Khi còn là những quả trứng, Tiểu Trạch và Tiểu Mộc đã biết rằng cha thật lòng yêu thương bọn họ.
Trứng phượng hoàng trong thời kỳ được ấp dưỡng bên trong cơ thể cha thì không cảm nhận được thế giới bên ngoài, nhưng chúng sẽ hấp thu linh lực của phụ thân để lớn lên khỏe mạnh. Trong quá trình này, tu vi của phụ thân sẽ bị đình trệ, thậm chí còn rất khó chịu, trừ phi có lượng linh lực thật lớn để cung cấp cho chúng hấp thu. Đây cũng là lý do Lâm Bạch Vân dặn Thanh Việt Bạch phải ngâm mình trong suối lễ suốt bốn năm.
Nhưng nếu trong lòng phụ thân không thích trứng, thì trứng sẽ chết non, hóa thành linh lực trả lại cho phụ thân- đó là đặc tính của phượng hoàng.
Hai đứa nhỏ này chưa từng cảm nhận được dù chỉ một chút “không thích”.
Chúng biết bản thân là kết tinh của tình yêu mà sinh ra, nên vô cùng ngoan ngoãn, chờ ngày được nở.
Chúng nghĩ rằng khi phá vỏ trứng ra, người đầu tiên chúng nhìn thấy sẽ là Thanh Việt Bạch.
“Muội muội, hôm nay đi ra nhé!” Ca ca nói với muội muội qua cảm ứng tâm linh trong trứng, “Bên ngoài yên tĩnh lắm, khi chúng ta sinh ra nhất định sẽ khiến bọn họ hét ầm lên cho xem!”
Trứng muội muội trong ổ chỉ lăn một vòng, không buồn đáp.
Lúc còn trong bụng Ca ca trong trứng cứ đá nhẹ vào bụng cha qua lớp vỏ, muội muội không thích! Hừ!
Ca ca cười: “Không phải chứ, muội vẫn còn giận chuyện đó à? Ta chỉ phát hiện thêm linh lực của một người cha khác thôi mà!”
Muội muội vẫn không nói gì, chỉ bắt đầu mổ vỏ trứng.
Giữa bầu trời vang lên một tiếng sấm, hai quả trứng nứt ra cùng lúc— hai đứa nhỏ ra đời.
Chúng tưởng rằng sau khi nở ra, có thể nói chuyện như khi còn trong trứng, nhưng lại phát hiện mình hóa thành hình người bé xíu, nói chuyện cũng phải học lại từ đầu.
Đến tháng đầu tiên, chúng mới học được cách bò lổm ngổm trên giường, bám vào nôi.
Muội muội học được cách phun lửa, còn ca ca thì thích vẫy cái đuôi, chơi như một cái quạt quay tít.
Tiểu Mộc chạm vào lông vũ tâm hình trái tim trên đỉnh đầu, chớp đôi mắt to trong veo, dùng tâm linh nói với ca ca: “Sao cha với phụ thân cứ mãi không ở bên chúng ta vậy?”
A Trạch dựa vào thành nôi, “Không phải đâu, chắc bọn họ bận thôi?”
Tiểu Mộc bĩu môi, “Nhưng muội muốn gặp bọn họ mà.”
Chiếc nôi của hai đứa cực lớn, ngủ chung vẫn còn dư chỗ.
Đêm khuya, xung quanh yên tĩnh đến mức nghe được cả hơi thở.
“Vậy… để huynh ngã thử, xem có khiến bọn họ đến không!” A Trạch bò đến mép nôi, “Muội muốn gặp cha hay phụ thân?”
Cha là Thanh Việt Bạch, còn phụ thân là Úc Hoài Kỳ.
Đôi mắt Tiểu Mộc sáng lên, “Cha! Muội muốn gặp cha!”
A Trạch cười hì hì, vẻ mặt đầy tinh quái, ưỡn mông bò ra mép nôi.
Chiếc nôi kẽo kẹt, vừa bò thêm một chút, thân thể nhỏ bé của nhóc lăn một vòng, suýt rơi xuống đất…
Trên xà nhà lóe lên một tia sáng, một thị vệ Yêu tộc nhanh như chớp nhảy xuống, tóm lấy cổ áo A Trạch, rồi đặt nhóc lại vào nôi.
A Trạch: “…”
Tiểu Mộc: “…”
A Trạch mở to mắt ngơ ngác, “Hắn chui ở đâu ra vậy?”
Tiểu Mộc đáp: “Nghe nói là người phụ thân phái đến bảo vệ chúng ta đó.”
A Trạch cau mày nhỏ xíu lại, không tin, lại bò tiếp ra mép nôi, rắc một tiếng…
Quả nhiên, cảnh tượng y như cũ, nhóc lại bị nhấc cổ áo, đem trả về chỗ cũ.
A Trạch: “…”
Cứ thế lặp đi lặp lại mấy lần, cuối cùng nhóc cũng hiểu rằng cách này chẳng thể gọi được cha với phụ thân, chỉ có thể gọi người bảo vệ bí mật kia đến nhấc cổ nhóc về chỗ.
“Chúng ta chờ thêm vài ngày nữa,” A Trạch uể oải nói, “Huynh không tin bọn họ thật sự không đến thăm chúng ta đâu!”
Tiểu Mộc đảo mắt, tinh nghịch nói: “Hừ, đồ vô dụng! Để muội thử cho xem!”
Nói rồi nàng oa khóc lớn một tiếng. Nhưng ngay giây sau, không biết một vú em chạy tới từ đâu, bế nàng lên, dỗ dành và đút nước suối lễ ngọt mát cho nàng uống.
Tiểu Mộc: “Ùng ục… ừng ục…”
Nước suối lễ đầy linh lực được nàng hấp thu, làn da nhỏ nhắn liền ánh lên sắc bạc lấp lánh.
A Trạch: “…”
Nhóc bắt đầu căm ghét việc mình sinh ra trong nhà giàu có như thế, vì sao lại có người canh gác suốt mười hai canh giờ không ngừng nghỉ như vậy chứ!
Kế hoạch gọi cha thất bại giữa đường, hai đứa nhỏ đành ngoan ngoãn lăn ra ngủ.
Một ngày, hai ngày không thấy cha và phụ thân còn tạm, nhưng lâu hơn thì ngay cả vú em và hộ vệ Hồ tộc cũng không dỗ nổi nữa.
Người đầu tiên vỡ trận chính là A Trạch.
Nhóc đã quen làm nũng từ trong bụng Thanh Việt Bạch, trời sinh rất thân với cha, nên trong một đêm mưa phùn kéo dài, nhóc bật khóc toáng lên.
“Ô ô a a ô ô ô a…”
Lần đầu nhóc khóc, Úc Hoài Kỳ lập tức chạy đến dỗ.
Lần thứ hai, vẫn là Úc Hoài Kỳ chạy đến.
Nhưng đến lần thứ ba, Úc Hoài Kỳ không giấu được nữa.
Lại là một đêm khuya, hương đàn trong Hoài Trạch cung khẽ lay động.
Tiếng khóc trẻ con vang lên từ nội điện, người tỉnh đầu tiên là Úc Hoài Kỳ. Hắn đột nhiên mở mắt, gần như ngay lập tức nhận ra đó là tiếng của ai, mày nhíu chặt, theo bản năng đưa tay che tai Thanh Việt Bạch lại.
Hai người quen ôm nhau ngủ, nên vừa động một chút, Thanh Việt Bạch cũng mơ màng mở mắt, giọng khàn khàn: “Sao vậy…”
“… Không có gì.” Úc Hoài Kỳ khẽ đáp, “Em ngủ tiếp đi.”
Hắn định tự mình dậy dỗ con, nào ngờ đột nhiên có một hồ nô vội vã chạy vào từ ngoài điện, quỳ gối ngoài màn:
“Bệ hạ, tiểu điện hạ lại khóc không ngừng… Dỗ thế nào cũng không nín…”
Còn chưa nói hết lời, Thanh Việt Bạch đã ngồi dậy, thân ảnh biến mất như một luồng sáng.
Lồng ngực Úc Hoài Kỳ lập tức trống rỗng: “…”
Hai nhóc này, thật đúng là khiến người ta chẳng được yên.
Đứa nhỏ đã hơn nửa tuổi, mặt đỏ bừng lên vì khóc, tiếng kêu “ô ô a a” vang vọng khắp điện.
Cũng may chỉ có A Trạch khóc.
Thanh Việt Bạch vội bế nhóc lên, nhẹ vỗ sau lưng, dỗ: “Cha đây rồi, bảo bối đừng khóc.”
Bên cạnh nôi có đặt một bình sữa bằng kim chế, bên trong là linh tuyền ngọt mát, cạnh đó còn vương vài sợi lông hồ ly.
Tiểu Mộc m*t ngón tay, ngủ ngon lành trong nôi.
A Trạch vẫn “ô ô ô ô ô…” khóc nấc lên từng tiếng.
Những giọt nước mắt to rơi xuống vai Thanh Việt Bạch, y hoảng hốt, mắt mở to, lòng mềm nhũn, giọng càng thêm dịu dàng: “Được rồi, được rồi…”
A Trạch bị dỗ đến “ô” một tiếng liền ngừng khóc, nhỏ giọng nấc, đôi tay bé xíu ôm lấy vai Thanh Việt Bạch, bàn tay chụp lên cổ áo y, nấc nghẹn gọi: “Bá… bá…”
Thanh Việt Bạch mặc áo ngủ giao lĩnh dài chấm đất, trên vẽ đồ văn phượng hoàng, vừa quý vừa trang nhã, mái tóc dài hơi rối loạn, buông xõa mềm mại.
“Ba ba ở đây, ba ba ở đây,” giọng Thanh Việt Bạch như tan ra, “A Trạch đừng khóc nữa, được không?”
A Trạch nhanh chóng không khóc nữa, chỉ còn thút thít vài tiếng nhỏ.
Úc Hoài Kỳ bước vào, nhìn cảnh Thanh Việt Bạch bế đứa nhỏ trong lòng, nét mặt và động tác đều dịu dàng lạ thường, khiến hắn ngẩn người.
“Trước đây con cũng hay khóc như vậy à?” Thanh Việt Bạch quay sang hỏi, mày khẽ nhíu, thấp giọng, “Đều tại ta, dạo này bận phù chú, sơ ý bỏ bê bọn nhỏ.”
Sau đại chiến ở Thông Thiên Tháp, y quyết định đưa phù chú kết hợp vào Yêu tộc, suốt một thời gian dài đều vùi đầu vào công việc, ít có thời gian ở bên con.
“Không trách em… trách nó vốn là đứa hay khóc nhất.” Úc Hoài Kỳ ngồi xuống chiếc bàn nhỏ bên nôi, mặt hiếm khi lộ vẻ mệt mỏi.
Thanh Việt Bạch hơi ngẩn ra, cúi đầu nhìn kỹ, rồi chợt nhận ra điều gì.
Những sợi lông hồ ly trong nôi kia, nhìn qua không phải của nhóc con, mà là lông trưởng thành, mấu chốt nhất là A Trạch là hồ ly bạch kim song sắc, hoàn toàn không thể có lông màu đỏ trắng như vậy.
… Cho nên, đó là lông của Úc Hoài Kỳ?
Thanh Việt Bạch nhớ lại, gần đây y không ở nhà nhiều, dường như đều là Yêu tộc và Úc Hoài Kỳ thay phiên chăm hai đứa nhỏ này.
Y bật cười khẽ, sau khi dỗ A Trạch ngủ yên lại, liền đặt đứa bé vào nôi.
“Chăm con mệt lắm à?” Thanh Việt Bạch đưa tay chọc nhẹ vào má hắn.
Úc Hoài Kỳ lau mặt, không nói lời nào, ánh mắt đỏ sậm hơi trống rỗng, phảng phất chẳng còn linh hồn.
Phần lớn việc trong Yêu tộc có thể giao cho trưởng lão xử lý, hắn chỉ giữ lại phần quan trọng nhất. Ngược lại, phù chú phải cần Thanh Việt Bạch qua lại giữa hai tộc, đích thân giám sát, đôi khi còn phải tự mình họa.
Úc Hoài Kỳ tự biết bản thân không vất vả bằng Thanh Việt Bạch, nhưng nhìn y mệt mỏi như vậy, trong lòng hắn lại sinh thương xót chẳng nguôi.
Cho nên, hắn chỉ khẽ thở dài: “… Cũng tạm.”
Thanh Việt Bạch bất đắc dĩ chỉ vào đám lông hồ ly vương vãi: “Gạt người, ngươi lo đến rụng cả lông rồi kia kìa.”
Úc Hoài Kỳ: “…”
Hắn cũng chẳng cãi lại, chỉ nghiêng đầu nhìn y, khẽ hỏi: “Tiểu Trạch so với Tiểu Mộc đúng là thích khóc hơn thật, lúc em mang thai con, con cũng nghịch như vậy à?”
Thanh Việt Bạch: “…”
Câu này hỏi… y làm sao biết được là đứa nào đã đá bụng?!
“Không biết a, ta nằm bốn năm trời mà,” Thanh Việt Bạch ngáp một cái, mắt lim dim, nâng ngón tay phẩy nhẹ lên vai hắn, “Chúng ta về ngủ tiếp đi.”
Hơi thở y mang theo hương hoa thoang thoảng lẫn trong mùi linh khí, nhẹ nhàng tràn vào mũi Úc Hoài Kỳ.
Ánh mắt Úc Hoài Kỳ hơi động, rồi đột nhiên bế ngang y lên, mang đến giường.
“Ê, khoan đã…” Thanh Việt Bạch lập tức nhận ra có gì đó không ổn, mắt mở to, nhìn hắn đầy cảnh giác: “Ngươi không mệt sao?”
Cư nhiên còn có sức mà đòi làm tiếp?!
Úc Hoài Kỳ nắm lấy tay y, mười ngón đan chặt, nhịp tim hai người truyền sang nhau qua lòng bàn tay nóng hổi.
“Có gì mà mệt?” Hắn cúi người áp sát, cười khẽ, “Làm hay không?”
Miệng nói như hỏi, nhưng vừa dứt lời, Thanh Việt Bạch liền cảm nhận được đầu ngón tay hắn đang v**t v* đùi mình, thô ráp mà nóng bỏng, chạm đến đâu khiến da thịt y run rẩy đến đó.
Y cắn nhẹ môi dưới, đuôi mắt ửng đỏ, ngã người xuống sập, thở nhẹ:
“… Ngươi còn hỏi ta? Tay ngươi đã động rồi còn gì.”
Giọng y mềm như tơ, chân đã vòng lên cổ hắn.
Mùi hương nhàn nhạt trên người y lập tức bao phủ lấy hắn, Úc Hoài Kỳ khẽ hít sâu, cả người nóng bừng lên, tay nâng mắt cá chân y, cúi đầu hôn dọc lên từng chút.
Áo ngủ rơi lả tả, lộ ra vòng eo mảnh khảnh, da trắng như tuyết, thân hình vừa gầy vừa mềm mại, y phuc trắng nhạt lại mang nét quyến rũ đến lạ.
Bảo sao Úc Hoài Kỳ cứ như dã thú bị nhốt, mỗi khi hai người chạm vào nhau là lại không kìm được, điên cuồng hướng đến những nơi mê loạn nhất.
Thanh Việt Bạch khép hờ đôi mắt, chẳng biết hắn chạm đến chỗ nào khiến cả người y run lên, bàn tay trắng mịn nắm chặt lấy đệm giường.
Màn che bên giường bị gió đêm lay khẽ, bóng dáng cao lớn của Úc Hoài Kỳ phủ lên người y, hôn lên đuôi mắt đỏ hồng, gân xanh nổi dọc cánh tay khi hắn ôm chặt lấy y. Thân thể mềm mại, mang theo hương thơm dịu nhẹ của y khiến hắn chìm trong thỏa mãn vô tận…
Giữa sập, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng rên khẽ đầy ái muội.
Bỗng nhiên, ngoài điện lại vọng tới tiếng khóc trẻ con.
Thanh Việt Bạch lập tức tỉnh táo, ngẩng đầu nhìn Úc Hoài Kỳ, ngẩn người: “…”
Đôi mắt màu đỏ và đôi mắt xanh lục chạm nhau hai giây, rồi cả hai cùng nhận ra điều gì.
Úc Hoài Kỳ cứng người, vẻ mặt bất đắc dĩ nhanh chóng lan khắp gương mặt.
Thanh Việt Bạch ngồi dậy, đưa tay gãi gãi mái tóc rối, trông đầy uể oải, do dự nói: “Hay là… chúng ta ra ngoài đi?”
Úc Hoài Kỳ dừng lại, bất chợt nhớ đến những thoại bản từng nghe khi xưa.
Chồng thì bất tài, vợ thì buồn rầu, con cái thì khiến người phiền lòng.
“…” Câu này, thật sự không sai.
Úc Hoài Kỳ nghiến răng nghiến lợi, đột ngột truyền âm dặn dò yêu nô ngoài điện, rồi lập tức ôm lấy Thanh Việt Bạch, thân hình lóe lên, tiến thẳng vào trong Cửu Vĩ Yêu Kính.
Nơi này không có ai quấy rầy, cảnh vật cũng có thể tùy ý biến hóa theo suy nghĩ chủ nhân.
Trước mắt Thanh Việt Bạch tối sầm, đợi đến khi y lấy lại tinh thần, đã thấy mình ở trong Bạch Ngọc cung.
Bóng đêm đặc quánh, đen như mực. Y lại trở về chiếc giường trong Bạch Ngọc cung của mình, Úc Hoài Kỳ áp sát bên người, giọng trầm thấp vang lên bên tai: “Mặc kệ bọn nó.”
Thanh Việt Bạch thở dài: “Nhưng ta không cảm…”
Câu nói còn chưa dứt, môi đã bị chặn lại. Úc Hoài Kỳ cúi người, tay trượt xuống xoa lấy mông y, môi hắn dán lên, hôn đến khi Thanh Việt Bạch nhíu mày lại, chợt nhận ra trong miệng mình có một viên gì đó.
“… Cái gì đây?” Y khẽ cau mày.
Úc Hoài Kỳ cũng đã cắn nát viên thuốc kia, hai người môi chạm môi, vị ngọt tản ra. Chẳng bao lâu, Thanh Việt Bạch cảm thấy cả người nóng ran, máu thịt đều như mang theo từng đợt tê dại rùng mình.
“…” Thanh Việt Bạch lập tức hiểu ra.
“Ngươi cho ta uống xuân dược à?” Y mở to mắt nhìn hắn, giọng u oán, “Ngươi…”
“Hư, không phải xuân dược,” Úc Hoài Kỳ khẽ nhướng mày, chóp mũi chạm vào chóp mũi y, giọng trầm thấp, “Chỉ là… em nhạt quá, ta thích nước ngọt hơn một chút.”
Thanh Việt Bạch nhanh chóng hiểu ý hắn, gương mặt đỏ bừng đến mức như muốn bốc khói, đạp hắn một cước, môi run run: “Nói bậy gì đó!”
Nhưng Úc Hoài Kỳ đã đặt tay lên chân y.
Thanh Việt Bạch đỏ tai, giọng mềm đi, hơi run rẩy, ngay cả khi vòng tay ôm lấy cổ hắn cũng chẳng còn sức.
Thật lạ…
Thanh Việt Bạch bị hắn ôm đến mơ màng, nhưng vẫn biết rõ hắn đang làm gì, thân thể tự nhiên cong lại, vặn vẹo theo từng động tác của hắn.
Hai người cực kỳ hợp nhau — bởi Cửu Vĩ Thiên Hồ có thể giữ linh lực ổn định trong mỗi lần giao hòa, nên lúc nào Úc Hoài Kỳ cũng khiến y “được nuôi no nê”.
Nhưng y chưa kịp nghĩ kỹ, vì sao lại đến tận Bạch Ngọc cung này…
Như thể tâm ý tương thông, Úc Hoài Kỳ cúi đầu cười khẽ, ánh mắt lướt qua gương mặt đỏ hồng của Thanh Việt Bạch, ngắm nhìn từng tấc từng tấc, giọng khàn khàn: “Thật ra, ngay lần đầu nhìn thấy em, ta đã muốn làm chuyện này rồi.”
Mặt Thanh Việt Bạch vốn đã đỏ, giờ lại càng đỏ hơn, nhớ lại chuyện cũ, giọng nhỏ như muỗi kêu: “… Ta, ta biết.”
Úc Hoài Kỳ hơi ngạc nhiên, “Làm sao em biết?”
Thanh Việt Bạch: “…”
… Bởi vì ánh mắt của ngươi khi đó rõ ràng đến mức ai mà chẳng nhìn ra. Trong lòng Thanh Việt Bạch âm thầm mắng hắn ngốc, có ai lại nhìn chằm chằm người ta đến mức thở gấp như vậy đâu.
Nhưng y chẳng buồn nói ra, tránh cho lát nữa bị làm đến mức khóc không nổi, chỉ nắm cổ hắn, kéo thấp xuống:
“Muốn làm thì làm nhanh đi, bằng không lại không còn cảm giác nữa…”
…
Thời gian trôi qua như bóng câu qua khe cửa, bọn nhỏ thoắt cái đã lớn.
Những ngày khóc nháo thuở sơ sinh đã sớm bị vứt lại phía sau. Năm tuổi, A Trạch và Tiểu Mộc đã chạy khắp nơi trong phủ, như hai cái đuôi nhỏ lúc nào cũng lon ton bám theo sau cha..
Khi ấy, Thanh Việt Bạch đang cầm một chồng phù chú, vừa biên soạn phù chú tập, vừa dùng ngọc bội truyền âm nói chuyện với các tiểu đệ tử.
Y mặc một bộ trường bào xanh đậm, trên áo treo ngọc sức cùng lục lạc, mỗi bước đi đều vang lên tiếng leng keng vui tai.
Hai đứa nhỏ nhìn chằm chằm vào mấy món sáng loáng kia, Thanh Việt Bạch đi sang trái, chúng cũng lon ton theo sang trái.
Thanh Việt Bạch đi sang phải, chúng lại ríu rít theo sang phải.
Hai đứa nhỏ đuổi theo một hồi liền mệt, Tiểu Trạch chạy đến bên Úc Hoài Kỳ, chìa bàn tay nhỏ nhúng vào chén mực, rồi bộp một tiếng — in nguyên dấu tay tím sẫm lên công văn hắn đang xử lý.
Úc Hoài Kỳ: “…”
Hắn bất đắc dĩ nhấc A Trạch lên: “Lại nghịch nữa là ta nhốt đấy.”
A Trạch lập tức òa khóc: “Oa!!!”
Nhóc vừa khóc, muội muội cũng khóc theo, trong điện thoáng chốc đầy tiếng khóc nối nhau không dứt.
Ngọc bội truyền âm trong tay Thanh Việt Bạch cũng vang lên, giọng một tiểu đệ tử run rẩy hỏi:
“Tôn thượng, tôn thượng, sal bên ngài lại có tiếng trẻ con khóc vậy ạ? Có nghe rõ lời đệ tử nói không?”
Rất nhiều tiểu đệ tử đang chờ được Thanh Việt Bạch chỉ dạy cách rót linh lực vào các loại phù chú để lưu hành ở nhân gian. Trong thiên hạ hiện nay, chỉ có y là người đầu tiên làm được điều đó, nên ai nấy đều tôn y làm thầy.
Nghe thấy câu hỏi kia, Thanh Việt Bạch chỉ có thể bất đắc dĩ mỉm cười:
“Người yêu của ta lại làm con khóc rồi… Không sao, ngươi cứ tiếp tục nói, ta nghe đây.”
“Người yêu là gì vậy?” A Trạch đang giả khóc lập tức ngừng, chớp mắt nhìn cha, tò mò hỏi.
Tiểu Mộc cũng mở to đôi mắt long lanh, hiếu kỳ nhìn bọn họ, dường như muốn nghe cho rõ ý nghĩa của từ ấy.
Thanh Việt Bạch: “…”
Úc Hoài Kỳ: “…”
“… Là người cùng con đi hết một đời,” Úc Hoài Kỳ chậm rãi đáp, giọng trầm ấm, “Dù sống hay chết, tên đều sóng đôi. Người đó xuất hiện, thì con cũng sẽ xuất hiện.”
Thanh Việt Bạch liếc hắn, trên gương mặt nở nụ cười dịu dàng.
Ánh mắt hai người giao nhau, tình cảm giữa họ như dòng sông sinh mệnh — vĩnh viễn chẳng bao giờ cạn.
Tác giả có lời muốn nói:
Thời kỳ ấu tể đáng yêu đến đây là hết~~
Phiên ngoại “Dưỡng nhãi con” cũng viết xong rồi nha~
Sau này sẽ viết thêm một đoạn “Tiểu Việt biến thành mèo con” đáng yêu manh manh~
Còn có “Thời kỳ Tiểu Việt đoàn sủng”, lúc đó xuất hiện thiếu niên hồ ly công (giả thiết thời điểm này cha mẹ Úc Hoài Kỳ còn sống, hai đứa nhóc ánh mặt trời yêu đương đáng yêu lắm)~
Kỳ thật ta vẫn thích nhất là viết hai người dính nhau, vừa thẹn thùng vừa ngọt ngào [thẹn thùng][cười ha ha] hắc hắc~