽ nhướn mày nhưng cũng không nói gì cả, hắn nhận ly rượu của Phương Nhiên, ngửa đầu uống một ngụm.
Phương Nhiên cổ vũ, "Uống nhiều vào."
Hoắc Diễn ngừng hai giây, một hơi uống cạn.
Đôi mắt Phương Nhiên cong cong, nhìn như đang rất vui, chu đáo giúp Hoắc Diễn rót rượu.
Liếc mắt một cái là nhìn thấu, nhưng Hoắc Diễn không vạch trần cậu, đẩy đĩa thịt bò đã cắt xong đến trước mặt Phương Nhiên.
Hắn không hỏi chuyện thi thố này kia phá hỏng bầu không khí mà hỏi Phương Nhiên muốn đi đâu chơi, "Gần đây tôi vừa hay dư ra mấy ngày rảnh rồi, có muốn đi du lịch nước ngoài không?"
Một câu hỏi đầy kỹ xảo.
Hắn không hỏi Phương Nhiên có hẹn bạn học nào đi chơi không, mà vừa vào đã nắm quyền chủ đạo, cứ như chuyện hai người sẽ đi chơi là điều hiển nhiên rồi.
Quả nhiên Phương Nhiên không vòng vèo gì thoát khỏi quyền chủ đạo của hắn mà mơ hồ gật đầu, "Được đó được đó."
Hoắc Diễn cong môi, lại gắp đồ ăn cho Phương Nhiên.
Bầu không khí vô cùng hài hoà.
Nhưng trong lòng mỗi người đều ôm suy nghĩ riêng, chỉ là không nói ra miệng mà thôi.
Ánh mắt Phương Nhiên vẫn nhìn chằm chằm chai rượu, đã hết hơn nửa chai rồi mà sao Hoắc Diễn vẫn chẳng có phản ứng gì thế nhỉ.
Rốt cuộc đã say chưa?
Cậu thì sắp uống nước trái cây đến no luôn rồi.
Hoắc Diễn sao có thể không nhận ra ánh mắt này của Phương Nhiên chứ, bèn cố ý nâng tay khẽ day trán, thở hắt ra, "Hơi váng đầu."
Hai mắt Phương Nhiên tức thì sáng lên, cậu đứng dậy, "Say rồi hả? Có cần tôi xoa bóp giúp cậu không?"
Hoắc Diễn vui vẻ gật đầu.
Thế là Phương Nhiên như con chỏ nhỏ chạy lon ton qua, cậu đứng phía sau Hoắc Diễn, ấn ấn huyệt thái dương cho Hoắc Diễn.
Hoắc Diễn nhắm mắt, giọng nói rất nhẹ, "Nhiên Nhiên, bây giờ có thể nói với tôi chưa?"
Phương Nhiên vốn đã căng thẳng sắp xếp từ ngữ trong lòng từ lâu, Hoắc Diễn đột ngột lên tiếng doạ cậu giật thót, thấp thỏm hỏi lại, "Gì cơ?"
Hoắc Diễn mở mắt, vươn tay ra sau nắm lấy cổ tay Phương Nhiên, kéo người đến trước mặt mình, ánh mắt nặng nề nhìn cậu, "Người Nhiên Nhiên thích rốt cuộc là ai?"
Phương Nhiên thoáng chốc ngừng thở.
Không phải, không cho người ta tí thời gian chuẩn bị nào luôn à?
Cậu nuốt ực một cái, "Tôi..."
Nửa ngày không thể nói ra.
Không được, căng thẳng quá.
Sớm biết vậy cậu đã uống hai ngụm rượu rồi.
Cuối cùng, cậu cắn răng rồi dứt khoát đặt mông ngồi xuống đùi Hoắc Diễn, người đàn ông hiếm khi ngẩn người, giây tiếp theo, Phương Nhiên tiến lại gần, hôn chụt một cái lên mặt Hoắc Diễn.
Cánh môi mềm mại ẩm ướt dán trên mặt hắn, đôi mắt của người đàn ông cũng theo đó mở to.
Trái tim Phương Nhiên đập thình thịch, cảm giác như trái tim sắp nhảy ra khỏi cuống họng.
Cậu cố gắng khiến bản thân tỉnh táo lại, "A Diễn, tôi, tôi thích cậu."
Nói xong lời này, xung quanh thoáng chốc trở nên yên tĩnh.
Phương Nhiên căng thẳng muốn chết, cứ nghĩ mãi ngộ nhỡ Hoắc Diễn từ chối mình thì phải làm sao đây, khóc hả, không không không, mất mặt quá, cậu nhất định phải tỏ ra thật rộng lượng, ha! Từ chối thì từ chối thôi! Khắp trời đất này nơi nào không có cây cỏ... Ưm!
Hoắc Diễn thình lình nắm cằm Phương Nhiên, hung hăng hôn lên.
So sánh ra, cái hôn vừa rồi của Phương Nhiên đúng là không khác gì con cái thơm bố mẹ.
Lần này Phương Nhiên không uống rượu, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo, hai mắt mở trừng trừng nhìn người anh em tốt nhất của mình vừa giữ chặt cằm mình vừa đưa lưỡi vào trong miệng mình.
Hai mắt Phương Nhiên mở to.
Cái hôn của Hoắc Diễn rất mãnh liệt, lại có gì đó vội vàng gấp gáp mà hung dữ, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống luôn Phương Nhiên vậy.
Nhiệt độ xung quanh dần tăng lên.
Phương Nhiên bỗng thấy mình thật giống một miếng bánh kem đang chầm chậm tan ra, sớm muộn cũng tan thành một vũng chất lỏng.
Tay của Hoắc Diễn vốn ôm eo Phương Nhiên, lại chầm chậm hướng lên trên, từ vạt áo tiến vào, bàn tay của người đàn ông to mà nóng bỏng, cứ như thế dán lên tấm lưng trơn nhẵn của Phương Nhiên, hệt như một cái bàn là.
Phương Nhiên sắp không thở nổi.
May mà Hoắc Diễn còn lại một ít lương tâm, cuối cùng cũng thả cậu ra, Phương Nhiên há miệng th* d*c, đuôi mắt cũng đỏ lên như một con thỏ, đôi con ngươi sóng sánh ánh nước.
Hoắc Diễn gục đầu, áp trán vào trán Phương Nhiên, như thở hắt ra một hơi, lại như đang cười, giọng nói mang theo run rẩy, "Bé yêu, tôi vui quá, bé yêu, em không biết..."
Em không biết tôi yêu em nhiều thế nào, em không biết tôi đã ôm ấp tình yêu méo mó này mà khổ sở kiên trì bao lâu.
Hoắc Diễn giống như không thể nhịn thêm nữa, ôm thẳng Phương Nhiên lên đi về phòng.
Trong cơn hưng phấn cực độ, hắn cảm giác não bộ mình rơi vào trạng thái lâng lâng, mấy ngày nay hắn đã cố tình giảm lượng thuốc điều trị tâm thần, nhưng hắn đã uống những loại thuốc này nhiều năm, nói không ảnh hưởng gì đến cơ thể là giả, tác dụng phụ rõ ràng nhất là, nhu cầu tăng cao.
Nhưng trước khi Phương Nhiên trở về, Hoắc Diễn luôn tỏ ra chán ghét với chuyện này, đều qua loa giải quyết, cũng đều dựa vào ảnh chụp trước đây của Phương Nhiên. Sau khi Phương Nhiên quay lại, hắn liền biến thành một tên trộm chuyên nghiệp, trộm quần áo trộm đồ lót, cuối cùng còn một bước lên mây ngủ cùng với Phương Nhiên.
Nhưng cho đến hiện tại vẫn chưa từng làm đến bước cuối cùng.
Trong lúc đi cầu thang lên tầng, Phương Nhiên bỗng nhận ra, cậu còn chưa phục hồi tinh thần sau nỗi khiếp sợ vừa rồi, đã sắp có một quả búa tạ lớn hơn nữa đổ ập xuống.
Không phải chứ, nhanh quá rồi.
Phương Nhiên theo bản năng muốn trốn, nhưng Hoắc Diễn lại khoá chặt cậu trên giường không thể nhúc nhích, hắn rũ mắt, ánh mắt tối tăm nhìn cậu, giọng nói hơi khàn, "Được không, bé yêu?"
Như thể trời đất đảo lộn, tư thế của hai người sau một khoảnh khắc nào đó đã biến thành thế này, nhưng người trước mặt là Hoắc Diễn đó, là bạn nối khố của cậu, hai người lại chỉ mới nhận ra tình cảm của nhau, Phương Nhiên biết phải từ chối hắn thế nào đây.
Thế... tiếp theo phải làm gì? Cùng nhau cọ cọ à?
Phương Nhiên không hiểu nhưng lại vờ như đã hiểu, gật đầu một cái đầy sảng khoái.
Hoắc Diễn cười tươi rói.
Hắn cúi đầu, dùng giọng nói mang theo tràn đầy dụ dỗ nói, "Bé yêu ngoan quá."
Không biết quần đang mặc bị tụt xuống từ bao giờ, Phương Nhiên như miếng trứng bị lật lại, lúc này cậu mới nhận ra có chỗ nào đó sai sai, dường như không giống lắm với suy nghĩ của cậu.
Cậu bối rối muốn giãy dụa đứng dậy, "Khoan đã, A Diễn..."
Nói đùa gì vậy.
Hoắc Diễn đời nào chịu để cậu chạy vào lúc này, càng dùng sức giữ eo Phương Nhiên, sau đó thình lình cúi đầu, cắn mạnh một cái lên hõm eo cậu.
"Vẫn chưa ăn tối."
Hoắc Diễn ồm ồm nói, "Tôi phải dùng bữa rồi."