Khi Thanh Việt Bạch tìm được Tiết Vân Thanh, gã đang ở Kiếm Các.
Là một kiếm tu, Tiết Vân Thanh chỉ có duy nhất một thanh bản mệnh kiếm, nhưng điều đó không cản trở gã sưu tầm danh kiếm và kiếm phổ khắp nơi trong thiên hạ, thậm chí còn đặc biệt xây một nơi để cúng tế và trưng bày.
Trong Kiếm Các, các đệ tử đang tụ họp thảo luận, trao đổi tâm đắc về luyện kiếm, không khí rộn ràng tiếng cười nói.
“Cung chủ, sao ngài lại tới đây?” Có một đệ tử nhìn thấy Thanh Việt Bạch, vội vàng chắp tay hành lễ, “Ngài là đến tìm sư tôn ta sao?”
Tuy Tiết Vân Thanh không ưa Thanh Việt Bạch ra mặt, nhưng kỳ lạ là điều đó lại chẳng ảnh hưởng gì đến việc các đệ tử kính trọng y.
Thanh Việt Bạch phe phẩy quạt xếp, hơi gật đầu, giọng nói mang theo ý cười, dường như tâm trạng rất tốt, “Sư tôn ngươi ở đâu?”
Vừa dứt lời, từ giá sách cao hàng ngàn thước đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng trắng, một dây thang mây hiện ra, phía trên là Tiết Vân Thanh.
Tiết Vân Thanh một thân trang phục màu trắng, thần sắc lãnh đạm, giọng lạnh như băng: “Tìm ta làm gì?”
Thanh Việt Bạch ngẩng đầu nhìn lên, than thở: “Huynh đứng cao như vậy, nghe được đệ nói không đó……”
Còn chưa dứt lời, bỗng một bậc thang mây hình thành dưới chân y, “vèo” một cái trong nháy mắt mang y bay thẳng lên đứng trước mặt Tiết Vân Thanh!
Nhìn xuống dưới, các đệ tử bên dưới đều biến thành những chấm nhỏ như kiến.
Thanh Việt Bạch vốn là Khổng Tước, tuy có cánh nhưng rất hiếm khi bay. Cảm giác đột ngột mất trọng lực khiến y chao đảo trên bậc mây, suýt chút nữa ngã xuống làm trò cười cho đệ tử bên dưới.
“Tiết Vân Thanh!” Y trừng mắt lên án, “Lần sau huynh có thể báo trước rồi mới nâng đệ lên được không?!”
Tiết Vân Thanh bất đắc dĩ túm lấy áo y giữ cho ổn, lạnh giọng nói: “Không phải ngươi nói đứng dưới không nghe được sao?! Kéo ngươi lên cũng không vui, để ngươi xuống cũng không vui, rốt cuộc ngươi muốn cái gì?”
Thanh Việt Bạch vội vã chỉnh lại áo bị gã túm nhăn, rồi kể chuyện của Huyên Linh cho gã nghe.
Tiết Vân Thanh nhìn y với vẻ khó hiểu, “Vì sao ngươi không tự đi?”
Trong lòng Thanh Việt Bạch thầm nói — ta đang chờ ngươi hỏi câu này!
Y ho nhẹ một tiếng, ra vẻ thần bí: “Sư huynh, huynh biết đệ…”
“Đừng gọi ta là sư huynh!” Tiết Vân Thanh nghe giọng nũng nịu kia liền đau cả răng, “Lần trước ngươi vừa gọi sư huynh là liền giành mất đệ tử ta muốn thu, lần trước nữa ngươi gọi sư huynh xong, ngươi ăn trụi nụ hoa cây lê trong viện ta.”
Chuyện xảy ra vào năm ngoái, trong viện của Tiết Vân Thanh có một cây lê trắng nở đầy hoa tuyết. Khổng tước nhỏ này lại cực thích ăn lá non và nụ hoa, thèm nhỏ dãi đã lâu. Cuối cùng y tìm cơ hội chuốc say Tiết Vân Thanh, sau đó lặng lẽ bay đến ăn sạch.
Khi Tiết Vân Thanh tỉnh dậy, cây lê chỉ còn trơ trụi cành lá.
Từ đó, gã thường mắng y ngoài ăn ra thì chỉ biết ngủ, ngày nào đó mà vì ăn mà bán luôn bản thân cũng không lạ.
“Ai nha, chuyện cũ đừng nhắc lại! Lần này đệ tuyệt đối không hại huynh.” Thanh Việt Bạch phe phẩy quạt, giơ một ngón tay, ra sức thuyết phục: “Không phải huynh vẫn luôn trách đệ không chịu xuống núi sao? Là vì chưởng môn đặt cấm chế đó! Huynh phá vỡ cấm chế này giúp đệ, đệ sẽ có thể ra ngoài, không cần ăn bám môn phái nữa!”
Tiết Vân Thanh nghe xong, phản ứng đầu tiên là –Cái gì? Chưởng môn giam y? Sao không giam ta luôn đi cho rồi?!
Phản ứng thứ hai mới hiểu được ý của Thanh Việt Bạch.
“Ngươi nói thật sao?” Tiết Vân Thanh nghi ngờ hỏi.
Thanh Việt Bạch gật đầu thật mạnh, “Đệ dẫn huynh đi xem, huynh sẽ biết.”
Y muốn mượn lực của kiếm tu như Tiết Vân Thanh để phá vỡ cấm chế, như vậy là có thể tự do xuống núi.
…
Cấm chế nằm ở đỉnh cao nhất của Bạch Ngọc cung, tỏa ra ánh sáng đỏ cam mờ ảo, tạo thành một trận pháp hình tròn.
Tiết Vân Thanh giơ tay, thử rót vào một luồng pháp lực màu lam băng.
Quả nhiên là pháp quyết của Pháp Lạc Đàm!
Gã quay đầu nhìn Thanh Việt Bạch, giọng trầm xuống: “Vì sao huynh ấy lại giam ngươi trên núi?”
Thanh Việt Bạch vẫn còn đứng trên bậc mây trắng, mà trên đỉnh núi cao nhất, hàn khí lạnh buốt thấm vào xương. Thân thể y vốn yếu, gió vừa thổi qua liền lạnh run, dáng vẻ co rụt lại như con chim cút bị dính mưa.
Tiết Vân Thanh: “…”Gã thật sự hết chỗ nói rồi, giọng không kiên nhẫn: “Cấm chế là do chưởng môn hạ, nhưng tu vi thấp là lỗi của ngươi đi? Ngươi thật sự mỗi ngày đều tu luyện hả?”
“Có a!” Thanh Việt Bạch lập tức giảo biện, “Mỗi ngày đệ đều tu luyện hai canh giờ đó!”
Y vẫn đeo nửa chiếc mặt nạ, đôi môi mỏng lộ ra bên ngoài hơi run run trong gió lạnh, “Bất quá, sư huynh, huynhtrước đừng mắng đệ! Huynh có cách nào giải cấm chế này không?”
Tiết Vân Thanh nghe xong, mặt không cảm xúc, biểu tình kia rõ ràng như đang nói: Hai canh giờ cũng gọi là tu luyện sao?
Nhưng chuyện cấp bách không phải ở đó. Gã trầm ngâm một lát, nói: “Ta sẽ nghĩ cách giúp ngươi. Nhất định sẽ mở được cấm chế này trước đại hội Vân Kính, thả ngươi ra ngoài.”
Thanh Việt Bạch cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở ra, nắm chặt áo, giọng run run vì lạnh: “Kia… kia… kia vậy thì đa tạ sư… sư…”
“Thi” cái gì mà “thi”?! Tiết Vân Thanh tức đến nghiến răng, đang định phất tay tát cho y một cái thì ánh mắt chợt dừng lại…
Trận pháp hộ sơn bỗng xuất hiện một lỗ hổng ở giữa không trung!
Sắc mặt Tiết Vân Thanh lập tức biến đổi, không thèm nói thêm gì, chỉ một cước đá mạnh vào người Thanh Việt Bạch, trực tiếp hất y khỏi bậc mây trắng!
Một cước này quả thực đột ngột, Thanh Việt Bạch còn chưa kịp phản ứng đã bị đạp rơi xuống.
Và thế là y lại lần nữa “đáp” xuống biển hoa trước Bạch Ngọc cung.
Miệng đầy phấn hoa, Thanh Việt Bạch chật vật bò dậy, vỗ vỗ bụi trên áo, trong lòng mắng thầm: Tiết Vân Thanh đúng là tính tình bất định, giây trước mới nói chuyện tử tế, giây sau đã đá người ta xuống núi! Không sợ ta ngã ch·ết à!
“… Sư tôn?”
Hả? Ai gọi ta? Thanh Việt Bạch vừa quay đầu…
Ngư Chu đang đứng trước biển hoa, ánh mắt ngây ngô, mà chiếc mặt nạ trên mặt hắn thì xấu đến dọa người.
“Ngư Chu, ở trong Bạch Ngọc cung không cần mang mặt nạ, sẽ dọa người đấy.” Thanh Việt Bạch lập tức dựng thẳng lưng, cố ra dáng Tiên Tôn, làm như y chưa từng vừa bị người ta đá xuống.
Úc Hoài Kỳ ngẩn người, sau đó mới hoàn hồn, gỡ mặt nạ xuống: “Vâng.”
Ai nha, nhìn vậy thuận mắt hơn nhiều! Thanh Việt Bạch nghĩ thầm, tuy gương mặt này bình thường, nhưng so với cái mặt nạ xấu đến kinh người kia, vẫn dễ nhìn hơn nhiều.
“Đúng rồi, sao ngươi lại ở đây? Không phải đang bị phạt cấm túc sao?” Thanh Việt Bạch hỏi.
Úc Hoài Kỳ lại trả lời lệch hướng: “Sao sư tôn lại ngã từ trên trời xuống? Có bị thương không? Đau không?”
Thanh Việt Bạch khựng lại.
Úc Hoài Kỳ đã tự nhiên bước lên, nhẹ nhàng phủi những cánh hoa dính trên tóc và quần áo của y.
Thanh Việt Bạch mặc một thân thanh y, thắt đai bạc bên hông, áo choàng phủ rộng trông lỏng lẻo, có chút lộn xộn như lông chim rối.
Một cánh hoa rơi xuống cổ, Úc Hoài Kỳ khẽ đưa tay nhặt, ngón tay lướt qua làn da ấm áp trơn mịn của y.
“… Đừng lại gần như vậy!” Thanh Việt Bạch vội đẩy hắn ra, cố tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng hai vành tai đỏ ửng đã bán đứng y.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn mới phát hiện — Ngư Chu còn cao hơn y nửa cái đầu!
Ăn cái gì mà lớn nhanh vậy chứ?!
“Sư tôn còn đang giận sao?” Úc Hoài Kỳ nhẹ giọng nói, “Đệ tử biết sai rồi, đã chạy xong hai vòng, sư tôn tha cho ta đi.”
Thanh Việt Bạch sững sờ — giọng điệu gì đây?! Đây là cách một đồ đệ nói chuyện với sư tôn sao?!
“Cấm túc vẫn phải hoàn thành,” Thanh Việt Bạch nhẹ giọng nói, “Khi nào xong hẵng nói.”
Nói xong, y đẩy hắn ra, xoay người trở về Bạch Ngọc cung.
……
Đương nhiên Úc Hoài Kỳ chẳng hề ngoan ngoãn bị nhốt lại.
Đến giờ Tý, màn đêm buông xuống, hắn thay sang y phục dạ hành, bỏ đi pháp thuật dịch dung, khôi phục lại gương mặt thật của Úc Hoài Kỳ.
Trên bầu trời, sao trời mênh mông, gió đêm mang theo hơi thở mùa xuân. Trong Bạch Ngọc Cung, ánh nến lay động mờ ảo.
Úc Hoài Kỳ cẩn trọng men tới dưới khung cửa sổ Bạch Ngọc Cung, đang định lẻn vào thì bị một lớp chắn vô hình chặn lại.
Hắn nheo mắt, giơ tay chạm vào lớp chắn kia…
Không tiếng động, màng chắn lóe lên ánh sáng trắng, vô số sợi tơ trắng mảnh như tơ nhện lan ra, kết nối đến từng viên ngói trong cung.
Thì ra,từng viên ngói, từng viên gạch, toàn bộ Bạch Ngọc Cung đều là cấm chế!
Úc Hoài Kỳ suy nghĩ một lát, rồi vẽ ra một đạo chú quyết, trên tay lóe lên ánh sáng đen nhánh.
Đó là cấm chú của Yêu tộc.
Ánh sáng đen nhánh lan ra, ăn mòn từng sợi tơ trắng, tạo thành một lỗ hổng to cỡ… lỗ chó.
…Lỗ chó?!
Hắn — đường đường là Thái tử Yêu tộc — sao có thể chui qua lỗ chó được?!
Úc Hoài Kỳ hít sâu một hơi, cắn chặt răng, do dự một lát, cuối cùng thân hình lóe sáng hóa thành một con hồ ly, chui vào trong.
Đêm khuya tĩnh mịch, tuy ánh nến trong Bạch Ngọc Cung còn sáng, nhưng vẫn mờ tối.
May mà Úc Hoài Kỳ là hậu duệ của Cửu Vĩ Thiên Hồ, thị lực trong đêm cực mạnh.
Hắn lặng lẽ bước qua các gian điện, đi đi lại lại như vào chỗ không người.
Nhưng Thanh Việt Bạch đâu? Hỏa Linh Châu có ở trên người y không?
Đột nhiên.
Đôi tai nhọn của hồ ly khẽ động, bắt được tiếng nước chảy nhẹ. Có người đang… tắm?
Úc Hoài Kỳ theo âm thanh mà nhìn về phía nội điện, khẽ sờ mũi, trong không khí dường như còn thoang thoảng một hương thơm kỳ lạ.