Chương 66 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Đôi khi Huyên Linh thật sự không hiểu, xuất thân thật sự quan trọng đến vậy sao?
Chỉ vì là Yêu tộc nên đáng bị mắng chửi ư?

Yêu tộc thì đã sao, sư tôn của nàng — người siêu cường, vĩ đại nhất — chẳng phải cũng giống như Tiên tộc trong miệng bọn họ, cứu giúp chúng sinh đó sao?

Chẳng lẽ chỉ vì xuất thân khác mà phủ định sạch hành động tốt trong quá khứ của một người ư?

Huyên Linh không hiểu, chỉ thấy oán hận. Oán đám Tiên tộc tự cho mình thanh cao ấy, bốn năm qua nàng gần như không muốn mở miệng với bất kỳ ai trong bọn họ. Chỉ có một lần, vì quá muốn gặp Thanh Việt Bạch, nàng mới lén chạy tới Yêu tộc, định trộm thi thể của y.

… Nhưng nàng chỉ muốn mang về, để được nhìn y thêm một lần mà thôi.

Nàng sợ Úc Hoài Kỳ phá hủy thi thể ấy, sợ hắn không biết trân trọng. Nhưng không ngờ, ngày ấy, nàng lại nhìn thấy trên thi thể của Thanh Việt Bạch có dấu hôn!

Một người xinh đẹp, thánh khiết như ánh trăng chiếu rọi — sư tôn mà nàng ngưỡng vọng như thần linh — sao có thể bị cái tên chó hồ ly kia làm bẩn được!

Từ đó, Huyên Linh hận hắn đến thấu xương.

Nhị Công Chúa thấy sắc mặt muội muội càng lúc càng khó coi, liền nghiêng người lại gần, khẽ hỏi:
“Muội muội, làm sao thế? Có phải món cá hôm nay không hợp khẩu vị?”

“Đừng nhắc cá với ta.” Giọng Huyên Linh nghiến qua kẽ răng, nàng nhớ đến Ngư Chu- mà Ngư Chu lại chính là Úc Hoài Kỳ.

Nhận thức ấy khiến đầu nàng như muốn nổ tung. Nàng đột nhiên đứng bật dậy:
“Tỷ tỷ, ta ra ngoài hóng gió một chút.”

Ngoài điện, gió thổi rít gào, chẳng có lính gác nào. Thanh Việt Bạch thi triển một đạo chú quyết ẩn thân, đứng ngay bên ngoài đại điện cũng không ai phát hiện.

Nếu y nhớ không lầm, trong đại chiến Thần – Ma năm xưa, chính lửa thần phượng hoàng của y đã thiêu rụi gần hết Ma tộc, khiến huyết mạch chúng loãng đi, tài nguyên ít ỏi, vì vậy đa phần Ma tộc đều yếu ớt, suy tàn.

Lần này y được giao nhiệm vụ giám sát Ma Vương, bảo đảm Úc Hoài Kỳ thuận lợi đổi chìa khóa.

Bởi thế, Thanh Việt Bạch không ra tay, chỉ đứng ngoài nghe tiếng ca múa trong điện.

Y lấy ra một chiếc lông chim, khẽ hỏi:
“Ngươi tìm được chìa khóa chưa?”

Giọng nói ôn nhu vang trong lòng, Úc Hoài Kỳ cúi đầu nhìn:
“Tìm được rồi.”

Trước mặt hắn là một cái ao, nước biếc sâu thẳm, giữa ao có một chiếc chìa khóa đỏ như máu. Dưới đáy nước có lác đác mấy khúc xương đen kịt, thoạt nhìn quỷ dị vô cùng.

Úc Hoài Kỳ hơi nhíu mày. Hắn thận trọng, không chạm tay trực tiếp mà dùng yêu lực nâng chìa khóa lên, rồi lấy một chìa khóa giả thay vào để che mắt.

Thình thịch!

Một quả nho lăn rơi xuống chén rượu trong yến tiệc. Chỉ thấy Ma Vương béo lùn bỗng sững lại, kế đó đạp đổ bàn trước mặt, ánh mắt âm ngoan quét khắp điện:
“Là ai… là ai chạm vào ma trì (cái ao)?! Huyên Linh! Có phải ngươi không?!!”

Huyên Linh vừa đứng lên liền cứng người:
“… Bảo ta sao? Phụ vương, chẳng phải ta vẫn ở đây sao?”

Ma Vương béo đột ngột xoay người, lao đến trước mặt một đứa trẻ khác, tát thẳng một cái!

Sắc mặt hắn dữ tợn, giận dữ gầm lên:
“Chính là ngươi! Huyên Quỳnh!!”

Huyên Linh nhíu mày, nàng biết- phụ vương lại phát điên rồi.

Mấy chục năm trước, tuy hắn lạnh nhạt nhưng chưa đến mức cuồng loạn như thế. Chỉ từ vài năm trở lại đây, hắn càng ngày càng điên rồ, dường như bị thứ gì đó điều khiển.

Đứa trẻ bị đánh ngơ ngác nhìn Ma Vương, rồi òa khóc, tiếng khóc khiến ông ta càng thêm bực tức. Trong tay Ma Vương hiện ra một cây roi ma, quật thẳng xuống!

Cảnh trong điện lập tức rối loạn, tiếng thét vang dậy khắp nơi. Thanh Việt Bạch nghe thấy động tĩnh không ổn, nhíu chặt mày. Cùng lúc đó, tiếng chém giết cũng truyền tới từ chiếc lông chim.

Giọng Úc Hoài Kỳ ổn định:
“Tiểu Việt, ta bị phát hiện, nhưng không sao. Bên em có gì bất thường không?”

Thanh Việt Bạch nhíu mày:
“Dường như Ma Vương cũng phát hiện có thứ mất. Ngươi chắc chắn lấy được hàng thật chứ?”

Úc Hoài Kỳ cũng không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, đáp:
“Giống hệt như Pháp Lạc Đàm mô tả, chắc là thật. Ngươi mau đến chỗ người chèo đò, ta lập tức đến hội hợp.”

Thanh Việt Bạch vừa định đáp, bỗng một cái đầu người bị chặt nát bị ném ra từ trong điện…

Cổ và mặt người kia đều bị chém đứt, chết không nhắm mắt, đôi mắt trợn trừng nhìn thẳng về phía y.

“Là ai, là ai dám động vào ma cốt của ta…” Ma Vương béo gầm gừ, roi dài trong tay vung loạn, “Kẻ nào to gan như vậy, dám chạm vào đồ của ta!”

Chỉ trong chốc lát, yến hội biến thành địa ngục đồ tể. Huyên Linh ôm lấy một đứa nhỏ, lĩnh trọn một roi, phun ra một ngụm máu tươi:
“Phụ vương! Ngài tỉnh lại đi!”

Giọng nói quen thuộc khiến Thanh Việt Bạch khựng lại. Ánh mắt y lóe sáng, do dự một chút rồi cúi đầu nói vào chiếc lông chim:
“Hình như Huyên Linh gặp chuyện rồi.”

Úc Hoài Kỳ lập tức hiểu ý, giọng ngắn gọn:
“Đi đi, ta sẽ đến ngay.”

Trong điện, Ma Vương béo vẫn điên cuồng lẩm bẩm:
“Ma cốt… ma cốt…”
Hắn chợt bắt được tiếng của Huyên Linh, liền vung roi về phía nàng…

Nhị Công Chúa giật mình, lập tức triệu ra một thanh trường kiếm, chắn lấy roi. Cây roi kia chẳng biết làm bằng thứ gì, va chạm với kiếm lại phát ra âm thanh chói tai như kim loại va nhau!

“Phụ vương, dừng tay!” Sắc mặt Nhị Công Chúa khó coi cực độ, “Huyên Linh đã mất ma cốt rồi! Ngài đánh nàng như vậy, chẳng lẽ muốn giết con gái mình luôn sao?”

sắc mặt Huyên Linh tái xanh, năm ngón tay cong lại như vuốt, gân xanh nổi lên, phẫn nộ tột độ.

Ma cốt là nguồn sức mạnh của nàng — mất nó, nàng chỉ còn biết chịu sự khống chế của Ma Vương.

“Đánh ch·ết thì đã sao, giao cho nó chuyện đơn giản như vậy mà cũng làm không xong, ta sinh nó ra có ích lợi gì!”

“Ngươi không cần, ta cần!”

Đột nhiên, một giọng ôn nhu linh hoạt như rơi xuống từ không trung. Đồng tử Huyên Linh chợt co lại, bóng người áo xanh ấy vừa đáp xuống, nàng cảm giác như tim mình khựng lại.

Sinh Cảnh Chi bốc ra linh lực cuộn trào, bị Thanh Việt Bạch nắm gọn trong lòng bàn tay. Hào quang pháp lực lục nhạt lóe lên, hung hăng đánh bay Ma Vương béo đi thật xa!

“Ngươi là…” Nhị công chúa sinh nghi trong lòng, quay sang thấy khóe mắt Huyên Linh đã đỏ hoe. Nàng theo bản năng muốn gọi “sư tôn”, nhưng nghĩ tới tình cảnh lúc này, vội sửa miệng: “Sư… Ngươi là người phương nào, vì sao lại ở đây?”

Mày Thanh Việt Bạch hơi nhíu, ánh mắt lướt qua Huyên Linh.

Huyên Linh vẫn bé nhỏ như thế, dường như chẳng lớn lên chút nào; trên chân còn vết thương loang lổ như bị ăn mòn chưa lành, lộ cả mảng xương trắng, thoạt nhìn đáng thương vô cùng.

“Theo ta đi.” Thanh Việt Bạch vươn tay về phía nàng, trong mắt hiện vẻ xót thương như đang nhìn chính con gái của mình, “Ta đưa ngươi về.”

Bàn tay ấy tựa như tay thiên thần, chỉ cần nắm lấy là có thể thoát khỏi vũng bùn u ám này.

Toàn thân Huyên Linh đột ngột run lên, thống khổ nói: “Không, ta không đi được, ngài rời khỏi nơi này đi.”

Nàng không thể tiếp tục làm liên lụy đến Thanh Việt Bạch.

Thấy nàng không muốn đi, Thanh Việt Bạch cũng không ép. Trong đầu lướt qua mấy ý nghĩ, y đứng lơ lửng giữa không, đảo mắt nhìn khắp đám Ma tộc hỗn loạn, bỗng nhận ra dù đám này có dồn sức cũng còn kém Mậu Chi.

Chỉ có tên Ma Vương béo kia miễn cưỡng có thể so kè với thực lực hiện tại của y.

“Ngươi muốn làm Ma Vương không?” Thanh Việt Bạch bất chợt hạ giọng hỏi.

Huyên Linh sững sờ, kế đó thấy Sinh Cảnh Chi trên b*n r* từng luồng ánh sáng tàn khốc trên không trung, chém thẳng về phía Ma Vương béo!

Phụt!

Cánh Hoa Sinh Cảnh xuyên thủng ngực Ma Vương. Thanh Việt Bạch chậm rãi bước tới gần, tư thái ung dung mà tao nhã.

“Truyền vị cho con gái thứ tư của ngươi.”

Trước ngực Ma Vương bị khoét một lỗ lớn, máu từ đó phun trào, đau đến vặn vẹo: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai!”

Pháp khí này sao khiến ông ta đau đến thế?!

Thanh Việt Bạch khẽ cười: “Này, ngươi nghe không rõ lời vừa rồi của ta sao? Ta bảo ngươi truyền ngôi!”

Khung cảnh hỗn loạn lập tức bị trấn áp. Tất cả ma dân đều ngoái nhìn, ánh mắt dồn cả lên người Huyên Linh, kinh ngạc đến không nói nên lời.

“Ha ha ha ha! nàng đến ma cốt còn chẳng có, dựa vào cái gì ngồi vững ngôi vị Ma Vương? Nực cười! Nực cười!” Ma Vương béo gào khản giọng, điên cuồng: “Ngươi là ai? Rốt cuộc là ai? Vì sao ta lại đau như thế?!”

Ông ta nào biết Sinh Cảnh Chi đã nhập vào chút lửa thần phượng hoàng do Thanh Việt Bạch thúc giục.

Thanh Việt Bạch nhìn ông ta một lúc, nghĩ thầm: “Biết ngươi yếu đến vậy, ta đã đi cùng Úc Hoài Kỳ, đâu cần phải tách ra.”

“Ma cốt?”

Bất chợt, một bóng đỏ thẫm lướt vào từ ngoài điện, ném mấy khung xương trắng “phanh” một tiếng xuống đất.

Sắc mặt Nhị công chúa biến đổi, Huyên Linh cũng ngây người, đờ đẫn nhìn đống xương dưới đất.

Trong đó có một khối là ma cốt của nàng!

Nàng vội nâng tay tụ ma khí, thu xương cốt trở lại. Ma cốt rời người nhiều năm, vừa dung hợp lại cả người liền đau đớn nhức nhối…

“Cái này đúng không?” Úc Hoài Kỳ nhàn nhạt nói.

Hắn liếc Ma Vương một cái là hiểu ra: phen này mình tới coi như thừa.

Chỉ thế thôi ư? Đem so với Thanh Việt Bạch còn chẳng đủ xách giày cho y.

Nhìn đống xương lăn lóc trên đất, Ma Vương béo lập tức hiểu ra: “Là các ngươi đi Ma Thần Trì! Ngươi đã lấy cái gì? Còn lấy gì ở đó nữa?! Mau trả lại…”

Phụt.

Âm thanh huyết nhục bị xuyên thủng vang lên, lời hắn đột ngột nghẹn lại. Một lưỡi nhọn đâm xuyên yết hầu, thân thể mập lăn đùng xuống nền điện…

“Ông già cặn bã,” giọng Huyên Linh trầm trầm vang lên, mặt đầy khoái ý, “… Ngươi tưởng ta không gi·ết được ngươi sao?”

Thanh Việt Bạch khựng lại. Y chưa từng thấy nàng như thế, trước mặt y, tiểu Huyên Linh vẫn luôn ngoan ngoãn đáng yêu, giọng nói ngọt ngào như thiếu nữ.

Mà lúc này, nàng như hóa thành một nữ nhân đầy lực, ma lực tụ thành lưỡi nhọn, hung hăng quấy nát trong thân thể Ma Vương béo…

Độc oán, hung lệ.

“… Sư tôn!” Huyên Linh bỗng quay đầu lại, giọng lại trở về ôn nhu: “Các ngài đến Ma tộc làm gì vậy nha? Mau đi đi!”

Thanh Việt Bạch thoáng hoảng hốt, nhìn cây trâm trên đầu nàng, nghĩ thầm: vừa rồi hình như đóa hoa trên đầu ngươi… biết nói chuyện…

“Thôi, để ta tiễn các ngài.” Huyên Linh ngọt ngào chạy tới, cười khúc khích khoác lấy cánh tay Thanh Việt Bạch, “Sau khi về ta sẽ kế nhiệm ngôi Ma Vương ~~”

Nhị công chúa cũng ngẩn người nhìn muội muội mình, như thấy một con mèo con hóa thành sát thủ, rồi lại từ sát thủ quay về làm mèo.

Không ngờ một cánh tay vô tình thò ngang chắn giữa hai người, mạnh mẽ tách Huyên Linh ra khỏi Thanh Việt Bạch.

“Thật sự không cần.” Úc Hoài Kỳ nheo mắt, giọng nguy hiểm: “Yêu ma khác biệt.”

Thanh Việt Bạch cũng sực tỉnh: “Không cần tiễn, nhưng mà…”

Y đảo mắt nhìn cảnh hỗn độn bốn bề, lo lắng nói: “Ngươi có thu phục nổi đám này không?”

Hốc mắt Huyên Linh lập tức ngân ngấn, nàng vừa khóc vừa gật đầu.

Không ai ngờ mọi việc lại thuận lợi như thế. Bà lão chèo đò chỉ chờ chừng một canh giờ, đã thấy hai người kia quay lại, còn có một thiếu nữ theo sau.

Bà lão sửng sốt. Bà nhận ra thiếu nữ ấy — Tứ công chúa Ma tộc.

Bốn năm trước, cô bé ấy đã vừa khóc vừa chạy về từ bên ngoài, hồn vía thất tán, một chân dẫm xuống nước sông. Khi ấy bà hoảng hốt kêu lên: “Ôi chao! Chẳng phải là Huyên Linh sao, mau đứng lên!”

Nhưng Huyên Linh như không biết đau, mặc cho cá dưới sông cắn chân, miệng lẩm bẩm.

Bà lão ghé sát nghe, mới biết nàng đang gào khóc với dòng sông…

“Ta không còn sư tôn… Ta không thể quay về…”

“Sư tôn, ta đưa các ngài đến đây thôi.” Huyên Linh nhìn Thanh Việt Bạch và Úc Hoài Kỳ trước mặt-nói đúng ra, ánh mắt nàng chỉ dừng trên mặt Thanh Việt Bạch.

“… Nếu sau này các ngài cần ta giúp chỗ nào, cứ gọi là ta đến,” Huyên Linh nói, “Sư tôn… Cảm ơn ngài.”

Thanh Việt Bạch vỗ vai nàng: “Thôi khỏi, ngươi tự bảo trọng là được. Chân ngươi…”

“Chân không sao.” Huyên Linh lập tức cắt lời, song rất nhanh, nỗi u sầu chia biệt tràn ngập trong lòng, nước mắt lại lưng tròng. Nàng đột nhiên bổ nhào ôm chặt lấy đùi y: “Ô ô ô… Sư tôn… Sư tôn, sau này ở ngoài ta sẽ không thể gọi ngài là sư tôn nữa…”

Thanh Việt Bạch: “…”

Y bất đắc dĩ đưa tay gõ nhẹ lên đầu nàng: “Nước mắt nước mũi đều chà lên quần ta rồi! Sau này ngươi là Ma Vương, cứ nhõng nhẽo dính người như vậy còn ra thể thống gì? Mau đứng lên!”