Chương 28 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Đợi người đi rồi, Hoắc Diễn mới bắt đầu tính sổ với cậu, "Lấy điện thoại ra đây, cậu ta gửi tin nhắn gì cho em hả?"

Phương Nhiên ngoan ngoãn mở ra cho hắn xem, "Không nói gì đâu mà, hai ngày trước cậu ta hẹn tôi đi ăn cơm, nhưng tôi từ chối rồi."

"Bởi vì tôi phải ở nhà làm đề."

Hoắc Diễn: "..."

Hắn dừng hai giây mới nói, "Em không nói lý do này cho cậu ta đó chứ."

Phương Nhiên nhanh chóng lắc đầu.

Hoắc Diễn lướt lướt, đều là nội dung tán gẫu khá bình thường, hắn trả điện thoại lại cho Phương Nhiên, "Ngoan, bớt qua lại với người kia đi."

Phương Nhiên biết Hoắc Diễn muốn tốt cho mình, dù sao cậu thình lình xuyên đến mười năm sau như vậy, càng có ít người biết chuyện này càng tốt.

Thấy Phương Nhiên trở nên rầu rĩ không vui, Hoắc Diễn lẳng lặng khoác vai cậu, thấp giọng nói, "Thật ra trước đây quan hệ của em với bọn họ cũng bình thường mà, có đúng không? Chỉ có hai chúng ta là thân nhau nhất."

Phương Nhiên ngẩng đầu, "Cậu đang tẩy não tôi đấy à?"

Hoắc Diễn lại ấn đầu cậu về, "Không đâu, ngoan."

Trường đua ngựa không đông người, Hoắc Diễn chọn cho Phương Nhiên một con ngựa nhỏ, dắt cậu đi một vòng trước.

Lần đầu tiên Phương Nhiên cưỡi ngựa, hồi hộp là không thể tránh khỏi, cậu làm theo tư thế mà Hoắc Diễn dạy, ngồi thẳng lưng, sau một vòng lá gan bắt đầu lớn hơn.

"Chậm quá." Phương Nhiên mong ngóng nhìn Hoắc Diễn, "Tôi cưỡi nhanh hơn xíu chắc được nhỉ."

Hoắc Diễn cười, "Một mình em thì không được đâu, nhưng tôi có thể dẫn em."

Hoắc Diễn có ngựa riêng của mình.

Nhân viên giúp hắn dắt ngựa ra, lúc này Phương Nhiên mới nhìn thấy đó là một con ngựa toàn thân đen bóng, nhìn có vẻ không dễ chọc.

Phương Nhiên đánh bạo muốn đi lên sờ nó, nhưng con ngựa tự nhiên thở phì phì, doạ Phương Nhiên giật thót.

Hoắc Diễn vỗ đầu chú ngựa, sau đó ôm eo Phương Nhiên nâng lên, đặt cậu ngồi lên lưng ngựa.

Động tác này quá bất ngờ, không báo trước một câu, Phương Nhiên bị doạ, khẽ kêu lên, giây tiếp theo, người đàn ông cũng nhảy lên, ngồi ngay ở phía sau Phương Nhiên, một tay ôm eo cậu, một tay cầm dây cương.

"Đừng sợ, tôi ở đây."

Hoắc Diễn nói xong câu này, nâng tay vung dây cương, con ngựa lập tức lao đi.

Lúc đầu còn ổn, vẫn trong phạm vi mà Phương Nhiên chịu được, nhưng ngựa càng ngày càng chạy nhanh, tiếng gió rít bên tai, Phương Nhiên bị lực quán tính ảnh hưởng, cả người tựa vào Hoắc Diễn, miệng mở ra, muốn nói nhưng lại không nói được, còn hít đầy một bụng gió lạnh.

k*ch th*ch quá đi mất!

Phương Nhiên thậm chí có cảm giác các lỗ chân lông khắp người đều mở ra, tóc cũng dựng đứng.

Chạy khoảng hai ba vòng, Hoắc Diễn mới đạp hai chân vào bụng ngựa, kéo dây cương. Chú ngựa chạy chậm rồi dừng lại.

Phương Nhiên vẫn chưa bình tĩnh lại, há miệng hít thở.

Hoắc Diễn cười, vỗ lưng giúp cậu, nhẹ giọng hỏi, "Vẫn ổn chứ?"

Phương Nhiên "phù" một tiếng thật mạnh, không nhịn được nhỏ giọng oán giận, "Cậu cưỡi ngựa nhanh thế."

"Xin lỗi, tôi chỉ nghĩ như vậy sẽ k*ch th*ch hơn thôi."

"... Thế thì đúng là rất k*ch th*ch."

Hoắc Diễn cúi đầu cười hai tiếng, "Vậy lần này tôi cho ngựa chạy chậm, dẫn em đi hai vòng."

"Được!"

Hôm nay trời đẹp, gió mát mơn man thổi qua, nhiệt độ vừa phải.

Hoắc Diễn nắm dây cương, ôm trọn Phương Nhiên trong lồng ngực, hắn cố ý hơi hướng người về trước, như vậy chỉ cần hơi cúi đầu là có thể sượt môi qua tai Phương Nhiên.

Như gần như xa.

Tai của Phương Nhiên rất nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ đỏ lên.

Cậu mất tự nhiên quay đầu đi, "Tôi hơi mệt rồi."

"Được, đi nghỉ một lát."

Trong trường đua ngựa đương nhiên không chỉ có cưỡi ngựa, xung quanh còn có rất nhiều tiện ích đi kèm, phòng nghỉ, phòng trà, còn có một sân bắn tên.

Cùng Phương Nhiên chơi gần hết một ngày, đến tận khi mặt trời lặn mới quay về.

Không ngờ trên đường về, Phương Nhiên mở điện thoại, lại phát hiện Hàn Chí gửi cho mình rất nhiều tin nhắn.

[Cậu sống chung với Hoắc Diễn sao? Cậu vừa về nước có đúng không?]

[Hoắc Diễn đã không còn là Hoắc Diễn của thời đi học nữa rồi, tôi có một người bạn làm trong viện điều dưỡng, thật ra ở đó còn được gọi là viện tâm thần, cậu ta nói Hoắc Diễn đã nhốt bà nội mình vào đó.]

[Đấu đá tranh truyền đoạt lợi trong mấy gia tộc lớn rất đáng sợ, Phương Nhiên, cậu nhất định phải cẩn thận.]

Phương Nhiên khẽ nhíu mày.

Hoắc Diễn thế nào.

Cậu không cần nghe từ miệng người khác.

[Đó không phải bà nội của cậu ấy.]

[Hoắc Diễn rất tốt, tôi hiểu cậu ấy hơn ai hết.]

Sau khi gửi đi hai tin nhắn này, Phương Nhiên tức giận kéo lớp trường vào danh sách đen, mắt không thấy tim không phiền.

Hoắc Diễn liếc cậu một cái, "Sao thế? Trông em hình như không vui."

Phương Nhiên rầu rầu đáp, "Không có gì."

Chỉ là không nghe nổi người khác nói xấu Hoắc Diễn nửa câu.

Hoắc Diễn cũng không hỏi lại, cho là cậu đã chơi mệt.

Về đến nhà, Phương Nhiên đổ một hôi cả một ngày, cảm giác cả người đều khó chịu, bèn xông thẳng vào nhà tắm.

Không ngờ lúc ra đã thấy Hoắc Diễn nghiêm túc như một ông già ngồi bên giường chờ cậu.

Phương Nhiên lẳng lặng lùi về sau hai bước, "Gì thế?"

Hoắc Diễn nâng cằm, "Lên giường nằm đi, cưỡi ngựa cả ngày, bắp đùi bị cọ đau rồi có đúng không? Đê tôi xem rồi bôi thuốc cho em."

Bôi thuốc ở đó á?

Phương Nhiên che đùi, "Không cần, tôi siêu ổn luôn, không bị sao hết."

Hoắc Diễn tin mới lạ, mạnh mẽ kéo người về phía mình rồi đè cậu nằm xuống giường, tụt quần, quả nhiên bắp đùi đã bị chà sát đỏ hết lên.

Da Phương Nhiên mềm, cưỡi ngựa cả một ngày, bị như vậy cũng là bình thường. Hoắc Diễn bèn nhẹ nhàng chậm rãi dùng đầu ngón tay quệt thuốc rồi bôi cho cậu, lúc thu tay hơi khựng lại, sau đó chợt cười, cong ngón tay gõ nhẹ một cái, "Vẫn dư sức phết nhỉ."

Khuôn mặt Phương Nhiên đã đỏ lựng, cậu vội dùng tay che mặt, nhấc chân đạp một cái, nhưng Hoắc Diễn phản ứng rất nhanh, dễ dàng tránh đi, khoé miệng mang ý cười.

"Tạm thời đừng khép chân lại, đợi thuốc mỡ khô đã." Hoắc Diễn dặn dò cậu.

Phương Nhiên vẫn duy trì tư thế che mặt, không ừ hử tiếng nào.

Hoắc Diễn trêu cậu, "Làm gì đó, dạo này em làm sao thế, thẹn thùng mãi thôi."

Thật đúng là chuyện này cũng có thể nhịn thì còn có chuyện nào không nhịn nổi nữa!

Ai nhịn được chứ Nhiên đây không thể nhịn!

Phương Nhiên giận đỏ cả mặt, cầm bừa tuýp thuốc mỡ bên cạnh ném về phía Hoắc Diễn, nhưng Hoắc Diễn tránh đi, thuốc mỡ bay thẳng về phía mô hình người máy bên cạnh.

Mô hình đứng yên không lung lay, nhưng có một thứ gì đó từ trong mắt nó rơi xuống.

Hoắc Diễn biến sắc, hơi thở, ý cười trên mặt cùng lúc biến mất.

Trong phòng thoáng chốc trở nên yên tĩnh chết lặng.

Con mắt thuỷ tinh giống như viên rubi kia lăn long lóc trên đất, phía sau còn dán một thứ gì đó màu đen nhìn như nam châm.

Phương Nhiên ngồi dậy, nhìn chằm chằm nửa ngày rồi nhíu mày.

"Kia là cái gì?"