''Tôi cắn á?"
Phương Nhiên ngây ngốc nhìn dấu răng trên vai Hoắc Diễn, nuốt ực một cái, vẻ mặt trở nên bối rối, "Không, không thể nào."
Hoắc Diễn cười rất khẽ, "Bỏ đi, không sao hết, tôi biết em uống say thôi."
Nghe thấy câu cuối cùng, Phương Nhiên gật đầu lia lịa như bắt được cọng rơm cứu mạng, "Đúng đúng đúng, tôi say nên chẳng nhớ gì cả.
Hoắc Diễn rũ mắt không nói gì nữa, hắn ngồi xuống giường, thay quần áo ở ngay trước mặt Phương Nhiên.
Một giây khi quần áo cởi xuống, hai mắt Phương Nhiên mở lớn, cậu nhìn thấy trên cơ ngực của Hoắc Diễn cũng có dấu răng, đầu óc thoáng chốc mất kết nối, sau đó cậu vội quay mặt đi, trái tim đập thình thịch.
Không phải chứ không phải chứ.
Cũng không phải lần đầu tiên cậu uống say, lần này sao lại thành như vậy rồi!
Hoắc Diễn thay quần áo xong, chậm rãi xoay người, vẻ mặt có hơi buồn bã.
Trong lòng Phương Nhiên bỗng rất khó chịu.
Cậu cứ như một ông chồng vô năng quấn bản thân trong chiếc chăn nhỏ, chỉ có thể bất lực không ngừng lặp lại, "Tôi uống say, tôi thật sự say quá rồi."
"Ngoan, tôi không trách em."
Giọng nói của Hoắc Diễn rất dịu dàng, vừa nói xong thì bỗng hít sâu một hơi, che khoé miệng.
Phương Nhiên vội hỏi, "Làm sao thế?"
"Không sao, tối qua bị em cắn rách khoé miệng thôi."
???
Gì cơ???
Quả tạ này ít nhất phải cỡ một ngàn cân, cậu run rẩy hỏi, "Tôi... tôi còn cắn miệng cậu?"
Hoắc Diễn khẽ cau mày, sửa lại lời cậu, "Không phải cắn, là hôn."
Phương Nhiên, "..."
Cậu "ò" một tiếng, hoàn toàn suy sụp dùng chăn phủ kín đầu.
Nhưng mà..
Trời sập rồi.
Sao có thể chứ! Sao có thể như vậy!
Nhất định vì mấy lời nhảm chó của Triệu Nham ngày hôm qua.
Phương Nhiên lại cắn răng thò đầu ra, giận cá chém thớt lên Hoắc Diễn, "Tôi uống say, sao cậu không tránh hả."
Hoắc Diễn lớn tồng ngồng như vậy, nếu thật sự muốn tránh thì cậu cũng chẳng thể đè hắn lên tường mà hôn cho được.
Hoắc Diễn nhún vai cười đáp, "Không sao hết, Nhiên Nhiên, quan hệ giữa chúng ta thân thiết như thế, em muốn làm gì tôi cũng được."
Phương Nhiên nhìn vết thương trên khoé miệng Hoắc Diễn, bối rối cực kỳ, lý nhí nói, "Xin lỗi."
"Không cần nói xin lỗi."
Hoắc Diễn dịu giọng, "Không sao đâu, em đừng để bụng."
Nói thì nói vậy, loại chuyện cưỡng hôn anh em tốt này, ai gặp mà bình tĩnh cho nổi.
Lúc ăn sáng, Phương Nhiên cứ ăn được hai miếng lại lén ngẩng đầu nhìn Hoắc Diễn một cái, chờ Hoắc Diễn đưa mắt sang lại vội cúi đầu, dáng vẻ có tật giật mình cực kỳ lộ liễu.
Nhưng người đàn ông lại trông có vẻ rất bình tĩnh, thậm chí không nhắc lại chuyện này, ăn sáng xong thì đưa Phương Nhiên đến trường, vẫn là dáng vẻ không sao hết.
Mãi đến khi ngồi trên xe nhìn Phương Nhiên đi vào trường, ý cười trên mặt Hoắc Diễn mới nhạt đi, hắn mở cúc áo nhìn kỹ trước gương, hơi không vui "chậc" một tiếng.
Cắn nhẹ quá, có khi đến chiều là không còn nữa.
Mà Phương Nhiên hoàn toàn không biết lòng dạ hiểm ác của cậu bạn nối khố đang bước thấp bước cao đi vào lớp, thẫn thờ ngồi xuống ghế, nằm sấp lên bàn, ủ rũ như con chó nhỏ mắc mưa.
Triệu Nham bên cạnh nhìn cũng rất ỉu xìu, nhưng cậu ta đơn giản chỉ uống say mà thôi, đau đầu do say rượu.
Triệu Nham ngáp một cái rồi thuận miệng hỏi, "Cậu cũng uống say à?"
Say!!
Một chữ này đã đánh mạnh vào linh hồn yếu đuối của Phương Nhiên, cậu đau khổ đập trán lên bàn, "Tôi sẽ không bao giờ uống rượu nữa."
"Rầm rầm" hai tiếng, doạ cho Triệu Nham hết cả hồn.
"Sao thế? Đau đầu à?"
Phương Nhiên tuyệt vọng lắc đầu, "Đau trong tim."
Triệu Nham, "?"
Phương Nhiên che mặt, "Tôi say rượu, làm ra chuyện không thể cứu vãn."
Triệu Nham không nghĩ ra, người như Phương Nhiên thì có thể làm ra chuyện gì không thể cứu vãn, thế là thử hỏi: "Cậu kh** th*n chạy xung quanh?"
Phương Nhiên rầu rĩ lắc đầu, sau đó không nói gì nữa.
Triệu Nham thấy vậy thì cũng không gặng hỏi, đưa Phương Nhiên một chai sữa chua uống an ủi cậu.
Chỉ là không ngờ tới, bầu không khí trong trường hôm nay cứ kỳ lạ chỗ nào.
Dường như ai đi vào lớp cũng sẽ liếc Phương Nhiên một cái, lại không nói lời nào, ánh mắt kia dường như không có ác ý, chỉ là có một xíu đánh giá rất vi diệu.
Một hai người thì thôi đi, nhưng ai đi vào cũng giống thế, chỉ là hôm nay Phương Nhiên quá xuống tinh thần nên mới không để ý đến.
Triệu Nham ngồi bên cạnh thì không bình tĩnh được như vậy, vừa hết tiết đã ra ngoài chạy một vòng, sau đó hộc tốc quay về, "Phương Nhiên, Phương Nhiên! Cậu nổi tiếng rồi!!"
Phương Nhiên đang suy ngẫm về cuộc đời, miễn cưỡng đáp, "Làm sao thế?"
Triệu Nham lấy điện thoại ra, đăng nhập vào thẳng diễn đàn trường, "Hôm qua lúc cậu với Hoắc tổng khiêu vũ bị chụp lại, bài đăng lên hot điên luôn."
Phương Nhiên đứng bật dậy, "Gì cơ?!"
Cậu chộp lấy điện thoại nhìn, trên cùng diễn đàn là một bài đăng với tiêu đề to tướng [Tui mà cũng xứng được gặm cục đường này sao?]
Phương Nhiên run rẩy bấm vào.
Tấm ảnh chói mù con mắt hiện ra, là ảnh lúc cậu và Hoắc Diễn khiêu vũ, thật ra từ góc này không nhìn rõ khuôn mặt của Phương Nhiên, bởi cậu đã bị Hoắc Diễn che, chỉ nhìn thấy người đàn ông ôm eo cậu, rũ mắt nhìn cậu, khoé môi hơi nhếch, trông có vẻ cực kỳ dịu dàng.
Tuy không nhìn rõ Phương Nhiên, nhưng đây là diễn đàn trường, tối qua hầu hết học sinh đều tham dự, ai cũng biết biết người kia chính là Phương Nhiên.
Bình luận bên dưới cũng náo loạn gà bay chó sủa.
[Ờm này... Tài khoản đằng ấy sắp bay rồi.]
[Có thể nói không? Đẹp đôi chít đi được.]
[Á á á khuôn mặt của anh bé đẹp trai đâu!]
[Gần như ngày nào cũng gặp Hoắc tổng đến đón bạn Nhiên nào đó tan học, lúc đầu còn tưởng là em trai cơ.]
Trước mắt Phương Nhiên tối sầm, tuyệt vọng nhìn Triệu Nham, "Làm thế nào để bảo người này xoá bài vậy."
Triệu Nham xoè tay, "Tôi cũng không có quyền hạn, không thì cậu bảo Hoắc Diễn đi."
"Hoắc tổng, có cần xoá không ạ."
Thư ký cầm điện thoại báo cáo.
Tuy chỉ là một bài đăng nho nhỏ trên diễn đàn trường, nhưng thư ký lại không dám bỏ sót bất cứ chuyện gì liên quan đến Phương Nhiên.
Hoắc Diễn quét mắt qua, không nổi giận như trong tưởng tượng của thư ký mà còn rất vui vẻ mỉm cười, sau đó lạnh nhạt nói, "Không cần xoá, để lại đi."
Thật ra Hoắc Diễn còn muốn làm hoành tráng hơn nữa, cho mấy bên truyền thông đăng lại, tung ra một vài tin bên lề.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng hắn vẫn từ bỏ.
Nhiên Nhiên sắp thi đại học rồi, tuy cuộc thi này với hắn vẫn chẳng đáng để tâm, nhưng Phương Nhiên lại rất để ý.
Chờ thư ký rời khỏi, Hoắc Diễn nghĩ ngợi rồi lấy điện thoại ra, chụp khoé miệng mình, gửi cho Phương Nhiên.
Đang ăn cơm trong căn tin thì chuông báo vang lên, Phương Nhiên tiện tay mở ra xem, vừa bấm mở đã thấy môi của người đàn ông chình chình trước mắt, cứ như cách một màn hình muốn dán lên vậy.
Phương Nhiên suýt thì nghẹn, ho sặc sụa.
Triệu Nham tò mò hỏi, "Sao thế?"
Phương Nhiên giật mình, vội tắt màn hình điện thoại, "Không, không có gì."
Chờ Triệu Nham ngồi về chỗ cũ rồi, Phương Nhiên mới lén lút như kẻ trộm lôi điện thoại ra, tức giận gõ chữ gửi cho Hoắc Diễn.
[Gì mà tự nhiên gửi ảnh thế!]
Hoắc Diễn trả lời rất nhanh.
[Miệng hơi đau.]
[Của em cắn nên cho em xem thôi.]
--- Lời tác giả ---
Điềm Di đáng chết sao hôm nay đăng chương ngắn thế! Để tui mắng trước!
Ngày mai tui nhất định sẽ ăn năn sửa lỗi một lần nữa quay lại làm người
Muối bắt đầu tăng lửa rồi
Tốt nghiệp là tỏ tình! Nhanh nhanh nhanh!