Chương 8 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Mùi hương kì lạ này dẫn dụ hắn đi sâu vào trong nội điện, nơi đó có một hồ tắm bằng ngọc trắng.

Sau rèm lụa trắng, lộ ra bóng người ẩn hiện giữa làn sương mờ, cái gì cũng nhìn không rõ.

Úc Hoài Kỳ chỉ nghe được tiếng tim mình đập càng lúc càng mạnh, theo bản năng tiến gần hơn, càng lúc càng gần, không hiểu sao lại hiện lên trong đầu xúc cảm ấm áp như ngọc mà hắn vô tình chạm ngón tay vào hõm vai Thanh Việt Bạch lúc ban ngày.

Đột nhiên, hắn ý thức được hành vi của mình không ổn, vội vàng nhắm mắt, không dám nhìn nữa, đây không phải việc làm của quân tử.

Nhưng nhắm mắt lại rồi, thính giác dường như càng nhạy hơn, hắn nghe thấy… hơi thở khẽ khàng, cùng tiếng nước chảy trong hồ.

Thậm chí còn nghe rõ cả âm thanh người kia nhấc chân lên khỏi mặt nước.

Thanh Việt Bạch rời khỏi biển hoa, trở về Bạch Ngọc Cung liền bắt đầu tắm luôn, xưa nay y luôn sống kiểu nhàn tản, ngâm mình trong nước rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, khi tỉnh lại thì đã đến đêm khuya.

Là làn gió ngoài cửa sổ thổi vào đánh thức y.

“Đã muộn thế này rồi sao?” Thanh Việt Bạch lẩm bẩm, đứng dậy, bước lên mép bồn tắm bằng ngọc lưu ly. Khi y rời khỏi nước, vang lên tiếng va chạm thanh thúy của chuỗi xích trên đùi.

Trước kia khi còn ở vườn bách thú, những người đó sợ y bay lên gây tổn thương cho người khác nên đã trói y bằng xích.

Người thường chắc sẽ cảm thấy đó là sự sỉ nhục, nhưng Thanh Việt Bạch lại không thấy vậy.

Y chỉ thấy chuỗi xích sáng lấp lánh kia như lắc chân, nên sau khi xuyên qua thế giới này, y vẫn giữ thói quen đó, làm một chuỗi lắc chân bằng linh thạch, đeo trên đùi.

Giường của y đặt gần cửa sổ, ngoài điện là rừng hoa phía sau núi, gió khẽ lay động, từng đóa hoa sột soạt va vào nhau.

Pháp Lạc Đàm không thể mở rộng cấm chế quá xa, vì vậy tòa Bạch Ngọc Cung này cũng không lớn lắm.

Thanh Việt Bạch ngồi lại lên giường, tựa bên cửa sổ, nhìn ra rừng hoa trong đêm, ánh mắt khẽ chớp động.

Có lẽ đầu kia của rừng hoa chính là khu chợ náo nhiệt dưới chân núi? Trên chợ có đồ ăn ngon không? Có trò vui không? Có phải cũng có những hoa đăng và dòng suối róc rách trong lời mọi người nói?

Ba năm trước, khi y xuyên đến đây, y đã tạo ra ‘Dĩ Sinh Chú’, không biết có bao nhiêu người từng dùng qua rồi?

Thật muốn xuống núi xem thử quá, mong Tiết Vân Thanh có thể phá vỡ được cấm chế kia.

Vì sao Pháp Lạc Đàm không cho y xuống núi? Vì sao đột nhiên bế quan?

Thanh Việt Bạch khẽ thở dài, mang theo những nghi hoặc ấy, nghe tiếng gió, rồi dần chìm vào giấc mộng ngọt ngào.

Tiếng thở khẽ ấy rơi vào tai Úc Hoài Kỳ.

Ngày thường, Thanh Việt Bạch vốn chẳng có chút cảnh giác nào, hơn nữa trên người Úc Hoài Kỳ có cấm chú che giấu khí tức của Yêu tộc, bởi vậy y hoàn toàn không phát hiện có người vẫn âm thầm theo dõi mình.

Úc Hoài Kỳ chờ đến khi hơi thở của y bình ổn mới chậm rãi bước đến trước giường, ánh mắt vô thức dừng lại trên người y.

Đây là lần đầu tiên hắn căm ghét năng lực quan sát ban đêm của mình đến vậy.

Trong mắt Úc Hoài Kỳ, Thanh Việt Bạch với y phục hơi xộc xệch, là một cảnh tượng làm hắn khó kìm lòng.

Vai rộng eo thon, từ vòng eo nhỏ đi xuống là đôi chân dài có đường cong cơ bắp vừa phải, chuỗi lắc chân bằng hắc diệu thạch vắt ngang đùi tương phản với làn da trắng mịn, tạo thành một vẻ đẹp quái dị mà mê hoặc.

Úc Hoài Kỳ: “…”

Hắn nhắm mắt, ép bản thân không được nghĩ linh tinh, sau đó vẽ ra một chú quyết, bắt đầu tìm kiếm hơi thở của Hỏa Linh Châu.

Ánh sáng đen mờ từ chú quyết lan ra, chậm rãi khuếch tán khắp không gian.

Hỏa Linh Châu đỏ đậm toàn thân, nếu thật sự tồn tại, thì dưới tác động của chú quyết sẽ hiện lên ánh sáng đỏ.

Trong khi chú quyết còn đang dò tìm, suy nghĩ của Úc Hoài Kỳ lại không kiềm được mà trôi đi.

Trước kia, con sóc đưa cho hắn quyển trục có không ít đoạn miêu tả Pháp Lạc Đàm vô cùng cưng sủng Thanh Việt Bạch, còn có những tình cảm không rõ là bị người khác xuyên tạc hay vốn đã mập mờ…

Thanh Việt Bạch và Pháp Lạc Đàm thật sự có loại quan hệ đó sao?

… Không đúng, cho dù có thì đã sao? Úc Hoài Kỳ tự nhủ, chuyện đó liên quan gì đến ta? Sau khi ta lấy được Hỏa Linh Châu, ta sẽ trở về Yêu tộc thừa kế vương vị, sẽ không ở lại nơi này thêm nữa.

Nghĩ đến đây, hắn ổn định tâm thần, chú quyết cũng dừng lại trên chiếc bàn bên giường.

Nơi đó phát ra một tia sáng đỏ nhàn nhạt.

Úc Hoài Kỳ cứng đờ.

Nhanh như vậy đã tìm thấy rồi sao?! Hắn nhíu mày, khom người nhìn kỹ, phát hiện đó là một chiếc túi trữ vật.

Trước khi đến Tiên tộc, Úc Hoài Kỳ từng tra qua vật này, túi trữ vật và chủ nhân của nó có khế ước ràng buộc, trừ phi chủ nhân tự nguyện mở ra, nếu không túi sẽ tự hủy.

Điều đó có nghĩa là, hắn phải khiến Thanh Việt Bạch tự mình mở túi đó ra trước mặt hắn, rồi tự tay lấy vật bên trong.

Úc Hoài Kỳ: “…”

Úc Hoài Kỳ lặng lẽ chửi một tiếng trong lòng, cắn chặt răng, quyết định mang túi trữ vật trở về Yêu tộc trước rồi nghĩ cách sau.

Hắn không thể ở lại Tiên tộc quá lâu. Tiên tộc và Yêu tộc là hai thế đối lập, nếu bị Tiết Vân Thanh hoặc Pháp Lạc Đàm phát hiện, chắc chắn hắn sẽ phải đối đầu trực diện với hai người đó!

Nhưng ngay khi hắn sắp chạm vào túi trữ vật – “phụt” một tiếng, ngọn nến trên bàn đột nhiên bừng sáng.

Thanh Việt Bạch cũng lập tức mở mắt, giơ tay đánh ra một đạo chú quyết!

Pháp chú sáng chói bừng lên, ánh sáng vàng rực như muốn xé nát cả không gian, chiếu sáng nửa tòa cung điện. Đồng tử Úc Hoài Kỳ co rụt lại, thân hình chợt lóe, trong khoảnh khắc cấp bách, hắn vung tay ném ra một dải lụa đen, che kín đôi mắt của Thanh Việt Bạch!

“??!”

Thanh Việt Bạch giơ tay định gỡ thứ che mắt kia xuống, nhưng ngay giây tiếp theo, y bị một đôi tay mạnh mẽ kéo vào lòng, trên cổ lạnh lẽo, một lưỡi kiếm kề sát…

“Đừng nhúc nhích, nếu không ta giết ngươi.” Giọng nam trẻ tuổi mang theo chú quyết biến âm, nghe vào tai quái lạ vô cùng.

Bị che mắt nên không nhìn thấy gì, Thanh Việt Bạch cau mày: “Ngươi là ai? Chạy vào Bạch Ngọc Cung của ta làm gì?!”

Yết hầu Úc Hoài Kỳ khẽ động.

Người trong lòng áp sát vào ngực hắn, đôi mắt bị lụa đen che hơn nửa, mùi hương lạ lùng quấn quanh người y càng lúc càng dày đặc.

“…” Nhận ra điều gì đó, Úc Hoài Kỳ thầm rủa một câu th* t*c, rồi lạnh giọng ra lệnh: “Mau mở túi trữ vật ra!”

Thì ra là đến trộm đồ? Thanh Việt Bạch khẽ cười, có chút kiêu ngạo ngẩng cằm: “Ngươi to gan thật đấy, biết đây là nơi nào không?!”

Có lẽ vì hành động quá gấp, hơi thở của y trở nên dồn dập, nghe như tiếng thở gấp nhẹ.

“… Không biết!”

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ thoáng dừng trên đôi môi mỏng đang mấp máy kia, dấy lên một cảm giác mơ hồ, chẳng thể gọi tên trong lòng.

Khoảnh khắc đó chính là sơ hở của hắn.

Thanh Việt Bạch nhanh nhạy nắm bắt, lập tức giơ chân giẫm mạnh ra sau, rồi vận linh lực, một chưởng đánh thẳng về phía hắn!!

Lần này, linh lực Kim Đan kỳ bùng phát, ánh sáng pháp quyết thanh sắc bao trùm cả Bạch Ngọc Cung, cấm chế xung quanh cũng bị chấn động mạnh!

Úc Hoài Kỳ bất ngờ không kịp phòng bị, không dám ở lại thêm giây nào, đành chớp mắt biến mất khỏi chỗ.

Hắn đi như thế nào thì biến mất cũng như thế.

Thanh Việt Bạch thoát khỏi giam giữ, giơ tay kéo phăng dải lụa đen trên mắt xuống, cúi đầu nhìn kỹ một hồi, mày khẽ nhíu lại.

Trên lụa đen còn lưu lại hơi thở của Yêu tộc.

Sáng sớm hôm sau, tại Bạch Vân Phong, mây trắng vờn quanh, Lâm Bạch Vân đang ngồi trong chính điện.

“Đệ nói đêm qua có người lẻn vào cung của đệ trộm đồ?”

Thanh Việt Bạch ngồi bên bàn, trước mặt là khay lưu ly đầy những chiếc bánh hoa lê nhỏ mềm mại, lớp ngoài là bột mịn, trong nhân là đậu đỏ nghiền.

Y vừa ăn vừa nói, miệng còn lúng búng: “Là đó sư huynh, hình như là một nam nhân ưm……”

Lâm Bạch Vân vuốt cằm, nét ôn nhuận thường ngày thoáng hiện vẻ nghiêm trọng. Y còn định nói gì đó thì quay đầu lại, phát hiện Thanh Việt Bạch đang nghẹn họng, mặt đỏ lên.

“Đệ ăn chậm thôi!” Lâm Bạch Vân hoảng hốt, vội rót ly trà đưa tới: “Huynh có giành của đệ đâu mà vội thế!”

Tên loại điểm tâm kia là bánh hoa lê, chua ngọt vừa phải, quý hiếm vô cùng, cả năm chỉ có thể ăn được một lần vào đúng mùa.

Thanh Việt Bạch ừng ực uống nước, suýt nữa thì trở thành con khổng tước đầu tiên chết vì… tham ăn.

Uống xong, y ngẩng đầu nhìn Lâm Bạch Vân, đôi mắt tròn long lanh: “Đúng là huynh sẽ không giành với đệ, nhưng thứ này để thêm mười lăm phút nữa là không còn ngon đâu!”

Lâm Bạch Vân: “…”

Lâm Bạch Vân bất đắc dĩ, giơ quạt gõ nhẹ lên đầu y: “Đệ xem lại mình đi, có chỗ nào giống Tiên Tôn không?”

Thanh Việt Bạch lầm bầm nhỏ giọng: “Không phải còn có huynh với đại sư huynh sao, thiếu một Tiên Tôn như đệ thì có sao đâu, hơn nữa ai nói Tiên Tôn chỉ có một dáng vẻ chứ?”

Lâm Bạch Vân không cãi nổi y, chỉ có thể lắc đầu than: “Đều là do đại sư huynh chiều hư đệ!”

Thanh Việt Bạch hừ một tiếng, cúi đầu nhìn lụa đên trên bàn: “Sư huynh, huynh xem thứ này mang hơi thở của loại yêu gì? Đệ cứ cảm thấy… nó thơm quá, thơm đến mức lạ.”

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng quả thật hương khí đó có chút kỳ quái, như mùi của một loài thú nào đó.

Dường như trước kia y từng ngửi qua, nhưng lại quên là loài nào.

“Không nhìn ra được là loại yêu nào,” Lâm Bạch Vân nheo mắt, “Nhưng huynh nhận ra cái ấn ký nhỏ trên lụa đen này.”

Trên lụa đen có một ký hiệu nhỏ giống hình ốc sên.

“Là ấn ký gì?” Thanh Việt Bạch tò mò hỏi.

Lâm Bạch Vân trầm ngâm: “Là của Yêu Ngữ Sơn Trang. Đệ không xuống núi, chắc chưa từng nghe qua tên này.”

Yêu Ngữ Sơn Trang và Ác Quỷ Thoại được xưng là chợ đen lớn nhất của Tu Giới. Bên Yêu Ngữ Sơn Trang chuyên bán tin tức và linh dược, thiên tài địa bảo; còn bên Ác Quỷ Thoại thì buôn bán hồn phách người chết và các loại đan thư cấm giữa ba giới Tiên – Yêu – Ma.

“Yêu Ngữ Sơn Trang…” Thanh Việt Bạch đại khái hiểu ra: “Ý huynh là, nếu đệ tra xem ai đã mua thứ này, thì có thể biết được ai là người lẻn vào Bạch Ngọc Cung?”

Lâm Bạch Vân gật đầu, nhưng chợt nhớ ra chuyện khác: “Hoặc là đệ không cần đi, chờ đại sư huynh xuất quan, huynh ấy có thể giúp ngươi tra dấu vết trên cấm chế.”

Cấm chế của Bạch Ngọc Cung là do Pháp Lạc Đàm tự tay thiết lập, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể tra được ai đã chạm vào nó.

Thanh Việt Bạch sững sờ, đó là trò ngày trước y thích chơi nhất.

Khi còn là khổng tước nhỏ, y thường nhào vào lòng Pháp Lạc Đàm, chuyện gì cũng được hắn chiều theo.

“Nhưng khi nào huynh ấy mới xuất quan?” Thanh Việt Bạch nghi hoặc hỏi.

Lâm Bạch Vân thở dài: “Khó nói lắm. Huynh ấy đang đột phá Hóa Thần kỳ, có thể nửa tháng, cũng có thể mấy năm.”

Thanh Việt Bạch ủ rũ, chống cằm: “Vậy chẳng phải là chẳng biết đến khi nào sao? Nhưng nếu tên trộm kia lại tới nữa thì sao?”

Lâm Bạch Vân suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Huynh có một cách.”

Cùng lúc đó, trong Hoài Trạch Xá.

Phòng đệ tử ở rất đơn sơ: một giường, hai bàn, một bể tắm.

Giờ đây, cả bàn lẫn giường đều như bị vật gì đó cắn xé, chi chít dấu răng.

Úc Hoài Kỳ mặc một bộ trang phục màu trắng, tóc dài rối loạn, mặt nạ chưa kịp đeo, thậm chí cũng không duy trì được dung mạo ‘Ngư Chu’.

Đôi mắt hắn đỏ rực, ngực phập phồng dữ dội- kỳ đ*ng d*c của hồ yêu đã tới rồi.