Chương 22 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Buổi tối chờ Phương Nhiên ngủ rồi, Hoắc Diễn mới đẩy cửa đi vào.

Hắn cầm một tuýp thuốc mỡ, nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, căn chuẩn vị trí móc chân của Nhiên Nhiên ra.

Hoắc Diễn dừng hai giây, nâng mắt nhìn Phương Nhiên đã ngủ say, sau đó hơi cúi đầu, đôi môi hạ xuống.

Thật ra hắn vốn muốn qua đây bôi thuốc cho chỗ bị cọ đỏ trên chân Phương Nhiên.

Ai dè trong phòng quá tối, chỗ đỏ trên chân Phương Nhiên vốn không quá nghiêm trọng, lúc này lại càng khó nhìn ra, Hoắc Diễn lật qua lật lại mấy lần cũng không tìm được, hắn nhìn thuốc mỡ trong tay, cuối cùng dứt khoát đổi thành spa chân cho Phương Nhiên.

Hôm sau Phương Nhiên tỉnh lại, buồn ngủ không mở nổi mắt, đang định đi tất thì tự nhiên thấy chân dính dính, hại cậu phải vào nhà tắm một chuyến.

Không ngờ hai chân vừa chạm nước, bạc hà trong thuốc mỡ phát huy tác dụng, cả hai chân đều mát lạnh.

Phương Nhiên vừa chạy xuống tầng vừa gào lên.

"Hoắc Diễn!! Cậu rửa hỏng luôn chân tôi rồi!!!'

"..."

Cãi nhau với Hoắc Diễn hết một buổi sáng, phần lớn là Phương Nhiên lầm bà lầm bầm nói, Hoắc Diễn cố gắng giải thích mình không rửa hỏng chân của cậu, nếu không phải hôm nay Phương Nhiên đang vội đến trường thì chắc chắn phải nán lại ở nhà biện luận thêm mấy trăm hiệp với Hoắc Diễn.

Bởi vì lễ hội văn hoá nên hôm nay Phương Nhiên mặc đồng phục, đồng phục của trường quốc tế bình thường sẽ mặc vào một vài ngày quan trọng, là dạng vest.

Hoắc Diễn giúp Phương Nhiên cài cúc áo, nhìn nhìn, lại giúp cậu đổi sang một cái cúc tay áo bằng kim cương.

Phương Nhiên nâng cằm, khoe khoang, "Đẹp trai không?'

Hoắc Diễn khẽ cười, phối hợp mà gật đầu, "Cực kỳ đẹp trai."

Đây là Nhiên Nhiên của hắn.

Là bé yêu mà hắn tự tay nuôi lớn.

"Hôm nay trời nắng gắt, đừng đứng bên ngoài quá lâu, lượng sức mà làm, buôn bán không tốt cũng không sao, coi như đi chơi thôi, em muốn quyên bao nhiêu tiền cho trại trẻ mồ côi, tôi bù vào cho em."

Thật ra lúc Phương Nhiên vừa mới về, Hoắc Diễn đã đưa luôn cho cậu một chiếc thẻ đen, nhưng Phương Nhiên chưa từng dùng tới, chờ Phương Nhiên đi học, cứ hai ba ngày Hoắc Diễn lại chuyển tiền cho cậu một lần, nhưng Phương Nhiên chủ yếu chỉ dùng để mua đồ ăn vặt, nước nôi này kia.

"Biết rồi biết rồi."

Phương Nhiên chạy nhanh ra ngoài, "Đi nhanh thôi đi nhanh thôi."

Hôm nay là lễ hội nên trong trường cực kỳ sôi động náo nhiệt. Quán cà phê của Phương Nhiên và bạn bố trí trong một góc, đương nhiên Triệu Nham cũng là một trong số đó, lúc Phương Nhiên đến, cậu ta đã đang lau bàn.

"Xin lỗi xin lỗi, tôi đến muộn."

Phương Nhiên chạy nhanh vào.

Triệu Nham lắc đầu, "Không cần vội, chắc phải một lát nữa khách mới đến đông."

Phương Nhiên lấy menu trong ba lô ra, còn tự lồng nhạc nền cho mình, "Tèn tén ten~"

"Đẹp vậy cơ à."

"Sao hả! Trình độ nghệ thuật cũng ra gì đúng không, hồi nhỏ không học vẽ đúng là quá đáng tiếc." Phương Nhiên đắc ý nói, "Nhưng chữ này là Hoắc Diễn viết đó, vì nhờ cậu ấy viết mà tôi còn..."

Rửa chân này kia, nói ra nghe không được văn nhã cho lắm.

Phương Nhiên khẽ ho khan hai tiếng.

Không hiểu sao mặt Triệu Nham cũng hơi đỏ lên, quay đầu đi.

Không phải...

Mấy chuyện trên giường của hai người thì không cần nói đâu.

Cậu dám nói tôi cũng chẳng dám nghe.

Hai người không hẹn mà cùng đạt thành nhất trí, im lặng bỏ qua chủ đề này.

"Cái đó..." Phương Nhiên khẽ l**m môi, "Tôi đi xay đậu trước."

"À à à, tôi đi quét rác..."

Không ngờ quán cà phê lại khá đông khách. Có lẽ vì may mắn, có bạn học nọ đến uống cà phê rồi chụp ảnh menu mà Phương Nhiên vẽ đăng lên diễn đàn trường, độ quan tâm rất cao, chẳng mấy chốc quán cà phê đã chật ních người.

Phương Nhiên bận rộn cuống cuồng.

"Một cốc Cappuccino, một cốc American đá."

"Được, một Latte."

Trên đường đưa đồ uống cho khách, Phương Nhiên vừa đặt cốc cà phê xuống, chợt sững người.

Triệu Nham bận đến mức chân không chạm đất, lúc đi ngang qua Phương Nhiên vỗ nhẹ cậu một cái, "Làm gì đó?"

Cậu ta nhìn theo hướng Phương Nhiên đang nhìn, đối diện quán cà phê cách đó không xa, dưới một gốc cây, hai cậu con trai đang đứng sát gần nhau, nhìn như đang... hôn nhau.

Triệu Nham khẽ ho một tiếng, thu mắt về, nhìn thấy hai má Phương Nhiên đỏ ửng, bèn cố ý muốn khiến bầu không khí thoải mái hơn, trêu một câu, "Này thì có gì đâu, chắc cậu quen rồi chứ."

Bình thường ở nhà với Hoắc tổng hôn hít không ít đâu nhỉ.

Hai mắt Phương Nhiên mở to, "Không đâu!"

Tuy Hoắc Diễn nói bây giờ anh em tốt cũng có thể hôn, nhưng cậu và Hoắc Diễn vẫn chưa hôn nhau bao giờ.

Triệu Nham lại chỉ nghĩ cậu ngại, cười gượng hai tiếng rồi không nói gì nữa.

Bận rộn cả buổi, đến tận chiều dòng người mới dần thưa thớt.

Triệu Nham đề nghị bọn họ chụp chung một tấm trước cửa quán cà phê.

Mấy người đứng với nhau, nhờ một khách quen chụp giúp, Phương Nhiên đứng ở chính giữa, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Từ khi tạo tài khoản weixin Phương Nhiên chưa từng đăng lên vòng bạn bè, lúc này kích động đến mức nhanh chóng đăng bài đầu tiên.

Vui vẻ (ノ∇︎〃 )

[Hình ảnh]

Cũng không biết Hoắc Diễn vẫn luôn nhìn điện thoại hay là đang làm gì mà chưa đến nửa phút sau đã vào bình luận.

A Diễn: [Nhiên Nhiên đáng yêu nhất.]

A Diễn: [Có mệt không?]

A Diễn: [Mấy giờ xong? Tôi đến đón em.]

Phương Nhiên bấm vào ảnh đại diện của hắn, gửi tin nhắn.

[Chắc khoảng bốn mươi phút nữa á.]

Hoắc Diễn trả lời ngay tắp lự.

[Được, tôi chờ em ở đối diện cổng trường, mang theo bánh tart trứng mà em thích.]

[Ú hú! Muôn năm!]

Vừa gửi tin nhắn đi, đã nghe thấy Triệu Nham kêu lên, "Đù! Quần áo của tao!"

Hoá ra là không cần thận làm đổ cà phê, ướt hết quần áo.

Triệu Nham buồn bực rút khăn giấy ra lau, "Lát nữa tôi còn phải biểu diễn nữa."

Phương Nhiên vội nói, "Cậu mặc của tôi đi."

Cậu cởi áo khoác của mình ra rồi đưa cho Triệu Nham, "Tôi không đăng ký biểu diễn, lát nữa về thẳng nhà rồi."

Triệu Nham nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn nhận lấy.

''Về nhà tôi bảo dì giúp việc giặt sạch rồi mai trả cậu nha."

Phương Nhiên khoát tay, "Không sao đâu."

Dọn dẹp xong, Phương Nhiên tạm biệt mấy bạn học khác rồi khoác ba lô chạy ra cổng tìm Hoắc Diễn.

Xe của người đàn ông đậu ngay trước cổng, dù xung quanh có rất nhiều xe xịn thì vẫn cứ nổi bật nhất.

Hắn nhìn Phương Nhiên chỉ mặc sơ mi đi ra, khẽ nhíu mày, "Áo khoác đâu?"

Phương Nhiên rất tự nhiên mà đưa ba lô của mình cho Hoắc Diễn đeo, "Triệu Nham bị đổ cà phê bẩn hết áo, cho cậu ấy mượn rồi."

Gần đây tần suất Hoắc Diễn nghe thấy cái tên này thật sự có hơi cao.

Hắn không vui nhíu mày, "Sao lại tuỳ tiện cho người khác mượn quần áo như thế?"

Phương Nhiên chớp chớp mắt đầy ngây thơ, "Quần áo thì sao? Với cũng chỉ là áo khoác thôi mà, tôi có cho cậu ấy mượn q**n l*t đâu."

Hoắc Diễn suýt thì tức đến nỗi không thở được.

Hắn trầm giọng, "Nói vớ vẩn cái gì hả!"

Phương Nhiên đầy đầu chấm hỏi nhìn hắn.

Hoắc Diễn không muốn nổi giận với Phương Nhiên, đè lửa giận xuống, đưa một chiếc túi giấy trên ghế lái phụ cho Phương Nhiên, "Vẫn nóng, em ăn trước đi, tôi đi gọi điện thoại."

Phương Nhiên đã ngửi thấy mùi thơm nức của bánh trứng, nhất thời bị hấp dẫn, cậu ôm túi, gật đầu thật mạnh.

Hoắc Diễn trở tay đóng cửa xe, gọi điện thoai cho thư ký, "Triệu tổng của Thịnh Đức, gửi số điện thoại của ông ta cho tôi."

...

Sau một ngày mệt lử, Triệu Nham cũng không còn tâm trạng mà chơi game nữa, vừa về nhà đã cởi áo khoác đưa cho dì giúp việc, sau đó nằm phịch ra ghế sô pha.

"Dì Liễu, giặt cái này trước giúp con, mai con phải mang trả bạn."

"Được."

Thiếu gia đã có lời, dì giúp việc tay chân nhanh nhẹn mang áo đi giặt, chỉ là lúc đang giặt thì không cẩn thận làm rơi cúc tay áo.

Dì giúp việc bị doạ cho hết hồn.

Bà ấy biết quần áo của những gia đình giàu có này đều rất đắt, vội ngồi xổm xuống tìm.

Cúc tay áo kim cương sáng lấp lánh rất dễ thấy, chỉ là bên cạnh còn có cả một cái gì đó màu đen giống cúc áo cũng rơi xuống, có ánh đỏ loé ra.

Dì giúp việc chưa từng thấy thứ như thế này, tìm một cái túi trong suốt gói chung vào với cúc tay áo, giặt quần áo xong xuôi, chuẩn bị mang cho thiếu gia.

Không ngờ vừa từ trong phòng giặt đi ra đã gặp tiên sinh về tới.

Triệu Vĩ từ công ty chạy về gấp, còn đang thở hổn hển.

Ông ấy nghiêm nghị nhìn dì giúp việc, "Có phải thiếu gia cầm một cái áo khoác về không?"

Dì giúp việc vội gật đầu, đưa cả chiếc túi trong tay qua, "Còn thứ này nữa, tiên sinh, không biết là thứ gì, tôi thấy từ trên quần áo rơi xuống ạ."

Triệu Vĩ lập tức nhận lấy, giọng nói trầm xuống, "Không được nói chuyện này với thiếu gia, không, không được nói với bất kỳ ai."

Dì giúp việc liên tục vâng dạ.

Triệu Vĩ cầm áo, khe khẽ thở ra một hơi, quay đầu nhanh chóng gửi tin nhắn đi.

[Hoắc tổng ngài yên tâm, đã lấy được áo ạ, ngài xem lúc nào thuận tiện, tôi đưa qua cho ngài.]