Chương 25 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sắp đến kỳ thi thử, bầu không khí trong trường hiếm khi trở nên căng thẳng như hôm nay.

Vừa ngồi xuống đã nghe thấy tiếng nói chuyện của mấy người phía sau, rủ nhau sau khi tan học đến quán bar chơi tí thả lỏng.

Triệu Nham thuận miệng hỏi cậu, "Phương Nhiên, cậu có đi không?"

Hỏi xong lại hối hận, bởi vì chuyện lần trước Phương Nhiên uống bia mà lúc về nhà cậu ta đã bị ông bố già mắng cho nước bọt văng đầy mặt.

Nhưng Phương Nhiên lắc đầu, "Tôi không đi đâu, tôi phải về nhà làm bài."

Triệu Nham nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng sau đó lại nghe thấy bọn họ nói tối nay quán bar có một ban nhạc biểu diễn, hai mắt Phương Nhiên tức thì sáng lên, "Biểu diễn hả? Vậy tôi cũng muốn đi xem một lát rồi về."

Triệu Nham nghĩ ngợi, chỉ xem biểu diễn thôi không uống rượu bia thì chắc không sao, thế là gật đầu, "Được, chúng ta đi sớm về sớm."

Đang do dự không biết có nên báo cáo với Hoắc Diễn không, nhưng nghĩ nếu tài xế đến đón mà không thấy cậu thì thế nào cũng cáo trạng với Hoắc Diễn.

Thế là cuối cùng Phương Nhiên vẫn gửi tin nhắn cho Hoắc Diễn.

Lại không ngờ Hoắc Diễn dễ nói chuyện như thế, nhanh chóng đồng ý, chỉ bảo cậu phải về nhà trước mười giờ.

Phương Nhiên vui như điên, gửi liền mấy cái sticker [chó nhỏ quẫy đuôi] qua.

Mà ở bên kia, Hoắc Diễn vừa rồi còn nhẹ nhàng dịu dàng dặn dò Phương Nhiên chơi vui, giờ phút này đã đang uống từng nắm thuốc.

Hắn đặt cốc nước xuống, sắc mặt tối tăm đến đáng sợ.

Mới đi có một ngày, Phương Nhiên đã như chú chim nhỏ sải cánh muốn bay đi rồi, vậy mà được sao?

Hoắc Diễn nhắm mắt, bấm số nội bộ, "Mở họp trực tuyến gấp, điều chỉnh lại tiến độ đi, tôi phải về thành phố S sớm hơn một ngày."

Tan học, Phương Nhiên nói với tài xế một tiếng rồi đi theo Triệu Nham.

Quán bar này của anh họ Triệu Nham, cố ý giữ lại cho bọn họ một dãy ghế có tầm nhìn tốt, cách sân khấu rất gần.

Phương Nhiên vừa ngồi xuống đã nói, "Tôi không uống rượu, tôi uống nước trái cây."

Xung quanh không có ai dám phản bác lời cậu.

Thậm chí còn nhanh như cắt rót cho cậu một cốc nước cam.

Phương Nhiên chưa được xem ban nhạc biểu diễn bao giờ, sau khi xuyên đến mười năm sau, cậu bỗng muốn thử thật nhiều những việc mình chưa được làm bao giờ.

Nhưng điện thoại trên bàn liên tục rung lên.

Tin nhắn của Hoắc Diễn nối liền không dứt.

[Nhiên Nhiên, chơi vui không?]

[Ngoan, đừng uống rượu.]

[Chụp ảnh cho tôi xem với được không?]

...

Phương Nhiên giơ cốc nước cam, dùng sân khấu làm nền chụp ảnh gửi cho Hoắc Diễn.

"Xem đi! Không uống rượu đâu nha."

Triệu Nham ngồi bên cạnh lặng lẽ uống ly của mình.

Ha.

Đúng là một ông chồng gia trưởng.

Đi chơi cũng phải báo cáo.

Hoắc Diễn trả lời rất nhanh.

[Người trên sân khấu mặc gì vậy? Ít vải như thế, đúng là đồi phong bại tục.]

Phương Nhiên ngẩng đầu liếc một cái, người ta là ban nhạc, mặc ít tí cũng là bình thường, một cái áo ba lỗ bằng vải lưới mà thôi, có gì đâu.

Cậu gõ chữ gửi tin nhắn cho Hoắc Diễn.

[Cậu bảo mười năm sau người ta cởi mở hơn rất nhiều mà, anh em tốt còn hôn nhau được thì ăn mặc thế này có gì đáng chê trách đâu.]

Bộp!

Gậy ông lại đập lưng ông.

Nửa ngày sau Hoắc tổng vẫn chưa gửi thêm được tin nhắn nào.

Phương Nhiên đặt điện thoại xuống, bắt đầu tập trung xem biểu diễn.

Nhưng thật lòng mà nói, biểu diễn bình thường, quá ồn ào, Phương Nhiên bắt đầu nhớ thương hai tập đề toán chưa làm xong ở trường.

Ngồi thêm một lát, uống hết nước cam, Phương Nhiên đứng dậy chuẩn bị về nhà.

Triệu Nham cũng đứng dậy theo, "Tôi bảo tài xế đưa cậu về."

"Không cần, cậu cứ chơi đi." Phương Nhiên lấy điện thoại ra, "Tôi nhắn tin cho tài xế ở nhà là được."

Không ngờ vừa gửi tin nhắn đi được hai phút, tài xế đã trả lời mình đến rồi.

Phương Nhiên nhanh chóng khoác ba lô đi ra ngoài.

Lúc ra ngoài còn tiện tay gửi tin nhắn cho Hoắc Diễn.

[A Diễn ơi tôi về nhà đây!]

[Bé yêu ngoan.]

Nhìn chằm chằm ba chữ này, mặt Phương Nhiên bỗng đỏ bừng, có tật giật mình nhìn trái nhìn phải.

Thật là.

Sao Hoắc Diễn cứ gọi cậu như thế nhỉ.

Mấy chữ này đặt giữa đống tin nhắn trò chuyện của hai người chói muốn mù con mắt, cuối cùng Phương Nhiên dứt khoát bấm vào -- Xoá!

Phù!

Dễ chịu hơn nhiều rồi!

Hoắc Diễn không ở nhà, chỗ tốt duy nhất là Phương Nhiên cuối cùng cũng có thể thức đêm làm đề.

Nếu không thì ngày nào Hoắc Diễn cũng sẽ đúng giờ qua đây bắt cậu đi ngủ.

Phương Nhiên thầm nghĩ, có thể là do khe cửa lọt sáng, bị Hoắc Diễn đứng bên ngoài nhìn thấy.

Cũng không biết trùng hợp thế nào mà Phương Nhiên vừa về đến nhà, Hoắc Diễn đã gọi video đến.

Phương Nhiên đặt bừa điện thoại một bên, thoải mái thay quần áo, "Quán bar chẳng vui tí nào, đến giờ tai tôi vẫn còn ù ù đây này."

Trên màn hình, thân hình thiếu niên thon thả, sống lưng trắng nõn, Hoắc Diễn kéo lỏng cà vạt, thở ra một hơi, giọng nói hơi khàn đi, "Không thích thì lần sau không đi nữa."

Phương Nhiên lục ra một bộ đồ ngủ, tóc bị tĩnh điện hơi dựng lên, như người ngoài hành tinh.

Cậu dí sát mặt vào màn hình, nhìn chằm chằm Hoắc Diễn, "Cậu vẫn đang làm việc hả?"

Hoắc Diễn không dời mắt khỏi khuôn mặt của thiếu niên một giây, khẽ "ừm" một tiếng.

"Vậy được rồi, nghỉ ngơi sớm đi." Phương Nhiên vẫy tay với màn hình, "Tôi phải đi học đây."

Cuộc gọi kết thúc, Hoắc Diễn khẽ siết chặt chiếc điện thoại trong tay, trái cổ trượt xuống.

Mấy phút sau, hắn đứng dậy đi vào nhà tắm.

Trước khi đi công tác, trong lúc xếp vali, Hoắc Diễn đã lấy một bộ đồ ngủ của Phương Nhiên mang theo.

Trước mắt thì xem ra vẫn chưa bị phát hiện.

Hắn úp cả mặt mình vào bộ quần áo, hít sâu một hơi, là mùi hương chỉ thuộc về riêng Phương Nhiên.

Người đàn ông nhắm mắt, dựa vào mùi hương còn sót lại ấy, bàn tay sờ xuống phía dưới.

...

Ngày thứ hai Hoắc Diễn không ở nhà, Phương Nhiên ngủ quên.

Đồng hồ báo thức kêu nhưng cậu bấm tắt rồi ngủ tiếp, Phương Nhiên chạy bình bịch xuống tầng, vội chạy tới chụp ảnh bàn ăn, lại nâng bát cháo lên húp ừng ực rồi mới chụp thêm một tấm.

Chắc là có thể lừa qua ải Hoắc Diễn.

"Ôi, tiểu tiên sinh, đồ ăn vặt."

Mẹ Lưu đuổi theo ra, đưa cậu một cái túi, "Trái cây và bánh quy đã nướng xong."

Phương Nhiên nhanh chóng nhận lấy, "Cám ơn mẹ Lưu, con đi trước đây."

Đúng là một buổi sáng gà bay chó sủa.

Nếu bình thường có Hoắc Diễn ở nhà, về cơ bản là nếu giờ đó Phương Nhiên vẫn chưa đi ra, thì hắn sẽ vào thẳng phòng bế người dậy.

Tuy bị bạn nối khố bế tới bế lui rửa mặt đánh răng cứ như chăm trẻ con có hơi mất mặt, nhưng như vậy vẫn tốt hơn bị muộn học.

Phương Nhiên bắt đầu nhớ Hoắc Diễn.

Đến tối lại càng nhớ, một bàn ăn to đùng mà chỉ có một mình cậu, Hoắc Diễn đang họp, không thể gọi video cho cậu.

Phương Nhiên nhai cơm mà như nhai rơm, ăn đến thất thần.

Lúc có Hoắc Diễn ở đây, chắc chắn cậu sẽ ríu rít không ngừng, kể đủ thứ chuyện hôm nay ở trường, phần lớn Hoắc Diễn ngồi nghe, nhưng mỗi câu của Phương Nhiên, hắn đều đáp lại.

"Ầy --"

Phương Nhiên thở dài thườn thượt.

Đúng lúc mẹ Lưu đi ra, bưng một cái nồi đất, "Tiểu tiên sinh uống thêm cái này đi, canh đậu nành cá diếc, rất tốt cho mắt, Hoắc tiên sinh đặc biệt dặn dò đó, nói tiểu tiên sinh thức đêm học tập, bảo tôi hôm nay nấu thêm canh này."

Phương Nhiên buồn bã đáp lại.

Sau đó bỗng ngồi thẳng.

Không đúng nha?

Hoắc Diễn không ở nhà, sao biết cậu thức đêm làm đề?

Bỗng, cậu nhớ đến tài xế ngày hôm qua.

Cậu chỉ vừa gửi định vị cho anh ta hai phút trước, hai phút sau tài xế đã đến rồi, cứ như là... vẫn luôn chờ ngoài cửa.