Chương 26 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Trong nháy mắt khi suy nghĩ này nhảy ra trong đầu, cả người Phương Nhiên cứng đờ, hơi lạnh từ sau gáy tràn lên, lồng ngực phập phồng dữ dội, cổ họng cũng khô khốc, khiến cậu phải nuốt nước bọt mấy lần.

Không... không phải đâu, chắc là trùng hợp thôi.

Cũng tại hôm qua mới nghe Triệu Nham kể truyện kinh dị, phòng cho thuê lắp đầy camera, mọi hoạt động của người đó đều bị chủ nhà b**n th** xem trộm.

Khó tránh khiến cậu suy diễn lung tung.

Đương nhiên, Hoắc Diễn chắc chắn không phải b**n th**, hắn là người tốt!

Nhưng...

Mẹ Lưu múc một bát canh cho cậu, đặt vào bên tay, "Tiểu tiên sinh nếm thử xem, tươi lắm."

Nửa ngày sau Phương Nhiên mới lên tiếng, sau đó chậm rãi uống một ngụm, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.

Qua loa ăn xong cơm tối, Phương Nhiên về phòng, cậu cứ thấy bản thân nghi thần nghi quỷ, lại không nhịn được tìm một vòng trong phòng, nhưng mà không thấy camera này kia gì cả.

Dù sao khái niệm về camera trong mắt Phương Nhiên vẫn dừng ở mười năm trước, loại to như hòn gạch ấy.

Cậu nghĩ nghĩ, nằm ra giường rồi nói lớn.

"Tôi muốn uống rượu!"

Không có phản ứng.

Cậu lại tiếp tục nói, "Tôi muốn ra ngoài đua xe!"

Vẫn không có động tĩnh!

Cuối cùng Phương Nhiên úp mặt vào gối, lăn một vòng trên giường!

Phiền chết mất!

Mà trong nháy mắt khi cậu úp mặt kia, đôi mắt của mô hình người máy trên bàn hơi xoay tròn.

Mất nguyên một đêm vẫn không nghĩ ra lý do vì sao, đến tận tảng sáng Phương Nhiên mới ngủ được, không ngoài dự đoán, hôm nay cậu lại không kịp đi học đúng giờ.

Cậu như có lửa cháy sau mông chạy hộc tốc ra ngoài, vọt thẳng vào trong xe.

Tài xế quay đầu cười với cậu, "Tiểu tiên sinh, hôm qua cậu đi vội quá, có thứ này quên không đưa cho cậu."

Nói rồi đưa một cái túi cho Phương Nhiên.

"Thằng bé nhà tôi rất thích ăn bánh mì này nên tôi đi mua, tôi nghĩ tuổi của hai người không chênh lệch nhiều, chắc tiểu tiên sinh cũng sẽ thích ăn."

Phương Nhiên cười híp mắt nói cảm ơn, lúc nhận lại thấy tên cửa hàng hơi quen, cậu như nhớ ra gì đó, vội hỏi, "Chú mua cái này lúc nào thế?"

"Tối qua lúc đón tiểu tiên sinh ấy, quán cách khá gần, vừa hay tôi đang ở gần đó nên mua bánh mì xong là qua đón cậu luôn."

Phương Nhiên chớp chớp mắt.

Nói như vậy... Những chuyện cậu nghi ngờ đều chỉ là trùng hợp thôi sao?

Vừa vào đến trường thì chuông reo, hôm nay thi, Phương Nhiên vội khoác ba lô rồi co cẳng chạy, nhất thời suy nghĩ lộn xộn gì cũng đều bị quẳng ra sau đầu.

Làm bài thi nguyên một ngày, cái đầu đáng thương của Phương Nhiên đã phình to sắp nổ đến nơi, ủ rũ như con chó nhỏ mắc mưa.

Triệu Nham đi bên cạnh cậu, ngoài ra còn mấy người bạn khác nữa, bọn họ đang bàn xem sau khi thi tốt nghiệp sẽ đi nước nào du học.

Có lẽ nhìn Phương Nhiên quá đáng thương, Triệu Nham đi mua mấy que kem về, đưa cho Phương Nhiên một cái, "Ăn cho tỉnh."

Phương Nhiên tội nghiệp nhận lấy, "Xong đời, hình như câu cuối đề toán tôi viết sai rồi."

Triệu Nham nghe vậy cũng không biết phải an ủi cậu thế nào, dù sao hàng năm cậu ta luôn vững vàng ngồi trong danh sách đội sổ.

Phương Nhiêm bóc vỏ kem, cắn một miếng, nhồm nhoàm nói, "Nhân lúc A Diễn chưa về tôi phải liều mạng ăn bù mới được, nếu không cậu ấy nhất định sẽ không cho tôi ăn."

Vừa dứt lời, đã thấy Triệu Nham đi bên cạnh đứng khựng lại.

Sao thế...

Phương Nhiên nhìn theo hướng cậu ta đang nhìn, cũng sững sờ.

Hoắc Diễn??

Không phải đến mai hắn mới về sao.

Ngoài cổng có một chiếc xe đang đậu, người đàn ông đứng bên cạnh xe nhìn sang, vẻ mặt rất lạnh nhạt, như là chẳng có biểu tình gì. Ánh mắt dừng trên người Phương Nhiên, lại như dừng trên người Triệu Nham.

"A Diễn!"

Phương Nhiên reo lên, vui vẻ chạy tới.

Lúc này, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị của người đàn ông mới dịu đi.

Hắn đỡ lấy Phương Nhiên nhào tới, cũng chẳng bận tâm ngoài cổng trường có bao nhiêu người, cứ thế đỡ mông bế người lên, "Có nhớ tôi không?"

Hắn không cần mặt mũi nhưng Phương Nhiên thì cần, cậu đá chân giãy dụa đòi Hoắc Diễn thả mình xuống.

Người đàn ông dễ dàng đoạt cây kem trong tay Phương Nhiên, thẳng tay ném vào thùng rác bên cạnh.

Phương Nhiên tức giận trừng hắn, "Cậu làm gì đó!"

"Ai cho em ăn lạnh hả? Lần trước nửa đêm đau dạ dày quên rồi?"

Hoắc Diễn nhàn nhạt liếc cậu, lại hơi nâng mắt, nhìn Triệu Nham cách đó không xa, "Để cho người khác dạy hư em rồi."

"Cậu nói vớ vẩn gì đó! Triệu Nham thấy tôi không vui mới mua cho thôi."

Hoắc Diễn khẽ nhíu mày, nghiêm túc nhìn Phương Nhiên, "Vì sao không vui, có chuyện gì sao?"

Phương Nhiên bỏ hắn lại, hừ hừ chui vào xe.

Trạng thái hiện tại của Hoắc Diễn thật sự không tốt lắm, để nâng cao hiệu suất sớm quay về mà hai ngày nay hắn đều không ngủ đủ năm tiếng, hơn nữa vì chứng lo âu chia ly nghiêm trọng mà giờ phút này đầu đang đau khủng khiếp, đến cả đầu ngón tay cũng đang khẽ run.

Hắn thở ra một hơi, miễn cưỡng điều chỉnh tâm trạng rồi mới mở cửa xe đi vào.

"Không phải không cho em ăn." Hoắc Diễn hạ giọng nói, "Về bảo mẹ Lưu làm cho em có được không? Đồ ăn bên ngoài không sạch sẽ."

Phương Nhiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không thèm liếc hắn một cái.

Hoắc Diễn chủ động nắm tay Phương Nhiên, lại bị Phương Nhiên vung ra, lại nắm, lại hất.

Hai người anh đến tôi đi chơi cái trò trẻ con này một lúc, lần cuối cùng, người đàn ông rốt cuộc nắm được tay của bé yêu nhà mình, mạnh mẽ chen vào giữa các ngón tay, mười ngón đan chặt.

"Xem ra em chẳng hề nhớ tôi, tôi còn cố tình về trước một ngày, đêm qua gần như không ngủ..."

Chưa dứt lời, Phương Nhiên đã quay đầu sang nhìn hắn, cau mày, "Sao lại không ngủ."

Bé yêu ngốc.

Mới hai ba câu đã dính bẫy rồi.

Trái cổ hắn trượt xuống một cái, giọng nói nhàn nhạt vang lên, "Còn nói tôi nữa, tối qua em cũng thức đêm có đúng không, nhìn cái quầng thâm đó của em đi, tôi bảo mẹ Lưu nấu canh cho em, em có uống không?"

Phương Nhiên sững ra.

Người đàn ông thản nhiên nhắc đến chuyện này như vậy.

Hơi thở của cậu trở nên gấp gáp, "Cậu... Sao cậu biết tôi thức đêm?"

Hoắc Diễn nhếch môi, như đang cười, "Đoán là ra, tối nào tôi cũng phải đi bắt em, nếu không em đều thức đêm còn gì?"

"Chỉ cần tôi không có nhà là em sẽ như con chim sổ lồng ngay thôi."

Chỉ... chỉ đơn giản vậy thôi?

Phương Nhiên ngơ ngác tại chỗ.

Hoắc Diễn mỉm cười, cong ngón tay gõ vào trán Phương Nhiên, "Nghĩ linh tinh gì thế?"

Phương Nhiên bịt trán, không nhịn được cũng cong cong đôi mắt cười.

Gì chứ! Cậu nói rồi mà!

Cậu đúng là, cả ngày toàn có nghĩ ngợi linh tinh!!