Chương 21 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau khai giảng là các hoạt động cho lễ hội văn hoá.

Phương Nhiên và mấy bạn học lên kế hoạch mở một quầy bán cà phê.

May mắn đã đi làm nửa ngày ở công ty của Hoắc Diễn, có xíu xiu kinh nghiệm pha cà phê.

Tuy chỉ mở bán một ngày, nhưng Phương Nhiên vẫn dồn sức chuẩn bị, cậu nhận công việc vẽ thực đơn, ôm một đống cọ vẽ ra, nghiêm túc vẽ menu gọi món.

Từ lúc đến trường đến giờ, Phương Nhiên luôn làm bài trong thư phòng của Hoắc Diện, bàn làm việc rất rộng, hai người mỗi người một bên không ai đụng chạm đến ai, Hoắc Diễn gõ bàn phím, chỉ cần hơi ngẩng đầu là sẽ thấy được Phương Nhiên ngồi đối diện.

Những lúc thế này hắn mới có ảo giác như đã trở lại mười năm về trước.

Hắn và Phương Nhiên đều là học sinh cấp ba cần phấn đấu cho kỳ thi đại học, Phương Nhiên làm bài không bao giờ tập trung được lâu, viết hai dòng đã lại lơ đãng, lúc nào Hoắc Diễn cũng phải giám sát cậu.

Phương Nhiên vẽ xong, nghĩ ngợi, từ trên ghế nhảy xuống, vòng qua bàn rồi chạy về phía Hoắc Diễn.

Đôi mắt tròn xoe của cậu chớp chớp nhìn Hoắc Diễn, "Hoắc tổng có đang bận không ạ?"

Khoé môi Hoắc Diễn mang theo ý cười, "Việc gì?"

"Cậu giúp tôi viết thực đơn được không? Chữ cậu đẹp hơn."

Phương Nhiên vừa nói vừa chắp tay vái vái như chú chó nhỏ, "Xin anh đó Hoắc tổng ơi."

Hoắc Diễn không hổ là thương nhân, mở miệng đã mặc cả, "Tôi có được lợi ích gì không?"

Phương Nhiên bĩu môi, "Sao cậu lại như vậy chứ."

Cậu đặt thực đơn xuống, chạy lạch bạch đến phía sau Hoắc Diễn, niềm nở bóp vai cho người đàn ông, "Tôi hầu hạ Hoắc tổng như này có được không?"

Hoắc Diễn khoác vai Phương Nhiên, vừa vặn nắm lấy tay cậu, "Em hầu hạ tôi như thế à? Tôi vẫn chưa phải ông lão."

Hắn thuận tay kéo Phương Nhiên ôm vào lòng, như môt con sư tử lười biếng thi thoảng lại thè lưỡi l**m lông cho con mồi của mình.

Mấy ngày nay Phương Nhiên đã bị Hoắc Diễn ôm thành quen, cho nên cũng không cảm thấy khác thường, cậu cười hì hì, "Vậy cậu muốn thế nào đây? Hay là tối nay tôi rửa chân cho cậu nha."

Phương Nhiên chỉ nói đùa, Hoắc Diễn lại như được nhắc nhở, ánh mắt tối đi, vội nói, "Được, cứ quyết định vậy đi, tôi viết thực đơn cho em, buổi tối Nhiên Nhiên để tôi rửa chân cho."

Phương Nhiên, "???"

Cậu há hốc miệng nhìn Hoắc Diễn, "Cậu không bị sao đó chứ? Cậu giúp tôi, còn muốn rửa chân cho tôi."

Không đợi Hoắc Diễn nói chuyện, Phương Nhiên đã tự ngộ ra, "Cậu muốn cù chân tôi chứ gì!"

"..."

Hoắc Diễn dừng hai giây, chống khuỷu tay lên bàn, hất cằm, "Vậy em có cần tôi giúp không đây."

Phương Nhiên cắn răng, "Được, cậu cù đi."

Hoắc Diễn không thả Phương Nhiên ra, cứ dùng tư thế này cầm bút máy trên bàn lên, hắn áp quá sát Phương Nhiên, không biết cố ý hay vô tình mà hơi thở cũng phả vào tai Phương Nhiên, ngưa ngứa.

Phương Nhiên chớp chớp lông mi, vành tai đỏ lên, nóng bừng.

Nhưng cậu lại không dám động đậy, Hoắc Diễn đang viết chữ, cậu sợ mình mà động thì sẽ làm hắn viết chệch đi.

Thế là Phương Nhiên cố gắng duy trì tư thế xấu hổ gượng gạo đó, cơ thể cứng đờ, nhưng không hiểu sao động tác của Hoắc Diễn chậm như rùa, nắn nót viết từng nét một.

Cậu không nhịn được nói, "Cậu viết nhanh lên."

Hoắc Diễn từ tốn nói, "Tôi sợ viết xấu của em mà, với cũng lâu rồi tôi không viết nhiều chữ thế này, hơi lạ tay."

Từ sau khi tiếp nhận công ty, chữ mà Hoắc Diễn viết tay nhiều nhất chính là tên của chính mình, nhưng phần lớn trong số đó đều là hợp đồng hơn một triệu tệ.

Lâu lắm rồi mới viết nhiều chữ như thế, còn là viết lên một bản vẽ phác non nớt thế này.

Mắt thấy chỉ còn thiếu một cái cuối cùng [Latte cam], ngòi bút trong tay người đàn ông hơi ngừng, bỗng thu tay về, đóng nắp bút máy lại.

Phương Nhiên cuống lên, "Còn một cái nữa kìa."

Hoắc Diễn bình thản đáp, "Đề phòng em chơi xấu đổi ý, sáng mai tôi mới viết cái này cho em."

Phương Nhiên, "..."

Cậu cắn răng nói, "Gian thương!"

Hoắc Diễn mỉm cười, "Cảm ơn lời khen của em."

.

Từ sau khi tiểu tiên sinh vào ở, bữa tối mỗi ngày ở nhà họ Hoắc đều cực kỳ phong phú, nhất là sau khi biết Phương Nhiên đang học lớp mười hai, mẹ Lưu lại càng thường xuyên đổi nhiều món đa dạng hơn.

Bữa tối Phương Nhiên ăn như chạy giặc, Hoắc Diễn vừa nhặt xong xương cá gắp vào bát cho cậu, nâng mắt đã thấy Phương Nhiên ăn được nửa bát cơm.

Ăn vội quá nên cậu bị sặc, ho khù khụ, mẹ Lưu vội rót một cốc nước cam mang tới, "Ăn chậm thôi, ăn chậm thôi, học hành vội mấy cũng không thiếu vài phút này."

Hoắc Diễn cau mày, giúp Phương Nhiên vuốt lưng.

Phương Nhiên nuốt cơm trong miệng xuống, "Không phải vội đi học đâu, lát nữa A Diễn rửa chân cho con đó."

Mẹ Lưu: "..."

Bà im lặng nhìn sang Hoắc tiên sinh, ngượng ngùng xoay người trốn vào bếp.

Hoắc Diễn thở ra một hơi, gân xanh trên trán nhảy lên, "Em ăn từ từ thôi, tôi không vội rửa chân cho em đâu!"

"... Ò."

Ăn xong, thấy Hoắc Diễn đi vào thư phòng, Phương Nhiên tưởng hắn phải đi làm việc, vừa hay Triệu Nham hỏi cậu có muốn chơi hai ván game không.

Bình thường Phương Nhiên không hay chơi trên điện thoại, hôm nay nghĩ vừa hay dùng để giết thời gian chờ Hoắc Diễn, bèn đồng ý, tựa người vào giường đăng nhập vào game.

Đang lúc kịch liệt thì Hoắc Diễn bưng chậu nước đi vào, "Nhiên Nhiên, thử xem đã đủ ấm chưa."

Phương Nhiên đầu cũng không nâng, "Khoan đã... Triệu Nham, cứu tôi với."

Nghe thấy cái tên này, người đàn ông khẽ nhíu mày.

Lại là cậu ta...

Xem ra phải tìm cách đổi bạn cùng bàn cho Nhiên Nhiên rồi.

Hoắc Diễn đi qua, mặc kệ Phương Nhiên có đang bật mic chơi game hay không, cứ thế cầm cổ chân Phương Nhiên, "Em chơi của em, không sao."

Giọng nói của người đàn ông truyền vào kênh game, chỉ thấy nhân vật mà Triệu Nham điều khiển bỗng đứng như phỗng giữa cuộn hỗn chiến, chưa đến hai giây đã chết ngủm củ tỏi.

"Ấy cậu vén ống quần tôi lên làm gì."

"Rửa chân."

"..."

Triệu Nham vội nói, "Phương Nhiên ới, chó nhà tôi đẻ rồi, tôi không chơi nữa đâu, tôi đi đỡ đẻ đây."

"Hả?"

Triệu Nham nhanh như cắt thoát game trong một tích tắc, Phương Nhiên nhìn màn hình tối đi, bĩu môi, cũng thoát game.

Cậu xoay người ngồi thẳng, ống quần ngủ đã được Hoắc Diễn xắn lên, lộ ra một đoạn chân trắng nõn, ẩn hiện trước mắt người đàn ông.

Tuy nói quan hệ của Phương Nhiên và Hoắc Diễn rất tốt, nhưng trước đây cũng chưa từng tốt đến mức rửa chân cho nhau.

Phương Nhiên nhìn người đàn ông ngồi trên chiếc ghế nhỏ đặt bên chân mình, tự nhiên thấy rất mới mẻ, bèn nhấc chân giẫm lên đùi người đàn ông, ra vẻ kiêu căng phách lối, "Gọi bố nào!"

Hoắc Diễn tức mà cười, nắm cổ chân cậu, hơi nâng mắt, "Còn vớ vẩn nữa không? Cù chân em thật đó."

Phương Nhiên tức thì co vòi, cầu xin hắn tha thứ, "Bố ơi, tôi gọi cậu là bố được chưa, đừng cù tôi mà."

Xưng hô này chui vào tai, chọc cho người đàn ông khẽ nuốt ực một cái, ánh mắt cũng tối đi, hai giây sau, hắn rũ mắt, "Đừng gọi linh tinh."

Gọi cũng phải gọi trên giường.

Chờ đến khi Hoắc Diễn bắt đầu rửa chân cho cậu, Phương Nhiên mới biết bản thân đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Người ta vốn đâu có định cù chân cậu!

Bàn chân của thiếu niên trắng trắng mềm mềm, Hoắc Diễn nâng lên bằng một tay, bỗng đồng tử co lại, giọng điệu rất nghiêm túc, "Sao bên cạnh lại đỏ một mảng thế này?"

Phương Nhiên hoàn toàn không phát hiện ra, cúi đầu nhìn kỹ, "Chắc tại ban ngày chạy bộ nhiều quá, hôm nay có tiết thể dục."

Người đàn ông khẽ cau mày, "Do giày không thoải mái à?"

Phương Nhiên vội lắc đầu, "Không phải không phải."

Cậu không biết rõ về các nhãn hiệu, nhưng cũng có thể đoán được giày bên trong tủ kia đều có giá trị xa xỉ.

Hoắc Diễn không nói gì nữa, chỉ thả nhẹ động tác, giúp Phương Nhiên xoa, hắn rũ mắt, nhìn bàn chân trong tay mình, bỗng xúc động muốn cắn một miếng.

Nhưng giây tiếp theo, Phương Nhiên đã rút chân về.

"Được rồi đó."

Phương Nhiên không nhịn được nói, "Vết chai trên tay cậu cọ vào chân tôi buồn quá."

Hoắc Diễn cười như không cười, "Sao mà yếu ớt thế, chỗ đó sợ buồn, chỗ này cũng sợ buồn."

Biết Hoắc Diễn nói chỗ đó là chỗ đó nào, mặt Phương Nhiên đỏ lên, cậu vội quay đầu đi, phồng mang trợn mắt, "Tôi không..."

Ngừng hai giây, cậu lại lên giọng, ra vẻ chẳng có gì phải sợ, "Tôi còn trẻ! Tôi mười tám tuổi! Nhanh hơn cũng bình thường! Cậu có hiểu không hả?"

Hoắc Diễn không nhịn được cười, "Được, trai nhanh mười tám tuổi, em chờ đó, tôi đi lấy khăn lông lau chân cho em."

Người đàn ông rút một chiếc khăn lông mới, cẩn thận lau khô chân cho Phương Nhiên.

Nhưng nửa phút sau, Phương Nhiên đã nhảy tót lên giường, sau khi xác định đã kéo giãn khoảng cách an toàn với Hoắc Diễn, mới nói tiếp, "Để khăn mặt đó mà lau mặt đi, tiểu gia thưởng cho cậu đó."

Ai ngờ người đàn ông không qua bắt cậu, mà chỉ hơi nâng mắt, sắc mặt kỳ lạ nhìn cậu rồi khẽ cười, sau đó bưng chậu nước đi ra ngoài.

Phương Nhiên mơ màng chớp chớp mắt.

Ý gì đây?