Vẻ mặt của Hoắc Diễn rất bình tĩnh, thậm chí còn tự giải thích cho bản thân một câu, "Xin lỗi, tôi ngủ không sâu."
Phương Nhiên đã nghẹn đến mức mặt mũi đỏ bừng, "Cậu... Sao cậu chưa gõ cửa đã đi vào hả."
Hoắc Diễn nói dối không chớp mắt, "Xin lỗi, tôi lo em ở bên trong xảy ra chuyện gì."
Đúng là có chuyện...
Phương Nhiên nghiêng người tránh đi, lắp bắp trả lời, "Thế cậu, giờ cậu ra ngoài đi."
Nhìn cặp mông trơn bóng của Phương Nhiên, ánh mắt Hoắc Diễn hơi trầm xuống, hắn thấp giọng đáp: "Tôi có về cũng không ngủ được, em biết mà, không có em bên cạnh là tôi không ngủ được."
Đại ca ơi!
Giờ là lúc để nói mấy lời này à!
Không thấy đằng này đang gấp lắm rồi sao!
Phương Nhiên cắn răng, "Cậu quay lại trước đi, tôi sẽ ra nhanh thôi!"
Nhưng Hoắc Diễn không chỉ không đi mà còn bước một bước lại gần Phương Nhiên, giọng điệu nghiêm túc, "Nhanh quá thì không được đâu, quá nhanh là bệnh đó, Nhiên Nhiên, nếu cơ thể em bị làm sao ở đâu thì nhất định phải đến bệnh viện khám."
Lần đầu tiên trong đời Phương Nhiên không nhịn được muốn chửi tục.
Cậu mới có bệnh đó!!
Cậu dứt khoát xoay người, xù lông, "Cậu mau ra ngoài đi!!"
Hoắc Diễn hài lòng nhìn c*p m*ng tr*n vo trước mặt mình, đưa tay vỗ nhẹ, nghe tiếng bốp một cái, "Ngoan, xoay người lại, tôi kiểm tra cho em."
Âm thanh này vừa vang lên, cả khuôn mặt của Phương Nhiên đều đỏ bừng.
Á á á!!!
"Hoắc Diễn!" Cậu tức giận xoay lại trừng hắn, "Cậu đừng có mà quá đáng --"
Lời còn chưa dứt, người đàn ông đã nắm lấy.
k*ch th*ch quá bất ngờ, hai mắt Phương Nhiên trợn tròn.
Hoắc Diễn vừa di chuyển tay, vừa từ tốn nói, "So với những cái khác, Nhiên Nhiên, tôi càng muốn biết sao đang nửa đêm nửa hôm em bỗng biến thành thế này."
Ánh mắt hắn tối tăm, nhìn chằm chằm Phương Nhiên, giọng nói mang theo dụ dỗ, "Ngoan, nói cho tôi, em đã mơ thấy gì?"
Phương Nhiên theo bản năng mở miệng, "Tôi mơ thấy..."
Cậu phản ứng lại, cắn răng một cái, quay đầu đi, "Cậu kệ tôi! Tôi mơ thấy mình chơi game với đám Triệu Nham, thì sao hả?!"
Sắc mặt Hoắc Diễn thoáng chốc trở nên cực kỳ đáng sợ.
Mơ thấy người khác?
Trong giấc mộng xuân của bé yêu vậy mà lại là với người đàn ông khác?
Tâm trạng u ám trong lòng dâng lên, suy nghĩ trở nên cực kỳ dữ tợn, hận không thể đè Phương Nhiên ngay lên tường, làm bất kể chuyện gì với cậu tuỳ thích.
Càng nghĩ thế, động tác ở tay của Hoắc Diễn càng mạnh bạo hơn.
Chẳng mấy chốc, cơ thể Phương Nhiên run rẩy, đôi con ngươi đã bị phủ một tầng nước, đuôi mắt đỏ hồng, rất xinh đẹp, khiến người ta thương xót, nhưng cũng gợi lên d*c v*ng muốn phá huỷ của Hoắc Diễn.
Muốn khiến cậu càng nhếch nhác hơn.
Vào khoảnh khắc cuối cùng, hắn chợt đưa tay bịt lại.
Hai mắt Phương Nhiên mở to, giọng nói mang theo nức nở, "A Diễn, cậu thả ra."
Hoắc Diễn nâng mắt, đôi con ngươi đen như hồ nước sâu, giọng nói lạnh nhạt, "Nhiên Nhiên, em vẫn là học sinh cấp ba, không thể yêu sớm biết chưa?"
Lúc này trong đầu Phương Nhiên chỉ có một việc kia, đã không nghe lọt gì nữa, Hoắc Diễn nói gì cậu cũng chỉ mụ mị gật đầu, "Biết biết."
Hoắc Diễn cười lạnh, "Em phải phân biệt cho rõ, đâu là bạn đâu là người nhà, và đâu là... người thương."
Hắn thong thả uy h**p, "Nếu em không học được thì tôi sẽ tự mình dạy dỗ em."
Phương Nhiên chỉ mong Hoắc Diễn có thể mau thả tay, khóc nức nở đáp, "Học, tôi học được."
Cuối cùng Hoắc Diễn cũng mỉm cười, thả tay, "Bé ngoan."
Bị nghẹn một hồi, trong nháy mắt, đầu óc Phương Nhiên trắng xoá, đôi chân run rẩy sắp quỵ.
Quá k*ch th*ch, chắc là cậu điên rồi mới phun thẳng lên tay Hoắc Diễn.
Nhưng sắc mặt Hoắc Diễn rất bình tĩnh.
Nghĩ cũng đúng.
Đây không phải lần đầu tiên hắn giúp Phương Nhiên làm chuyện này.
Hoắc Diễn thậm chí còn giúp Phương Nhiên tắm rửa sạch sẽ, cuối cùng bế cậu về phòng ngủ.
Phương Nhiên thật sự không còn mặt mũi đâu mà nhìn người khác, vùi đầu vào hõm cổ Hoắc Diễn, ngoan ngoãn làm một con đà điểu.
Thật là.
Nửa đêm nửa hôm làm cái trò gì không biết.
Hoắc Diễn thì lại trông có vẻ rất vui, cũng không trêu chọc cậu, nhét người vào ổ chăn, hai người nhìn nhau không nói gì, cuối cùng Phương Nhiên chôn đầu giả vờ ngủ, chắc vì trái tim đủ lớn nên chẳng mấy chốc đã ngủ thật.
Hoắc Diễn lại không ngủ được, trằn trọc xoay người.
Tin tốt, Phương Nhiên có thể cũng thích đàn ông.
Tin xấu, có lẽ cậu đã thích bạn cùng lớp mình.
Ghen tị, hâm mộ, đủ loại cảm xúc đan xen phức tạp như là những con sâu trùng điên cuồng gặm nhấm trái tim hắn cho đến khi nát bươm.
Phương Nhiên lại hồn nhiên không hề phát hiện ra, lại vừa được thả lỏng nên ngủ thẳng cẳng đến bình minh.
Tiệc khiêu vũ tốt nghiệp là một hoạt động rất quan trọng của trường quốc tế.
Không chỉ có học sinh lớp mười hai sắp tốt nghiệp tham gia, mà học sinh lớp mười và mười một cũng được tham gia, nhưng đến cuối cùng trên trên sân khiêu vũ chỉ có học sinh lớp mười hai.
Được cái trường họ không kiểm soát chặt chẽ học sinh, có thể mới người thân bạn bè đến tham gia.
Bố của Triệu Nham đang đi công tác, dù không đi công tác thì ông cũng sẽ không có hứng thú với mấy hoạt động thế này ở trường, thế là cậu ta một thân một mình đến buổi tiệc.
Phương Nhiên cũng đang trang điểm bên cạnh lại liên tục nhìn điện thoại.
Trường bọn họ rất có tình người, cho học sinh phòng thay quần áo trang điểm riêng, còn mời cả một đội thợ trang điểm đến, nhưng đối diện với khuôn mặt của Phương Nhiên, thợ trang điểm bỗng cảm thấy tay chân mình trở nên vô dụng đến lạ.
Cuối cùng chỉ đơn giản thoa một lớp phấn, vẽ mắt, nghĩ nghĩ, lại mở một thỏi son mới tô cho cậu.
"Rất hợp với em." Thợ trang điểm đưa cho cậu, "Tặng em đó."
Phương Nhiên nhìn vào gương, màu không đậm, phấn hồng trong suốt, cậu cũng rất thích, đôi mắt cong cong đầy ý cười, "Cảm ơn chị ạ."
Nói xong, lấy một đống đồ ăn vặt trong ba lô ra đưa cho thợ trang điểm.
Triệu Nham ở bên cạnh nhìn thấy, cười nói, "Mặc thì ngầu như thế, lại cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, sao hả? Cậu... bạn cậu sắp tới à?"
Phương Nhiên chớp chớp mắt, "Sao cậu biết?"
Triệu Nham đang ngồi trên bàn nghe vậy thì vội nhảy xuống, ngồi ngay ngắn trên ghế, "Mẹ nó, sao cậu không nói sớm."
Cậu ta thật sự không nghĩ tới Hoắc tổng sẽ cùng Phương Nhiên tham gia loại tiệc khiêu vũ thế này của trường.
Ôi, tình yêu thật vĩ đại.
Cậu ta không nhịn được phàn nàn, "Thời gian trước hai người mới ầm ĩ náo loạn một phen cơ mà, cậu còn chuyển vào ký túc xá ở."
Phương Nhiên không muốn nói về bệnh của Hoắc Diễn với người khác cho lắm, ậm ờ đáp, "Ừm, bọn tôi làm hoà rồi, tôi cũng sẽ không giận cậu ấy thật."
Triệu Nham cười, "Tôi hiểu. Đầu giường cãi nhau cuối giường làm hoà ấy mà."
Phương Nhiên khẽ nhíu mày.
Những lời này đặt vào trường hợp của cậu và Hoắc Diễn cứ thấy là lạ thế nào, nhưng gần đây đúng là cậu và Hoắc Diễn đang ngủ cùng nhau, nghĩ vậy cũng không sai.
Nhân lúc Hoắc tổng còn chưa tới, lòng hiếu kỳ của Triệu Nham trỗi dậy, cậu ta ghé sát, hạ giọng, thì thầm hỏi.
"Hai người ở bên nhau từ bao giờ thế?"
?
Hỏi kiểu gì kỳ cục vậy.
Phương Nhiên không trả lời cụ thể, "Nhiều năm lắm rồi."
Đù! Hoắc tổng gan to thật! Vẫn còn là trẻ vị thành niên mà đã dám...
Hai mắt Triệu Nham sáng lên, "Vậy hai người định đợi sau khi tốt nghiệp là kết hôn luôn à?"
"Tốt nghiệp... Kết hôn?!"
Phương Nhiên gần như nhảy bật dậy từ trên ghế, hai mắt mở to nhìn Triệu Nham, "Cậu nói gì đó!!"
"Tôi với Hoắc Diễn là anh em tốt!!"
--- Lời tác giả ---
Triệu Nham: Lừa anh em thì được, nhưng đừng có lừa gạt cả chính mình chứ *mặt chê bai*