Chương 13 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chờ Hoắc Diễn thu dọn xong đi ra ngoài, Phương Nhiên đã sớm không còn trong phòng, hắn cũng không thấy lạ, đi ra ngoài rồi về phòng thay quần áo, lúc xuống dưới tầng mới thấy Phương Nhiên đã ngồi ngay ngắn ở đó ăn sáng.

Trước mặt có hai phần bữa sáng giống nhau như đúc.

Cà phê đen và bánh mì trứng ốp la.

Hoắc Diễn cau mày, "Sao lại ăn những thứ này, không dinh dưỡng."

Tuy là nói với Phương Nhiên, nhưng ánh mắt lại hướng về phía mẹ Lưu.

Phương Nhiên vội nói, "Là tôi đòi ăn đó, làm nhân viên cũng phải ra dáng nhân viên chứ, hôm qua tôi lên mạng tra hướng dẫn rồi, phận bán mình cho tư bản cày như trâu ngựa đều phải uống cà phê."

Cậu nói xong thì bưng cốc lên uống một ngụm, cà phê đắng đến mức cả khuôn mặt cậu thoáng chốc nhăm nhúm hết lại.

Hoắc Diễn vừa bực vừa buồn cười, "Toàn học dăm ba cái thứ vớ vẩn trên mạng."

Hắn kéo cốc cà phê của Phương Nhiên về trước mặt mình, lại bảo mẹ Lưu rót cho Phương Nhiên một cốc nước cam.

"Đúng là nên bật chế độ thanh thiếu niên cho điện thoại của em."

Hoắc Diễn nói xong thì bưng cốc cà phê mà Phương Nhiên vừa uống lên, đặt miệng vào đúng vị trí Phương Nhiên vừa uống rồi nhấp một ngụm.

Ừm.

Rất thơm.

Ăn xong bữa sáng đơn giản, tài xế chờ sẵn ngoài cửa, Phương Nhiên đã hoàn toàn nhập vào vai diễn của mình, chạy chậm ra, niềm nở mở cửa xe cho Hoắc Diễn, lớn tiếng nói, "Hoắc tổng mời lên xe!"

Khoé miệng Hoắc Diễn mang ý cười, gật gật đầu, "Cám ơn trợ lý Phương."

Tài xế đằng trước không biết hai người đang chơi trò nhập vai gì, không dám nói chuyện cũng không dám hỏi, chỉ có thể nhìn thẳng phía trước, tay nắm chặt vô lăng.

Thư ký đã nhận được tin từ sớm, cố ý hỏi Hoắc tổng có cần đặt thêm một cái bàn nhỏ trong văn phòng không, nhưng Hoắc Diễn từ chối.

Nói đùa cái gì vậy.

Nhiên Nhiên đương nhiên là phải ngồi cùng hắn rồi.

Từ tầng một đi vào, đang là giờ cao điểm đi làm của nhân viên, người trong đại sảnh rất đông, nhưng có lẽ vì Hoắc Diễn thường làm mặt lạnh nên nhân viên của Hoắc thị đều rất sợ hắn, thấy Hoắc tổng đi tới, đám đông tự động tách sang hai bên tránh đi.

May mà Hoắc Diễn đi thang máy chuyên dụng dành cho tổng tài.

Lúc đầu Phương Nhiên đi theo sau Hoắc Diễn, dù sao cậu chỉ là một học sinh cấp ba, chưa từng đặt chân vào những nơi tràn ngập bầu không khí công sở thế này, tò mò quay đầu hết ngó trái lại ngó phải.

Cậu nhìn người khác, người khác cũng nhìn cậu.

Dù sao cũng là người đầu tiên mà Hoắc tổng dẫn theo đến chỗ làm.

Ghét ánh mắt của bé yêu luôn đặt ở những nơi khác.

Bước chân của Hoắc Diễn dừng một giây, chậm lại một bước, sau đó bắt lấy cổ tay của Phương Nhiên, kéo cậu đi về phía trước.

"Ấy -- Cậu vội như vậy làm gì."

Phương Nhiên không vui nói.

Hoắc Diễn cười nhạt, giọng điệu thờ ơ, "Trợ lý Phương, em muốn ngày đầu tiên đã đi làm muộn bị trừ tiền lương à?"

Phương Nhiên lập tức ngậm miệng.

Được Hoắc Diễn nắm tay đi vào thang máy, cậu nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được nhỏ giọng hỏi, "Sao cứ có cảm giác mọi người ai cũng sợ cậu thế nhỉ."

Hoắc Diễn rũ mắt, lộ ra ý cười thoáng vẻ cay đắng, "Luôn là như vậy, nhân duyên của tôi kém, không phải em không biết."

Cái này thì đúng, lúc đến trường Phương Nhiên là mặt trời nhỏ vui vẻ, có thể đùa giỡn với bất kỳ ai, tiết thể dục cần lập đội, Phương Nhiên vừa giơ tay, có tám mươi phần trăm học sinh trong lớp muốn chung đội với cậu.

Nhưng Phương Nhiên luôn chỉ chọn cùng đội với Hoắc Diễn.

Bởi vì Hoắc Diễn chỉ đứng trong góc, toàn thân toả ra hơi thở người lạ chớ gần, hắn không cần đồng bọn, cũng không cần sự quan tâm của người khác.

Nhưng hắn cần Phương Nhiên.

Phương Nhiên thương xót cho cậu bạn nối khố luôn lẻ loi một mình, rất nhiều lần gợi ý cho Hoắc Diễn, "Cậu cũng phải thường xuyên cười một cái mới được, đừng có làm mặt lạnh suốt thế, khiến người khác không ai dám rủ cậu chơi."

Hoắc Diễn nâng mắt nhìn Phương Nhiên, "Cậu chơi với tôi là được rồi."

Hắn vốn không cần người khác.

Phương Nhiên nghẹn lời, "Nhưng mà, chỉ có tôi..."

Hoắc Diễn ngắt lời cậu, "Chỉ cần cậu."

"Thôi được rồi."

Nhớ lại chuyện trước đây, Phương Nhiên bày ra dáng vẻ "Thật hết cách với cậu rồi", chủ động nắm tay, mười ngón đan nhau với Hoắc Diễn, "Chúng ta là anh em chí cốt, mãi mãi là như vậy!"

Hoắc Diễn không biết nên vui hay nên giận.

Cuối cùng ngoài cười nhưng trong không cười nhếch miệng, "Cám ơn Nhiên Nhiên, may mà có em."

Đi ra khỏi thang máy, băng qua văn phòng tổng giám đốc, nghe suốt một đường "chào Hoắc tổng", đến cuối cùng mới là văn phòng của Hoắc Diễn, thư ký đã chờ sẵn ngoài cửa, làm tròn bổn phận báo cáo lịch trình của ngày hôm nay.

Sắp xếp kín mít gần như không có kẽ hở.

Phương Nhiên nghe mà trố mắt sững sờ.

Hoá ra bình thường Hoắc Diễn bận như vậy.

Nhưng lúc hắn ở nhà nhìn có vẻ rất rảnh mà, luôn chơi game với cậu, thậm chí lúc cậu ngồi trên sô pha xem tivi hắn cũng sáp tới ngồi chung.

Trong lúc Phương Nhiên ngây người, Hoắc Diễn đã xác nhận lại lịch trình với thư ký, bỏ đi một hai cái không cần thiết.

Dù sao hôm nay có Phương Nhiên ở đây, Hoắc Diễn muốn dành thời gian chơi với cậu, mọi chuyện đều phải xếp sau Phương Nhiên.

"Tôi thì sao tôi thì sao."

Phương Nhiên hoàn hồn, vội chạy tới hỏi, "A Diễn, tôi có làm được gì không."

Giây đầu tiên nhìn thấy Phương Nhiên, thư ký đã nhận ra cậu, dù sao anh ta cũng từng giúp Hoắc tổng xử lý không ít việc tư, từng may mắn được thấy ảnh chụp của vị tổ tông nhỏ này.

Trong lòng anh ta thoáng chốc như có sóng lớn cuồn cuộn, chỉ là vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh.

Chỉ thấy Hoắc tổng luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng nghe xong thì khẽ mỉm cười, "Phần của em sẽ do tôi sắp xếp, để tôi nghĩ xem nào, cà phê mà Nhiên Nhiên pha rất ngon, vậy em giúp tôi pha một cốc cà phê đi."

Hắn liếc thư ký một cái, thư ký hiểu ý ngay, đẩy cửa ra, "Lâm Đạt, đưa tiểu Phương thiếu gia đi xem phòng trà nước."

Gọi gì kỳ vậy, nghe chẳng tự nhiên xíu nào.

Phương Nhiên quay đầu liếc Hoắc Diễn một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo người tên Lâm Đạt kia.

Cửa vừa đóng lại, ý cười trên mặt Hoắc Diễn thoáng chốc thu về.

Hắn thản nhiên nói, "Xử lý chuyện chứng minh thư cho Phương Nhiên đi, huỷ báo án mất tích của em ấy."

Thư ký đáp lời, nhưng không đi ngay, anh ta biết chắc chắn Hoắc tổng vẫn còn chuyện quan trọng hơn cần dặn dò.

Đợi nửa phút, mới nghe thấy Hoắc Diễn lạnh nhạt nói, "Còn có học bạ của Phương Nhiên, tìm một ngôi trường thích hợp rồi sắp xếp đi."

Thư ký không hiểu "thích hợp" mà Hoắc Diễn nói có ý gì, đưa ánh mắt thăm dò về phía Hoắc tổng.

Hoắc Diễn cong một ngón tay gõ gõ lên bản hợp đồng trên bàn.

Thư ký gật đầu hiểu ngay, "Vâng thưa Hoắc tổng, tôi đi làm ngay."

Tuy đã có thể tạm thời thuyết phục Phương Nhiên đừng đến trường, nhưng khó mà nói lúc nào cậu lại đổi ý, Hoắc Diễn sẽ không để bản thân rơi vào tư thế không kịp chuẩn bị trước, nhất là chuyện liên quan đến Phương Nhiên, hắn nhất định phải sắp xếp mọi việc trước đâu vào đấy.

Thư ký vừa rời đi, Phương Nhiên đã bưng cà phê quay lại, cậu vừa được Lâm Đạt hướng dẫn cách sử dụng máy pha cà phê, hưng phấn không thôi, nhanh chóng mang cà phê đến cho Hoắc Diễn.

Hoắc Diễn nhận lấy rồi đặt sang một bên, vừa định nói gì đó, đã thấy Phương Nhiên nhìn mình bằng ánh mắt đầy mong chờ, "Cậu không uống hả?"

Người đàn ông ngẩn ra, vội bưng lên uống cạn.

Phương Nhiên lập tức nhận lấy cốc, hớn hở nói, "Tôi đi pha thêm cốc nữa."

Tiếp tục như thế hết cốc này đến cốc khác.

Hoắc Diễn, "..."

Xem ra mai cũng khỏi cần ngủ.

--- Lời tác giả ---

Hoắc tổng: Không phải không trà, mà phải trà một cách kín đáo, trà có kỹ thuật, trà cao cấp, trà mà như không trà.

Tưởng tổng *chắp tay*: Đã học được

(*) chắc Tưởng tổng của bộ khác nhở?