Chương 31 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Mà lúc này trong bệnh viện, Hoắc Diễn cau mày, cầm vải bông lau máu từ trên trán chảy xuống, như không hề thấy đau đớn.

Mãi đến khi nhìn thấy chấm đỏ càng lúc càng đến gần trên điện thoại, Hoắc Diễn mới đứng dậy, ném cuộn vải bông đã nhiễm đỏ vào thùng rác bên cạnh, nói với bác sĩ chờ một bên, "Đi thôi."

Lần đầu tiên thấy bác sĩ phải chờ người bệnh, lại không dám hé răng ho he cái gì, ai bảo bệnh viện này là của nhà người ta mở chứ.

Phương Nhiên vừa xuống xe lập tức chạy như điên, tài xế đã chờ sẵn ở cửa, thấy Phương Nhiên thì sợ hãi kêu lên, "Tổ tông của tôi ơi, sao cậu mặc mỗi đồ ngủ đã chạy ra đây thế này, tôi đã bảo là không vội rồi mà?"

Này mà để Hoắc tổng thấy là không ổn đâu.

Phương Nhiên thở hồng hộc, "Tai, tại nạn xe đó, còn không vội gì chứ."

Rồi cậu lại thấy máu trên người tài xế, tức thì sắc mặt càng trắng hơn, môi cũng run rẩy, "Đây..."

Tài xế vội an ủi cậu, "Không sao, không phải của tôi, chắc là vừa bị máu trên người Hoắc tổng dính vào."

Phương Nhiên, "..."

Trước mắt cậu tối sầm, cơ thể lảo đảo suýt thì ngất xỉu tại chỗ, doạ tài xế khiếp vía cuống quýt đỡ lấy cậu, "Tiểu tiên sinh, cậu không sao chứ..."

Phương Nhiên lắc đầu nguầy nguậy, bước chân lảo đảo, giọng nói lẫn với tiếng nức nở, "Tôi muốn đi gặp A Diễn."

Chờ cậu đi thang máy lên đến tầng, Hoắc Diễn đang nằm trên giường bệnh chờ làm sạch miệng vết thương, máu trên mặt vẫn chưa kịp lau khô, cứ thế yên tĩnh nằm đó, ánh đèn vàng mờ nhạt hắt lên một nửa khuôn mặt, mơ hồ toát ra cảm giác vỡ vụn.

Phương Nhiên: Đáng thương quá.

Tài xế: Đáng sợ quá.

Phương Nhiên bước đến cạnh giường, vừa khẽ chớp mắt, nước mắt đã lăn dài, rơi trên tay Hoắc Diễn, nóng bỏng.

Ngón tay Hoắc Diễn khẽ động, hai mắt Phương Nhiên mở to, vội nắm lấy tay hắn, giọng nói lẫn với tiếng nức nở, "A Diễn..."

Đã thành ra thế này rồi mà câu đầu tiên Hoắc Diễn nói với cậu vẫn là. "Bé yêu, sao tay em lạnh thế."

Phương Nhiên đã không còn hơi đâu mà quan tâm hắn gọi cậu là gì, vừa khóc vừa nói, "A Diễn, cậu thế nào rồi, cậu có đau ở đâu không."

Hoắc Diễn rất ít khi hối hận vì chuyện mình đã làm.

Nhưng giờ phút này, hắn bỗng hối hận.

Hắn quá bỉ ổi đê tiện, mà Nhiên Nhiên của hắn lại tốt đẹp như thế.

"Không đau." Hoắc Diễn nhẹ giọng nói, vươn tay lau nước mắt cho Phương Nhiên, "Đừng khóc, Nhiên Nhiên."

Phương Nhiên nhìn trên dưới Hoắc Diễn một lượt, xác nhận không thiếu đi cái tay cẳng chân nào mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng vươn hai ngón tay ra giơ ở trước mặt Hoắc Diễn.

"Số mấy đây?"

Hoắc Diễn, "..."

"Khó quá hả?" Phương Nhiên đổi cho hắn câu hỏi dễ hơn, gập xuống một ngón, chỉ để lại một ngón tay, "Số mấy đây?"

Hoắc Diễn lẳng lặng nhìn cậu.

Ý gì đây?

Bảo hắn đeo nhẫn kim cương cho cậu sao?

May mà bác sĩ đứng phía sau rốt cuộc không nhịn được nữa lên tiếng, "Người nhà yên tâm đi, trước mắt Hoắc tổng không bị ảnh hưởng đến thần kinh, chỉ bị chấn động não nhẹ, đề nghị nằm viện quan sát hai ngày."

Phương Nhiên nhẹ nhàng thở ra.

Kết quả này đã tốt hơn rất nhiều so với những hiện trường tai nạn xe thảm khốc mà cậu từng tưởng tượng ra.

Y tá chuẩn bị thuốc để truyền dịch cho hắn.

Phương Nhiên cầm một chiếc khăn ướt, nhẹ nhàng lau vết bẩn trên mặt cho Hoắc Diễn, lau hai cái lại thổi một cái.

"Không đau không đau nè."

Trái tim Hoắc Diễn sắp tan thành nước.

"Muộn thế này rồi, hại em không được ngủ." Hoắc Diễn khàn giọng, "Lẽ ra không nên để tài xế gọi điện cho em."

Phương Nhiên ngừng tay, trừng hắn, "Cậu nói cái gì đó, lẽ nào giấc ngủ của tôi còn quan trọng hơn cả cậu à?"

"Tài xế phải gọi điện cho tôi chứ, chú ấy..."

Phương Nhiên đang nói thì ngừng lại, quay đầu nhìn tài xế, ngờ vực hỏi, "Sao chú không bị sao thế?"

Nói hết lời lại thấy kỳ quặc, vội xua thay giải thích, "Xin lỗi, cháu không có ý khác."

Tài xế căng thẳng gần chết, liên tục đưa ánh mắt cầu cứu sang Hoắc tổng.

"Tôi ngồi ghế lái phụ." Hoắc Diễn nhàn nhạt đáp, "Mức độ nguy hiểm lớn hơn."

Là vậy sao?

Phương Nhiên không hiểu những chuyện này, nhanh chóng chấp nhận lời giải thích của Hoắc Diễn.

Cậu ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường, cách một phút lại hỏi, "A Diễn, cậu có đau không?"

Hoắc Diễn lắc đầu, hơi nằm nhích ra, "Ngoan, em nằm xuống đây với tôi một lát đi."

Phương Nhiên vội từ chối, "Không cần, ngộ nhỡ tôi đụng phải cậu thì sao?"

"Trên người tôi không có vết thương, mau nào." Hoắc Diễn giải thích thêm, "Còn mấy tiếng nữa là trời sáng rồi, tranh thủ ngủ một lát."

"Ngoan, không buồn ngủ hả?"

Vốn sắp ngủ rồi, mà bị Hoắc Diễn doạ tỉnh.

Nhưng nghe những lời này của Hoắc Diễn, Phương Nhiên lại không cưỡng được ngáp một cái.

Hoắc Diễn mỉm cười, "Nằm xuống ngủ đi."

Cơn buồn ngủ như tằm ăn rỗi vây lấy lý trí của Phương Nhiên, chưa đến nửa phút, cậu đã buồn ngủ đến mức tay chân cùng chiều trèo lên giường, mơ mơ màng màng nói, "Tôi, tôi chỉ ngủ một lát thôi, lát nữa cậu thay thuốc thì nhớ gọi tôi."

"Có y tá mà, không cần em, cứ ngủ đi."

Phương Nhiên làm tổ bên cạnh Hoắc Diễn, chẳng mấy chốc đã ngủ say.

Nghe tiếng hít thở đều đặn của người bên cạnh, sự nóng nảy trong lòng mấy ngày nay của Hoắc Diễn rốt cuộc cũng dịu xuống.

Hắn nâng tay giúp Phương Nhiên vén tóc ra sau tai, sau đó nhổm người lại gần, hôn lên trán cậu.

Tốt quá.

Hắn thắng cược rồi.

.

Gần sáng mới ngủ nên ngày hôm sau Phương Nhiên phải dùng hết nghị lực mới dậy được, ai ngờ vừa dậy đã thấy bên cạnh trống không.

Phương Nhiên hoảng sợ, cuống cuồng chạy ra ngoài, "Hoắc Diễn, Hoắc Diễn --"

Chưa đi được hai bước đã thấy người đàn ông từ phòng bệnh bên cạnh đi ra, vững vàng ôm lấy Phương Nhiên xông tới, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, "Tôi ở đây, ở đây. Vừa nãy em ngủ, tôi sợ tiếng ồn đánh thức em nên mới sang phòng bên cạnh thay thuốc."

Trái tim đập thình thịch của Phương Nhiên dần bình tĩnh lại, rồi lại ngượng ngùng, rõ ràng Hoắc Diễn là người bệnh, mà cậu lại ngủ say tít mít trên giường hắn.

Cậu ngẩng đầu, chớp chớp mắt, "Vậy tôi đến trường đây, cậu ngoan ngoãn nằm viện nhé, chờ tan học tôi lại qua đây."

Nghe thấy câu cuối cùng, Hoắc Diễn vui sướng không thôi, nhưng trên mặt lại vờ như lo lắng, cau mày, "Vậy em không ở trường nữa à?"

Phương Nhiên trừng hắn, "Cậu đã thành ra thế này rồi, tôi còn ở trường làm gì nữa, đương nhiên là phải qua đây chăm sóc cậu rồi!"

Khoé môi Hoắc Diễn khẽ cong lên.

"Nhiên Nhiên, may mà có em."

"Chúng ta là anh em tốt cả đời, đương nhiên phải chăm sóc cho nhau rồi."

"..."

Cái miệng nhỏ xinh này vẫn không nên nói gì thì hơn.

Tuy thời gian gấp gáp, nhưng Hoắc Diễn vẫn không cho Phương Nhiên ôm bụng rỗng đi học, ấn người xuống ăn bữa sáng xong mới bảo tài xế lái xe đưa cậu đi.

Dưới tầng, tài xế đã chờ sẵn.

Đương nhiên là đã thay sang một chiếc xe khác.

May mà trong ga ra nhà Hoắc Diễn có hơn mười chiếc xe, đủ cho hắn tông.

Tài xế đã lấy lại tinh thần sau vụ việc khiếp vía ngày hôm qua, cười ha hả, "Tiểu tiên sinh, tan học tôi đến đón cậu."

Phương Nhiên gật đầu, "Vậy chúng ta về nhà một chuyến, cháu lấy mấy bộ quần áo để thay cho cháu với A Diễn."

"Được."

Về trường, Phương Nhiên tìm giáo viên trình bày tình hình của mình, tỏ ý bản thân tạm thời không thể ở lại trường.

Giáo viên đồng ý hai tay hai chân.

Để một tổ tông nhỏ như vậy ở lại trường, buổi tối bà ấy cũng không thể ngủ ngon.

Cả ngày hôm nay cậu cứ thấp thỏm không yên, không biết miệng vết thương của Hoắc Diễn còn đau không, chỗ bị chấn động não đã ổn hơn chưa.

Cho đến hiện tại đều là Hoắc Diễn gửi tin nhắn cho Phương Nhiên, hôm nay lại đổi thành Phương Nhiên chủ động, cách một lúc lại gửi một cái, hỏi Hoắc Diễn đã ổn hơn chưa, hỏi Hoắc Diễn đã thay thuốc chưa, hỏi Hoắc Diễn còn váng đầu không?

Mà đầu bên này Hoắc Diễn đang mở một cuộc họp video, vừa mới oang oang mắng đám giám đốc cấp cao một chập, quay đầu e hèm một cái, khẽ ho khan hai tiếng, thấp giọng gửi tin nhắn thoại cho Phương Nhiên, "Không ăn, hơi buồn nôn."

Ê nhá!

Không ăn sao mà được.

Phương Nhiên lo chết rồi, tra trên mạng một đống thực đơn bồi bổ, chọn món dễ làm rồi gửi cho mẹ Lưu, lúc về nhà lấy quần áo sẽ tiện thể mang đến bệnh viện luôn.

Khó khăn lắm mới chờ được đến lúc tan học, Phương Nhiên còn chẳng kịp nói câu nào với Triệu Nham, đã vội vàng khoác ba lô lên co cẳng chạy.

Về đến nhà, mẹ Lưu đang hầm canh, Phương Nhiên lục lọi tìm được một cái vali cỡ nhỏ ra, bắt đầu nhét đồ vào đó, đồ ngủ, đồ vệ sinh cá nhân... Lấy đủ cho mình rồi thì sang phòng của Hoắc Diễn.

Cậu cũng không biết đồ của Hoắc Diễn để hết ở đâu, tìm lung tung một hồi, vô tình mở một cái ngăn kéo ra, thoáng chốc sững sờ.

Bên trong là một đống lọ thuốc xếp ngay ngắn.

Lấy bừa một lọ ra, trên đó toàn là chữ nước ngoài, Phương Nhiên nhìn mà mù tịt không hiểu.

Bỗng, trong lòng cậu giật thót.

Hoắc Diễn hắn... phải uống hết chỗ thuốc này sao?