Chương 10 - Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Nhưng không chờ Phương Nhiên hỏi, Hoắc Diễn đã quay đầu bảo người ta gói quần áo vào.

Đi dạo một vòng trong trung tâm thương mại, Phương Nhiên không dám đếm xem đã mua bao nhiêu đồ, thậm chí cậu có cảm giác Hoắc Diễn đang điên cuồng tiêu tiền để trả thù cuộc đời.

Bữa tối ăn ở bên ngoài.

Phương Nhiên muốn ăn lẩu, vừa hay ở tầng cao nhất của trung tâm thương mại có, Hoắc Diễn vốn định tìm một nhà hàng cao cấp, nhưng Phương Nhiên chê phiền, kéo hắn thẳng vào trong.

Nồi lẩu cay nồng thơm lừng bốc khói nghi ngút.

Trong quán chật ních người, xung quanh ầm ĩ, đã lâu lắm rồi Hoắc Diễn không ăn ở chỗ thế này, hắn ghét những nơi đông người, không gian như thế sẽ khiến tâm trạng phập phồng lên xuống của hắn càng thêm nóng nảy cáu kỉnh.

Nhưng hình như nếu ngồi cùng Phương Nhiên thì sẽ không còn lo lắng như vậy nữa, trong mắt Hoắc Diễn chỉ có Phương Nhiên, bên tai cũng chỉ nghe thấy tiếng của Phương Nhiên.

Hắn gắp miếng thịt bò đã nhúng chín vào chiếc bát đặt trước mặt Phương Nhiên, "Ăn chậm thôi, nóng."

Phương Nhiên gật gật đầu, ánh mắt lướt qua Hoắc Diễn nhìn về phía sau hắn, nghển cổ hóng hớt.

Hoắc Diễn khẽ cau mày.

Tâm trạng vừa bình tĩnh lại có dấu hiệu trở nên nôn nóng một lần nữa.

Hắn ghét mỗi lần sự chú ý của Nhiên Nhiên không đặt trên người mình.

"Phương Nhiên." Người đàn ông nâng giọng, "Ăn đàng hoàng, đừng nhìn ngó lung tung."

Giọng điệu như đang dạy dỗ trẻ nhỏ.

Phương Nhiên chỉ đành thu mắt về, chớp mắt một cái rồi hơi cúi người về trước, hạ thấp giọng, như đang nói chuyện gì bí mật lắm.

"A Diễn, bàn đằng sau cậu là hai tên con trai, tôi vừa thấy hai người đó hôn nhau đấy."

Dù sao sáng nay mới được Hoắc Diễn "truyền dạy kiến thức".

Lần này Phương Nhiên rất sáng dạ hỏi, "Bây giờ anh em tốt còn hôn nhau nữa hả?"

Xem ra thay đổi sau mười năm thật sự lớn đến mức này rồi.

Hoắc Diễn hơi nắm chặt đôi đũa trong tay, ậm ờ đáp, "Quan hệ cực kỳ tốt thì sẽ như vậy."

Phương Nhiên há hốc mồm.

Người đàn ông lại nói, "Mau ngồi về đi, đừng thì thầm to nhỏ sau lưng người khác.

Phương Nhiên tức thì như một bé ngoan ngồi thẳng thớm lại, "Xin lũi mà."

Chưa tới hai giây, cậu lại không nhịn được nói, "Vậy không tốt lắm nhỉ."

Câu nói này như một tảng đá đè nặng trong lòng Hoắc Diễn, hắn khẽ nâng mắt, giọng nói cũng lạnh đi, "Có gì mà không tốt?"

Phương Nhiên nhỏ giọng nói, "Hôn ấy, không thích hợp, anh em tốt cũng đâu thể như vậy."

Hoắc Diễn không đáp, chỉ có ánh mắt dừng trên môi Phương Nhiên hai giây, sau đó cười như không cười khẽ cong môi.

Chơi bên ngoài một ngày, buổi tối trên đường về, Phương Nhiên ngủ gật ngay từ trên xe, rõ ràng không gian bên trong xe rất lớn, nhưng Hoắc Diễn vẫn khăng khăng ôm người vào lòng.

Ánh sáng trong xe lờ mờ, Phương Nhiên ngủ say, hơi thở đều đều.

Nếu lúc này cậu tỉnh dậy thì sẽ thấy người anh em tốt của mình đang dùng ánh mắt tối tăm cỡ nào nhìn chằm chằm cậu.

Hoắc Diễn nhấc tay, ngón tay chạm nhẹ vào môi Phương Nhiên, hắn không dám dùng sức, chỉ chạm nhẹ một cái.

Trong đầu lại là một đống suy nghĩ xấu xa.

Hôn không tốt?

Có gì không tốt chứ.

Sớm muộn gì cũng phải hôn nát cái miệng nhỏ của em.

Từ sáng đến tối, không nói được một câu nào dễ nghe.

Nhưng trong chớp mắt, Hoắc Diễn lại ôm chặt người vào lòng, cúi đầu, cụng nhẹ trán mình vào trán Phương Nhiên, mang theo dịu dàng vô hạn.

Nhiên Nhiên của tôi.

Nhiên Nhiên mới mười tám tuổi, còn sống sờ sờ.

Hoắc Diễn thấy mình lại đến giờ uống thuốc rồi.

Hắn như bị xé thành hai, một nửa không biết nên làm sao để yêu Phương Nhiên nhiều hơn, muốn đưa tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này cho cậu, Phương Nhiên nói gì hắn cũng sẽ đồng ý, Phương Nhiên muốn làm gì cũng được, muốn tim thì khoét tim, muốn mạng thì hắn cho cậu cái mạng này, chỉ cần Nhiên Nhiên không rời khỏi hắn, cậu muốn thế nào cũng được hết.

Nhưng một nửa khác lại đang kêu gào, muốn hắn tàn nhẫn với Phương Nhiên hơn, nhốt Nhiên Nhiên lại, c** s*ch quần áo của cậu, xích cậu trên giường, biến tất cả của cậu đều thuộc về riêng hắn.

Trong nháy mắt, đầu đau như muốn nứt ra.

Cơ thể Hoắc Diễn khe khẽ run lên, ồ ồ th* d*c, hắn sợ đánh thức Nhiên Nhiên, bị cậu phát hiện ra dáng vẻ thảm hại này của mình, cuối cùng, hắn chỉ có thể khom người thật thấp, chôn cả khuôn mặt mình vào hõm cổ Phương Nhiên, hắn như sắp chết chìm, khó khăn hít vào từng ngụm không khí.

Cứu tôi.

Nhiên Nhiên.

.

Hôm sau lúc Phương Nhiên xuống tầng, Hoắc Diễn đã ở trong bếp nấu mì, hôm nay hắn mặc quần áo ở nhà màu trắng, hơi thở dịu nhẹ, sắc mặt bình thản, dáng vẻ phát bệnh hôm qua không còn sót lại chút nào.

"Mẹ Lưu đâu." Phương Nhiên tò mò hỏi, "Sao lại là cậu nấu thế?"

"Nhà mẹ Lưu có việc, xin nghỉ hai ngày, vừa hay tôi cũng muốn cho Nhiên Nhiên nếm thử tay nghề của mình, Nhiên Nhiên nể mặt ăn thử một miếng đi."

Hoắc Diễn gắp mì ra bát, Phương Nhiên muốn cầm, hắn lại hơi tránh đi, "Em đừng chạm vào, nóng đấy."

Phương Nhiên theo sau hắn, càm ràm, "Thế cậu không sợ nóng à."

Hoắc Diễn đưa tay ra cho cậu xem, "Trên tay tôi có vết chai, vẫn ổn."

Đương nhiên Phương Nhiên biết.

Dù sao lúc Hoắc Diễn làm cho cậu, cái vết chai kia liên tục cọ vào.

Nhưng mà...

"Cậu từng phải làm việc nặng à, sao lại có vết chai?"

"Hai năm trước ở nước ngoài luyện bắn súng, cũng học một ít đánh đấm, dần dần thành vết chai."

Phương Nhiên giật mình, "Vì sao?"

Hoắc Diễn không muốn Phương Nhiên biết những chuyện tối tăm bẩn thỉu này, đáp qua loa, "Rảnh rỗi học chơi thôi."

"Được rồi, mau nếm thử mì tôi nấu nào."

Là một bát mì nấu với nước canh rau cải, nhưng mùi vị không tệ, Phương Nhiên rất nể mặt mà húp sạch cả nước.

Cậu tự giác nghĩ, nếu Hoắc Diễn đã nấu cơm thì mình nên phụ trách rửa bát, nhưng Hoắc Diễn nhanh nhẹn đến mức không cho cậu cả thu dọn bát đũa, tự mình dọn dẹp xong, sau đó bỏ vào máy rửa bát.

"A Diễn, tôi muốn bàn với cậu một chuyện."

Phương Nhiên loẹt quẹt dép đi tới bên cạnh Hoắc Diễn.

Nghe là biết không phải chuyện tốt lành gì.

Hoắc Diễn nâng tay day day trán, "Đợi một lát được không? Tôi lên tầng thay quần áo đã."

Hả?

Còn phải thay quần áo xong mới nghe được?

Không cần trang trọng vậy đâu.

Nhưng Phương Nhiên vẫn gật đầu, "Được nè, không vội."

Hoắc Diễn vào thư phòng, uống bù chỗ thuốc buổi sáng chưa kịp uống, một nắm to tọng thẳng xuống cổ họng, lại đứng một lát mới thay quần áo đi xuống tầng.

Phương Nhiên ngồi trên ghế sô pha nghịch điện thoại, nghe thấy tiếng cũng không ngẩng đầu, có vẻ đang tập trung đánh game.

Hoắc Diễn cau mày, không khỏi đồng cảm với các bậc cha mẹ, hiểu vì sao họ căm ghét ảnh hưởng của điện thoại đến con trẻ như thế, nhìn Nhiên Nhiên ngoan của hắn đi, mải chơi game đến mức không thèm nhìn hắn luôn này.

Hắn cố ý ngồi xuống bên cạnh Phương Nhiên, nâng tay miết vành tai Phương Nhiên một cái, Hoắc Diễn biết chỗ này của Phương Nhiên rất nhạy cảm, quả nhiên, vừa miết hai cái nơi đó đã đỏ lên, Phương Nhiên ngẩng đầu, cứu cái tai của mình về.

Mái tóc của Phương Nhiên từ khi sinh ra đã hơi cong như lông cừu, nếu không chải vuốt cẩn thận nhìn sẽ khá rối, phối hợp với đôi tai đỏ hồng, giống hệt một con chó nhỏ phiên bản hoạt hình, đôi mắt to tròn lúng liếng.

Trong nháy mắt đó, trái tim Hoắc Diễn mềm nhũn, hắn nghĩ mình đúng là chuyện bé xé ra to, Nhiên Nhiên nhà hắn ngoan như vậy, sao có thể nói ra lời nào quá trớn được kia chứ.

Người đàn ông dịu dàng nói: "Muốn bàn chuyện gì với tôi?"

Phương Nhiên dùng đôi mắt lấp lánh nhìn hắn, "A Diễn, tôi đã nghĩ ngợi mấy ngày rồi, tôi muốn tiếp tục đi học, không biết có được không?"

"..."

Dịu dàng trong mắt Hoắc Diễn chầm chậm rút đi.

Hắn trầm mặc.

Lồng ngực phập phồng.

Hắn vẫn uống thiếu thuốc thì phải.

--- Lời tác giả ---

Từ cấm của Hoắc tổng: "Anh em" "Bạn tốt".